Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Chương 18



Tôi thức dậy khi điện thoại di động của tôi réo rắt một bài của The Hectic Glow. Bài hát yêu thích của anh Gus. Điều đó có nghĩa là anh đang gọi – hoặc ai đó đang gọi từ điện thoại của anh. Tôi liếc nhìn đồng hồ, mới có 2:35 SÁNG. Anh đã ra đi, tôi thầm nghĩ. Và mọi thứ trong tôi vỡ vụn.

Khó khăn lắm tôi mới mở lời “Xin chào?”

Tôi chờ đợi tiếng của ba mẹ anh hủy hoại mọi ước mơ của tôi.

“Hazel Grace,” giọng Augustus cất lên thật yếu ớt.

“Ôi, là anh sao? Cảm ơn Chúa. Chào anh. Em yêu anh.”

“Hazel Grace, anh đang ở trạm xăng. Có gì đó không ổn, em phải giúp anh.”

“Chuyện gì ạ? Anh đang ở đâu?”

“Đường cao tốc chỗ giao lộ Tám mươi sáu và Ditch. Anh đã nghịch gì với ống thông dạ dày và giờ anh không biết làm sao và–”

“Em sẽ gọi chín một một,” tôi nói.

“Không không không không không, họ sẽ đưa anh đến bệnh viện. Hazel, nghe anh nè. Đừng gọi chín một một hay ba mẹ anh, anh sẽ không bao giờ tha thứ cho em đâu em đừng gọi mà chỉ cần em đến đây thôi anh xin em cứ đến và sửa giúp cái ống thông chết tiệt này thôi. Anh chỉ, Chúa ơi, chuyện này thật ngu ngốc. Anh không muốn ba mẹ biết là anh đã bỏ đi. Làm ơn đi. Anh có mang thuốc theo; chỉ là anh không thể nạp nó vào. Anh xin em.” Anh đang khóc. Tôi chưa bao giờ nghe anh khóc nức nở như thế, ngoại trừ hôm đi Amsterdam ở trước nhà anh.

“Được rồi,” tôi nói. “Em đi liền.”

Tôi tắt máy thở BiPAP, nối ống trợ thở vào một bình ô-xy rồi móc chiếc bình vào giá đỡ, sau đó xỏ chân vào đôi giày thể thao để đi với quần ngủ màu hồng bằng vải bông cùng chiếc áo thun của đội bóng rổ Butler vốn trước đây là của anh Gus. Tôi chộp lấy chìa khóa từ ngăn kéo bếp, nơi Mẹ thường cất nó và không quên viết vài chữ phòng trường hợp Ba Mẹ thức dậy trong khi tôi đi vắng.

Con đi xem anh Gus. Chuyện quan trọng. Con xin lỗi.

Yêu Ba Mẹ, H

Trên đường đến trạm xăng, lái xe chừng vài dặm thì tôi tỉnh ngủ hẳn và tự hỏi tại sao anh Gus lại rời nhà lúc giữa đêm. Có lẽ anh bị ảo giác hoặc những tưởng tượng khổ sợ đã kiểm soát tâm trí anh.

Trên đường Ditch, tôi tăng tốc vượt đèn vàng. Tôi chạy quá tốc độ quy định phần vì muốn sớm đến chỗ anh, phần vì hy vọng cảnh sát sẽ bắt tôi lại và tôi có cớ để nói với một người khác rằng bạn trai đang hấp hối của tôi bị mắc kẹt bên ngoài một trạm xăng cùng với một ống thông dạ dày bị trục trặc. Nhưng cảnh sát đã không xuất hiện để quyết định thay tôi.

Chỉ có hai xe ô-tô đỗ trong bãi. Tôi đậu xe mình cạnh xe anh rồi đến mở cửa xe anh ra, đèn trong xe bật sáng. Và tôi thấy anh Augustus ngồi ở tay lái, giữa một đống nhầy nhụa do anh nôn mửa, tay anh đang ép vào bụng nơi đặt ống thông dạ dày. “Chào em!” Anh thều thào.

“Ôi Chúa ơi, anh Augustus, anh cần phải đến bệnh viện.”

“Xin em hãy xem qua nó đã.” Tôi bịt miệng để tránh mùi tanh nhưng vẫn cúi xuống kiểm tra phía trên rốn của anh, nơi họ đã phẫu thuật đặt ống thông. Da bụng của anh âm ấm và có màu đỏ tươi.

“Anh Gus à, em nghĩ anh bị nhiễm trùng rồi. Xin lỗi là em không thể làm gì được. Mà sao anh lại ở đây? Sao anh không ở nhà?” Anh lại nôn, lần này không còn đủ sức để quay miệng ra khỏi người anh. “Ôi, anh yêu,” tôi thốt lên.

“Anh muốn mua một gói thuốc lá,” anh thì thào. “Anh bị mất cái gói cũ đó rồi, hoặc ba mẹ đã cất nó đi. Anh cũng chẳng biết. Họ hứa sẽ mua cho anh gói mới, nhưng mà anh muốn… tự làm chuyện đó. Tự thân làm cái chuyện nhỏ nhặt đó.”

Nói xong, anh nhìn thẳng về phía trước. Tôi lặng lẽ rút điện thoại di động ra và bấm gọi chín một một.

“Em xin lỗi anh,” tôi xoa dịu anh. Chín một một đây, trường hợp khẩn cấp của bạn là gì? “Xin chào, tôi đang ở Đường cao tốc chỗ giao lộ Tám mươi sáu và Ditch. Tôi cần gọi xe cứu thương. Tình yêu lớn của đời tôi đang gặp sự cố với ống thông dạ dày của anh ấy.”

Anh nhìn lên tôi. Thật khủng khiếp. Tôi hầu như không thể nhìn anh. Chàng Augustus Waters với nụ cười nửa miệng và những điếu thuốc lá không khói đã biến mất, thay vào đó là một hình hài tuyệt vọng đang ngồi bẽ bàng dưới chân tôi.

“Thế là hết! Anh thậm chí không còn có thể ngậm thuốc lá được nữa.”

“Anh Gus, em yêu anh.”

“Còn đâu cơ hội để anh làm Peter Van Houten của ai đó?” Anh yếu ớt đánh vào tay lái, còi xe hú lên khi anh bật khóc. Anh ngửa đầu ra sau, nhìn lên. “Anh căm ghét bản thân mình, anh căm ghét bản thân mình, anh ghét bị thế này anh ghét bị thế này anh ghê tởm bản thân mình anh ghét nó anh ghét nó anh ghét nó hãy để anh chết quách đi cho xong.”

Theo lệ thường của dòng tiểu thuyết này, anh Augustus Waters sẽ giữ khiếu hài hước của mình cho đến sau rốt, không một lúc nào nguôi đi lòng can đảm và ý chí quật cường của anh sẽ thăng hoa như cánh chim đại bàng bát khuất hiên ngang cho đến khi chính thế giới này không thể dung nạp được linh hồn hân hoan của anh nữa.

Nhưng đây mới là sự thật, một cậu chàng đáng thương không muốn ai thương hại mình, đang la hét và khóc lóc, bị tổn thương bởi ống thông dạ dày nhiễm trùng vốn giúp anh không chết, nhưng cũng không thể sống.

Tôi lau cằm cho anh và ôm lấy khuôn mặt anh trong tay, quỳ xuống gần anh hơn để có thể nhìn thấy đôi mắt của anh, vẫn còn tinh anh. “Em xin lỗi. Em ước gì mọi chuyện chỉ giống như bộ phim hôm trước, về bọn Ba Tư và chiến binh Sparta.”

“Anh cũng vậy,” anh đáp.

“Nhưng không phải thế,” tôi nói.

“Anh biết,” anh đáp.

“Trên đời này không có kẻ xấu.”

“Ừ.”

“Ngay cả tế bào ung thư cũng không phải là kẻ xấu thực sự: Tế bào ung thư cũng chỉ muốn được sống.”

“Ừ.”

“Anh sẽ không sao đâu,” tôi nói với anh. Tôi có thể nghe thấy tiếng còi cứu thương đằng xa.

“Okay,” anh nói. Anh đang dần mất ý thức.

“Gus, anh phải hứa từ nay không cố làm như vầy nữa. Em sẽ giúp anh mua thuốc lá, được chưa?” Anh nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu. “Anh hứa với em đi.”

Anh hơi gật đầu và sau đó nhắm nghiền mắt lại, đầu ngoẹo về một bên.

“Anh Gus,” tôi kêu lên. “Đừng bỏ em.”

“Hãy đọc gì đó cho anh nghe,” anh nói khi chiếc xe cứu thương chết tiệt lao vụt qua khỏi chúng tôi. Trong lúc chờ đợi họ quay lại và tìm ra hai đứa, tôi đọc bài thơ duy nhất nảy ra trong đầu lúc đó, “Chiếc xe cút kít đỏ” của William Carlos Williams.

phụ thuộc rất nhiều

vào

chiếc xe cút kít

đỏ

lấp loáng nước

mưa

cạnh đàn gà

trắng.

Williams là bác sĩ nên đối với tôi đây giống như một bài thơ của bác sĩ. Bài thơ đã hết, nhưng xe cứu thương vẫn chưa đến nên tôi viết tiếp bài thơ.

Và phụ thuộc rất nhiều, tôi nói với anh Augustus, vào bầu trời xanh bị xé toạc bởi những nhánh cây trên cao. Phụ thuộc rất nhiều vào ống thông dạ dày trong suốt bị trào ngược từ ruột của anh chàng môi tái. Phụ thuộc rất nhiều vào kẻ quan sát vũ trụ này.

Nửa tỉnh nửa mê, anh liếc nhìn tôi và lẩm bẩm, “Vậy mà em nói là em không biết làm thơ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.