Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Chương 24



Ba ngày sau, vào ngày thứ mười một sau khi anh Gus mất, ba anh gọi cho tôi vào buổi sáng. Lúc đó tôi vẫn còn nối với máy thở BiPAP nên không bắt máy được. Thay vào đó, tôi nằm im lắng nghe ông ghi âm lời nhắn trong hộp thư thoại ngay sau khi tiếng bip vang lên. “Chào Hazel, bác là ba của Gus đây. Bác tìm thấy, ừm, một cuốn sổ tay Moleskine bìa đen để lẫn trên giá để tạp chí gần giường bệnh của Gus, bác nghĩ nó nằm trong tầm với của thằng bé. Đáng tiếc là không có ghi chép gì trong cuốn sổ đó cả. Tất cả các trang đều trống trơn. Nhưng vài trang đầu tiên – bác nghĩ khoảng ba hay bốn trang gì đó – đã bị xé ra. Gia đình bác cũng đã tìm khắp nhà nhưng không sao tìm thấy mấy trang đó, nên bác không biết có thể kết luận được gì ở đây hay không. Có lẽ đó là những trang Isaac đã đề cập đến? Dù sao, bác hy vọng rằng cháu vẫn khỏe. Gia đình bác cầu phúc cho cháu mỗi ngày, Hazel à. Thế nhé, tạm biệt cháu.”

Ba hoặc bốn trang bị xé từ một cuốn sổ tay Moleskine không có ở trong nhà của anh Augustus Waters. Vậy thì anh đã để chúng ở đâu cho tôi? Nhét vào Bộ xương Thời Đại à? Không, anh không đủ sức khỏe để đến đó.

Hay Trái Tim của Chúa Giêsu. Có lẽ anh đã để chúng ở đó cho tôi vào Ngày Tốt Lành Cuối Cùng của anh.

Thế là hôm sau, tôi đến Hội Tương Trợ sớm hơn hai mươi phút so với thường lệ. Trước đó, tôi lái xe đến nhà anh Isaac, đón anh đi cùng và thẳng tiến về nơi Trái Tim của chúa Giêsu. Chúng tôi hạ cửa sổ của chiếc xe tải nhỏ xuống, bật album mới bị rò rỉ của nhóm The Hectic Glow, album mà anh Gus sẽ không bao giờ được thưởng thức.

Chúng tôi đi thang máy. Tôi dẫn anh Isaac đến ngồi trong Vòng tròn Tin tưởng, và một mình tôi đi từ từ sục sạo quanh Trái Tim Chúa. Tôi đã kiểm tra khắp nơi: dưới từng chiếc ghế, quanh bục giảng kinh nơi tôi từng đứng đọc điếu văn của mình, dưới chiếc bàn bày bánh trái, trên bảng thông báo in đầy nét vẽ nguệch ngoạc của các em học sinh về tình yêu của Chúa khi chúng đến vào ngày Chủ Nhật. Chẳng có gì cả. Ngoài nhà anh, đó là nơi duy nhất chúng tôi đã ở với nhau trong những ngày cuối cùng, và mấy trang giấy cũng không có ở đây hay tôi bỏ sót chi tiết nào rồi. Có lẽ anh đã để chúng lại cho tôi trong bệnh viện nhưng như vậy thì gần như chắc chắn là chúng đã bị vứt bỏ sau khi anh qua đời.

Tôi mệt muốn đứt hơi khi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh Isaac, và trong khi anh Patrick thao thao bất tuyệt về câu chuyện mất bi của mình, tôi dành toàn bộ thời gian đó nói với hai lá phổi của mình rằng chúng vẫn ổn, rằng chúng có thể thở, rằng có đủ khí ô-xy cho chúng. Hai lá phổi của tôi đã được rút dịch tràn chỉ một tuần trước khi anh Gus mất – tôi đã nằm đó nhìn chất dịch ung thư màu hổ phách được hút lên trong đường ống ra khỏi cơ thể mình - và lúc này có cảm giác như nó đã đầy tràn trở lại. Tôi quá tập trung bảo bản thân mình phải hít thở đến nỗi đã không nhận ra rằng anh Patrick kêu tên tôi đầu tiên.

Tôi nhanh chóng lấy lại tập trung và hỏi, “Dạ?”

“Em khỏe không?”

“Em vẫn khỏe, thưa anh. Em chỉ hơi khó thở.”

“Em có muốn chia sẻ kỷ niệm về Augustus với hội không?”

“Em ước gì em chết quách cho xong, Patrick. Đã có bao giờ anh ước mình chết quách cho rồi chưa?”

“Có chứ,” anh Patrick đáp ngay, không ngập ngừng như bình thường. “Dĩ nhiên là có. Vậy sao em không thử?”

Tôi ngẫm nghĩ về chuyện đó. Câu trả lời cũ rích của tôi là muốn sống vì Ba Mẹ, bởi vì họ sẽ đau buồn cực độ và không còn đứa con nào sau tôi. Lý do đó ngẫm ra vẫn đúng phần nào nhưng không hẳn như vậy. “Em không biết.”

“Vì hy vọng rằng sức khỏe của em sẽ khá hơn phải không?”

“Không,” tôi nói. “Không, không phải vậy đâu. Em thật sự không biết, Isaac, anh nghĩ sao?” Tôi đá sang anh Isaac. Tôi mệt mỏi khi nói chuyện.

Anh Isaac bắt đầu nói về tình yêu đích thực. Tôi không thể nói cho mọi người biết những gì đang diễn ra trong đầu mình vì nghe có vẻ ủy mị quá. Nhưng tôi đang nghĩ về chuyện vũ trụ muốn được chú ý, và làm thế nào tôi có thể tập trung cao độ nhất để chú ý đến nó. Tôi cứ có cảm giác mình rằng đang mắc nợ vũ trụ mà chỉ có sự chú ý của tôi mới có thể trả được món nợ đó. Đồng thời tôi cũng mắc nợ những ai không còn làm người nữa và những ai chưa được làm người. Ba tôi đã nói thế với tôi, cơ bản là như vậy.

Tôi ngồi im trong suốt buồi họp còn lại của Hội Tương Trợ và anh Patrick dành một lời cầu nguyện đặc biệt cho tôi, tên anh Gus được đưa vào trong danh sách dài dằng dặc của những người đã khuất – mười bốn cái tên cho mỗi người trong chúng tôi – và chúng tôi hứa sẽ sống thật tốt cho ngày hôm nay, sau đó tôi dẫn anh Isaac ra xe.

Khi tôi về đến nhà, Ba và Mẹ đang ngồi ở bàn ăn bên chiếc laptop riêng của mỗi người. Ngay khi tôi bước qua ngạch cửa, Mẹ đóng ngay laptop lại. “Có gì trong máy tính vậy Mẹ?”

“Chỉ là một số công thức nấu ăn chống ô-xy hóa thôi. Sẵn sàng nối máy thở BiPAP và xem chương trình Siêu mẫu Mỹ chưa con?” bà hỏi.

“Con cần đi nằm một chút.”

“Con không sao chứ?”

“Dạ, chỉ hơi mệt thôi.”

“Vậy thì con phải ăn đã, trước khi con –”

“Mẹ, con hoàn toàn không thấy đói.” Tôi tiến một bước về phía cửa phòng nhưng bà đã chặn đường tôi.

“Hazel, con phải ăn. Chỉ cần một chút –”

“Không. Con sẽ đi ngủ”

“Không,” Mẹ dứt khoát. “Con không được đi.” Tôi liếc nhìn qua Ba, ông nhún vai.

“Đây là cuộc sống của con,” tôi nói.

“Con không được nhịn đói đến chết chỉ vì Augustus đã chết. Con phải ăn tối.”

Tôi thấy tức thật sự vì một lẽ nào đó. “Con không ăn được mà Mẹ. Con không ăn được. Nha Mẹ?”

Tôi cố gắng đẩy bà sang một bên nhưng bà nắm lấy cả hai bả vai tôi và nói, “Hazel, con sẽ phải ăn tối. Con cần giữ gìn sức khỏe.”

“KHÔNG!” Tôi hét lên. “Con sẽ không ăn tối, và con không thể giữ gìn sức khỏe, bởi vì con không có khỏe. Con đang chết dần chết mòn, Mẹ à. Con sẽ chết và để lại Mẹ một mình trên cõi đời này và Mẹ sẽ không có một đứa con gái Hazel thứ hai nào để lảng vảng xung quanh nữa, Mẹ sẽ không còn là một người mẹ nữa, và con xin lỗi nhưng con cũng không thể làm bất cứ điều gì được hết, nha Mẹ?”

Tôi thấy ân hận ngay khi vừa dứt lời.

“Con đã nghe thấy.”

“Sao ạ?”

“Con đã nghe lỏm Mẹ nói chuyện với Ba phải không?” Nước mắt Mẹ tuôn ra ràn rụa. “Có đúng không?” Tôi gật đầu. “Ôi Chúa ơi, Hazel. Mẹ xin lỗi. Mẹ đã sai, con yêu. Chuyện đó không đúng với sự thật. Mẹ đã buông ra những lời nói đó trong một khoảnh khắc tuyệt vọng. Đó không phải là điều Mẹ hằng tin tưởng.” Mẹ ngồi lên ghế, và tôi ngồi xuống theo bà. Đáng lẽ tôi nên nôn ra một ít mì ống cho bà thấy thay vì tức giận với bà.

“Vậy thì Mẹ tin tưởng những gì?” Tôi hỏi.

“Khi nào một trong hai mẹ con mình còn sống thì Mẹ vẫn là mẹ của con,” bà nói. “Thậm chí con có qua đời, Mẹ -”

“Khi mà,” tôi vừa mở miệng.

Bà gật đầu. “Ngay cả khi con qua đời, Mẹ sẽ vẫn là mẹ của con, Hazel à. Mẹ sẽ không ngừng thiên chức làm mẹ đâu. Thế con có ngừng yêu Gus không?” Tôi lắc đầu. “Đó, vậy sao Mẹ có thể ngừng yêu con được?”

“Được rồi, Mẹ,” tôi nói. Ba tôi đang khóc thút thít.

“Con muốn Ba Mẹ có một cuộc sống thật sự,” tôi nói. “Con lo là sau đó Ba Mẹ sẽ không còn một cuộc sống nào cả, cả ngày hai người chỉ ngồi quanh quẩn trong nhà mà không còn con để chăm sóc, cứ nhìn chăm chăm vào các bức tường và không muốn vận động gì.”

Sau một phút, Mẹ bảo, “Mẹ đang theo học một số lớp. Trực tuyến, liên thông với Đại học Indiana, để lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành công tác xã hội. Thật ra Mẹ đã không xem công thức nấu ăn chống ô-xy hóa nào hết, Mẹ đang viết khóa luận.”

“Thật à Mẹ?”

“Mẹ không muốn con nghĩ rằng Mẹ đang chuẩn bị cho một cuộc sống mà không còn con sau này. Nhưng nếu Mẹ lấy được bằng Thạc sĩ Công tác Xã hội này, Mẹ có thể tư vấn cho những gia đình đang gặp khủng hoảng hoặc dẫn dắt những nhóm đang phải đối mặt với người thân bị bệnh trong gia đình của họ hoặc –”

“Khoan đã, vậy Mẹ sẽ giống như anh Patrick sao?”

“À, không hẳn vậy. Có rất nhiều loại hình công tác xã hội.”

Ba lên tiếng, “Ba Mẹ đều lo lắng là con sẽ cảm thấy bị bỏ rơi. Điều quan trọng con phải biết là Ba Mẹ sẽ luôn luôn ở bên con, Hazel. Mẹ con sẽ không đi đâu hết.”

“Không, chuyện này rất hay. Thật tuyệt vời!” Tôi cười thật rạng rỡ. “Mẹ sẽ trở nên giống như anh Patrick. Mẹ sẽ là một Patrick trên cả tuyệt vời! Mẹ sẽ làm việc này tốt hơn anh Patrick gấp nhiều lần.”

“Cảm ơn con, Hazel. Điều đó có ý nghĩa rất nhiều với Mẹ.”

Tôi gật đầu và cũng khóc theo. Tôi không thể diễn tả cảm giác vui mừng như thế nào, ngoài những giọt nước mắt của niềm hạnh phúc thật sự lần đầu tiên trong nhiều năm qua khi tưởng tượng cảnh Mẹ tôi trong vai trò của anh Patrick. Điều đó làm tôi chợt nghĩ đến mẹ của Anna. Cô ấy hẳn cũng là một nhân viên xã hội tốt.

Sau một lúc, chúng tôi bật ti-vi và cùng xem Siêu mẫu Mỹ. Nhưng tôi bấm dừng chỉ sau năm giây bởi vì tôi có rất nhiều câu hỏi cần đặt ra với Mẹ. “Vậy bao lâu nữa thì Mẹ học xong?”

“Nếu Mẹ đến Bloomington một tuần vào hè này thì Mẹ có thể hoàn thành chương trình học vào tháng Mười Hai.”

“Thế Mẹ giấu con chuyện này trong bao lâu rồi, chính xác á?”

“Một năm.”

“Mẹ!”

“Mẹ không muốn làm tổn thương con, Hazel.”

Thật đáng kinh ngạc. “Vậy hóa ra mỗi lần Mẹ ngồi chờ con ở ngoài trường MCC, Hội Tương Trợ hay ở bất cứ đâu là Mẹ -”

“Ừ, đang học bài hoặc đọc sách.”

“Chuyện này rất tuyệt vời. Nếu con có chết đi, con muốn Mẹ biết rằng con ở trên trời sẽ thở phào nhẹ nhõm mỗi khi thấy Mẹ đề nghị ai đó chia sẻ cảm xúc của họ.”

Ba cười nắc nẻ. “Ba sẽ ở đó cùng con, bé cưng,” ông cam đoan với tôi.

Cuối cùng, chúng tôi xem tiếp Siêu mẫu Mỹ. Ba đã cố hết sức để không ngủ gục vì chán. Ông cứ nhầm lẫn cô này với cô kia và liên tục hỏi, “Hai mẹ con thích cô bé này đó hả?”

“Đâu có, đâu có. Hai mẹ con em lèm bèm cô nàng Anastasia này mà. Tụi em thích Antonia, cô bé tóc vàng còn lại kìa,” Mẹ giải thích.

“Tất cả đều cao và kinh dị như nhau,” Ba trả lời. “Tha thứ cho anh vì đã không phân biệt được họ.” Ba chồm người qua tôi để nắm lấy tay Mẹ.

“Ba Mẹ có nghĩ đến chuyện vẫn sẽ sống bên nhau khi con chết đi không?” Tôi hỏi.

“Hazel, sao chứ? Con yêu.” Bà mò tìm chiếc remote và bấm dừng ti-vi lần nữa. “Có chuyện gì vậy?”

“Chỉ là, Ba Mẹ có nghĩ như vậy không?”

“Có chứ, tất nhiên rồi. Tất nhiên là Ba Mẹ vẫn sống với nhau chứ,” Ba khẳng định. “Mẹ và Ba yêu nhau, và nếu Ba Mẹ bị mất con thì Ba Mẹ sẽ cùng nhau vượt qua nỗi đau đó.”

“Ba thề có Chúa đi,” tôi nài nỉ.

“Ba thề có Chúa,” ông nói.

Tôi ngoái lại nhìn Mẹ. “Mẹ thề có Chúa,” bà cũng hứa. “Tại sao con lại còn lo lắng về chuyện này?”

“Con chỉ không muốn hủy hoại cuộc sống của Ba Mẹ thôi.”

Mẹ nghiêng người về phía trước và áp mặt vào mái tóc rối bời của tôi và hôn lên đỉnh đầu tôi. Tôi nói với Ba:

“Con không muốn Ba trở thành một kẻ nghiện rượu khốn khổ, thất nghiệp hay gì đâu.”

Mẹ tôi mỉm cười. “Ba con không phải là Peter Van Houten, Hazel. Con rành hơn ai hết là người ta vẫn có thể sống với nỗi đau mà.”

“Dạ, được rồi,” tôi đáp. Mẹ ôm chầm lấy tôi và tôi không quẫy ra mặc dù trong thâm tâm tôi không muốn được ôm vào lúc này. “Được rồi, Mẹ có thể bật tiếp chương trình,” tôi nhắc. Anastasia đã bị loại. Cô nàng nổi điên lên. Ghê quá!

Tôi ăn tối qua quít – vài muỗng mì Ý hình nơ cùng với xốt pesto – và cố giữ không cho thức ăn trào ngược ra ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.