Khi Lỗi Thuộc Về Những Vì Sao

Chương 9



Trước ngày chúng tôi lên đường đi Amsterdam, tôi có đến tham dự Hội Tương Trợ, cũng là lần đầu tiên tôi quay lại kể từ khi gặp Augustus. Và trong Trái Tim của Chúa Giêsu, màn tự giới thiệu lúc này xoay vòng nhanh hơn một chút vì vắng mặt một hai diễn viên quen thuộc. Tôi đến sớm, vừa đủ thời gian cho nữ chiến binh ung thư ruột thừa mãi mãi mạnh mẽ Lida kể cho tình hình của tất cả mọi người trong nhóm trong khi tôi đứng tựa vào bàn thức ăn nhẹ, nhấm nháp một miếng bánh quy hạt sô-cô-la vụn mua ở cửa hàng tạp hóa.

Em Michael mười hai tuổi bị bệnh bạch cầu đã qua đời. Em ấy đã chiến đấu anh dũng, Lida hùng hồn nói, như thể có một cách khác để chiến đấu vậy. Những người khác vẫn còn đầy đủ. Ken đã được xác nhận NEC sau khi xạ trị. Lucas thì bệnh cũ tái phát, cô nàng nói với một nụ cười buồn kèm một cái nhún vai như cách ta thường nói về một người nghiện rượu đã ‘ngựa quen đường cũ’ vậy.

Một cô bé mũm mĩm, dễ thương đến chỗ bàn chúng tôi, chào Lida rồi tự giới thiệu tên với tôi là Susan. Tôi không biết cô bé từng bị gì nhưng trên mặt cô có một vết sẹo khéo dài từ cánh mũi xuống môi, nằm dọc trên má cô. Cô bé đã giặm phấn trang điểm che vết sẹo, mà kết quả chỉ càng khiến nó lộ ra. Tôi cảm thấy hơi hụt hơi khi đã đứng một lúc nên nói, “Chị kiếm chỗ ngồi đây.” Sau đó của thang máy mở ra và tôi thấy Issac cùng mẹ anh ấy. Hôm nay anh đeo kính mắt, một tay nắm tay mẹ còn tay kia cầm gậy.

“Hazel Hội Tương Trợ không phải Monica đây!” Tôi chào khi anh đến gần. Anh mỉm cười và kêu lên, “A, Hazel, khỏe không em?”

“Khỏe ạ. Này, em ngày càng xinh xẻo kể từ khi anh mù đi đó.”

“Ừ chắc vậy,” anh bảo. Mẹ anh dẫn anh đến một cái ghế, âu yếm hôn lên trán anh và quay trở lại thang máy. Anh quơ tay sờ tìm mặt ghế rồi ngồi xuống, tôi cũng đến ngồi bên cạnh anh. “Còn anh sao rồi?”

“Vẫn khỏe. Xuất viện về nhà vui hơn, anh đoán vậy. Gus nói với anh là em phải vào Phòng chăm sóc đặc biệt ICU, đúng không?”

“Dạ.”

“Chán quá ha!”

“Em khỏe hơn nhiều rồi. Mai em sẽ đi Amsterdam với anh Gus đó.”

“Anh biết. Anh được cập nhật khá sít sao về cuộc sống của em đó. Vì thằng Gus nó chẳng bao giờ Nói. Về. Chuyện. Gì. Khác. Cả.”

Tôi mỉm cười. Patrick hắng giọng: “Mời tất cả ổn định chỗ ngồi nào!” Anh bắt gặp ánh mắt của tôi. “Hazel! Anh rất vui khi thấy em hôm nay.”

Khi mọi người đã yên vị, anh Patrick bắt đầu kể lại câu chuyện bị cắt tinh hoàn của anh. Và tôi lại rơi vào lối sinh hoạt quan thuộc của Hội Tương Trợ: giao tiếp bằng tiếng thở dài với anh Issac, cảm thấy đáng tiếc cho tất cả mọi người trong phòng và cả thế giới bên ngoài nữa, cố tách khỏi buổi nói chuyện để tập trung vào chứng khó thở và cơn đau trong lồng ngực của mình. Thế giới vẫn tiếp diễn như vốn dĩ mà không cần có sự tham gia lên tiếng của tôi. Và tôi chỉ bị đánh thức khỏi cơn mơ màng khi có ai đó nêu tên tôi.

Đó là Lida Mạnh Mẽ. Lida đã thuyên giảm bệnh tình. Lida tóc vàng, cao to, khỏe mạnh, có tên trong đội bơi ở trường trung học. Lida, chỉ bị thiếu duy nhất khúc ruột thừa, đã nêu tên trong bài phát biểu của cô nàng, “Hazel là nguồn cảm hứng cho tôi; bạn ấy thực sự là tấm gương cho tôi noi theo. Bạn cứ mải mê chiến đấu, mỗi sáng thức dậy là ra chiến trường mà không một lời phàn nàn gì. Bạn ấy thật mạnh mẽ. Bạn ấy mạnh mẽ hơn cả tôi. Tôi chỉ ước mình có được sức mạnh đó.”

“Hazel,” anh Patrick hỏi. “Em thấy sao khi nghe vậy?”

Tôi nhún vui và nhìn qua Lida. “Tôi sẽ cho bạn sức mạnh của tôi nếu đổi lại bệnh tình của tôi có thể thuyên giảm như bạn.” Và lập tức thấy hối hận vì câu đó.

Patrick đính chính: “Anh không nghĩ ý của Lida là vậy đâu. Anh nghĩ bạn ấy...” Nhưng tôi chẳng buồn nghe tiếp.

Sau khi cầu nguyện cho cả người đang sống và danh sách dài vô tận những người đã chết (với tên Michael được đưa vào cuối cùng), chúng tôi cùng nắm tay nhau đồng thanh: “Hãy sống thật tốt cho ngày hôm nay!”

Lida lập tức lao đến chỗ tôi định xin lỗi và giải thích này nọ. Nhưng tôi đã phẩy tay ngăn cô nàng lại, “Không, không, mình thực sự không sao.” Kế đó tôi quay sang nói với anh Issac, “Anh có muốn đi cùng em ra ngoài không?”

Anh nắm lấy tay tôi, và tôi đi cùng anh ra thang máy, hí hửng vì có cớ để tránh đi thang bộ. Khi đến gần thang máy, tôi nhìn thấy mẹ anh đang đứng trong một góc của Trái Tim. “Mẹ đây,” cô nói với Issac, và anh chuyển từ tay tôi sang nắm tay mẹ mình rồi hỏi, “Em có muốn đến chơi nhà anh không?”

“Được ạ!” Tôi đáp. Tôi cảm thấy tội tội anh. Mặc dù tôi ghét ai thương hại mình nhưng tôi không thể ngăn mình không thương cảm cho anh.

Anh Issac sống trong một trang trại nhỏ ở Meridian Hills bên cạnh một trường tư khang trang đẹp đẽ. Chúng tôi ngồi ở phòng khách trong khi mẹ anh vào bếp chuẩn bị bữa tối. Thế là anh hỏi tôi có muốn chơi điện tử với anh không.

“Được ạ,” tôi đáp. Anh hỏi tìm điều khiển từ xa, tôi bèn đưa nó cho anh. Anh lần lượt mở ti-vi và cái máy tính gắn liền với nó. Màn hình ti-vi vẫn đen thui, nhưng một vài giây sau, một giọng nói trầm trầm phát ra từ nó.

“Bản Deception. Một người chơi hay hai người chơi?”

“Hai,” Issac nói. “Tạm dừng.” Anh quay sang tôi giải thích, “Anh chơi trò này với Gus suốt. Nhưng đáng giận ở chỗ tên đó chơi như tự sát vậy, lúc nào cũng hung hăng cứu giúp thường dân và mấy nhân vật tép riu.”

“Dạ,” tôi nói, chợt nhớ đến buổi tối đập phá cúp.

“Tiếp tục,” Issac nói.

“Game thủ thứ nhất, vui lòng xác minh danh tính.”

“Đây là giọng nói quyến rũ chết người của game thủ thứ nhất,” Issac nói.

“Game thủ thứ hai, vui lòng xác minh danh tính.”

“Tôi sẽ là game thủ thứ hai, chắc vậy,” tôi lên tiếng.

Trung sĩ Max Mayhem và Thám tử tư Jasper Jacks tỉnh dậy trong một căn phòng tối rộng khoảng hơn bốn thước vuông, trống huơ trống hoác.

Issac chỉ về phía ti-vi, giống như kêu tôi nói chuyện với nó hay làm gì đó. “Ừm,” tôi nói. “Có công tắc điện không?”

Không.

“Có cửa ra vào không?”

Thám tử Jacks tìm ra cánh cửa. Nó bị khóa.

Issac chen vào. “Có một chìa khóa ở trên khung cửa.”

Ừ, có.

“Mayhem mở cửa đi.”

Bóng tối vẫn còn dày đặc.

“Rút dao ra,” Issac ra lệnh.

“Rút dao ra,” tôi thêm vào.

Một cậu bé — chắc là em trai của Issac — phóng ra từ nhà bếp. Cậu nhóc khoảng mười tuổi, dẻo dai, hơi hiếu động, nhảy chân sáo băng ngang qua phòng khách trước khi nhái y hệt giọng của anh Issac, gào lên, “TỰ TỬ ĐI!”

Trung sĩ Mayhem kê con dao vào cổ mình. Có chắc là —

“Không,” Issac chen vào. “Tạm dừng. Graham, coi chừng anh đá đít em bây giờ.” Nhóc Graham cười nắc nẻ rồi biến mất cuối lối đi.

Như Mayhem và Jacks thực thụ, anh Issac và tôi lần tìm lối ra trong hang động cho đến khi va vào một gã. Nhò gã này mà chúng tôi biết được mình đang bị giam trong một nhà tù Ukraine, nằm sâu trong một hang động cách mặt đất hơn một dặm. Sau khi thủ tiêu gã này, chúng tôi tiếp tục dò đường. Lúc này, hiệu ứng âm thanh sống động — một con sông gầm gừ chảy xiết dưới lòng đất, nhiều người xôn xao nói tiếng Ukraine bằng giọng Anh — dẫn chúng tôi xuyên qua hang động, nhưng trò chơi này chỉ một màu đen tuyền nên không thể thấy gì trong bóng tối. Sau khi chơi trong một giờ, chúng tôi bắt đầu nghe thấy tiếng cầu xin yếu ớt của một tù nhân tuyệt vọng, “Chúa ơi, xin Người giúp con, xin Người cứu con.”

“Tạm dừng,” anh Issac lại nói. “Ở đoạn này lúc nào Gus cũng một mực đòi tìm cho được tù nhân dù khi đó sẽ không thắng. Và cách duy nhất để thực sự giải phóng tù nhân là giành chiến thắng trong cuộc chơi.”

“Dạ, anh ấy hơi thật tình khi chơi điện tử,” tôi đáp. “Anh ấy hơi bị say mê với phép ẩn dụ.”

“Thế em có thích Gus không?” Issac chợt hỏi.

“Dĩ nhiên là em thích anh ấy rồi. Anh ấy thật tuyệt vời.”

“Nhưng mà em không muốn cặp với hắn à?”

Tôi nhún vai. “Chuyện phức tạp lắm.”

“Anh biết em đang cố gắng vì em không muốn đẩy hắn đến một tình huống không thể đối mặt. Em không muốn hắn Monica em.”

“Đại loại thế,” tôi đáp. Nhưng không hẳn vậy. Sự thật là, tôi không muốn Issac anh ấy. “Mà để công bằng với chị Monica, những gì anh đã làm với chị cũng không hay lắm đâu.”

“Anh đã làm gì chị ấy chứ?” Anh hỏi vẻ tự vệ.

“Anh biết đấy, bị mù và tất cả mọi chuyện.”

“Nhưng đó không phải lỗi của anh.”

“Em không nói đó là lỗi của anh. Em chỉ nói chuyện đó không hay thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.