Khí Phách Thành Chủ Soải Đại Phu

Chương 13



“Ta hận nhất là người khác chạm vào ta. Ngươi nếu nghĩ muốn nhìn thấy ánh sáng mặt trời ngày mai liền cho ta nhớ rõ cho ta.”

“Ai? Những lời này hảo quen tai nha! Giống như ngươi đã từng nói qua một lần?” Hùng Đại nghiêm túc hỏi.

“. . . . . . Ngươi. . . . . . Tái loạn chạm ta liền chém tay ngươi!”

“Đối với chúng ta ở Mê Chi Lâm đều đã đụng chạm nhau như vậy nhiều ngày, ta cho rằng ta không tính là người ngoài. Hơn nữa nếu ta không chạm vào ngươi, ngươi tái trúng độc, sinh bệnh, hoặc là té xỉu, ta đây sao. . . . . .”

“Câm miệng!” Vu Nguyệt Khánh hối hận sâu sắc vì vừa rồi cứu gấu ngốc này, thật sự là tự tìm phiền toái cho mình.

“Hảo hảo, ngươi đừng tức giận. Đúng rồi, độc của ngươi sao rồi?”. Đang nói lại chuyển sang hỏi chuyện, Hùng Đại từng bước xông lên trước bắt lấy tay Vu Nguyệt Khánh bắt mạch.

“Buông tay, đã không có việc gì nữa!” Nhìn chăm chú bàn tay đang bắt lấy tay của mình, theo lòng bàn tay truyền đến độấm làm cho hắn cảm thấy rất không thoải mái.

“Ân, thật sự không có việc gì, bất quá tay ngươi sao lạnh như thế? Lúc trước ở Mê Chi Lâm trúng độc, thân thể suy yếu, chẳng lẽ ngươi còn không có khôi phục?” Hùng Đại lo lắng nói: “Như vậy đi, ta giúp ngươi nấu bổ dược, sau khi ăn hẳn là sẽ tốt lên.”

Vu Nguyệt Khánh rút tay về, lãnh đạm nói: “Không cần, ta luôn luôn như thế.”

“Ta không tin, kia có người trời sinh như thế đâu?” Hùng Đại hất mặt: “Cho ta nắm tay ngươi, nếu trong nửa canh giờ còn không có ấm lên, ta đây đi làm thập toàn đại bổ thang cho ngươi uống.”

Vu Nguyệt Khánh mặt có chút rút gân, nếu không phải biết rõ gấu ngốc này không biết được bộ dạng của mình, còn tưởng rằng hắn đột biến thành lang a!

“Không cần, ta không thích loại nhiệt độ này. . . . . .”

“Không được!” Hùng Đại quả quyết cự tuyệt, ôm lấy hai tay trắng noản kia, ngón tay ngọc ngà nhỏ và dài nằm trong bàn tay thô dày cực kỳ bắt mắt. Vu Nguyệt Khánh mày nhíu lại, vừa định tránh ra, lại thấy Hùng Đại cười ha hả nói: “Trước kia nha, mẹ ta cứ đến mùa đông liền chân bị lạnh, còn dễ dàng đông lạnh, sau khi ta hiểu chuyện, lão tương của nàng nắm chân nàng trong tay, như vậy, không chỉ có sẽ không đông lạnh, mẹ ta cũng sẽ cao hứng nói thực thoải mái a! Vài tỷtỷ của ta cũng thế, vừa đến mùa đông liền muốn ta giúp bọn họ nắm chân. . . . . .”

Vu Nguyệt Khánh nghe được sắc mặt liền hoá xanh trắng, dùng sức giãy ra, ánh mắt mang theo hàn ý nhìn chăm chú Hùng Đại.

“Ách. . . . . . Ngươi xảy ra chuyện gì? Không thoải mái sao?” Hùng Đại nuốt nuốt nước miếng, cẩn thận hỏi thăm. Hắn đương nhiên đã nhìn ra, Vu Nguyệt Khánh đang tức giận, tuy rằng hắn còn không hiểu được Vu Nguyệt Khánh tại sao lại tức giận, nhưng tại trong con ngươi lạnh như băng có thể nhìn thấy một ngọn lửa, cuồng bạo thiêu đốt.

“Thánh chủ?” Thanh Y vốn là đi tìm Hùng Đại, cư nhiên nhìn thấy Vu Nguyệt Khánh lập tức quỳ xuống, kính sợ nói: “Thuộc hạ khấu kiến thánh chủ.”

Vu Nguyệt Khánh cũng cả kinh, vừa rồi đối mặt Hùng Đại cư nhiên toát ra tâm tình ngoài ý muốn, ngay cả lực chú ý cũng phân tán. Nghiêng người, ánh mắt lạnh lùng, thanh âm uy nghiêm, vẫn là Vu Nguyệt Khánh trước khi nhận thức Hùng Đại: “Đứng lên đi, sao tới chậm như thế?”

“Thỉnh thánh chủ thứ tội, thuộc hạ nhân điều tra. . . . . . Ách. . . . . .” Thanh Y nhìn Hùng Đại ngốc lăng đứng ở một bên, không biết có nên nói hay không.

Vu Nguyệt Khánh cũng liếc mắt sang gấu ngốc một cái, tuy rằng cho dù ở trước mặt hắn bàn chuyện, hắn cũng không nhất định sẽ nghe hiểu được, nhưng sau đó nhất định hắn sẽ rất có nghị lực mà sử dụng niệm kinh pháp cùng triền nhiễu (quấn lấy) pháp để hỏi cho rõ ràng rành mạch, hơn nữa nhiều người biết liền có nhiều nguy hiểm hơn, gấu ngốc này lại không thể tự bảo vệ mình, đến lúc đó nếu người nọ đối hắn cũng ra tay. . . . . .

Vì an toàn của Hùng Đại, Vu Nguyệt Khánh quyết đoán nói: “Trước tới khách *** đi, việc này một hồi nói sau.”

“Vâng!” Thanh Y lĩnh mệnh.



Vu Nguyệt Khánh xoay người bước đi, Hùng Đại lập tức chạy đến trước mặt Thanh Y, hắn dùng thanh âm mà hắn tự nhận là rất nhỏ để hỏi: “Ai? Ngươi điều tra chuyện gì a? Ta sao không biết? Có phải hay không cùng cái chết của Trương thúc có liên quan? Ta trước tưởng Vu Nguyệt Khánh giết Trương thúc, sau đó ngẫm lại thấy không đúng, bởi vì Vu Nguyệt Khánh chính là tại cái thời điểm kia trúng độc, cho nên nhất định còn có những kẻ khác ở hiện trường! Ngươi nói, chính là ai?”

Thanh Y đổ mồ hôi như nước, hỗn thân phát run, ánh mắt không ngừng nhìn về bóng dáng phía trước, vạn nhất thánh chủ đánh cho một chưởng, gấu ngốc này có thể tánh mạng khó giữ được a. . . . . .

Trở lại khách ***, nói chuyện hơn nữa ngày Hùng Đại liền kêu đói bụng, để hắn ở lại khách *** ăn cơm, Vu Nguyệt Khánh cùng Thanh Y theo đường cửa sổ phía sau nhảy lên lầu hai.

“Nói đi, tại sao trễ thế này mới đến.” Vu Nguyệt Khánh vừa hỏi vừa tháo cái khăn che mặt ra, tầm mắt đang nhìn thẳng của Thanh Y lập tức hạ xuống. Tuy rằng nhìn đã nhiều năm, nhưng khi thu vào mắt vẫn cảm thấy kinh diễm. Thu liễm tâm tình bối rối, Thanh Y đáp: “Người của Bố cục rất có tâm kế, hắn trước tìm người giết lão Trương, lại dùng người của mình thay thế, mục đích chính là giết thánh chủ ngài, còn dùng kế điệu hổ ly sơn đem chúng ta dẫn dắt rời đi, lại đem manh mối giả giấu đi, giống như lão Trương trước kia. Nhưng ta cảm thấy đó chỉ là dáng vẻ bên ngoài, khi tìm đến ngọn nguồn, điểm đáng ngờ lại càng nhiều. Sau đó ta ở trên thi thể của lão Trương giả phát hiện vài thứ giống nhau, thỉnh thánh chủ xem qua.”

Vu Nguyệt Khánh tiếp nhận bình nhỏ, đặt ở trước mũi vừa nghe: “Độc?”

“Vâng! Nhưng còn không biết là độc gì. Thuộc hạ đã dùng bồ câu đưa tin cấp Tử Tình, để nàng điều tra rõ việc này. Sau đó thuộc hạở Mê Chi Lâm bị lạc đường. . . . . . Cho nên mới tới chậm. . . . . .” Nói đến chỗ này, Thanh Y cũng hiểu được có chút xấu hổ.

“Vì sao hôm nay mới đến?”

“Ách. . . . . . Ngày đó sau khi ta gặp được Hùng Đại. . . . . . Hắn đem tiền toàn bộ dùng hết , nếu không phải ở trên đường hái một củ nhân sâm, chỉ sợ chúng ta sớm chết đói. . . . . .” Mặt Thanh Y hồng lên khi kể chuyện đã phát sinh, hắn là một trong tứ đại hộ vệ của Vu Nguyệt Minh, cư nhiên bị một tên ngu ngốc khiến cho thân vô phân văn, còn kém điều đói chết đầu đường, nói tiếp càng cảm thấy mất mặt.

“Ân, ta đã biết, ngươi lệnh Trạm Lam cùng Hồng Viêm tới đây, toàn bộ việc còn lại giao cho Hồng Nguyệt xử lý.” Sau khi nghe xong Vu Nguyệt Khánh vẫn bình tĩnh phân phó, kỳ thật trong lòng cũng bội phục Hùng Đại. Phải biết rằng lấy thực lực của Thanh Y, được xếp vào võ lâm thập danh cũng còn thừa, lại bị một tên đại phu biến thành thê thảm như thế.

“Vâng!”

“Ngươi đi xuống trước đi! Trông chừng tên ngốc kia, đừng để hắn gây chuyện.”

“Vâng . . . . .”

Thanh Y vừa đáp, vừa dùng dư quang liếc về phía Vu Nguyệt Khánh đang trát thứ gì đó lên mặt mình, chẳng lẽ thánh chủ. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.