Khi Thiên Tài Hacker Xuyên Qua

Chương 11: Quận chúa đến đây



Hai người trầm mặc hồi lâu, sau cùng Mặc Diễm Nhi nhịn không được mở miệng hỏi: "Cuối cùng là có ý gì?" Mặc Diễm Nhi lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, mặt trên cái gì cũng không có.

Tờ giấy trắng này là nàng lúc ở trà lâu đưa cho Mặc Diễm Nhi đấy.

Vu Thiển Thiển tiếp nhận tờ giấy, miễn cưỡng nhìn nàng một cái: "Tại sao ngươi tới tìm ta."

Hai người lại im lặng một hồi.

"Cha ta vốn là Mặc An Vực, uy chấn tướng quân của Đông Nghi." Mặc Diễm Nhi cuộn lại chăn chậm rãi nói."Nương ta chết sớm, từ nhỏ phụ thân liền đối với ta dốc hết mọi tình thương. Ta tư chất thông minh, cũng không phụ kỳ vọng của ông ấy."

"Đúng là, Hổ phụ há có thể có cẩu nữ, mặc dù ông ấy là đại tướng quân, mà ta lại tuyệt đối không muốn học võ."

Vu Thiển Thiển liếc mắt nhìn nàng ta một cái, theo lời của nàng ta hỏi: "Ngươi muốn làm cái gì?"

Mặc Diễm Nhi cười cười: "Nói ra hù chết người."

"Ngươi nửa đêm bò vào tới phòng ta, ta còn không phải bình tĩnh gọi người như vậy."

"Gian thương, không phải gian thương sao làm được thương nhân, người đầy hơi tiền."

Vu Thiển Thiển hơi kinh ngạc mà nhìn nàng: "Ngươi mấy tuổi?"

"Năm tuổi."

Nạp ni! ? Vu Thiển Thiển nhìn nàng, nàng cho là ít nhất nàng ấy cũng tám tuổi! Xem ra là nàng có phần đánh giá thấp Mặc Diễm Nhi rồi. Năm tuổi liền có tài trí bực này, trái ngược với nàng.

"Nghĩ muốn hay không..." Vu Thiển Thiển hạ thấp giọng nói, dừng một chút: "Trở thành chúa tể bốn nước?"

"A?" Mặc Diễm Nhi kinh ngạc, đây là ý gì? Lời này như thế nào nghe đều đại nghịch bất đạo a.

"Miễn là muốn trở thành người giàu có nhất bốn nước, nắm chắc kinh tế bốn nước, vậy là chúa tể của bọn hắn." Vẻ mặt Vu Thiển Thiển ý cười, tại ánh sáng lóe ra, rõ ràng khiến người bị lời của nàng thuyết phục.

"Ngươi là cố ý tìm tới ta đi?" Mặc Diễm Nhi tự định giá rất lâu, mới nói: "Ngươi đang thử dò xét ta?"

"Hì hì..." Vu Thiển Thiển duỗi thắt lưng, cũng không chính diện trả lời vấn đề của nàng."Kỳ thật học võ cũng không tệ."

Mặc Diễm Nhi nhíu lại đôi mi thanh tú: "Ta không thích."

"Có một số việc, ngươi không thích không có nghĩa là nó là vô dụng."

Vu Thiển Thiển cười nhẹ nói: "Đổi lại cách nói, nếu như ngươi thành thương nhân, ít nhất sẽ không bị bắt cóc đúng không?"

Mặc Diễm Nhi nhìn nàng một hồi, không thể không gật gật đầu: "Nghe ngươi vừa nói như vậy, kỳ thật luyện võ cũng là thật tốt."

"Đúng vậy”.

"Thiển Thiển." Mặc Diễm Nhi dùng bả vai va chạm nàng: "Ngày mai, giới thiệu cho ngươi một tiểu mỹ nhân."

Vu Thiển Thiển nghĩ nghĩ, cười hỏi: "Là người xinh đẹp thứ hai?"

"Đúng vậy." - -

Hôm sau Vu Thiển Thiển dậy thật sớm, tâm tình vô cùng tốt.

Để Xuân Hoa giúp nàng mặc quần áo tử tế sau, nhảy nhảy nhót nhót thẳng đến căn phòng của Hiên Viên Triệt.

Ở trên đường gặp được quản gia bá bá đang đâm đầu đi tới.

"Phúc bá, buổi sáng tốt lành..." Thiển Thiển là một tiểu hài tử ngoan, rất lễ phép.

"Thiển Thiển cô nương sớm." Phúc bá làm hạ phúc, khuôn mặt tươi cười đón chào, lập tức hỏi: "Thiển Thiển cô nương là muốn đi tìm Vương gia sao?"

"Đúng vậy a..."

"Nếu là như vậy, Vương gia đi ra ngoài." Phúc bá nói, "Đúng rồi, nếu có thể Thiển Thiển cô nương còn không cần tới hậu hoa viên bên kia chơi đùa, Thập Lục quận chúa đến đây."

"Thập Lục quận chúa?" Thiển Thiển ưỡn khuôn mặt nhỏ nhắn nghi ngờ, hàng ở đâu ra?

"Đúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.