Khi Thiên Tài Hacker Xuyên Qua

Chương 25: Rất là vui vẻ




Thiển Thiển cơ hồ cảm động đến muốn khóc, ở thời đại này, có thể khiến một người nam nhân vô điều kiện  bao dung một nữ nhân, hoặc là nữ hài tử như vậy, không thể nghi ngờ là trước không có ai sau này cũng chẳng tìm thấy , ta quả nhiên không có nhìn lầm người.

Hiên Viên Triệt đứng lên, nhu tình  nhìn Thiển Thiển nói:“ Hôm nay ngươi cũng chơi đùa hẳn là mệt đi, một hồi Phúc bá sẽ đưa chút đồ ăn  lên cho ngươi, ngươi ăn xong rồi trở về phòng nghỉ ngơi đi!”

Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn nam nhân cao hơn chính mình cơ hồ hai cái đầu  này  nói:“Như vậy ngươi làm cái gì?”

Hiên Viên Triệt chỉ chỉ văn kiện trên bàn của chính mình, nói:“Cái này đều là quốc sự dân tình từ các tỉnh dâng tấu lên, hoàng thượng thể nhược nhiều bệnh, rất nhiều chuyện đều giao cho ta làm, ta phải sửa sang lại tốt sau đó mới có thể nghỉ ngơi .”

Thiển Thiển lau nước mắt một cái vừa rồi nàng bởi vì cảm động mà khóc, đi đến bên cạnh đống công văn, nói:“Ta đây giúp ngươi cùng nhau làm đi, nhiều như vậy, ngươi phải làm tới khi nào mới xong!”

Hiên Viên Triệt nhìn Thiển Thiển thân cao vừa bằng cái bàn, không khỏi cảm thấy buồn cười, Thiển Thiển cũng nhìn chính mình một chút, lại nhìn công văn chằng chịt trên bàn một chút, cũng cảm thấy chính mình thật sự không thể giúp đỡ được cái gì, lại nhìn thấy cách đó không xa có một cái ghế hơi thấp một chút, nàng liền đi lấy tới, đặt ở  bên cạnh cái bàn, xắn tay áo lên, đối với Hiên Viên Triệt nói:“Ta có thể giúp ngươi mài mực.”

Nói xong nàng liền dùng bàn tay có chút mập mạp của trẻ con cầm lấy nghiên mực, rất có tư thế mài lên.

Hiên Viên Triệt bị một mảnh hết sức chân thành này của nàng làm cảm động , cái này vốn đều là đại sự cơ mật quốc gia, vì phòng ngừa để lộ bí mật, bất luận kẻ nào cũng không thể tiếp cận , nhưng xem bộ dáng của Thiển Thiển hôm nay thật đáng yêu, Hiên Viên Triệt như thế nào có thể nhẫn tâm cô phụ một mảnh tận tâm của nàng đây.

Vì thế cũng đến bên cạnh cái bàn ngồi xuống, nhấc bút chấm một chút mực Thiển Thiển vừa mới mài ra, vùi đầu bắt đầu xem công văn --

Phúc bá lặng lẽ  đi được, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt  này, liền lặng lẽ  cầm mâm  đồ ăn trong tay để lên trên chiếc bàn tròn, sau đó liền lui ra ngoài, cúi đầu lấy tay đóng cửa lại, canh giữ ở  bên ngoài.

Trong  phòng, mùi thơm nhè nhẹ của nến đỏ thiêu đốt, hợp cùng  mùi thơm của mực Thiển Thiển mài ra, hương thơm bốn phía lan tỏa, thập phần dễ chịu.

Hiên Viên Triệt vùi đầu phê văn kiện, rất nhanh liền tiến nhập trạng thái, hoàn toàn đã quên  Thiển Thiển đang ở bên cạnh .

Thiển Thiển thấy mực nước đã tràn đầy , liền để nghiên mực xuống, nhu nhu cổ tay đã có chút ê ẩm, thầm nghĩ, hôm nay cổ tay này thật đúng là xui xẻo , buổi sáng phải đánh trứng gà, buổi tối phải mài mực nước. Bất quá trong lòng nàng cảm thấy ngọt như mật , cùng lắm thì một hồi để Xuân Hoa hảo hảo  xoa bóp cho nàng là được.

Thiển Thiển  thấy ngọn nến đã sắp cháy hết, liền nhìn nhìn chung quanh, phát hiện bên cạnh giá sách để một ngọn nến to bằng cánh tay, liền nhẹ nhàng  đi qua, rón ra rón rén  lấy xuống, tận lực  đem thanh âm áp đến thấp nhất.

Hiên Viên Triệt kỳ thật đã phát hiện  Thiển Thiển rời đi, lặng lẽ    liếc mắt một cái, liền nhìn thấy Thiển Thiển đang kiễng  mũi chân, một bàn tay đỡ giá sách, tay kia thì cực lực  với lấy ngọn nến

Trong lòng cảm thấy thập phần  thú vị, xem Thiển Thiển cố hết sức  với, không đi hỗ trợ. Thiển Thiển cuối cùng vẫn là lấy tới tay ......

--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

☆, Chương 25: Rất là vui vẻ 

Edit:..Lam Thiên..

Thiển Thiển cơ hồ cảm động đến muốn khóc, ở thời đại này, có thể khiến một người nam nhân vô điều kiện  bao dung một nữ nhân, hoặc là nữ hài tử như vậy, không thể nghi ngờ là trước không có ai sau này cũng chẳng tìm thấy , ta quả nhiên không có nhìn lầm người.

Hiên Viên Triệt đứng lên, nhu tình  nhìn Thiển Thiển nói:“ Hôm nay ngươi cũng chơi đùa hẳn là mệt đi, một hồi Phúc bá sẽ đưa chút đồ ăn  lên cho ngươi, ngươi ăn xong rồi trở về phòng nghỉ ngơi đi!”

Thiển Thiển ngẩng đầu nhìn nam nhân cao hơn chính mình cơ hồ hai cái đầu  này  nói:“Như vậy ngươi làm cái gì?”

Hiên Viên Triệt chỉ chỉ văn kiện trên bàn của chính mình, nói:“Cái này đều là quốc sự dân tình từ các tỉnh dâng tấu lên, hoàng thượng thể nhược nhiều bệnh, rất nhiều chuyện đều giao cho ta làm, ta phải sửa sang lại tốt sau đó mới có thể nghỉ ngơi .”

Thiển Thiển lau nước mắt một cái vừa rồi nàng bởi vì cảm động mà khóc, đi đến bên cạnh đống công văn, nói:“Ta đây giúp ngươi cùng nhau làm đi, nhiều như vậy, ngươi phải làm tới khi nào mới xong!”

Hiên Viên Triệt nhìn Thiển Thiển thân cao vừa bằng cái bàn, không khỏi cảm thấy buồn cười, Thiển Thiển cũng nhìn chính mình một chút, lại nhìn công văn chằng chịt trên bàn một chút, cũng cảm thấy chính mình thật sự không thể giúp đỡ được cái gì, lại nhìn thấy cách đó không xa có một cái ghế hơi thấp một chút, nàng liền đi lấy tới, đặt ở  bên cạnh cái bàn, xắn tay áo lên, đối với Hiên Viên Triệt nói:“Ta có thể giúp ngươi mài mực.”

Nói xong nàng liền dùng bàn tay có chút mập mạp của trẻ con cầm lấy nghiên mực, rất có tư thế mài lên.

Hiên Viên Triệt bị một mảnh hết sức chân thành này của nàng làm cảm động , cái này vốn đều là đại sự cơ mật quốc gia, vì phòng ngừa để lộ bí mật, bất luận kẻ nào cũng không thể tiếp cận , nhưng xem bộ dáng của Thiển Thiển hôm nay thật đáng yêu, Hiên Viên Triệt như thế nào có thể nhẫn tâm cô phụ một mảnh tận tâm của nàng đây.

Vì thế cũng đến bên cạnh cái bàn ngồi xuống, nhấc bút chấm một chút mực Thiển Thiển vừa mới mài ra, vùi đầu bắt đầu xem công văn --

Phúc bá lặng lẽ  đi được, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt  này, liền lặng lẽ  cầm mâm  đồ ăn trong tay để lên trên chiếc bàn tròn, sau đó liền lui ra ngoài, cúi đầu lấy tay đóng cửa lại, canh giữ ở  bên ngoài.

Trong  phòng, mùi thơm nhè nhẹ của nến đỏ thiêu đốt, hợp cùng  mùi thơm của mực Thiển Thiển mài ra, hương thơm bốn phía lan tỏa, thập phần dễ chịu.

Hiên Viên Triệt vùi đầu phê văn kiện, rất nhanh liền tiến nhập trạng thái, hoàn toàn đã quên  Thiển Thiển đang ở bên cạnh .

Thiển Thiển thấy mực nước đã tràn đầy , liền để nghiên mực xuống, nhu nhu cổ tay đã có chút ê ẩm, thầm nghĩ, hôm nay cổ tay này thật đúng là xui xẻo , buổi sáng phải đánh trứng gà, buổi tối phải mài mực nước. Bất quá trong lòng nàng cảm thấy ngọt như mật , cùng lắm thì một hồi để Xuân Hoa hảo hảo  xoa bóp cho nàng là được.

Thiển Thiển  thấy ngọn nến đã sắp cháy hết, liền nhìn nhìn chung quanh, phát hiện bên cạnh giá sách để một ngọn nến to bằng cánh tay, liền nhẹ nhàng  đi qua, rón ra rón rén  lấy xuống, tận lực  đem thanh âm áp đến thấp nhất.

Hiên Viên Triệt kỳ thật đã phát hiện  Thiển Thiển rời đi, lặng lẽ    liếc mắt một cái, liền nhìn thấy Thiển Thiển đang kiễng  mũi chân, một bàn tay đỡ giá sách, tay kia thì cực lực  với lấy ngọn nến

Trong lòng cảm thấy thập phần  thú vị, xem Thiển Thiển cố hết sức  với, không đi hỗ trợ. Thiển Thiển cuối cùng vẫn là lấy tới tay,.....