Khi Tổng Tài Không Yêu Nữ Chính

Chương 21: Thiên lân cp rất có cảm xúc



[Tôi nghĩ cốt truyện này có chút vấn đề.

Nam phụ cậu ta là gay, nam chính cũng có thể là gay.

Thật là một cốt chuyện đầy kịch tính, lẽ nào tình tiết đại thần ngài đã chết rồi?

Đây quả là một tin khiến người ta thương tâm đến rơi lệ a.

@Tình tiết đại thần, tôi thắp cho ngài nén nhang, mong ngài vĩnh viễn cũng đừng quay trở lại.

— trích từ “Nhật ký quan sát Hiên Viên Ngạo Thiên”]

Địa điểm của cuộc họp mặt lần này giống như trong trí nhớ của Mặc Kỳ Lân, chính là khách sạn có suối nước nóng kia của tập đoàn Hiên Viên. Khách sạn ở trên núi vùng ngoại ô thành phố D, cũng không biết là ai đề nghị nên rèn luyện thân thể, nên đã chọn địa điểm họp mặt ở đỉnh núi này.

Sở Ca nhìn ngọn núi rõ ràng không thấp trước mặt, cậu chỉ muốn nói, tư duy của kẻ có tiền thì người nghèo như cậu không thể ý giải nổi.

Anh hai của Mặc Kỳ Lân đưa hai người họ đến địa điểm gặp mặt xong thì đi tìm bạn bè thương nghiệp để nói chuyện phiếm luôn, còn Mặc Kỳ Lân thì cứ đứng một chỗ nhìn ngó xung quanh, rõ ràng là đang tìm ai đó.

Nói chung, Sở Ca và Mặc Kỳ Lân đều đồng lòng không tiếp xúc đến ánh mắt đang căm tức nhìn bọn họ của Hiên Viên Hàn.

Hiên Viên Hàn trừng một hồi rồi nghĩ làm vậy cũng không được. Cậu trợn hai mắt đều đau cả rồi, người ta lại hoàn toàn không chú ý đến. Quá ngược tâm!

Hiên Viên nhị thiếu bị bạn bè không nhìn vẻ mặt oán khí cũng sắp biến thành thực thể rồi, cậu bước vài bước đến bên cạnh Sở Ca và đập bốp lên vai Sở Ca một cái, âm trầm nói: “Các cậu cư nhiên dám đùa giỡn tôi?”

Sở Ca hoàn hồn, cậu nhìn vẻ mặt như muốn ăn thịt người của Hiên Viên Hàn, rất thành khẩn nói: “Kỳ thực, chúng tôi muốn cho cậu một kinh hỉ.”

Hiên Viên Hàn căn bản không có cảm giác được một chút kinh hỉ nào: “…”

Cậu cho ông đây là thằng đần hả! Cậu vội đến có phải định cho tôi kinh hỉ không thì tôi không biết, thế nhưng tên nhóc Mặc Kỳ Lân kia hoàn toàn là đến tìm người được chưa! Hơn nữa vì sao tôi lại cảm thấy nếu như không phải cậu ta đến tìm người thì cậu nhất định cũng sẽ không đến cho tôi sự “kinh hỉ” này hả?

Hiên Viên Hàn trong nháy mắt bạo phát tư duy tính phân kỳ của mình, cậu thấy mệt mỏi quá, không thể tiếp tục yêu đương được nữa đâu.

Sở Ca nhìn biểu cảm từ hằm hằm giận dữ đến đau đớn thống khổ rồi ngẩng 45° nhìn trời ưu thương của cậu bạn thân. Cậu nói: “Nhân gian bất sách, lời nói dối thiện ý có thể giúp cậu thấy thế giới này càng tốt đẹp hơn.”

(Nhân gian bất sách: ý là ‘cuộc sống đã khó khăn như vậy rồi, có một số việc không nên vạch trần ra nữa’.)

Hiên Viên Hàn mặt không cảm xúc ngưng mắt nhìn cậu.

Sở Ca: “Ha ha.”.

Cậu nhìn thoáng qua Mặc Kỳ Lân đang rướn cổ nhìn khắp nơi hoàn toàn không có ý thức được oán khí của Hiên Viên Hàn đã tới gần họ. Má, lẽ nào cậu không phát hiện ra nguy cơ tình bạn hả? Rốt cuộc cậu đang tìm gì vậy!

Sở Ca giật giật tay áo Mặc Kỳ Lân, lại bị tay Mặc Kỳ Lân gạt phắt ra.

Mặc Kỳ Lân cũng chẳng thèm quay đầu lại nhìn, chỉ nói: “Đang vội, đừng ầm ĩ.”

Sở Ca: “…”

Hiên Viên Hàn: “…”

Hiên Viên Hàn nói: “Giờ cậu ta đã bước vào chốn không người rồi, mọi thứ của ngoại giới đều không có cách nào quấy nhiễu được cậu ta đâu. Cậu có biết rốt cuộc Mặc Kỳ Lân đang tìm gì không?”

Sở Ca lắc đầu, cậu cũng rất muốn biết đáp án của câu hỏi này đó. Có thể làm cho Tam thiếu nhà Mặc Kỳ vất vả tìm như vậy… Sở Ca đột nhiên cảm thấy bóng đèn nhỏ trong đầu mình ‘tách’ một cái bừng sáng rực rỡ, cậu siết tay trái đấm đấm vào lòng bàn tay phải, vô cùng khẳng định nói: “Nhất định Mặc Kỳ Lân đang tìm tiểu tình nhân của cậu ta!”

Vừa dứt lời thì đã bị Mặc Kỳ Lân bất ngờ xoay người tung một chưởng lên đầu. Mặc Kỳ Lân nói: “Biết cũng không được nói ra chứ! Tôi còn chưa tán được đến tay, cậu nói vậy vạn nhất người ta bị dọa chạy mất thì làm sao bây giờ!”

Sở Ca: “…” Vừa rồi cậu chỉ là tùy tiện suy đoán một chút, thế mà lại đoán được chân tướng à? Còn nữa Tam thiếu, vẻ ngoài của cậu cũng đâu thuộc loại xấu xí, sao phải nói giống như mình là mãnh thú hồng hoang như vậy chứ? Không đúng, Sở Ca nhớ lại mấy thứ mình thấy được lúc trước trong máy tính Mặc Kỳ Lân, cậu đột nhiên cảm thấy mình lại thấu hiểu cậu bạn thân thêm một tầng nữa. Quả thực không thể lắm miệng quá, hình như không phải mỗi người đều có thể tiếp nhận đồng tính được.

Hiên Viên Hàn đứng một bên cảm thấy khó hiểu vô cùng, cậu luôn cảm giác hai cậu bạn mình hình như có chuyện gì gạt cậu. Mấy người như vậy rốt cuộc còn định chơi với tôi nữa hay không?

Mặc Kỳ Lân lúc này mới nhìn đến Hiên Viên Hàn đang nhíu mày rầu rĩ, cậu mỉm cười nói: “Hiên Viên Hàn cậu đã đến sớm vậy à, tôi với Sở Ca đặc biệt đến đây hỗ trợ cho cậu, có phải rất nghĩa khí không?”

Hiên Viên Hàn ngay cả “…” cũng không muốn làm.

Cũng may Hiên Viên nhị thiếu vẫn luôn là một người vô cùng rộng lượng, cậu chỉ ưu thương một lúc rồi lập tức đã thoát khỏi tổn thương tâm linh dio hai tên bạn bè này hãm hại. Liếc nhìn Mặc Kỳ Lân đã quay về nụ cười nho nhã, hoàn toàn khác với tên rướn cổ tìm người lúc nãy, Hiên Viên Hàn bát quái hỏi: “Sau không tiếp tục tìm nữa đi?”

Mặc Kỳ Lân lúc này cũng ý thức được cậu bạn mình có thể đã phát hiện ra mục đích cậu đến đây không phải vì tình hữu nghị vĩ đại của bọn họ, vì vậy cậu cũng hào phóng thừa nhận: “Người đã đến rồi, nếu tiếp tục nhìn chằm chằm nữa nhất định sẽ bị coi là biến thái. Theo đuổi người ta phải chú ý đến chiến lược, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.”

Cậu ta nói như vậy làm lòng hiếu kỳ của Hiên Viên Hàn và Sở Ca đều được khơi dậy, bốn con mắt lóe sáng bốn chữ ‘Tôi Rất Bát Quái’ nhìn chằm chằm Mặc Kỳ Lân, Sở Ca cười rất hèn mọn: “Cậu vừa ý người nào thế? Chỉ chỉ tôi xem nào.”

Mặc Kỳ Lân bĩu môi: “Tôi có bệnh mới cho các cậu biết là người nào. Tôi nói rồi thì dọc cả đường này hai cậu nhất định sẽ nhìn người ta soi mói 360° không góc chết rồi bàn tán đủ loại, tôi cũng sẽ bị coi là bạn bè của biến thái.”

Sau đó vô luận hai người họ có nói như thế nào đi chăng nữa thì Mặc Kỳ Lân cũng kiên quyết không mở miệng.

Vì vậy, lúc thời gian leo núi, những người đi chậm sẽ nghe thấy thiếu gia Sở gia cùng với Hiên Viên nhị thiếu đi ở cuối hàng đang thầm thì bàn bạc với nhau.

Mặc Kỳ Lân yên lặng đi theo bọn họ. Cậu vốn cho rằng Hiên Viên Hàn khi biết tính hướng của mình ít nhiều cũng sẽ có chút bài xích, không ngờ rằng tên nhóc hoạt bát này cư nhiên lại vẻ mặt không có vấn đề gì, nói: “Thế thì sao, anh tôi cũng là gay, tôi không kỳ thị anh ấy thì sao có thể kỳ thị cậu được.”

May là Sở Ca vào thời khắc mấu chốt đã che miệng Hiên Viên nhị thiếu, nên không xuất hiện thảm kịch thanh âm Nhị thiếu quá lớn dẫn đến việc tất cả các thiếu gia nhà giàu ở thành phố D này biết được tính hướng của Hiên Viên Ngạo Thiên.

Mặc Kỳ Lân cong cong khóe miệng, nghe hai người trước mặt bàn luận qua lại.

Sở Ca lặng lẽ chỉ một nam nhân mặc quần áo thể thao màu vàng đi trước mặt bọn họ, nói với Hiên Viên Hàn: “Tôi nghĩ có thể là người này.”

Hiên Viên Hàn tỉ mỉ quan sát một lúc rồi lắc đầu: “Đó là thiếu gia Chu gia, mọi người đều biết hắn ta ba ngày tìm gái một lần, nếu như Kỳ Lân coi trọng hắn ta thì nhất định là muốn mắc bệnh hoa liễu đến điên rồi.”

Sở Ca gật đầu, người như vậy không thể muốn được.

Cậu nhìn phía trước một lúc, rồi chỉ chỉ vào một nam nhân đi giày leo núi màu đen, mặc quần dài đen và áo đen ôm body ngắn tay. “Cậu xem người kia kìa.”

Hiên Viên Hàn nhíu mày suy tư một hồi rồi lại lắc đầu: “Đó là Vương tổng, nổi danh keo kiệt. Người này trên cơ bản là cái gì vào tay rồi tuyệt đối không bao giờ lấy ra nữa. Anh tôi cũng không muốn thương lượng gì với anh ta cả, vì dù có bàn chuyện gì đi chăng nữa thì cuối cùng chắc chắn chỉ lấy được lợi nhuận không đáng là bao thôi.”

“Vậy mà vẫn có người nguyện ý bàn chuyện làm ăn với anh ta hả?” Sở Ca kinh ngạc.

“Hàng hóa công ty người ta sản xuất ra đều là sản phẩm cao cấp, nguồn tiêu thụ rất tốt.”

Sở Ca gật đầu, kéo đề tài vừa rồi bị lệch trở về, cậu nói: “Cậu là đánh giá từ góc nhìn thương nghiệp, nhưng nếu đứng từ góc nhìn tính cách mà nói thì anh ta như vậy sẽ trị gia tốt đấy.”

“Trị gia? Cậu không biết chứ anh ta từng hẹn hò với một cô, cũng chính vì anh ta keo kiệt đến mức không nguyện ý tiêu tiền cho người ta nên hẹn hò một tuần là chia tay. Đó là chuyện hài mọi người đều biết trong giới giàu có của thành phố D này mà.”

Sở Ca nghe Hiên Viên Hàn nói vậy cũng gật đầu tiếp tục thảo luận những người khác.

Bọn họ không phát hiện, sau lưng hai người Mặc Kỳ Lân nghiến răng đến sắp nát rồi.

Ai nói với cậu anh ấy keo kiệt! Anh ấy một chút cũng không keo kiệt đâu! Ả kia vốn chỉ coi trọng tiền chứ không phải người! Anh ấy đối xử với người mình yêu tốt đến nhường nào hai tên ngu ngốc như các cậu sao mà hiểu được!

Mặc Kỳ Lân rất tức giận, có một cảm giác ngược tâm như bảo bối của mình bị người không hiểu rõ bình luận mà không thể mở miệng phản bác được. Các người cứ đoán đi, ông đây tuyệt đối sẽ không nói cho mấy người biết người ông đây yêu là ai đâu!

Mà hai người đã đi lướt qua chân tướng nhưng không hề hay biết lại tiếp tục suy đoán đám tinh anh trước mặt bọn họ. Mỗi lần Sở Ca xem trọng người nào thì Hiên Viên Hàn lại mở miệng phản bác nói người này không được chỗ này người kia không được chỗ kia, cuối cùng Sở Ca nhìn bóng lưng người duy nhất không bị chỉ đến, nói với Hiên Viên Hàn: “Kỳ thực cậu muốn bảo người Mặc Kỳ Lân thích chính là anh cậu đúng không. Vừa khéo hai người họ đều là gay, cũng xứng.”

Hiên Viên Hàn suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu vô cùng nghiêm túc: “Cậu nói như vậy thì tôi đột nhiên cũng cảm thấy hai người họ đúng là xứng đôi.”

Sở Ca: “…” Không biết vì sao, cậu cảm giác vào một ngày tiếp nhận được sự bố trí này cũng thấy đầy cảm xúc.

Mặc Kỳ Lân nghe hai tên bạn thân cả quãng đường thảo luận một đống ngôn luận không đáng tin cậy về một nửa kia của mình căn bản đã vô lực phản bác: “…”

May là trước lúc Mặc Kỳ Lân phát điên thì mọi người đã leo lên đến đỉnh núi.

Khách sạn suối nước nóng ở khu đất bằng trên đỉnh núi, là mấy hàng nhà trúc thấp thấp xây liền kề nhau, mỗi gian phòng đều có một bể nước nóng nho nhỏ bên trong, cả khu nhà xây vòng quanh nhau để trống một khu đất hình vuông. Giữa khu đất đó là một nhà lầu hai tầng, lầu một là phòng khách của khách sạn, lầu hai là nhà ăn và khu giải trí. Ở phía sau phòng khách còn có một suối nước nóng lớn ngoài trời. Tổng thể mà xem thì coi như không tồi.

Sở Ca đơn thuần là kiểu nông dân lên tỉnh, trước khi xuyên việt thì trung tâm tắm rửa cao cấp nhất được đi cũng chỉ là nhà tắm xông hơi công cộng. Loại địa phương này lần đầu cậu được tới, vẫn có chút kích động nho nhỏ.

Bởi vì một vài thiếu gia đều dẫn theo nhân tình hoặc vợ đi cho nên lúc chia phòng mới phát hiện ra hình như bị thiếu phòng.

Hiên Viên Hàn kéo Sở Ca ra một góc và nói với cậu: “Nếu như Mặc Kỳ Lân và anh tôi cùng một phòng liệu có thể ma sát ra tia lửa tình yêu được không?”

Sở Ca: “…” Cậu đốt hàng loạt ngọn nến cho Hiên Viên Ngạo Thiên, xin hỏi có một cậu em trai tin tưởng vững chắc anh trai mình là gay đồng thời cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ anh mình đi, Ngạo Thiên huynh có tâm trạng như thế nào vậy?

Mặc Kỳ Lân cũng nghe được những lời của Hiên Viên Hàn, liền nhớ đến một số chuyện bực mình của đời trước, lông mày cậu nhíu chặt lại, Mặc Kỳ Lân nói: “Anh cậu không chừng muốn play suối nước nóng với mấy cô em cơ, tôi cũng không có hứng tham gia học hỏi.”

Sở Ca: “…” Cậu không muốn soi mói tý nào đâu, từ lúc tiếp thu CP Hiên Viên Ngạo Thiên x Mặc Kỳ Lân xong, mỗi câu nói châm chọc Hiên Viên Ngạo Thiên của Mặc Kỳ Lân đều có chút hương vị giận dỗi ở đây thế.

Đương nhiên, đến lúc quyết định cuối cùng, người còn lại ở cùng phòng hai người với Hiên Viên Ngạo Thiên cũng không phải là Mặc Kỳ Lân, càng không phải là Sở Ca. Mà là cậu em trai nóng ruột cả dọc đường một câu anh trai khát hay không, thậm chí một câu đối thoại bình thường với nhau cũng không có.

Sở Ca và Mặc Kỳ Lân cùng nhau ở phòng sát vách bọn họ.

Chờ Sở Ca xếp đồ đạc vào phòng xong mới nhớ đến tình tiết truyện đã lâu chưa ôn tập lại — Hiên Viên Ngạo Thiên và Sở Giao H ở ôn tuyền, lại là H kịch liệt bị nam phụ nghe được cả một đêm…

Sở Ca yên lặng nhìn thoáng qua vách tường sát phòng bên cạnh, không biết là do Hiên Viên Hàn nhắc đi nhắc lại nhiều lần anh trai cậu ta là gay hay vừa được tiếp thu Thiên Lân CP, cậu đột nhiên nghĩ, nếu cuối cùng nữ chính không tới thì lẽ nào nội dung kịch liệt đêm nay cần Hiên Viên Hàn đến thay diễn?

Emma huynh đệ cái gì đó thật sự là quá nặng đô rồi. Sở Ca xấu hổ che mặt. Có thể nói cho tôi biết huynh đệ CP này ai trên ai dưới không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.