Khi Vật Hi Sinh Trở Thành Nữ Chính

Quyển 1 - Chương 57: Hội nghị (hai)



Phong Thất Hiên cười khẽ, trong cuộc họp căng thẳng trên môi tổng giám đốc đột ngột xuất hiện nụ cười khiến người khác cảm thấy hoảng hốt. một đôi mắt kinh ngạc khó hiểu nhìn về phía hắn, Phong Thất Hiên thản nhiên nhìn bốn phía chủ nhân ánh mắt lập tức rời đi.

Phượng Khuynh Ca trừng mắt nhìn hắn, trong mắt hàm chứa ý cảnh cáo. Bàn tay Phong Thất Hiên chẳng những không thu liễm tiếp tục ‘sự nghiệp’ càn rỡ quấy rối. Nàng vừa đạt được cào trào hiện tại trong cơ thể vẫn còn khó chịu không muốn bị hắn tiếp tục ảnh hưởng. Phượng Khuynh Ca tiếp tục cùng Phong Thất Hiên ‘chơi trò’ ‘người chạm ta đẩy’.

Phong Thất Hiên dùng sức thành công chọc giận nàng. Phượng Khuynh Ca cũng không mấy quan tâm đến cuộc họp dù sao nàng cũng có máy ghi âm giúp đỡ không sợ đến lúc cầm lại ghi sai. Nếu Phong Thất Hiên đã muốn ngoạn nàng liền chiều theo ý hắn.

Bàn tay Phượng Khuynh Ca trượt xuống dưới cảm nhận thấy phần thô cứng đang ‘căng thẳng’, bàn tay cách lớp vải nhẹ nhàng xoa nắn.

Phong Thất Hiên hít sâu một hơi, cố gắng khống chế cảm xúc chính mình. Phượng Khuynh Ca hài lòng cười, tầm mắt dừng trên máy tính bàn tay phía dưới càng dùng sức duy chuyển càng nhanh.

Phượng Khuynh Ca có thể cảm nhận được thân thể Phong Thất Hiên đang căng cứ nơi nào đó đang muốn thoát khỏi khống chế được giải phóng ra ngoài. Hô hấp ngày càng dồn dập chứng tỏ bản thân đang động tình. Nhưng dưới tình huống này hắn cư nhiên có thể tiếp tục duy trì cuộc họp mà những người khác vẫn không nhìn thấy sự khác thường của hắn. Phượng Khuynh Ca thật sự bộ phục sự trấn định của hắn, nàng cũng chẳng muốn tiếp tục cùng hắn đùa bỡn, đẩy tay hắn ra ngoài, yên tĩnh xử lý tốt phần văn kiện còn lại.

Sau khi bàn tay Phượng Khuynh Ca rời khỏi, Phong Thất Hiên nhẹ nhõm thở dài một hơi nhưng trong mắt lại hiện lên tia mất mát. Tiểu yêu tinh này có sức ảnh hưởng rất lớn đối với hắn thiếu chút nữa ngay trước mặt mọi ngưởi hại hắn mất mặt. nhưng mà tay nàng vừa rời đi trong lòng hắn lại cảm thấy vắng vẻ. Hừ, lát nữa tính sổ nàng cũng không muộn.

Cuộc họp chấm dứt, mọi người lục đục kéo nhau ra ngoài. Phong Thất Hiên vẫn ngoài một chỗ, phó tổng cầm một văn kiện cùng hắn thảo luận. Phượng Khuynh Ca đối với hắn làm mặt quỷ rời đi, nàng cầm ít thời gian chuẩn bị văn kiện trước khi đưa hắn xem xét.

Phượng Khuynh Ca sau khi quay về phòng tổng giám đốc làm hết một việc cô lấy ít ‘Thân ái thảo’ từ trong túi xách đổ một ít xung quanh phòng. Tục ngữ nói: không có mới quý! Nàng sao có thể dễ dàng để hắn chiếm được lợi ích? Hừ, dám sử dụng loại ‘hình phạt’ đó với nàng. Nàng hiện tại cho hắn biết như thế nào mới thật sự là ‘trừng phạt’. thích sự dụng ‘vật nhỏ’ nàng sẽ cho hắn tự bạo cúc mình. (tn: đố mọi người….’bạo cúc’ là so na~~~??)

Thẳng đến thời điểm tan ca, nàng cũng không nhìn thấy hắn quay lại. không chỉnh được Phong Thất Hiên trong lòng nàng có chút tức giận. Kỳ thật! nhìn thấy hắn tự ‘hành’ mình đối với nàng cảm giác rất thích.

Phượng Khuynh Ca không muốn Phượng Tử Thịnh biết mình đến Phong thị làm việc nghĩ nghĩ quyết định lái xe đi một vòng rồi trở về. đã lâu nàng không có đi Spa hôm nay tận hứng hưởng thụ một chút.

"Mạnh Lâm Phong? Hắn ở trong Spa làm gì? Ân? Có chút kỳ quái." Phượng Khuynh Ca nhìn thấy Mạnh Lâm Phong đứng trước cửa thầm nói.

Từ bên trong đi ra một nữ nhân. Nữ nhân mặc bộ váy trắng ren dài, tóc đen tuỳ ý xoả dài, khuôn mặt thanh tú có chút mị hoặc.

Người đó chẳng phải là Tư Mã Xuyến mất tích cách đây một tháng sao? thật không ngờ Mạnh Lâm Phong vẫn nhớ đến nàng ta? Còn đi chung? Người khác không biết nàng ta mất tích suốt một tháng đi đâu nhưng nàng biết rất rõ. Sự tình diễn ra trong một tháng nàng ta mất tích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.