Khiến Em Gả Cho Anh

Chương 48-2



Sáng hôm sau, Lục Phóng đá đá Khanh Nhượng Nhượng: “Mau dậy làm sữa đậu nành.”

Khanh Nhượng Nhượng mơ hồ mở mắt, bây giờ là mùa hè thì tốt, mùa đông rời giường rất khó khăn, ngay cả Lục Phóng luôn bận rộn chăm chỉ cũng bắt đầu lười biếng, Khanh Nhượng Nhượng lật người không thèm để ý tới anh.

“Khanh Nhượng Nhượng, còn không mau dậy đi nhà xí, muốn nhịn đến hỏng sao,” Lục Phóng lại đá chân Khanh Nhượng Nhượng.

“Này, tôi là bệnh nhân đấy!” Khanh Nhượng Nhượng cung biết Lục Phóng sẽ cười cô.

Lục Phóng bắt đầu cười: “Được rồi, đang bệnh cũng không biết tự lo lấy, ngày ngày la hét không phải chỗ này đau thì chỗ kia đau, còn suy nghĩ vẩn vơ, em vẫn chưa đói khát đến mức độ đó chứ?”

Khanh Nhượng Nhượng cũng biết lời từ miệng anh không có câu nào tốt: “Tôi mới không cần.” Thật là chó cắn Lã Động Tân, cô lo lắng kẻ đói khát không phải mình mà là cho ai kia.

Năm cũ sắp hết, mà Khanh Nhượng Nhượng cũng không biết qua nhà ai để đón năm mới, cho nên chỉ có thể hỏi Lục Phóng: “Chúng ta đi đâu mừng năm mới đây?”

“Ba mẹ anh đi biển Ca-ri-bê, em có muốn đi cùng không?” Lục Phóng nói dối không chớp mắt.

Khanh Nhượng Nhượng vừa cảm thán anh không gì không làm được vừa lắc đầu .

“Vậy thì đến nhà em đi.” Lục Phóng điềm đạm nói.

Bất quá Khanh Nhượng Nhượng đoán nhất định là mẹ chồng tương lai nhiệt tình quá mức, biết cô bị khó xử, cho nên liền nói trước ba mẹ đi biển Ca-ri-bê.

Khanh Nhượng Nhượng rất hưng phấn chuẩn bị hành lý về nhà, hơn nữa lần này so với năm ngoái hiển nhiên vui vẻ hơn, không phải lén lén lút lút chạy trốn.

“Tại sao chúng ta phải chen lấn đi xe buýt?” Lục Phóng rất buồn bực.

“Không phải là anh thích chen lấn trên xe buýt sao? Tôi đây là chiếu theo sở thích của anh.” Khanh Nhượng Nhượng tức giận trả lời. Cái này gọi là quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Lúc bọn họ chia tay, không phải Lục Phóng thừa dịp chen xe buýt làm nhục cô sao?

“Nhưng là, cuối năm bến xe rất không an toàn, em vừa mới làm phẫu thuật.”

“Cảm ơn, tôi đã xuất viện một tháng.” Khanh Nhượng Nhượng dán một tờ giấy trên laptop của Lục Phóng, mới phất tay một cái bày tỏ đã thu dọn xong.

“Chuyển phát nội thành?” Lục Phóng nhìn tờ giấy dán trên túi đựng máy tính của mình có viết bốn chữ này.

“A, anh cũng biết lễ đón năm mới không an toàn, phải dán như vậy mới an toàn được.” Thời điểm Khanh Nhượng Nhượng còn là một cô gái độc thân bắt taxi một mình, không thể không nghĩ ra mấy sáng kiến tốt.

Lục Phóng tìm được bốn chữ “bảo vệ chuyên nghiệp” trên túi du lịch hàng hiệu thì sa sầm mặt mày.

“Khanh Nhượng Nhượng! Anh làm sao có thể vừa làm chuyển phát nội thành vừa làm bảo vệ chuyên nghiệp được chứ?”

Khanh Nhượng Nhượng động tác dừng lại, Lục Phóng nói cũng có lý.

Khanh Nhượng Nhượng mày thực là không có đầu óc, “ Quả thật là suy nghĩ chưa thấu đáo.” Cái gì gọi là không tốt, chính là cái này đây.

Lục Phóng hổn hển lột bốn chữ “bề mặt độc hại” trên ví xuống,: “Không bằng em cũng nên dán hai chữ ‘người yêu’ lên đầu của anh luôn đi.”

“Anh sẽ vĩnh viễn không hiểu được, bến xe cuối năm kinh khủng như thế nào đâu!” Khanh Nhượng Nhượng cố gắng mở to hai mắt, muốn tăng thêm tính thuyết phục trong lời nói của mình, “Nghe nói còn có phụ nữ có thai bị chèn đến sinh non đấy.” Khanh Nhượng Nhượng muốn chứng minh hành động của mình không phải là thái quá đâu.

“Chỉ cần không bị chèn đến mang thai là được.” Lục Phóng đẩy Khanh Nhượng Nhượng ngồi xuống ghế sofa, ngăn cản cô đừng thêm phiền phức, “Hơn nữa em phải bắt kịp trào lưu mới chứ.”

Ví như Lục Phóng anh cũng rất có đầu óc.

Thời điểm Khanh Nhượng Nhượng lên được xe buýt, gần như không gặp trở ngại, cô cũng chưa từng hưởng qua laoị đãi ngộ này. Lục Phóng một bên đỡ Khanh Nhượng Nhượng, vừa hướng mọi người cười xòa nói: “Cô ấy chỉ bị cảm, chỉ bị cảm thôi mà.”

Khanh Nhượng Nhượng đeo khẩu trang màu trắng, một tay vịn trán, không ngừng rên rỉ: “Lạnh, tôi lạnh quá.” Đây rõ ràng là biểu hiện phát sốt, hơn nữa còn không ngừng ho khan, mấy triệu chứng này rất giống với đại dịch H1N1 đang lưu hành.

Có điều Lục Phóng đã sớm chuẩn bị, đưa ra giấy chứng nhận của bác sĩ, “Thật đó, đây là giấy chứng nhận, cô ấy chie bị cảm mạo bình thường thôi.”

Bất quá người xung quanh đối với hai người vẫn kính nhi viễn chi, nhận được lời giải thích này, lại càng cố gắng tránh xa.

Lúc Lục Phóng đỡ Khanh Nhượng Nhượng ngồi xuống, cô mở trừng hai mắt. Khanh Nhượng Nhượng cảm thán, khó trách không không gian thì không thể buôn bán.

“Mẹ, mẹ.” Khanh Nhượng Nhượng hưng phấn gõ cửa.

“Các con đến đây thế nào?” Cửa vừa mở Khanh mẹ rất ngạc nhiên, “Mẹ không thấy có xe vào sân mà.”

“Chúng con đi xe buýt, để Lục Phóng thể nghiệm cuộc sống hạnh phúc của quần chúng nhân dân.” Khanh Nhượng Nhượng nói láo không biết ngượng. Kỳ thật Khanh Nhượng Nhượng muốn cho Lục Phóng thấy cuộc sống bình thường của cô là cái dạng gì, muốn anh không quá kỳ vọng vào cô, đừng mang cô so với mấy tiểu thư danh môn kia.

“Không phải chứ, mùi trên xe rất khó chịu, mau đi tắm đi.” Khanh mẹ nói với Lục Phóng. Bà đã thăm chỗ ở của Khanh Nhượng Nhượng, vừa nhìn cũng biết Lục Phóng có bệnh sạch sẽ.

Lục Phóng cười cười, cũng không từ chối.

Khanh mẹ lập tức dùng sức bấm tay con gái, “Con thật là, không biết Lục Phóng có bệnh sạch sẽ sao?”

“Sạch sẽ quá mức cũng không tốt đâu, con đây là giúp anh ấy luyện tập, mẹ, mẹ đừng chỉ biết lo cho người ngoài,” Khanh Nhượng Nhượng rất ủy khuất.

Lục Phóng đi ra, làm bộ ngửi ngửi tóc của Khanh Nhượng Nhượng, “Em không tắm sao?”

“Tôi ghét nhất là gội đầu.” Khanh Nhượng Nhượng thở phì phò cầm lấy quần áo vào nhà tắm, cô cũng không hiểu tại sao cô phải phối hợp với bệnh sạch sẽ của anh chứ.

Khanh Nhượng Nhượng đang ngồi trong phòng ngủ, hưởng thụ khoái cảm được Kục Phóng sấy tóc cho, thì bị một tiếng oa oa cắt đứt, “Anh rể đến rồi!” Bổn Bổn thiếu chút đã xông lên ôm lấy Lục Phóng, bị Khanh Nhượng Nhượng túm lấy thắt lưng kéo lại.

“Trả tiền mới được ôm.”

“Hẹp hòi.” Bổn Bổn móc tiền từ trong túi quần, ném vào tay Khanh Nhượng Nhượng.

Lục Phóng cười to.

Khanh Nhượng Nhượng ở phía sau gào thét với Bổn Bổn, “Này tiền này bị thiếu một góc.” Ba người bắt đầu cười to, đây là lễ mừng năm mới mà.

Bất quá lễ mừng năm mới cũng không có nghĩa là không mệt nhọc. Khanh Nhượng Nhượng đang ngồi trước TV xem chương trình “Cừu vui vẻ và sói xám”, cô ôm đứa cháu cùng ăn khoai lang chiên cười đến vui vẻ, lại nghe thấy giọng của Khanh mẹ, “Khanh Nhượng Nhượng, còn không mau tới giúp mẹ làm mấy món.”

Khanh mẹ thật không muốn để cho Khanh Nhượng Nhượng nhàn rỗi, nhất là lúc này. Bà chỉ sợ Khanh Nhượng Nhượng để lại ấn tượng với Lục Phóng hết ăn lại nằm, cho nên làm gì cũng kêu Khanh Nhượng Nhượng.

Khanh Nhượng Nhượng không lên tiếng.

“Con không nấu ăn, thì lấy nước tưới hoa, sới đất, bắt côn trùng gì cũng được,…” Khanh mẹ cảm thấy Khanh Nhượng Nhượng sao lại vô tâm như vậy. Không thấy Lục Phóng đang giúp bà thái thức ăn sao, động tác cũng không tệ đâu.

“Mẹ, con còn là trẻ con mà!” Khanh Nhượng Nhượng bất mãn kêu to.

Khanh mẹ đặt món ăn xuống, Lục Phóng hạ dao thái, ngay cả cháu của Khanh Nhượng Nhượng cũng thả miếng khoai khỏi tay.

Khanh Nhượng Nhượng lập tức ý thức được tình hình, “Ha ha, không phải mẹ là người nói con chưa trưởng thành sao? Hơn nữa con cùng tiểu Minh xem hoạt hình đủ thấy tâm hồn của con so với tuổi thật thì là trẻ con, không phải sao?”

Khanh mẹ không tìm được lời phản bác, Lục Phóng cũng không lên tiếng.

Chỉ có Minh đồng học của cô không hiểu chút nào, “Cô à, nghe nói người trưởng thành mà còn hành động như trẻ con sẽ bị bắt vào bệnh viện tâm thần, sao cô vẫn còn chưa vào đấy? Có phải nơi đó mừng năm mới cũng được nghỉ? Không trách được mỗi năm cô chỉ về nhà một lần, thật đáng thương.” Tiểu Minh chớp chớp mắt to đưa cho Khanh Nhượng Nhượng một miếng khoai muốn an ủi.

Lục Phóng cùng Khanh mẹ cười to, Lục Phóng hôn một cái trên mặt tiểu Minh, “Hôm nay chú sẽ mua cho cháu một đống pháo hoa thật lớn.”

Khanh Nhượng Nhượng cảm thấy trẻ con bây giờ trưởng thành quá sớm, nhất định là quá thừa dinh dưỡng, “Nhóc con nói gì thế hả, cô mới không phải từ trong viện tâm thần ra ngoài. Lại nói, tại sao người lớn có hành động như trẻ con lại phải vào viện tâm thần, mà mấy đứa trẻ con lại có thể tùy tiện giở thói ngang ngược?”

Khanh Nhượng Nhượng cùng cháu mình lý sự.

Cho đến bữa cơm tất niên, Khanh Nhượng Nhượng cảm thấy thật thống khổ. Phàm là mấy món ướp muối dầm không thể ăn, phàm là dính xì dầu không thể ăn, mấy món dính hạt tiêu không thể ăn, mấy món hải sản cũng không thể ăn, cuối cùng còn lại chẳng bao nhiêu.

“Vết mổ của tôi tốt lắm.” Khanh Nhượng Nhượng oán hận nhìn Lục Phóng.

“Ăn xì dầu vết mổ sẽ sậm màu, giống như trát bùn trên bụng rất khó coi.” Lục Phóng tỉ mỉ giải thích cho Khanh Nhượng Nhượng.

“Lục Phóng, đủ rồi đấy, bao nhiêu ngày qua chẳng phải tôi đã ăn toàn những món chẳng có mùi vị gì rồi sao”, mau xem trong miệng cô một chút mùi vị cũng không có, “Không được uống nước ngọt, không được uống rượu, đây còn gọi gì là cuộc sống nữa!”

Lục Phóng quả thực nếm mùi vị trong miệng Khanh Nhượng Nhượng, “Không tệ, mùi vị rất tốt.”

Khanh Nhượng Nhượng chỉ có thể đỏ mặt.

“Cô và chú đang hôn nhau, chắc chờ một lát mới có thể ra ăn cơm.” Tiếng của tiểu Minh ở bên ngoài rống to.

TMD Khanh Nhượng Nhượng hận không thể nhét tên tiểu tử này trở lại trong bụng mẹ nó.

Khanh Nhượng Nhượng ra ngoài véo mặt tiểu Minh, “Con nít, biết hôn là thế nào không hả, đừng nghe nó nói bậy, chị dâu à chị phải trông nom đứa nhỏ này cẩn thận, đừng cho nó xem phim truyền hình quá nhiều, toàn dạy hư trẻ con.”

“Mới không phải đâu, bọn cháu ngay từ nhà trẻ đã được giáo dục giới tính, cô yên tâm đi, chỉ hôn môi thì cô không thể có thai được đâu.” Tiểu Minh rất người lớn dạy dỗ Khanh Nhượng Nhượng.

Khanh Nhượng Nhượng mặt đỏ như trứng tôm luộc.

Từ hôm nay về sau, Khanh Nhượng Nhượng thực sự không muốn chạm trán tiểu Minh chút nào.

“Cháu trai của em thật đáng yêu, em nghĩ xem liệu con của chúng ta sau này cũng giống nó chọc em tức chết.” Lục Phóng nói nhỏ bên tai Khanh Nhượng Nhượng.

Tâm Khanh Nhượng Nhượng trầm xuống, cô cũng từng nghĩ qua chuyện sinh con. Cô rất lo lắng, có lúc cảm giác là cô tự buồn lo vô cớ, nhưng có lúc lại cảm giác cô không gánh nổi kết quả kia, cô đã từng lĩnh hội tư vị Lục Phóng ròi đi, cho dù khi đó anh không còn xuất hiện trước mặt cô, nhưng cũng đủ làm cô khổ sở muốn chết.

“Không phải là anh không thích trẻ con sao?” Khanh Nhượng Nhượng lo lắng đề phòng hỏi.

“Nhìn cháu trai của em, anh chợt thấy trẻ con cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy.” Lục Phóng mổ mổ môi Khanh Nhượng Nhượng.

“Thật là xấu hổ.” Nhắc tào tháo tào tháo tới liền, tiểu Minh đang cầm sách bài tập đứng trước hai người.

“Chuyện gì?” Khanh Nhượng Nhượng tức giận hỏi tiểu Minh.

“Đề tiếng anh này con không làm được.” Tiểu Minh đối với cảnh tượng này làm như không thấy.

Khanh Nhượng Nhượng vừa cầm lấy đề bài liền nhìn tới. “JONH AND MARRY MAKE---AFTER THEIR QUQR-RELLING”. (Jonh và Marry---sau khi họ cãi lộn.)

“Không phải chứ, đây là cái thể loại đề gì, giáo viên sao có thể ra loại đề này, không trách dạy hư bọn trẻ.” Khanh Nhượng Nhượng trong lòng đầy căm phẫn.

Lục Phóng nhíu mày, “Đề thế nào mà khiến em tức giận như vậy?” Anh nhận lấy liền nhìn thấy, “ừm, hẳn là điền ‘UP’ – MAKE UP có nghĩa là cùng hòa giải.” Lục Phóng rất đứng đắn giải thích cho tiểu Minh.

“Chú thật lợi hại.” Tiểu Minh cười vẻ quái quỷ, “Cháu đã hỏi rất nhiều người, ai cũng không trả lời, ngược lại còn có biểu hiện kinh người, mẹ cháu còn muốn gọi điện trả lại đề cho trung tâm Anh ngữ, ha ha ha.” Tiểu Minh chạy nhanh như chớp.

“Thế này mà gọi là trẻ con sao, là ma quỷ thì có.” Khanh Nhượng Nhượng cảm thán.

“Ừ, vừa rồi em nghĩ đáp án là gì?” Lục Phóng cọ chop mũi váo mặt Khanh Nhượng Nhượng.

“A, haha, tôi nhớ ra rồi, tôi có chuyện cần làm." Khanh Nhượng Nhượng lách người muốn chuồn đi.

"Khanh Nhượng Nhượng, gần đây trong đầu em muốn cái gì, hả?" Giọng của Lục Phóng rất ái muội.

"Mẹ, con muốn uống nước!"Khanh Nhượng Nhượng sợ hãi kêu lên. Nhà cô cách âm không tốt, Khanh Nhượng Nhượng luôn luôn không chủ trương ở nhà cùng Lục Phóng làm loạn, nhưng là khán giả nhiều như vậy, lại càng muốn trình diễn.

Khanh Nhượng Nhượng cảm thấy lễ mừng năm mới năm nay không tệ lắm, ngoại trừ cháu trai thối của cô.

"Cô, di truyền và môi trường có quan hệ với nhau thế nào ạ?" Tiểu Minh gần đây đặc biệt thích học tập, đặc biệt thích hỏi Khanh Nhượng Nhượng mấy vấn đề như này.

"Ừm." Cuối cùng đây cũng là cơ hội của Khanh Nhượng Nhượng rồi."Cái vấn đề này rất đơn giản, mọi người đều biết nếu như đứa bé giống cha, đó chính là di truyền, nếu như giống hàng xóm, đó chính là do môi trường."

"Khanh Nhượng Nhượng ai cho con nói bừa gì vậy, dạy hư trẻ con." Khanh mẹ lại bắt đầu rống.

"Ai bảo mỗi ngày nó đều có vô số vấn đề làm phiền con." Khanh Nhượng Nhượng lầm bầm.

"Cô, đây là cháu thích cô, ở lớp có rất nhiều bạn nữ thích cháu, cháu còn không them để ý nữa đất." Tiểu Minh rất kiêu hãnh.

"Đừng, cháu yêu thích cô chỗ nào, cô lập tức đổi là được?"

Tiểu Minh dù sao cũng là đứa bé, quả nhiên không nói lại được, Khanh Nhượng Nhượng rất hả hê, sau đó nhìn thấy Lục Phóng ở bên tiểu Minh, nói nhỏ vào tai nó.

"Cháu thích dáng vẻ cô mặc quần áo!" Tiểu Minh đắc ý gào lên.

"Lục Phóng!" Khanh Nhượng Nhượng cực kỳ tức giận tiến lên muốn đánh Lục Phóng, anh cũng không tránh né, kéo hông của Khanh Nhượng Nhượng nói: "Anh cũng thích bộ dạng em mặc quần áo, anh nói thật đấy." Lục Phóng nháy nháy mắt.

Khanh Nhượng Nhượng tức giận trợn mắt mà nhìn Lục Phóng một cái, nhưng là trong lòng lại cảm thấy trời quang mây tạnh. Cô không hiểu tại sao Lục Phóng có ảnh hưởng lớn tới cô như vậy, lớn đến mức có thể khiến cô nhìn trời tức giận, thật ra thì hôm nay trời rất nhiều mây đấy.

"Sinh cho anh một đứa nhỏ được không?" Lục Phóng đột nhiên hỏi.

Khanh Nhượng Nhượng bắt đầu có cảm giác nguy hiểm đến gần, đáng tiếc chuyện Lục Phóng muốn làm, chưa từng không làm được. Lần này bọn họ không có sử dụng biện pháp an toàn.

Khanh Nhượng Nhượng đau lưng đứng dậy, này cũng coi như Lục Phóng thương xót cô, tuyệt đối là ăn rất tiết kiệm.

Khanh Nhượng Nhượng cảm thấy rất đen, thật rất đen, Lục Phóng phản cô cũng coi như xong, ngay cả ba mẹ cô cũng vậy, bốn người chơi mạt chược tất cả đều chống đối một mình cô.

"Lục Phóng anh có biết đánh bài không hả, không thấy thái độ của tôi sao?" Khanh Nhượng Nhượng hung hăng đá Lục Phóng một cước.

"Chính là thấy thái độ của em, anh mới để cháy bài." Lục Phóng rất hả hê, đây cũng không phải là lần đầu tiên trong tối nay, đều do Khanh Nhượng Nhượng mỗi lần đều xem bài, vừa lật vừa nhìn, cái bộ mặt hớn hở đó, tự nhiên đập vào mắt ba người họ. Còn có Lục Phóng không biết phối hợp, mỗi lần đều để bài cháy.

"Điểm tốt, điểm tốt. Thuần một sắc, cám ơn." Vận may tối nay của Khanh mẹ rất đỏ.

"Không chơi, không chơi, ba người bặt nạt con." Khanh Nhượng Nhượng đẩy bài ra.

Lục Phóng đứng lên bắt được tay cô, Khanh Nhượng Nhượng trong lòng cười một tiếng, biết người này muốn bồi tội mình rồi. Nếu như thái độ của anh không tệ, cô có thể suy nghĩ chơi tiếp.

"Đánh bài có luật lệ, trước bỏ tiền thua ra đã." Đây là lời Lục Phóng nói.

"Chị, chị không chơi phải không? Em tới em tới." Bổn Bổn rất hưng phấn.

"Mấy người thật đáng ghét." Khanh Nhượng Nhượng điên cuồng hét lên, không có biện pháp giao tiền ra, nếu không sau này sẽ không còn ai đánh mạt chược cùng cô nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.