Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 114



” Hừ ” Vân Tả Ý nhướng mày, một bộ dáng ‘ngươi làm khó dễ được ta chắc’.

” Ngươi…… Hừ, hôm nay trời đẹp, Lý mỗ đột nhiên nghĩ muốn xem xét công việc, thứ lỗi tại hạ không bồi tiếp được.” Lý Thính Toàn hầm hừ nói. Hắn có thể làm sao bây giờ, nói thì không nói lại người nọ, đánh cũng không đánh lại Ảnh Nhất bên cạnh người nọ, chỉ có thể chấp nhận gặp nạn.

” Lý lâu chủ không cần phụng bồi, Vân mỗ không để ý.”

Lý Thính Toàn đi tới cạnh cửa, lại đột nhiên nghe được phía sau một câu nhẹ phiêu phiêu như vậy, hô hấp cứng lại, vội vàng đi nhanh hơn ra ngoài . Hắn cần phát tiết, cần rời xa tai họa này, nếu không hắn không biết mình có thể làm ra sự tình gì.

Bị vây trong phẫn nộ, Lý Thính Toàn đã hoàn toàn quên mục đích hắn vừa mới nói khi đến đây.

……

Đem Lý Thính Toàn tức giận đi rồi, Vân Tả Ý giống như không có việc gì, tiếp tục nhìn Kinh Thi……

……

Xem xong tờ cuối cùng, Vân Tả Ý khép lại bản Kinh Thi đã làm bạn với hắn vài ngày. Nhìn quyển sách trong tay, Vân Tả Ý suy tư về lần sau nên xem tiếp sách gì. Suy nghĩ nửa ngày cũng không nghĩ ra nên buông tha cho. Lần sau Ảnh Nhất lấy đến sách gì hắn liền xem sách đó, dù sao chỉ cần có chữ là được.

Vân Tả Ý vịnh bàn chống đỡ đứng lên. Quả nhiên, đọc sách thời gian quá dài sẽ sinh ra xây xẩm mặt mày. Vân Tả Ý đứng yên tại chỗ chờ chóng mặt biến mất mới bước ra ngoài sân, tiến hành như thường lệ tản bộ.

Đi chưa lâu liền thấy Lý Thính Toàn vẻ mặt rầu rĩ không vui, ngồi trên cây cách sân không xa. Dáng ngồi vô cùng tao nhã tiêu sái, làm cho người ta nhìn không khỏi cực kỳ hâm mộ.

Đương nhiên kia chính là trong mắt của người bình thường. Vân Tả Ý nhìn Lý Thính Toàn liếc mắt một cái sau, trong lòng lại lo lắng trên cây kia có các loại bò sát gì hay không. Nếu là sâu thì tốt hơn, nhưng nếu là sâu lông hay sâu xanh mềm nhuyễn nằm sấp bò bò, nằm sấp bò bò…. Ác, đã ra khỏi hàng rào, vốn phải đi về hướng Lý Thính Toàn, Vân Tả Ý vội vàng vòng phương hướng khác.

Ở trên cây, Lý Thính Toàn cũng thập phần buồn bực. Hắn đã ngồi khá lâu, mới vừa nhìn thấy người nọ đi ra, trong lòng vui vẻ khống chế không được. Nhìn đến người nọ cũng hướng về phía mình, hắn đã lo lắng nên nói chuyện với người nọ thế nào, chính là hắn mới vừa lo lắng thì người nọ lại đột nhiên thay đổi phương hướng. Cảm giác bị đùa giỡn, Lý Thính Toàn buồn bực muốn hộc máu.

Vân Tả Ý tuy sửa phương hướng khác nhưng cũng không có đi xa, thủy chung vẫn duy trì có thể nhìn đến nhà nhỏ, sự việc ngoài ý muốn lần trước làm cho hắn không muốn lập lại.

Vân Tả Ý vô mục đích dạo bước, đây là việc hắn mỗi ngày phải làm. Hôm nay thời tiết bình thường, chung quanh hoa cỏ cây cối cũng thực bình thường, Vân Tả Ý tâm tình cũng có gì khác lạ . Tóm lại, đây là một ngày bình thường không thể tái bình thường, dù là ai cũng vô pháp đoán trước kế tiếp sẽ phát sinh một sự kiện không bình thường.

……

Khoảng cách phía xa trên không, mấy phi thuyền rất nhanh hướng tới gần một tinh cầu.

” Báo cáo, còn cách mục tiêu 15.56 phút……”

” Tiếp tục tiến lên, toàn lực mở ra hệ thống định vị tìm kiếm……” gióng nói lạnh như băng, tràn đầy ngưng trọng.

“……”

……

” Báo cáo, đã sưu tầm đến ngọn nguồn sóng âm……”

” Tìm kiếm địa điểm hạ cánh……”

……

” Báo cáo, đã sưu tầm đến địa điểm thích hợp hạ cánh……”

” Chạm đất……”

……

” Báo cáo, mọi người an toàn chạm đất, dụng cụ sưu tầm đã mang theo……”

” Xuất phát……”

……

Bọn người Vân Hàm Phong đáp xuống một đỉnh núi lượn lờ sương khói. Sau khi xuống phi thuyền, trên người mỗi người đều mang theo dụng cụ định vị. Trên dụng cụ có tám điểm xanh, một điểm đỏ. Điểm đỏ là ngọn nguồn sóng âm, mà điểm xanh tự nhiên chính là tám người Vân Hàm Phong.

Theo dụng cụ biểu hiện ra, điểm đỏ cách bọn họ không xa, chỉ 2 ngọn núi. Khoảng cách hai ngọn núi đối với người tập võ như bọn họ đương nhiên không tính là gì.

Mọi người đều lập tức hướng về phía điểm đỏ chạy đi. Vân Hàm Phong công lực cao nhất trong những người ở đây, tốc độ nhanh nhất, tâm tình cũng cấp bách nhất, hắn đương nhiên không muốn lãng phí thời gian, quay đầu nói với Diệp Đàn ở phía sau:” Ta đi trước, ngươi dẫn dắt bọn họ.”

“Vâng.” Lý giải tâm tình vội vàng của Vân Hàm Phong, Diệp Đàn rõ ràng đáp.

Vân Hàm Phong lập tức tăng lên tốc độ, liền cách bảy người phía sau một khoảng lớn. Trừ bỏ Diệp Đàn, mặt khác sáu người đều giật mình. Đuổi theo sau không bao lâu, bảy người đã nhìn không tới thân ảnh Vân Hàm Phong.

……

Ý nhi , Ý nhi …… Ta đến đây……

Hắn rốt cục tìm đến Ý nhi. Ý nhi của hắn . Bảo bối của hắn. Lần này hắn sẽ ….không hề buông tay……

Ý nhi ……

Vân Hàm Phong tốc độ lại một lần nữa tăng lên, cơ hồ đã siêu việt cực hạn của hắn. Nhìn trên dụng cụ càng ngày càng gần điểm đỏ, Vân Hàm Phong trong lòng tràn ngập tình tự phức tạp, có mừng như điên, có vội vàng, có lo âu, nhưng càng nhiều chính là bất an……

Ai đều không thể dự đoán được. Vân Hàm Phong ngừng lại ở địa phương cách điểm đỏ khá gần. Nhìn trước mặt căn nhà gỗ bị che lấp trong cây cối, Vân Hàm Phong đột nhiên không dám đi tới. Hắn sợ. Hắn sợ lần này là vui mừng giả một hồi, hắn không thể nhận đả kích như vậy: thật vất vả có hy vọng, rồi lại rõ ràng tan biến……

Muốn đi không ? Vân Hàm Phong gắt gao nhìn nhà gỗ gần trong gang tấc, bức thiết lại chần chờ hướng nhà gỗ tiến tới. Loại tâm tình mâu thuẫn này làm cho tốc độ của hắn có thể gọi là thong thả……

……

……

Vân Tả Ý nhàn nhã tản bước, tâm tình phi thường thả lỏng. Hết thảy đều thanh thản như vậy, mỗi ngày thời gian tản bộ đều là thời điểm hắn tối thả lỏng, bởi vì ở đây trừ bỏ hắn không có người khác……

Đột nhiên Vân Tả Ý thân thể căng thẳng lên, cảnh giác nhìn trước mặt ẩn hiện ra một góc áo che sau thân cây, lớn giọng hỏi:

” Ai?”

……

……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.