Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 115



” Ai?”

Không nghe đến đáp lại, Vân Tả Ý nhíu mày, cẩn thận cảnh giới hướng phương hướng kia đi tới.

Đột nhiên, Vân Tả Ý kinh ngạc phát hiện hắn mất đi vị trí đối phương. Còn chưa theo kinh ngạc phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy một bóng đen trước mắt chợt lóe, sau đó bị giam cầm trong ấm áp mà quen thuộc lòng ngực.

Đôi cánh tay quá nhanh xiết chặt Vân Tả Ý có chút đau, nhưng hiện tại không phải thời điểm chú ý chuyện này. Vân Tả Ý cố gắng từ trong cặp cánh tay kia ngẩng đầu lên, muốn thấy rõ người nọ có phải người hắn suy nghĩ trong lòng hay không, nhưng khi tầm mắt hắn mới chạm đến dưới cằm hoàn mỹ kia, đã bị một bàn tay ấn đi xuống.

Vân Tả Ý kề sát trong ngực nghe nhịp tim đập an tâm của người đó. Tuy rằng không có nhìn đến đầy đủ khuôn mặt, nhưng hắn đã xác định thân phận người này, khóe miệng bất giác nhoẻn cười thật rạng rỡ.

” Phụ thân” một tiếng kêu rõ ràng lại khẳng định, trong lòng tràn đầy tràn đầy vui sướng cùng cảm động. Phụ thân cư nhiên tự mình tìm đến hắn a……

Cảm thấy người đang ôm hắn hơi hơi run một chút, Vân Tả Ý lại càng khẳng định. Bất quá hắn hơi kỳ quái, phụ thân sao không nói lời nào a ?

Kiềm chế không được Vân Tả Ý lại muốn ngẩng đầu lên, nhưng lại một lần nữa bị bàn tay to kia nhấn đi xuống.

” Phụ thân?” Lần này trong giọng nói Vân Tả Ý đã có một chút nghi hoặc, vì sao không cho ta ngẩng đầu ?

……

Ngay tại hồi lâu không nghe đến Vân Hàm Phong đáp lại, Vân Tả Ý lại một lần nữa muốn ngẩng đầu thì đỉnh đầu truyền đến thanh âm quen thuộc đã lâu.

” Ý nhi ……”

” Ân” Rốt cục đã nói chuyện……

” Ý nhi ……”

” Ân” Có chút kỳ quái……

” Ý nhi ……”

“…… Ân” Rốt cục khi trên đỉnh đầu gọi Ý nhi lần thứ ba, Vân Tả Ý kiềm chế không được, nghi hoặc hỏi :” Ta ở a, làm sao vậy?”

Thật lâu sau……

“…… Không có gì, chỉ là…… tìm được Ý nhi, rất cao hứng……”

Đổ mồ hôi, nói gì vậy a! Bất quá Vân Tả Ý cũng không hề động, ngoan ngoãn tựa vào trong ngực Vân Hàm Phong. Khi Vân Hàm Phong một lần lại một lần kêu tiếp ‘ Ý nhi ’ thì hắn cũng rất nhẫn nại một lần lại một lần trả lời……

Lúc này, ở sâu trong nội tâm Vân Tả Ý, một địa phương chưa bao giờ có người giao thiệp đang bị tiếng gọi ‘ Ý nhi ’ kia chậm rãi khai mở……

……

Vân Hàm Phong gắt gao ôm bảo bối trong lòng. Rốt cục tìm được hắn…… Lúc trước Vân Hàm Phong bởi vì tất cả tâm thần đều đặt tại căn nhà gỗ nhỏ, không hề phát hiện nơi này còn có một người khác. Đột nhiên nghe được thanh âm vô cùng quen thuộc, hắn quả thực không thể tin được, còn tưởng rằng xuất hiện ảo giác. Chính là trái tim kịch liệt nhảy lên nói cho hắn, này không phải ảo giác, hắn thật sự ở đây, Ý nhi của hắn thật sự ở đây……

Mừng như điên, hắn sau khi lấy lại tinh thần, lập tức liền bôn hướng về phía thanh âm truyền đến. Là hắn, thật là hắn. Khi hắn nhìn đến Vân Tả Ý, lập tức đã đem người nọ gắt gao giam cầm trong ngực, giống như như vậy tuyên cáo quyết tâm của mình.

Ý nhi của hắn, bảo bối của hắn. Hắn thề, lúc này đây hắn nhất định phải chặt chẽ giữ chặt trong tay.

…… Ôm người nọ, hắn sung sướng với hạnh phúc như vậy. Hạnh phúc thỏa mãn đến nỗi hắn vĩnh viễn cũng không nghĩ buông tay……

Lúc này, một tiếng ‘Ý nhi’, một tiếng ‘phụ thân’ truyền vào trong đầu hắn. Đúng vậy, Ý nhi gọi hắn phụ thân, hắn là phụ thân Ý nhi……

Bất quá, cho dù là phụ thân, hắn cũng…… cũng không buông tay……

……

Đột nhiên, Vân Hàm Phong nhíu nhíu mày, như thế nào nhanh đã tới rồi?

” Phụ thân, có người đến đây.” Vân Tả Ý cũng nhận ra.

” Ừ.” Tuy rằng trả lời, nhưng Vân Hàm Phong vẫn như cũ ôm Vân Tả Ý không buông tay. Đây lần đầu tiên ở trước mặt người ngoài hắn làm hành động thân mật với Vân Tả Ý .

” Phụ thân?……” Vân Tả Ý thấy Vân Hàm Phong không có ý tứ buông tay, tuy rằng kỳ quái, nhưng cũng chỉ thỏa hiệp tốt, dù sao lần này là hắn làm cho phụ thân lo lắng.

Vì thế hai phụ tử hai liền duy trì loại tư thái thân mật này xuất hiện trong mắt mọi người.

Ách? Đuổi tới có Diệp Đàn, Lão Kiệt, cùng năm đội viên sưu tầm, Ảnh Nhất cùng Lý Thính Toàn cũng có mặt. Bất quá Lí Thính Toàn quần áo hơi tổn hại, xem ra đã cùng tiểu đội sưu tầm động qua tay chân.

Bọn họ tới rồi, thấy tư thế Vân Hàm Phong và Vân Tả Ý đều sửng sốt một chút, sau đó Ảnh Nhất cùng Diệp Đàn trước tiên lấy lại tinh thần

Diệp Đàn hướng Vân Hàm Phong và Vân Tả Ý phân biệt hành lễ. Ảnh Nhất chỉ hành lễ với Vân Tả Ý. Ảnh vệ chỉ cần hành lễ trước chủ nhân của mình. Hoàn lễ xong, thân ảnh Ảnh Nhất chậm chậm ẩn vào một nơi bí mật gần đó. Không dễ dàng hiện thân là quy tắc cơ bản của ảnh vệ, kỳ thật mấy ngày này hắn vẫn hiện thân ở bốn phía Vân Tả Ý, đã xem như vượt qua phép.

Sáu đội viên sưu tầm và Lý Thính Toàn lần lượt phục hồi tinh thần lại. Tiểu đội sưu tầm cũng giống như Diệp Đàn, phân biệt hành lễ với hai người. Chỉ có Lý Thính Toàn ngẩng cao đầu, phe phẩy quạt phành phạch, coi như không nhìn thấy Vân Hàm Phong tiến lên nói với Vân Tả Ý :

” Vân đại thiếu, lão nhân gia ngài đi dạo thật không giống người thường a, đều dẫn theo một người sống to con đến đây.” Ngoài miệng tuy rằng nói năng không lịch sự, Lí Thính Toàn lại âm thầm kinh ngạc, thật tuấn tú mỹ nhân a. Theo khí thế như hàng năm thân cư địa vị cao của nam nhân đến xem không hạng người hời hợt. Tại sao nam nhân với diện mạo bất phàm, địa vị nhìn giống như không thấp, hắn lại một chút ấn tượng đều không có chứ ? Ai! Lý Thính Toàn ai thán một tiếng. Dường như từ lúc người nọ xuất hiện, hệ thống tình báo tối tự hào của hắn liền hoàn toàn như mất hiệu lực…… Trở về phải hảo hảo chỉnh sửa Thính Vũ Lâu một phen.

Bởi vì Vân Hàm Phong cùng tiểu đội sưu tầm, ở trước khi đến tinh cầu này, đều dùng máy ngôn ngữ trong thời gian rất ngắn học xong ngôn ngữ tinh cầu , cho nên đều nghe hiểu Lý Thính Toàn nói.

Bọn họ nghe xong đều trợn mắt nhìn Lý Thính Toàn. Người kia dám không xem thường người bọn họ sùng kính – Vân tổng, thật sự không muốn sống lâu mà. Xem ra nên hảo hảo giáo huấn một chút. Đương nhiên ý tưởng của bọn họ chỉ có thể nằm trong đầu, hiện tại Vân tổng ngay tại đây, ai dám tự tiện tiến lên chứ. Mà không cần đến Vân tổng , Diệp quản lí bên cạnh cũng đã trừng mắt ngăn bọn họ.

Vân Hàm Phong nghe trong lời nói rõ ràng hàm chứa khiêu khích, giương mắt đánh giá từ trên xuống dưới Lý Thính Toàn, lập tức tầm mắt trở lại trên người Vân Tả Ý. Tên này không đáng lo lắng.

Lý Thính Toàn vốn đang không chút để ý phe phẩy cây quạt, không ngờ chỉ một cái liếc mắt của nam nhân xa lạ kia làm hắn cảm thấy một cỗ áp lực cùng uy hiếp ập đến. Cả người đều như bị nhìn thấu. Tại loại cảm giác này, hắn không tự giác dừng động tác phe phẩy. Hoàn hảo nam nhân chỉ nhìn hắn một cái liền chuyển khai ánh mắt. Lúc này Lý Thính Toàn đã hoàn toàn tiêu trừ coi thường đối với nam nhân kia. Hắn không biết đã bao lâu ở trên người người khác thể hội qua loại khí thế không thể kháng cự này.

Vân Tả Ý nghe Lý Thính Toàn nói cũng nhíu nhíu mày, nhưng không có mở miệng nói chuyện, bởi vì hắn biết rất ít ai ở trước mặt phụ thân kiêu ngạo lâu.

” Ý nhi .”

” Ân?”

” Chúng ta trở về đi.” Vân Hàm Phong nhu hòa nhìn Vân Tả Ý .

” Ách……”

“Sao vậy?” tay Vân Hàm Phong âm thầm nắm thật chặt, sẽ không bởi vì người trước mắt chứ.

” Không có gì, bất quá mấy ngày nay ta đều ở trong nhà người khác, muốn đi nói lời từ biệt.”

Vân Hàm Phong nghe được ‘ở tại trong nhà người khác’ thì đôi mắt trầm một chút, chỉ nhìn về phía Lý Thính Toàn ý bảo: “Nhà hắn sao?”

Lý Thính Toàn không biết vì sao bị ánh mắt kia nhìn ra một thân mồ hôi lạnh.

” Không phải, là một tiều phu. Là hắn đã cứu ta cùng Ảnh Nhất, kia là nhà hắn.” Vân Tả Ý chỉ tiền phương ẩn hiện căn nhà gỗ.

Vân Hàm Phong sau khi nghe xong thu hồi tầm mắt nhìn chằm chằm Lý Thính Toàn, cúi đầu nói với Vân Tả Ý ” Đi thôi.”

Tuy là đi trở về nhà Đại Ngưu nhưng Vân Hàm Phong vẫn nắm chặt tay Vân Tả Ý.

Người còn lại tự nhiên không cần nhắc nhở, đều không một tiếng động theo phía sau.Tuy rằng thấy hai người nắm tay có chút kỳ quái, nhưng bọn họ chỉ tưởng phụ tử hai người cảm tình tốt, hơn nữa đứa con vừa mới tìm được, kích động không buông tay cũng là bình thường. Nhưng thật không nghĩ tới a, lãnh khốc Vân tổng cư nhiên cũng có một mặt ôn nhu như vậy

……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.