Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 121



” Ý nhi , thực xin lỗi…… Thực xin lỗi…… Ngươi không sao chứ, ta…… Thực xin lỗi……”

Ở sau khi Vân Hàm Phong nói xin lỗi nửa ngày, Vân Tả Ý mới rốt cục bình phục tâm tình, chậm rãi xoay người lại, thản nhiên nói câu ” Không cần giải thích.”

Vân Hàm Phong nghe xong câu này có thể xem như đã được tha thứ, nhưng sau đó là cứng đờ. Lấy hắn hiểu biết, Ý nhi nói như vậy tuy rằng là tha thứ hắn, nhưng trong lúc đó khoảng cách giữa bọn họ đã dãn ra, không bao giờ … nữa sẽ thân mật giống như trước kia……

Ý thức được điểm ấy, Vân Hàm Phong giống như bị một dũng nước lạnh tạt vào đầu, lạnh từ đầu đến tim, tất cả dục vọng cũng biến mất vô ảnh vô tung, chỉ còn lại kinh hoảng.

Vân Tả Ý cảm thấy hai tay phụ thân đang ôm hắn đột nhiên tăng lực, lặc hắn sinh đau, mới nhớ đến chính mình bây giờ còn đang nằm trong lòng phụ thân. Nghĩ đến những chuyện phụ thân đã làm vừa rồi, thân thể không khỏi cứng ngắc lên.

Vân Hàm Phong mẫn cảm nhận thấy Tả Ý khác thường, trong lòng biết nguyên nhân, đành phải buông lỏng tay ra……

……

Những ngày kế tiếp như Vân Hàm Phong dự đoán , Vân Tả Ý tha thứ hắn, tựa hồ ngày nào đó không có phát sinh, nhưng nếu Vân Hàm Phong cùng Vân Tả Ý có thân thể vô tình tiếp xúc, Vân Tả Ý đều theo bản năng trốn tránh hoặc là cứng ngắc.

Kết quả này làm cho Vân Hàm Phong không thể thừa nhận, nhưng hắn chỉ có thể thật cẩn thận duy trì nguyên trạng. Chẳng lẽ còn muốn cho quan hệ giữa hắn và Ý nhi biến tệ hơn sao.

……

Bảy ngày trôi qua trong không khí xấu hổ. Cuối cùng bọn họ về tới chủ phi thuyền.

Sau khi những người lưu thủ ở chủ phi thuyền biết được người muốn tìm đã tìm được rồi, biểu tình không giống nhau, nhưng đại bộ phận đều vẫn rất cao hứng. Trong đó một số người tỏ ra hâm mộ ai đó may mắn sắp được thưởng một khoản lớn.

Vân Hàm Phong hạ lệnh trừ bỏ số ít chân chính nhân viên trinh sát ở lại chỗ này tiếp tục trinh sát hoàn cảnh Mê Lưu, những người khác đều đi theo chủ phi thuyền trở về địa điểm xuất phát; đồng thời cũng hạ lệnh những người tham gia sưu tầm không được tiết lộ ra ngoài hành động lần này.

……

Mười ngày sau, mọi nhân viên đều lục tục trở lại phi thuyền chủ. Vân Tả Ý cũng rốt cục bước trên con đường trở về……

Phi thuyền bay ra Mê Lưu cần một tháng thời gian……

Tới Lam tinh cần ba tháng thời gian……

Không gian của chủ phi thuyền rất lớn, đầy đủ các loại phương tiện giải trí. Vân Tả Ý lúc này không phải thời thời khắc khắc đều sinh hoạt bên cạnh Vân Hàm Phong như trong phi thuyền nhỏ nữa, điều này làm cho Vân Tả Ý thoải mái không ít.

Vân Tả Ý bên này thoải mái , nhưng một bên khác sẽ không nhẹ nhàng như vậy. Vân Hàm Phong phát hiện Vân Tả Ý từ lúc lên phi thuyền liền trốn tránh hắn. Sắc mặt Hàm Phong rất âm u, làm cho mọi người thấy đều tránh xa .

……

Hôm nay.

” Ý nhi .” Vân Hàm Phong nhìn đến tiền phương bóng người quen thuộc, vội vàng mở miệng kêu.

Vân Tả Ý nghe Vân Hàm Phong gọi, lập tức xoay người lại, thần sắc ngoài ý muốn chợt lóe rồi biến mất.

Vân Hàm Phong nhận thấy vẻ mặt biến hóa rất nhỏ kia, trong lòng dâng lên chua sót. Ý nhi của hắn nhất định không nghĩ tới ở đây gặp được hắn, cho nên mới đi đường này đây mà.

Trong lòng chua sót nhưng trên mặt không lộ ra mảy may. Vân Hàm Phong bước nhanh tới bên cạnh Tả Ý “Ý nhi ……” sau đó mới phát hiện hắn cũng không biết nên nói gì nữa.

Vân Tả Ý cúi đầu chờ Vân Hàm Phong nói chuyện.

Vân Hàm Phong nhìn người trước mặt cúi đầu, theo góc độ của hắn chỉ có thể nhìn đến một đầu tóc đen bóng, trong lòng đau thương không thôi. Đây cũng là thói quen mới dưỡng gần nhất của Ý nhi a, trước kia không phải đều nhìn thẳng vào mình sao…… Vân Hàm Phong trong lòng tràn ngập ý niệm chua xót trong đầu, tay khắc chế không được vươn ra ngoài……

Mặc cho ai đột nhiên bị một bàn tay phủng trụ khuôn mặt chỉ sợ đều dọa nhảy dựng, nhất là tay của người mà hắn gần đây luôn luôn muốn trốn tránh.

Vân Hàm Phong cường ngạnh hiếm thấy, ngăn Vân Tả Ý lại trốn tránh, tay quý trọng đang cầm khuôn mặt nhỏ nhắn kia, chậm rãi sờ nhẹ lên cho đến tận trán :” Ý nhi , không cần trốn tránh ta, được không?”

Vân Tả Ý nghe câu nói ngoài ý liệu, không khỏi dừng lại động tác trốn tránh. Lần đầu tiên sau nhiều ngày trôi qua hắn ngẩng đầu thật sự quan sát Vân Hàm Phong biểu tình. Trời ạ, mới vài ngày không gặp, hắn sao lại tiều tụy nhiều như vậy?

Trước mắt nam nhân đã không có trầm ngưng lãnh khốc như hắn trước kia quen gặp, đôi mắt luôn luôn lạnh như băng hiện tại chỉ toát ra — khẩn cầu, chỉ có sự ôn nhu đối với hắn là điều duy nhất không bị biến đổi……

Giờ khắc này, Vân Tả Ý trong lòng toát ra rất nhiều tình tự phức tạp, có tim đau, có hối hận…… Rốt cuộc tâm tình của hắn đang là gì, hắn đã phân không rõ, chỉ biết hắn cuối cùng tại ánh mắt nhìn chăm chú kia đã gật đầu…… Sau đó hắn thấy được, nam nhân kia, phụ thân của hắn, cười thật vui vẻ như vậy……

……

Bọn họ cũng chưa chú ý tới, ở địa phương cách bọn họ một trăm thước, không gian nơi đó tựa hồ dao động một chút, sau đó rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh, mà một trăm thước đúng là khoảng cách mà Ảnh Nhất quen duy trì cùng Vân Tả Ý.

……

Sau khi chuyện tình ngày đó đi qua, Vân Tả Ý biến hóa rất lớn, tối thiểu, hắn không hề cố ý tránh né phụ thân, thậm chí có khi còn chủ động đi tìm phụ thân.

Trong phi thuyền, mọi người cũng cảm thấy mùa xuân trở về, thực thả lỏng cùng nhau chào hỏi.

……

……

” Ý nhi , đây là cơm trưa, ngươi nên nghỉ ngơi.”

Vân Tả Ý buông quyển sách trên tay, nhìn người đẩy cửa vào, trong lòng một trận bất đắc dĩ. Tựa hồ từ khi hắn không hề tránh né phụ thân, số lần phụ thân tìm đến hắn liền hơn trước kia nhiều lần, lại chiếu cố hắn rất cẩn thận, mỗi ngày bưng trà bưng nước đưa cơm một lần cũng không thiếu. Quả thực đãi ngộ giống như ngang hàng với lúc hắn sinh bệnh.

Bất quá chiếu cố cũng có khác biệt một chút so với trước kia, tỷ như: phụ thân so với trước kia càng nhân nhượng hắn, so với trước kia càng thêm chú ý tâm tình của hắn……

” Ý nhi , suy nghĩ cái gì?” Vân Hàm Phong nhẹ nhàng cầm đi quyển sách trên tay Vân Tả Ý, đặt mâm thức ăn xuống.

“Không nghĩ gì cả. Phụ thân, chúng ta còn có bao lâu sẽ đến Lam tinh?” Vân Tả Ý lưu luyến nhìn quyển sách trên tay Vân Hàm Phong.

” Chúng ta vừa mới ra Mê Lưu , tới Lam tinh còn cần hai tháng.”

” Vậy sao”

” Sao vội vả trở về thế ?” Vân Hàm Phong giúp Vân Tả Ý dọn xong đồ ăn.

” A, ta…… Ta nghĩ nhanh lên nhìn xem cục cưng.” Nhắc tới cục cưng ánh, mắt Vân Tả Ý liền sáng ngời.

” Đúng rồi, phụ thân, ngươi giúp cục cưng lấy tên gì?” Vân Tả Ý đột nhiên nhớ tới vấn đề này.

Vân Hàm Phong động tác dừng một chút,” Không có.” Hắn như thế nào có thời gian đi đặt tên cho tiểu quỷ kia chứ. Hơn nữa hắn cả đời này chỉ biết giúp Ý nhi đặt tên. (tên của Vân Vũ Chí là Vân Tả Ý đặt cho.)

” Phụ thân, ngươi cư nhiên còn chưa đặt tên. Cục cưng sinh ra đã vài tháng rồi.” Vân Tả Ý không nghĩ tới phụ thân đến bây giờ còn chưa cấp cục cưng tên gọi.

Vân Hàm Phong mắt vừa nhấc, mặt không đổi sắc nói:” Ngươi là cha, tên của hắn đương nhiên phải dành cho ngươi lấy.” Đương nhiên nếu xem nhẹ khi hắn nói lên chữ ‘cha’ có bao nhiêu nghiến răng nghiến lợi thì càng hoàn mỹ hơn.

……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.