Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 157



Tiểu tử này sao còn chưa đi? Lúc Thôi Gia Quân đưa bản tổng kết hội nghị phát hiện tiểu tử kia vẫn còn tại, không khỏi kinh ngạc. Vị Vân đại thiếu vốn luôn luôn thích ở một mình, xem ra ngoại giới đồn đãi hai huynh đệ Vân gia quan hệ tốt lắm quả nhiên không sai.

” Vân thiếu gia, các bản tổng kết hội nghị đều đưa đến, không thiếu.”

” Ừ, để ở đó đi.” Vân Tả Ý ngẩng đầu nói.

” Vân thiếu gia, ta ra ngoài trước.”

“Ừ.”

Vân Tả Ý nhìn đến Vân Vũ Chí bộ dáng nhàn nhã, không khỏi nhíu mày.

” Tiểu Vũ, giúp đại ca làm một chuyện đi.”

” Không có vấn đề, chuyện gì? ” Vân Vũ Chí tuy rằng cảm thấy không ổn, nhưng bị sắc đẹp mê hoặc hắn đáp ứng không chút do dự.

“Giúp đại ca đem tài liệu này đưa cho phụ thân, ngài ở lầu một.” Vân Tả Ý cầm lấy tư liệu, cười đưa cho Vân Vũ Chí .

Vân Vũ Chí vừa nghe liền phản đối :” Không thể nào đại ca. Có thể đổi chuyện khác không?”

” Như thế nào, không muốn?”

” Không phải, nhưng là, nhưng là……”

” Quên đi, không làm khó dễ ngươi.” Vân Tả Ý vừa thấy bộ dạng Vân Vũ Chí liền biết hắn không muốn gặp Vân Hàm Phong. Tiểu Vũ này từ nhỏ đã thế, thói quen xấu nhất thời không đổi được, hiện tại chỉ có thể tạm thời như vậy. Vân Tả Ý thả tư liệu lại chỗ cũ, xoa xoa bả vai có chút đau nhức.

Vân Vũ Chí nhìn đến, không đợi Vân Tả Ý nói chuyện, liền đứng ở phía sau giúp hắn xoa bóp :” Đại ca, ta đến giúp nhé.”

“Ừ.” Vân Tả Ý thấy hắn có điểm hữu dụng, cũng đương nhiên nhắm mắt hưởng thụ, một lúc sau nói :” Tiểu Vũ, huyệt Kiên Tỉnh ấn trật rồi, hướng trung gian đi một chút.”

” A.” Vân Vũ Chí lập tức hướng trung gian di một chút, xác định tìm đúng vị trí tiếp tục thật cẩn thận hầu hạ.

” Độ mạnh không đủ, dùng sức một chút.”

” A……” Vân Vũ Chí nhìn làn da trắng lộ nơi cổ áo đã hơi hơi phiếm hồng, thật sự không dám tiếp tục dùng sức, lại không thể cãi lời Vân Tả Ý, nhất thời khó xử.

Vân Tả Ý lúc này cũng đã mở mắt, hắn nhìn Vân Vũ Chí, thẳng đến Vân Vũ Chí bị hắn xem mặt ửng hồng mới mở miệng nói:” Tiểu Vũ, ngươi nắm không vững các vị trí huyệt đạo. Đây là rất nguy hiểm địa, ngươi biết không?”

“Đệ…… biết” Vân Vũ Chí cúi đầu, ngoan ngoãn nghe Vân Tả Ý huấn.

Vân Tả Ý tối không thể gặp chính là bộ dáng ngoan ngoãn của Vân Vũ Chí; vừa thấy hắn như vậy, tức giận đều tiêu tan :” Tốt lắm, tinh thần lên đi. Ngẩng đầu lên. Sau khi trở về ta sẽ tìm thời gian giúp ngươi ôn tập huyệt vị.” Cẩn thận ngẫm lại, huyệt vị là hắn dạy tiểu Vũ khi tiểu Vũ còn nhỏ, cho dù lúc ấy dạy nghiêm khắc, nhưng hiện tại qua nhiều năm mình lại không ở bên cạnh, không nhớ chính xác cũng khó tránh. Vân Tả Ý ở trong lòng tự động vì tiểu đệ yêu thương tìm lấy cớ.

” Đại ca, ngươi nói thật?” Vân Vũ Chí nghe xong Vân Tả Ý nói nhãn tình sáng lên.

“Ừ. Ngươi cười cái gì, bộ tưởng huyệt vị tốt ngoạn lắm sao? ” Vân Tả Ý vừa thấy Vân Vũ Chí hí hửng liền nhăn mặt.

” A, không có, chính là nghe đại ca có thể theo giúp ta, ta thật sự rất cao hứng.” Vân Vũ Chí vuốt cái ót, cười rạng rỡ.

” Được rồi, đều lớn như vậy còn bám dính ta, cũng không sợ người chê cười.” Vân Tả Ý thật sự lo lắng tương lai Vân Tụ. Nhìn nhất cử nhất động mới đây của Vân Vũ Chí cùng vẻ thích làm nũng, hắn không thể tin tưởng Vân Tụ là con của Tiểu Vũ. Bất quá đó là sự thật, vô luận phủ nhận thế nào đều là sự thật tồn tại……

Hôm nay Vân Vũ Chí ở lại văn phòng Vân Tả Ý cả ngày, thẳng đến Vân Tả Ý sắp tan tầm mới rời đi trước, bởi vì hắn biết đại ca mỗi ngày đều cùng Vân Hàm Phong ra về chung, mà hắn cùng phụ thân trên danh nghĩa kia luôn cố tránh được càng tốt. Nếu không phải có quan hệ huyết thống, bọn họ chỉ sợ ngay cả người xa lạ cũng không bằng. Vân Tả Ý thấy thế chỉ đành lắc đầu thở dài dù chính hắn cũng đang tận lực tránh Vân Hàm Phong .

……………..

Vân Hàm Phong ẩn trong một góc, nhìn Vân Tả Ý biến mất ở trước phòng Vân Vũ Chí. Hắn mỗi ngày trừ bỏ công tác, thời gian khác đều đặt tại trên người Vân Tả Ý, luôn nghĩ đến hắn, nhìn hắn…… Không, phải là trừ bỏ thời gian đặt trên người Ý nhi, mặt khác hắn đều ở công tác, Ý nhi so với công việc trọng yếu hơn.

Vân Tả Ý mấy ngày nay hành xử bất thường, hắn là người chú ý tới trước tiên. Ý nhi đang làm gì? Vì sao mỗi ngày đêm khuya đều phải chạy đến phòng Vân Vũ Chí, hơn nữa rõ ràng dấu mọi người, vụng trộm đến.

Nghi hoặc đổ đầy trong lòng, không phải không muốn tìm hiểu ra, bất quá hắn không có nắm chắc Ý nhi sẽ không phát hiện hắn, hơn nữa hắn tin tưởng Ý nhi và Vân Vũ Chí ở trong phòng sẽ không làm ra chuyện khó tin. Nhưng ghen tị vẫn khó tránh khỏi. Tiểu tử kia có thể gần gũi Ý nhi như vậy; còn có, hắn chán ghét cảm giác bị bài trừ bên ngoài. Ý nhi mỗi đêm vụng trộm tìm đến Vân Vũ Chí mà bỏ hắn ở ngoài, Ý nhi có bí mật gì? Có thể cùng Vân Vũ Chí chia xẻ, vì sao không thể nói cho ta biết chứ? Chẳng lẽ ta không phải người ngươi tối thân cận sao ?

…………..

Vân Vũ Chí mặt mày co quắp bất an.

Vân Tả Ý trừng mắt:” Có gì không được, cho ngươi thoát y ngươi phải thoát.”

Vân Vũ Chí bị Vân Tả Ý phong tình vạn chủng trừng mắt thất thần một chút, nhưng lập tức lại nghĩ tới tình huống hiện tại trong phòng, không khỏi đổ mồ hôi:” Đại ca, không thể được…… Không thoát nhé. Giống mấy ngày hôm trước là được rồi.”

” Không cỡi quần áo như thế nào giảng dạy chuẩn các huyệt vị. Mới trước đây ta không phải cũng dạy ngươi như vậy sao, sao bây giờ còn thẹn thùng ? ” Vân Tả Ý rất bất mãn hành vi lần lựa của Vân Vũ Chí, dạy huyệt vị rất mất thời gian, nếu chần chờ mãi hắn phải đi làm rồi.

.”……” Không nhắc tới trước đây thì còn hoàn hảo, vừa nghe đến Vân Tả Ý nhắc tới đoạn lịch sử dạy học lúc xưa, mặt Vân Vũ Chí trở nên đỏ bừng lên. Hắn vẫn còn nhớ rõ tay đại ca ở trên người hắn đông sờ tây sờ. Hiện tại không cho đại ca dạy hắn như cũ cũng bởi vì đã trải qua quá trình giáo thụ, lúc ấy hắn còn nhỏ không hiểu tâm tư mình, đã trằn trọc mấy buổi tối ngủ không yên. Hiện giờ để cho đại ca dùng biện pháp cũ dạy hắn huyệt vị, hắn chắc chắn sẽ ở trước mặt đại ca xấu mặt, càng khủng bố chính là, nếu đại ca nương theo hắn phản ứng đoán được tình cảm của hắn, có thể sẽ không để ý đến hắn ? ……

……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.