Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 179



” Tiểu thư, làm sao vậy?” Đang toàn lực bay nhanh, Liễu Toàn nhìn qua kính chiếu đột nhiên thấy mặt Phương Tuyết trắng bệch không còn nhân khí, không khỏi lo lắng hỏi. Liễu Toàn phát hiện không đúng, quay đầu lại, thấy Phương Tuyết như mất hồn thì thào lẩm bẩm một mình. Hắn tới gần nghe ra là ” Đã chết…… Hắn đã chết…… Ta hại chết hắn…… Hắn…… Đã chết……”

Ai? Ai đã chết? Liễu Toàn cả kinh, thân thủ tìm kiếm về phía sau, bắt lấy Vân Tả Ý .

” Ngươi làm gì, buông ra, hắn là của ta.” Phương Tuyết phát hiện có người muốn dẫn đi Vân Tả Ý, lập tức bừng tỉnh, mạnh mẽ ôm lấy Vân Tả Ý , hét lớn với Liễu Toàn.

Tuy rằng chỉ tiếp xúc trong nháy mắt nhưng đối với cao thủ như Liễu Toàn là đủ rồi, Vân Tả Ý quả thật đã chết, hơn nữa đã không còn khả năng tái cứu trở về. Sao hắn lại quên mất chứ, Vân Tả Ý chính là người thường không có một chút võ công phòng thân, trên chiến thuyền bị ô nhiễm đối với hắn đủ để trí mạng. Phương Tuyết tuy nói nữ tính thể chất yếu ớt nhưng võ công ở trong các bạn cùng lứa lại tuyệt không kém. Phương Tuyết tại hoàn cảnh này đều kiên trì không được, Vân Tả Ý chỉ sợ ở thời điểm phi thuyền mới vừa bị ô nhiễm liền đã……

So với Phương Tuyết mất đi Vân Tả Ý mà cực kỳ bi thương, Liễu Toàn lý trí hơn nhiều. Hắn hiện tại nhiều lo lắng chính là phải công đạo với Vân Thị như thế nào. Tuy rằng không phải bọn họ trực tiếp xuống tay, nhưng bọn họ cũng là nguyên nhân gián tiếp rất trọng yếu. Vân thị đem lửa giận phát đến trên người bọn họ là tuyệt có khả năng. Phương Tuyết một đường đều gắt gao ôm Vân Tả Ý , vô luận như thế nào cũng không chịu buông tay, cảm giác được thi thể Vân Tả Ý chậm rãi biến lạnh, liền cố gắng gần sát hắn, muốn dùng nhiệt độ cơ thể sưởi ấm hắn, nhhưng tất cả đều vô dụng. Lúc sau có người tiếp ứng đến , Vân Tả Ý toàn thân đã hoàn toàn lạnh lẽo, mà lúc này Phương Tuyết chịu không nổi bi thống cùng phóng xạ ảnh hưởng đã hôn mê bất tỉnh……

Liễu Toàn nhìn về Phương Tuyết, bất đắc dĩ thở dài, mất rất lớn sức lực mới đem hai người tách ra. Liễu Toàn ôm lấy Phương Tuyết, nói với thuộc hạ:” Đưa hắn về Vân thị”

Thuộc hạ lập tức đi tới, chính là khi chạm được cơ thể lạnh bất thường thì lập tức cả kinh:” Hắn đã……”

Liễu Toàn thản nhiên gật đầu:” Ừ, ngươi đem hắn đưa về đi. Trước khi người khác phát hiện, ngươi lập tức quay lại. Còn có, chúng ta về sau phải tăng mạnh phòng bị, tất cả động tĩnh của Vân thị không được bỏ qua.”

“Vâng.”

…………

Khi thấy thi thể của Vân Tả Ý, có thể tưởng tượng đó là dạng tình cảnh gì. Vân thị đương trường giải trừ hôn nhân giữa Vân Tả Ý và Cao Phương Tuyết. Chuyện này không gì phải đáng trách. Vân Tả Ý đã chết, hôn nhân của hắn cho dù Vân Hàm Phong không chủ động hủy hôn, cũng sẽ ở một thời gian sau tự động giải trừ. Dù sao người còn sống vẫn còn cuộc sống của mình.

Cho dù Cao thị đã ra mặt giải thích, bọn họ là cứu trở về Vân Tả Ý trên đường gặp phải hải tặc phục kích, bảo hộ bất lực mới tạo thành người thừa kế đệ nhất của Vân Thị tử vong. Nhưng Vân thị ở cùng thời điểm trút đại lượng tài chính đi tiêu diệt hải tặc vũ trụ vẫn ra mặt tuyên bố giải trừ hợp tác quan hệ với Cao thị. Sau này Vân thị sẽ không cùng Cao gia triển khai hợp tác, hơn nữa trên các phương diện cạnh tranh phát sinh, Vân thị và Cao thị là quan hệ đối địch. Chuyện cứ như thế triển khai.

Một tháng sau, Vân thị lại ra mặt tuyên bố giải trừ quan hệ đối địch, nhưng sau này sẽ không có hợp tác. Cùng lúc đó gia chủ Vân thị tuyên bố giải trừ quan hệ hôn nhân với người vợ cả Cao Mai đã chung sống hơn hai mươi năm. Cao Mai trở lại Cao thị, nhận chức tổng giám đốc, chức vị chỉ dưới ca ca Cao Hải. Có tin tức nội bộ cho biết: Vân phu nhân Cao Mai vì giải trừ quan hệ hai nhà đối địch đã tranh cãi rất lớn với Vân thị gia chủ, cuối cùng phải dùng điều kiện giải trừ hôn nhân mới có thể làm cho gia chủ Vân thị tuyên bố giải trừ quan hệ đối địch giữa hai nhà.

Ở thời gian ngắn ngủn đã xảy ra nhiều tin tức lớn như vậy, thật sự làm cho giới truyền thông hoa cả mắt. Một trong hai nhân vật chính bị bắt cóc – người thừa kế Vân thị – đã bỏ mình, thế còn người thừa kế Tử gia an nguy ra sao? Bản báo đăng tin cho biết, Tử gia sau khi hay tin người thừa kế Vân thị bị ngộ hại đã tăng mạnh lực sưu tầm, hơn nữa tuyên bố nếu hải tặc dám giết con tin , bon họ sẽ chờ nhận sự đuổi bắt vĩnh viễn của Tử gia.

Làm cho mọi người nhẹ nhàng thở ra chính là khi Tử gia giao ra tiền chuộc đã thuận lợi cứu trở về trưởng tử của mình. Nhóm hải tặc giảo hoạt này vẫn như cũ nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, bất quá không có bao nhiêu người chú ý bọn họ. Tuy rằng sự tình do bọn hắn gây nên nhưng họ không có làm ra hành vi thương tổn con tin, mọi người càng thêm chú ý một nhóm hải tặc khác, nhóm đã phóng ra bom ô nhiễm sát hại người thừa kế Vân thị.

Bom ô nhiễm kim chúc, ở pháp luật liên minh quy định rõ ràng trong văn bản ,là vật phẩm cấm mang theo hoặc sử dụng. Liên minh hiện giờ đã tăng số vệ binh truy bắt bọn chúng. Hành vi truy bắt cường đạo được nhiều đại thế gia duy trì, trong đó Vân thị cùng Cao thị tích cực nhất. Nửa năm sau bọn họ bị bắt quy án, nhốt vào tinh cầu giam cầm của liên minh. Nhưng không lâu sau đó trên tinh cầu giam giữ của liên minh mất đi tung tích bọn họ, rồi sau đó lại ở một thời gian khác, một địa điểm khác phát hiện thi thể vô cùng thê thảm của họ. Theo thủ pháp làm thi thể chịu hình đến xem, bọn họ thực không phải bị đồng bọn cứu đi, mà phỏng chừng do cừu gia trước kia gây nên. Trước mắt hình cảnh của liên minh tham gia điều tra, Vân thị cùng Cao thị đều ở trong phạm vi kiểm tra, nhưng không có kết quả gì.

……………..

………

….



Tỉnh lại, phát hiện chính mình không thể thấy, rất xa tựa hồ có tiếng người nói chuyện truyền đến, loại cảm giác này làm cho Vân Tả Ý thiếu chút nữa nghĩ đến bản thân lại xuyên qua lần nữa. Nhưng rất nhanh hắn liền phát hiện khác biệt, lần tái sinh trước tuy rằng cũng giống như hoàn cảnh hiện tại nhưng vẫn có thể cảm giác được bốn phía ấm áp, mà lúc này đây, hắn là thật sự cái gì cũng không cảm giác, giống như xúc giác cùng thị giác đều biến mất, chỉ có thể nghe được mơ hồ truyền đến một chút thanh âm.

Hắn bị làm sao vậy ? Hắn nhớ rõ lên phi thuyền không lâu sau đó hắn thật khó chịu, tay chân dần dần mất đi khống chế, hô hấp cũng càng ngày càng khó khăn. Nhận thấy nguy hiểm, hắn tự động tiến vào trạng thái minh tưởng, trạng thái này giúp hắn chống cự cường têm một ít, nhưng là rất nhanh, hắn phát hiện cho dù minh tưởng cũng không giúp được gì. Hơn nữa hắn tựa hồ đã không có khí lực theo trạng thái minh tưởng tỉnh táo lại. Dưới tình thế cấp bách, hắn liền vận dụng bổn môn tâm pháp mà đã lâu chưa từng sử dụng rồi hoàn toàn mất đi ý thức…… Tái sau đó, chính là hiện tại.

Hiện tại là tình huống gì? Thanh âm mơ hồ truyền đến rất quen thuộc. Hình như là phụ thân. Còn có.. chính mình…… Sao có thể chứ? Ta không phải ở trong này sao? Sao có thể nghe được giọng nói của chính mình chứ ?

Nghĩ mãi không thông, Vân Tả Ý lại mất đi ý thức. Không biết bao lâu sau Vân Tả Ý lại theo ngủ say kỳ quái kia khôi phục ý thức. Lúc này đây hắn có một chút cảm giác. Hắn cảm giác được chính mình có thân thể, bất quá không thể khống chế. Thật kỳ quái. Bốn phía không có một tiếng động, còn có tiếng đêm trùng kêu. Hiện tại là buổi tối sao?

Không biết qua bao lâu, hắn cảm thấy có người di chuyển thân thể của mình, đồng thời truyền đến một tiếng vấn an:” Ý nhi , chào buổi sáng nhé.”

Tiếng nói so với ngày hôm qua rõ ràng rất nhiều. Trầm thấp từ tính, quen thuộc đến nói không nên lời, rồi lại có một chút hương vị không đồng dạng, giống như so với trước kia càng trầm thấp, cũng nhiều thêm chút khàn khàn. Là phụ thân. Chờ chút, hắn giống như không có nghe tiếng chân bước vào, chẳng lẽ tối hôm qua hắn và phụ thân ngủ cùng giường sao? Đây là có chuyện gì ? Mà càng làm cho Vân Tả Ý kinh ngạc là sự tình phát sinh ở phía sau, hắn cư nhiên nghe được giọng của mình:” Sớm a.”

Hắn không nói gì. Hắn dám khẳng định bản thân không nói gì, vậy giọng kia là của ai ? Là ai đang giả mạo hắn? Vừa rồi tiếng nói rõ ràng giống hắn như đúc, ngay cả vẻ lãnh đạm trong đó cũng không kém mảy may.

” Ý nhi . Tối hôm qua ngủ ngon không ?” Vân Hàm Phong nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc người đang nằm trong lòng mình, vô cùng thân thiết hỏi.

” Hết thảy bình thường. Không có vấn đề.” Vẫn là tiếng của mình.

” Ha ha, Ý nhi , ta không phải hỏi ngươi có vấn đề hay không, ta là hỏi ngươi tối hôm qua ngủ ngon không ?” Vân Hàm Phong bất đắc dĩ cười khổ, cho dù biết rõ là đáp án này nhưng hắn vẫn một lần lại một lần hỏi, cũng một lần lại một lần tra tấn chính mình. Rốt cuộc vì sao cứ chấp nhất như thế chứ? Có lẽ là vì muốn mỗi buổi sáng tỉnh lại đều có thể nghe được trả lời không đồng dạng như vậy đi.

” Thỉnh chỉ thị.” thanh âm trong trẻo lạnh lùng như trước vẫn đều đều nói.

” Ý nhi , ta hỏi ngươi tối hôm qua ngủ ngon không, ngươi phải trả lời là ngủ rất ngon.” Vân Hàm Phong kiên nhẫn trả lời.

” Hiểu được, cần đem ‘tối hôm qua ngủ ngon không? Ngủ rất ngon’ xếp vào bộ nhớ vấn đáp tiêu chuẩn sao?”

“…… Không cần, chúng ta dậy thôi. Ý nhi , hôm nay ta mang ngươi đi hoa viên không trung giải sầu nhé, ngươi thích không?” Vân Hàm Phong lắc đầu, tiếp tục hỏi.

” Thích.”

Vân Hàm Phong nghe thế, trong mắt lại xuất hiện thần sắc thống khổ. Hắn không phải ‘hắn’, hắn không phải Ý nhi , cho dù mình có làm tương tự như thế nhiều lần, hắn cũng không phải Ý nhi . Có lẽ đúng như Vân Vũ Chí nói, đã biết việc đang làm là khinh nhờn hắn, là đang khiến hắn không thể ngủ yên, nhưng bản thân đích thực không thể bỏ xuống được, thật sự không bỏ xuống được…… Nếu là Ý nhi , hắn sẽ không nói thích, cho dù nói thích, trong mắt cũng sẽ không hề nguyện ý, hắn ghét nhất bị đưa đến địa phương nhiều hoa, hắn nói hương hoa rất khó chịu……

” Ý nhi , ngươi cười cười được không? Ta muốn xem……”

“Vâng.”

” Ý nhi , ánh mắt của ngươi không cười……”

” Sửa đúng. Ánh mắt không có chức năng cười, cười là cơ mặt vận động.”

“…… Ta biết. Ý nhi , ngươi…… thích ta không ?”

” Nhắc nhở. Hệ thống cấm trả lời loại câu hỏi này.”

” Ừ, ta đã biết……” Không thích hợp. Giọng nói kia là chính từ thân thể hắn phát ra . Nói cách khác không có ai giả mạo hắn, còn có, thanh âm kia tuy rằng nghe giống như đúc giọng của hắn nhưng trong đó không có một chút cảm tình, thật giống như âm thanh siêu trí não nhân tạo. Hơn nữa, ngay cả cách trả lời cũng cùng trí não không sai biệt lắm, hoặc là nói, càng giống người máy.

Đây là có chuyện gì? Hắn mê man bao lâu? Vì sao hết thảy đều mơ hồ không rõ?

Thời gian kế tiếp, Vân Tả Ý vẫn không khống chế được thân thể, chỉ dựa vào thính giác để cảm giác hết thảy chung quanh. Dần dần, hắn biết: bản thân đã chết ở bốn năm trước; hắn còn biết: cái kia nói giọng của mình, nó có thân thể của mình, không, phải nói là thi thể, nó có thể giống như người bình thường hành động nói chuyện, tất cả đều bởi vì phụ thân lợi dụng kỹ thuật sinh học cao nhất, biên soạn một trình tự rồi cài vào thân thể của mình, làm cho mình như còn sống. Nói như vậy, hiện giờ thân thể này làm chủ không phải chính mình, mà là một vi mạch. Vân Tả Ý gắt gao nhíu mày lại, hắn thật sự tức giận, điều này rất hiếm thấy. Không ai thích mình có bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ, như vậy còn không bằng trực tiếp đem hắn chôn đi. Cho dù bởi vì duy trì dạng này mới làm cho hắn có cơ hội khôi phục ý thức nhưng hắn vẫn không thích.

Hiện tại hắn là thứ gì? Chủ nhân của thân thể là một trình tự vi mạch, thế hắn đâu? Suy nghĩ nửa ngày, một từ ngữ xông ra: virus, nguyên lai hắn hiện tại đã như cùng loại với virus sao?

Tức giận, Vân Tả Ý cứ như vậy ẩn trong biển ý thức, nghe hết thảy bên ngoài. Dần dần, hắn chậm rãi giảm bớt phẫn nộ với Vân Hàm Phong, bởi vì hắn nhìn đến Vân Hàm Phong mỗi ngày cẩn thận chiếu cố hắn…… ừm, thi thể hắn. Mỗi ngày Hàm Phong đều kiên nhẫn nói chuyện với hắn, mỗi ngày lại chú ý hỏi hắn, cho dù câu trả lời vĩnh viễn là một giai điệu đối đáp trả bài quen thuộc. Rất nhiều thời điểm, sau khi Vân Hàm Phong nghe được câu trả lời, cho dù nhìn không tới, Tả Ý cũng có thể cảm giác được sự thâm trầm tuyệt vọng của người kia.

Không biết qua bao lâu sau, Vân Tả Ý phát hiện hắn có thể thấy, tuy rằng vẫn như cũ không thể khống chế thân thể, thậm chí không thể khống chế ánh mắt, nhưng hắn có thể nhìn đến ánh sáng. Việc này đối với người luôn chờ đợi trong bóng đêm không biết bao lâu, là cỡ nào trân quý.

Mà khi có thể thấy rõ hết thảy bên ngoài, Vân Tả Ý lại không tức giận được, trong lòng chỉ có…… đau lòng, cùng một chút… không được tự nhiên……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.