Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 23



Sau Vân Tả Ý lại trở thành Hội trưởng hội học sinh, nàng càng không dám tiếp cận . Điều đáng mừng là Vân Tả Ý lên làm Hội trưởng, dùng thủ đoạn lôi đình làm cho trước kia những kẻ vẫn vây quanh hắn cũng không dám tái quấn quít lấy hắn, loại hiện tượng này làm cho nàng thật cao hứng. Nhưng mỗi ngày nàng chỉ có thể nhìn bóng dáng Vân Tả Ý , thậm chí Vân Tả Ý từ đầu đến cuối cũng không biết có nàng tồn tại, loại tình huống này lại làm cho nàng rất thống khổ. Ngày một ngày càng gầy yếu, ngày một ngày càng trầm mặc không có trước kia hoạt bát lanh lợi.

Cha mẹ nàng nhận ra sự khác thường của con mình, sau khi điều tra cẩn thận đã biết rõ nguyên nhân. Mặc cho phản kháng, đã đem nàng ly khai Vân Tả Ý đến học tại tinh cầu gxj365 xa xôi hẻo lánh này. Không nghĩ tới nàng lại gặp được Vân Tả Ý , ngày hôm qua Vân Tả Ý đến lớp học thông tri hôm nay phải kiểm tra bài tập cùng phòng ngủ, Hồng Mân vẫn không dám tin người kia thật là Vân Tả Ý . Đến khi tự mình kiểm chứng nhiều lần mới thực sự tin không phải ảo giác. Nàng thức trắng suốt đêm qua chỉ để tưởng tượng cảnh tượng gặp gỡ Vân Tả Ý hôm nay………

Lần đầu tiên được gần gũi tiếp xúc bạch mã vương tử trong lòng, Vân Tả Ý vì nàng mà nhiệt tình giảng giải bài tập, nàng quả thực không thể tin được. Vân Tả Ý cũng có thời điểm ôn nhu như vậy, sẽ khen nàng làm tốt lắm..…. Nguyên lai bạch mã vương tử cũng không phải là một kẻ lãnh khốc, hạnh phúc nhất thời tràn ngập tràn đầy trong lòng.

” Tốt lắm, ngươi quay về chỗ ngồi đi.” Vân Tả Ý lên tiếng đánh gảy của suy nghĩ lung tung của nàng.

“…… vâng ….. vâng….” Hồng Mân lắp bắp đáp, khuôn mặt dường như bị thiêu cháy.

Mặc dù Vân Tả Ý có điểm kỳ quái mặt Hồng Mân sao hồng như vậy? nhưng hắn cũng không có miệt mài suy nghĩ, chỉ cho rằng Hồng Mân là tiểu cô nương thẹn thùng, một chút cũng không nhận thức ai là đầu sỏ gây nên chuyện.

Vân Tả Ý xử lý xong bài tập của Hồng Mân liền lấy tiếp bài của đệ tử khác. Dù sao hôm nay một ngày phải phê xong tất cả bài tập, thời gian vẫn còn ít quá……

“…… Rộtttt …Rộttt…… ………”

Trong phòng học không biết theo địa phương nào truyền ra một tiếng lại một tiếng quái thanh, hơn nữa còn có dấu hiệu càng lúc càng lớn. Thấy Vân Tả Ý chẳng quan tâm thăm hỏi, rốt cục, một đệ tử nhịn không được nhỏ giọng hỏi:

” Hội trưởng , chúng em có thể đi ăn cơm trưa không?” Trời ạ, buổi sáng hôm nay hắn chưa ăn miếng điểm tâm nào đã bị ác ma kiểm tra phòng rồi, còn bắt bọn hắn chạy 10 vòng quanh sân nữa chứ. Hiện tại đã muốn là buổi chiều, thời gian ăn cơm trưa đều đã qua mà Vân Tả Ý vẫn không có một chút ý tứ tan học. Rốt cục hắn cảm thấy nhịn không được, lấy hết dũng khí hỏi ra những lời này.

” Các ngươi muốn ăn cơm sao? Ta không nói cho các ngươi nghe tất cả bài tập không sửa xong là sẽ không tan học sao? Ta đây hiện tại nói lại lần nữa, hôm nay chỉ có đem bài tập đều sửa hết mới có thể tan học, các ngươi mới có thể ăn cơm.”

” A……” Nghe Vân Tả Ý nói, mọi người ồ lên ồn ào.

” Như thế nào, các ngươi phản đối sao?” Vân Tả Ý lạnh lùng nhìn chăm chú vào bọn họ.

” Không có, không có……” Tiếp xúc đến ánh mắt của Vân Tả Ý , mọi người vội vàng sửa miệng.

Vân Tả Ý lạnh lùng nhìn bọn hắn chằm chằm vài phút, tận đến khi trong phòng học khôi phục yên tĩnh ban đầu mới phê tiếp bài tập còn lại. Phê chữa trong chốc lát sau Vân Tả Ý đột nhiên nói một câu:

” Về sau ở nơi công cộng không cần gọi ta Hội trưởng , phải xưng hô ta là sư phụ. Dù sao thân phận hiện tại của ta là sư phụ mà không phải Hội trưởng . Đương nhiên, khi không có ngoại nhân các ngươi có thể bảo ta là Hội trưởng , đã biết không?”

” Đã biết” Đệ tử cùng đáp lại.

Vân Tả Ý nghe được bọn họ trả lời, gật gật đầu, không có nói gì nữa, cúi đầu phê chữa bài tập. Vì thế theo quy luật thời gian nhất định, trong phòng học lại vang tiếng mắng chửi đệ tử của Vân Tả Ý…..

…….

Trời chiều ngả màu vàng cam hiện lên tại chân trời, lưu luyến cáo biệt ban ngày. Thỉnh thoảng vài chú chim nhỏ bay nhanh về tổ. Mấy đôi đệ tử yêu nhau lợi dụng thời gian sau khi ăn tối xong bồi dưỡng cảm tình. Bốn phía một mảnh an tường. Đột nhiên, căn phòng hằng năm luôn luôn đóng kín bị mở tung ra. Cánh cửa bị” Bính” một tiếng theo bên trong phá khai. Nhất thời một trận thanh âm ầm ầm truyền đến, thỉnh thoảng vang lên một tiếng

” Ta đi trước”

” Ngươi tránh ra ta muốn ăn cơm……” linh tinh lời nói khắc khẩu. Không khí an bình bị phá hư không còn một mảnh. Chim nhỏ đang phải bay về tổ bị dọa sợ thiếu chút nữa rơi xuống, bầu không khí tình yêu lãng mạn cũng biến mất vô tung vô ảnh……

Những người này là ai, chính là đã mau biến thành quỷ đói , những đệ tử đáng thương của Jk 105. Một đám gần chết đói rốt cục có thể ăn cơm. Toàn bộ phía sau tiếp theo phía trước hướng căn tin chạy đến, trong nháy mắt đã biến mất , chung quanh lại khôi phục im lặng ban đầu.

Ngay tại thời điểm các cặp tình nhân nghĩ bọn người kia bị điên, một bóng người xuất hiện phía sau cửa, chậm rãi lộ ra khuôn mặt tuyệt sắc. Chỉ thấy mỹ nhân khóa kỹ cánh cửa, sau đó đột nhiên tiêu thất. Mấy cặp tình nhân vội vàng dụi mắt tìm kiếm chung quanh nhưng như thế nào cũng không tìm thấy, chỉ có thể cho rằng chính mình xuất hiện ảo giác. Kỳ thật Vân Tả Ý cũng không có biến mất. Hắn chỉ chậm rãi tiêu sái đi. Mấy đối tình nhân kia sở dĩ nhìn không thấy hắn là bởi vì hắn vận dụng tinh thần lực quấy nhiễu thị giác bọn họ, làm cho bọn họ nghĩ rằng nơi đó không ai.

Vân Tả Ý đi đến văn phòng của mình. Hiện tại, chuyện trường lớp đã xử lý xong, nhưng chuyện công ty vẫn chưa chạm đến. Hôm nay còn chút thời gian, hắn tranh thủ làm luôn xong phần nào hay phần đó, để khi về nhà có thể thoải mái một chút……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.