Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 46



Đây là một tiểu tửu quán cực kỳ bình thường, ồn ào huyên náo, tiếng trêu đùa khắp mọi nơi, ánh sáng âm u như ảo như thật, chung quanh tràn ngập mùi rượu cùng mùi mồ hôi nồng. Vân Tả Ý hô hấp khó khăn, nín thở, hoàn cảnh nơi này đối với Vân Tả Ý mà nói quả thực là không chịu nổi. Bất quá vì gặp đệ tử kia chỉ đành nhịn xuống cảm giác không khoẻ, nhưng Vân Tả Ý thầm hạ quyết tâm, khổ cực hôm nay hắn nhất định trả lại gấp bội cho đầu sỏ gây nên kia……

Tây Lâm cũng cảm thấy Vân Tả Ý không khoẻ, ngượng ngùng nói:” Hội trưởng, nơi này hoàn cảnh quá kém, nếu không ngài trước đi ra ngoài, ta đi đem Mạt Phi mang ra ngoài cho.”

Vân Tả Ý hơi nhíu mày, xảo diệu tránh thoát bàn tay mời chào của một nữ nhân tươi đẹp trang điểm diêm dúa, không nhìn đến ánh mắt nữ nhân thất vọng, tiếp tục đi:” Không cần.”

” Vâng.” Tây Lâm đành phải đi theo Vân Tả Ý.

Đột nhiên Tây Lâm phát hiện trong ngõ ngách xa có một người uống rượu một mình, bộ dạng giống Mạt Phi, bất quá ánh sáng thật sự quá mờ, thấy không rõ rốt cuộc có phải hắn hay không.

Vân Tả Ý theo tầm mắt Tây Lâm xem qua:” Đi thôi, chúng ta đi nhìn xem có phải hắn không.”

“Vâng, vâng.” Hai người hướng đến bóng người kia.

Ngồi ở trong góc, người nọ tóc tai che khuất hoàn toàn nhìn không thấy diện mạo, chỉ có một đôi mắt hôn mê vô thần là có thể thấy rõ. Cũng không biết hắn bao lâu không rửa mặt chải đầu, cơ hồ có thể ngửi thấy “hương vị tuyệt vời” trên người hắn, bên người ngã trái ngã phải đầy bình rượu. Toàn bộ như một tên tửu quỷ chính cống, tuyệt đối nhìn không ra bóng dáng Mạt Phi mà Tây Lâm hình dung, nhưng Vân Tả Ý theo ánh mắt Tây Lâm rõ ràng biết người này chính là Mạt Phi ……

Mạt Phi lờ đờ cảm thấy có người tới gần mình, gian nan ngẩng đầu, trước mắt có hai bóng người, trong đó một người hắn dường như rất quen thuộc, người kia hoàn toàn không biết, nhưng hắn nhớ không ra người quen thuộc kia là ai.

Tây Lâm xem Mạt Phi hai mắt vô thần ngơ ngác nhìn bọn họ, không có gì phản ứng, lo lắng vỗ vỗ vai Mạt Phi kêu:” Mạt Phi, là mình đây, cậu không sao chứ……”

Mạt Phi nghe này giọng nói quen thuộc, rốt cục có điểm phản ứng, chỉ thấy hắn ngơ ngác nhìn Tây Lâm, sau một lúc lâu đột nhiên lộ ra tươi cười ngây ngốc, mơ hồ nói chuyện không rõ :” A, là…… Là Tây Lâm a…… Ha ha…… Đến…… Đến uống…… uống rượu……” Nói xong cầm lấy rượu trên bàn liền đưa lên miệng Tây Lâm, nhưng một chút cũng không chính xác, toàn bộ đổ hết trên người Tây Lâm.

Tây Lâm vội vàng đứng lên vuốt rượu đi, chú ý tới sắc mặt xám xịt của Vân Tả Ý, nhìn qua Mạt Phi còn đang ngây ngô cười cười, lo lắng kêu:” Mạt Phi , mau tỉnh lại, sư phụ đến đây, ngươi mau tỉnh lại……”

” Ô, lão…… lão sư…… Ha ha…… lão già kia có cái gì phải sợ…… Tây Lâm …… Ngươi không cần sợ…… Ha ha…… Lão già không có gì phải sợ……” Mạt Phi mồm miệng nói không rõ.

Vân Tả Ý nháy mắt mặt cứng đờ. Lão già, hắn là lão già? Tuy rằng đem tuổi kiếp trước cộng thêm kiếp này hắn cũng có bốn mươi mấy tuổi, như thế nào cũng không đủ trình độ già đi……

Tây Lâm bị Mạt Phi dọa mất hồn, nhìn đến Vân Tả Ý biểu tình quỷ dị, vội vàng giải thích giúp cho Mạt Phi:” Hội…… Hội trưởng , hắn không phải cố ý, hắn nói lão già không phải chỉ ngươi, là chỉ…… Là chỉ……” cũng không thể ở trước mặt sư phụ đương nhiệm nói sư phụ tiền nhiệm là lão già a.

” Ta biết.” Vân Tả Ý thản nhiên gật đầu, theo trên người xuất ra một khăn lụa trắng đưa cho Tây Lâm :”Lau đi.”

” A, cám ơn…… Cám ơn.” Tây Lâm luống cuống tay chân tiếp nhận khăn lụa, lau vài cái lung tung trên người, ánh mắt vẫn lo lắng chú ý Vân Tả Ý .

Vân Tả Ý đem khăn lụa đưa cho Tây Lâm sau lại xuất ra thêm một khăn lụa khác, Tây Lâm mê hoặc nhìn Vân Tả Ý dùng khăn lụa bao kỹ tay phải, tuy không rõ hắn muốn làm gì, nhưng trong lòng đã có loại dự cảm bất hảo.

” A……” Tây Lâm che miệng lại, nuốt vào tiếng kêu sợ hãi của mình, mặt kinh hoảng nhìn Vân Tả Ý :” Hội…… Hội trưởng , ngươi làm gì ?”

Vân Tả Ý cởi bỏ khăn lụa bao ở tay phải, tùy tay ném trên người Mạt Phi, kẻ vừa mới bị hắn một chưởng đánh hôn mê, thản nhiên nói:” Không có gì, chính là làm cho hắn im lặng thôi.”

Nhìn Tây Lâm bộ dáng kinh hoảng, Vân Tả Ý hảo tâm giải thích:” Chỉ bị đánh hôn mê mà thôi, ngươi nghĩ biện pháp đưa hắn về phòng ngủ đi, ta về trước, chờ hắn tỉnh lại nói cho hắn ngày mai ta sẽ gặp hắn.”

Tây Lâm ngơ ngác nhìn bóng dáng Vân Tả Ý…… Bạo lực thật……

Vân Tả Ý linh hoạt tránh thoát vài nữ nhân muốn tỏ yêu thương nhung nhớ, thành công tiêu sái ra tiểu tửu quán. Nhìn sắc trời còn sớm, hắn quyết định đi trước xem lữ quán thế nào, không biết đã chỉnh đốn xong chưa, cách kỳ hạn quy định dường như còn có hai ngày.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.