Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 65



Vân Hàm Phong đang vùi đầu phê duyệt trong đống văn kiện, đột nhiên hắn nghe ẩn ẩn truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, khóe miệng không tự giác ôn nhu mỉm cười. Không còn tâm tư tiếp tục để ý tới đống văn kiện đáng ghét kia, hắn đứng lên pha một ly nước cho người sắp đến, tâm tình sung sướng chờ đợi.

” cốc cốc……” Tiếng gõ cửa không ngoài sở liệu tới.

” Vào đi.” Tươi cười rạng rỡ, ánh mắt Vân Hàm Phong càng ôn nhu.

” Phụ thân.” Vân Tả Ý hướng Vân Hàm Phong chào hỏi, hắn cẩn thận nghĩ tới chuyện Vũ Chí chuyển giáo tốt nhất nên thông báo cho phụ thân. Nhưng hắn có chút lo lắng vì xem ra phụ thân cũng không thích Vũ Chí .

” Ý nhi , tới tìm ta có chuyện gì?” Vân Hàm Phong đem ly nước mới pha đưa cho Vân Tả Ý , ánh mắt nhu hòa nhìn hắn.

Vân Tả Ý tiếp nhận nhấp một ngụm, nói:” Phụ thân, ta nghĩ làm cho Vũ Chí chuyển tới Ai Lý học viện.”

Vân Hàm Phong ánh mắt trầm xuống, giả vờ làm như lơ đãng hỏi : “Sao thế ? Trường học kia không tốt sao?”

” Tốt lắm, nhưng là ta đã lâu không gặp hắn, hơn nữa cho hắn đến bên cạnh ta, ta có thể càng chiếu cố giúp hắn, ngươi cũng biết tính cách của hắn……” Nghĩ đến bộ dáng Vũ Chí vẫn chạy theo sau mình khóc nhõng nhẽo, còn có tính cách nhát gan nội hướng của hắn, Vân Tả Ý nhíu mày. Cũng không biết qua nhiều năm tuổi, hiện tại tính cách Vũ Chí có chuyển biến hay không? Hy vọng đừng giống như trước đây luôn bị người khi dễ.

“…… Ngươi có biết chuyển giáo rất phiền toái không?” Vân Hàm Phong duy trì mặt ngoài bình tĩnh. Chết tiệt, lại là tiểu tử kia, chỉ cần tiểu tử kia vừa xuất hiện, trong mắt Ý nhi liền chỉ còn lại hắn. Hắn lần trước mất rất lớn công phu mới đem tiểu tử kia đi xa, không nghĩ làm cho hắn cướp đi ánh mắt Ý nhi. Nếu để hắn cùng một trường với Ý nhi thì còn làm gì nữa, nhất là khi mình ly khai sau sinh nhật Ý nhi, nơi này sẽ chỉ có Ý nhi cùng tiểu tử kia…… Trong đầu hiện lên hình ảnh Ý nhi cùng tiểu tử kia ở chung trước đây …… Ý nhi kiệt lực trân trọng hắn…… Không nên không nên, nhất định phải nghĩ biện pháp ngăn cản.

” Đúng là rất phiền toái, nhưng Đức Lợi học viện cùng Ai Lý học viện ở chung tinh cầu, chương trình học cũng không khác nhiều lắm, vấn đề hẳn là không lớn.” Vân Tả Ý bình tĩnh phân tích.

” Ngươi không nên luôn luôn che chở hắn, trưởng thành dưới sự bảo vệ của người khác, hắn sẽ không bao giờ lớn lên được. Loại tính cách này cũng vĩnh viễn đều sửa không xong.” Vừa không ở trước mặt Ý nhi biểu hiện rõ ràng chán ghét tiểu tử kia, vừa muốn ngăn cản ý tưởng của Ý nhi , khó khăn thật chồng chất. Hơn nữa nắm giữ tất cả tư liệu về Vân Vũ Chí, hắn rõ ràng biết tiểu tử kia mấy năm nay biến hóa rất lớn, thật hoàn toàn như một người khác.

” Hắn đã tự sinh hoạt một mình rất nhiều năm, không còn vẫn dưới sự bảo vệ của ta.” Vân Tả Ý phản bác lỗ hổng rõ ràng trong lý do của Vân Hàm Phong. Hơn nữa hắn đã muốn nhận thấy Vân Hàm Phong không nghĩ cho Vũ Chí chuyển giáo, nhất thời nảy sinh tức giận.

” Nhưng là……” Vân Hàm Phong tiếp tục khuyên bảo.

” Không có nhưng là, ta nhất định sẽ cho hắn chuyển giáo. Phụ thân, ngươi vì sao luôn nhằm vào tiểu Vũ như vậy chứ? Ta biết hắn sinh ra không phải ngươi nguyện ý, nhưng hắn không có sai gì, ngươi vì sao muốn trách trên đầu hắn?” Vân Tả Ý thấy Vân Hàm Phong vẫn muốn bác bỏ quyết định của mình, áp lực bất mãn cho tới nay đều bạo phát, lạnh lùng nói ra những lời này. Quả thật, việc này luôn khiến mình nghi hoặc, phụ thân vì sao không thể thử nhận thức Vũ Chí ? Vì sao cho tới bây giờ đều lấy ánh mắt bất mãn đối đãi Vũ Chí . Hắn cũng là con của phụ thân không phải sao? Chẳng lẽ chỉ bởi vì không phải chính thống sinh ra mà đối đãi hắn như vậy?

” Ta……” dưới ánh mắt lạnh như băng mang theo phẫn nộ của Vân Tả Ý, những lời biện giải của Hàm Phong biến mất vô ảnh vô tung. Cẩn thận suy nghĩ một chút hắn quả thật làm hơi quá. Ý nhi chẳng qua là người anh tốt rất trân trọng đệ đệ mình, mà Vũ Chí cũng bất quá phá lệ không muốn rời xa anh. Lúc trước hành động của Vũ Chí hoàn toàn hợp tình, chính mình có phải hay không làm quá mức? Lần đầu tiên Vân Hàm Phong nhận xét lại hành vi cừu thị con mình. Bọn họ trong lúc đó cho tới bây giờ chỉ là huynh đệ thân tình, chỉ có mình vẫn đều ở vô lý ghen tuông. Có lẽ vì Ý nhi quá chú ý Vũ Chí mình mới dâng lên địch ý với con……

Nghĩ thông suốt xong, Vân Hàm Phong cảm thấy thoải mái hẳn, lại mở miệng cười đáp :” Ý nhi , là ta sai lầm rồi, ngươi giúp Vũ Chí chuyển trường đi.”

Ách …… Vân Tả Ý giật mình nhìn Vân Hàm Phong. Hắn vừa mới nói xong lời kia cũng đã có điểm hối hận. Dù sao cũng là phụ thân của mình, sao có thể cùng hắn nói chuyện vô lễ như vậy, hơn nữa hắn luôn luôn dung túng sủng nịch mình tới cực điểm, không nghĩ tới hắn cư nhiên hướng chính mình giải thích.

Vân Hàm Phong thấy Vân Tả Ý khẽ há cái miệng nhỏ nhắn, lộ ra bộ dáng giật mình đáng yêu hiếm thấy, nhịn không được mở ra hai tay gắt gao ôm :” Ý nhi , ngươi nói đúng, ta trước kia quá thành kiến với Vũ Chí, về sau ta sẽ sửa.” Đối với nguyên nhân chân chính hắn căm ghét Vân Vũ chỉ có thể theo ý tứ của Ý nhi giải thích, tổng không thể nói do mình ghen tị Ý nhi đối xử quá tốt với Vũ Chí đi.

Vân Tả Ý còn chưa kịp phục hồi tinh thần lại, đột nhiên hai cánh tay đang ôm mình buộc chặt một chút.

” Ý nhi ……” Vân Hàm Phong trầm thấp mở miệng:” Về sau…… không cần như vậy, không nên dùng loại ngữ khí xa lạ lạnh như băng này nói chuyện với ta, được không? ……”

Vân Tả Ý tuy rằng chưa hoàn toàn hiểu được chuyện gì xảy ra, nhưng cũng cảm thấy trong giọng nói Vân Hàm Phong bao hàm cầu khẩn cùng bị thương…… Là ta thương tổn hắn sao…… Ý tưởng này khiến cho Vân Tả Ý trong lòng đột nhiên căng thẳng không hiểu, không khỏi cũng gắt gao ôm lại Vân Hàm Phong , trịnh trọng trả lời:” Vâng.”……

Thật lâu sau.

” Thực xin lỗi.” Vân Tả Ý nói nhẹ đến không thể nghe thấy, nhưng Vân Hàm Phong khóe miệng nhịn không được hướng lên trên vài phần.

……


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.