Khiết Phích Thiếu Gia

Chương 82



Ngày hôm sau Thượng Quang lại đi vào Vân Thiên building. Hắn gần như hoài nghi chính mình đi nhầm địa phương. Quay đầu nhìn về ngã tư đường. Đúng mà ta!! Tòa cao ốc rõ ràng treo biển hiệu Vân Thiên building, nhưng …… Lần trước hắn tới nơi này, tầng trệt không phải đại siêu thị bách hóa sao? Hiện tại, thương phẩm đâu hết rồi ? Cái kia tràn ngập thương phẩm hàng hóa đâu? Thượng Quang thật sự không thể tin được ngày hôm qua còn náo nhiệt phi thường, chỉ qua một đêm liền thành trống rỗng lạnh tanh, trước cửa có thể giăng lưới bắt chim. Có cướp bóc cũng không hoàn toàn trống không như thế.

Chần chờ, hắn hướng thang máy đi đến. Mỗi bước đi đều vang lên tiếng chân làm cho hắn cảm thấy không thích hợp. Vừa lúc này gặp lại một người quen, Thượng Quang vội vàng gọi hắn.

” Văn thư ký?”

“A, nguyên lai là Thượng tổng, ha ha….” thư ký Văn gặp Thượng Quang, vội vàng nhiệt tình tiếp đón.

” Đúng vậy, thư ký Văn, ngươi đây là?” Nhìn trên tay thư ký Văn ôm một bản vẽ.

” Đây là, ai……” Thư ký Văn vừa nghe Thượng Quang hỏi, mặt liền khổ lên, than thở tố khổ:” Ngài cũng thấy được, chúng ta là đang di dời. Ngày hôm qua Vân tổng đột nhiên ra lệnh, yêu cầu chúng ta trong vòng 3 ngày đem tất cả tầng trệt dọn lên lầu một, ai……” Thư ký Văn lại nhịn không được thở dài:” Ngài nói lầu một có cái gì tốt chứ. An toàn khó bảo đảm, lại không có tầm nhìn tốt, hơn nữa chỉ cho chúng ta ba ngày thời gian di dời……”

” Ngươi cũng không biết nguyên nhân?” Thượng Quang kinh ngạc hỏi.

” Ta biết nguyên nhân thì tốt rồi. Aizz. Không nói. Quang tổng, ngài đi lên trước đi, ta còn phải đem bản vẽ cấp nhân viên công trình xem.” Thư ký Văn nhớ tới hiện tại thời gian cấp bách, hắn không được nói chuyện phiếm, vội vàng nói.

” Ân, ngươi đi tốt nhé.” Thượng Quang gật đầu đáp.

……

Thượng Quang tiêu hóa tin tức vừa mới tới, có chút đăm chiêu nhìn thư ký Văn đi xa. Nửa ngày sau, rốt cục cũng thở dài, quên đi, nghĩ không ra sẽ không suy nghĩ, vẫn nên đi xem chánh chủ đi. Chuyện dời tầng trệt cùng chính mình phải ký hiệp ước không quan hệ lớn.

……

Vân Hàm Phong lần này không bắt Thượng Quang đợi lâu. Thượng Quang mới vừa ngồi xuống một hồi Vân Hàm Phong cũng đi tới phòng họp. Hai người đều thuộc phái hành động, chỉ đơn giản khách sáo vài câu liền đi thẳng vào chủ đề.

Tuy rằng Thượng Quang cùng Vân Hàm Phong tuổi hơn kém nhau không lớn, nhưng Thượng Quang thành tựu so sánh với Vân Hàm Phong kém rất nhiều. Cho nên Vân Hàm Phong xem như tiền bối của Thượng Quang, điểm ấy theo thái độ đối xử tôn kính của Thượng Quang với Vân Hàm Phong có thể nhìn ra.

Vân Hàm Phong đánh giá Thượng Quang rất cao. Giám đốc La Khải này làm việc trầm ổn có độ, không kiêu không táo, hơn nữa địa vị hôm nay của hắn hoàn toàn dựa vào lực bản thân. Nếu không phải không có bối cảnh cường đại, thành tựu của hắn nhất định không chỉ như vậy.

Cho nhau thưởng thức, hai người đàm phán rất khoái trá, điều khoản hợp đồng cũng rất nhanh đạt thành. Sau khi ký kết xong, hai người tâm tình khoái trá đứng dậy.

” Vân tổng, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.” Thượng Quang giơ tay ra bắt.

Vân Hàm Phong nhìn bàn tay trước mắt trầm mặc thật lâu không hề động đậy, làm cho tươi cười trên mặt Thượng Quang thiếu chút nữa tắt ngấm. Đã sớm nghe nói Vân thị gia chủ Vân Hàm Phong lãnh khốc bất cận nhân tình, sao mình hôm nay lại phạm sai lầm, làm ra hành vi tự mất mặt như vậy……

Thượng Quang như thế nào biết hiện tại trong đầu Vân Hàm Phong nghĩ cùng hắn suy nghĩ hoàn toàn cách xa vạn dặm.

Vân Hàm Phong suy nghĩ: ‘Buổi sáng tay của ta đã chạm qua Ý nhi , nếu hiện tại cùng tiểu tử này bắt tay, kia chẳng phải làm cho tiểu tử này gián tiếp chạm vào Ý nhi …… Cắn răng. Tiểu tử, đừng mơ tưởng nhé……’

” Cốc..cốc..cốc……”

Tiếng gõ cửa hấp dẫn lực chú ý của hai người. Ai dám đến quấy rầy ? Vân Hàm Phong tức giận nói:” Vào đi.” Thượng Quang thừa cơ hội rút lại tay, âm thầm nhẹ nhàng thở ra. Nếu không phải có người đến gõ cửa, hắn thật đúng không biết nên ứng phó như thế nào.

……

Thiếu niên đẹp quá…… Rất ít khi thất thần, Thượng Quang kia ở ngay thời điểm thiếu niên xuất hiện, một cái chớp mắt cũng không dám động. Nhưng sao ánh mắt nhìn rất quen mắt , tổng cảm thấy đã gặp ở nơi nào…… Sau đó quay đầu lại, Thượng Quang thấy được một màn kinh hách dọa người.

Khi Vân Hàm Phong thấy rõ người vào, trên mặt nguyên bản lạnh lùng cứng rắn nhanh chóng mềm mại hóa, trong mắt lửa nóng cũng tăng nhanh, bỏ qua diễn viên Thượng Quang đi thẳng đến thiếu niên, nhẹ giọng hỏi:” Ý nhi, chuyện gì?” Hắn biết Ý nhi không có việc gì sẽ không đến quấy rầy hắn.

Vân Tả Ý đưa ra trong tay cà mên, nhíu mày nói:” Ngươi chưa ăn điểm tâm.”

Nhìn Vân Tả Ý vẻ mặt nghiêm túc, trong miệng nói ra chuyện tình hoàn toàn không hợp với biểu tình của hắn, Vân Hàm Phong thật sự rất cảm động lại rất buồn cười. Vân Tả Ý mặt mày càng nhăn, Vân Hàm Phong vội vàng che dấu ý cười, ho nhẹ một tiếng nói:” Ừ, ta một hồi sẽ ăn.”

Vân Tả Ý không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Vân Hàm Phong .

Vân Hàm Phong vội vàng nói thêm:” Ta cam đoan sẽ ăn.”

“Ân” Vân Tả Ý vừa lòng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía một người khác bị bỏ quên. Là hắn…… Cái tên “yêu chõ mõm”. Tả Ý lập tức hành động như không có việc gì, dời đi ánh mắt nhìn Vân Hàm Phong nói:” Ta đi đây, nhớ phải ăn đó.”

” Ừ..Ừ.. nhất định.” Vân Hàm Phong lòng tràn đầy hạnh phúc, nhu tình trong mắt quả thực có thể đem người ta chết chìm trong đó.

Vân Tả Ý đã muốn mau chịu không nổi ánh mắt đột nhiên trở nên rất kỳ quái của phụ thân. Lúc Vân Hàm Phong tiếp nhận cà mèn, hắn lập tức không quay đầu lại ly khai.

Mà vẫn đứng ở một bên Thượng Quang sớm đã thạch hóa. Hắn nhìn thấy gì? Vừa mới rồi Vân Hàm Phong nở nụ cười, a không, nhất định là hắn gần nhất mệt mỏi quá độ nên xuất hiện ảo giác. Đúng, nhất định là như vậy. Xem kìa, hiện tại Vân Hàm Phong không phải không cười sao? Thượng Quang không biết ngay khi Vân Tả Ý biến mất, Vân Hàm Phong lại khôi phục vẻ mặt băng sơn. Đưa ra lời cáo từ, hắn quá mệt mỏi, cần nghỉ ngơi, không ngờ ngay cả ảo giác cũng cuất hiện.

Vân Hàm Phong sảng khoái đáp ứng . Hắn hiện tại hận không thể khiến Thượng Quang lập tức biến mất để cho hắn một mình hưởng thụ bữa sáng tình yêu của Ý nhi. Ách, tuy rằng bữa sáng này chắc chắn không phải Ý nhi tự tay làm. Hắn biết Ý nhi tuyệt đối không có khả năng đi vào phòng bếp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.