Khinh Ngữ

Chương 9



Có một người đàn ông nằm bò trên sàn nhà với một tư thế rất kỳ quái, ra sức ghé sát đầu vào khe hở phía dưới cánh cửa ngăn cách các gian trong nhà vệ sinh nữ.

Cánh cửa nhà vệ sinh ngăn giữa các ô trong nhà thể thao được làm tương đối cao, khe hở phía dưới chắc cũng khoảng 15cm, tuy rằng đầu của người đàn ông này không thể nhét hoàn toàn được vào bên trong, nhưng một nửa khuôn mặt đã thò được vào rồi!

Lâm Khinh Ngữ kinh hãi đến đờ người, bao nhiêu âm thanh kêu gào ồn ào trong đầu trong nháy mắt im bặt.

Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng đóng cửa ở căn phòng bên cạnh, có một nữ sinh đang cố đè những tiếng nức nở xuống.

Đây là một cảnh tượng kinh dị biến thái khiến người ta phải thốt lên thần linh ơi.

“Ông đang làm cái gì vậy hả!” Lâm Khinh Ngữ tỉnh táo lại, hét toáng lên.

Người đàn ông đang nằm bò ra dưới đất kia đột nhiên bị giật mình, ngay cả động tác kéo mũ ở áo lên cũng cực nhanh, ông ta bò dậy, che mặt, rồi bất chấp tất cả xông thẳng về phía Lâm Khinh Ngữ.

Mặc dù Lâm Khinh Ngữ vui mừng vì bản thân mình hiện giờ đang là con trai đến mức nào, năng lực thích ứng với thân phận con trai ra sao, nhưng trong những tình huống kiểu thế này, tính cách của một cô gái ẩn sâu trong nội tâm cũng không khỏi chủ động bật ra, theo bản năng cô muốn tránh sang một bên, nhưng gã đàn ông biến thái kia lại hùng hục lao tới, khiến Lâm Khinh Ngữ va mạnh vào tường, bả vai bị va đập đau đến mức như thể sắp nứt vỡ ra đến nơi.

Cơn đau đã đánh thức cơn phẫn nộ trong người cô, Lâm Khinh Ngữ lập tức xông về phía phòng vệ sinh nam, hét lớn bằng giọng nói sang sảng hùng hồn: “Mau đi bắt biến thái!”.

Khi câu nói này vừa thốt ra xong, thì gã đàn ông biến thái kia đã co giò chạy biến khỏi nhà thi đấu.

Lúc cầu thủ của đội bóng rổ ở bên này lao ra thì chỉ thấy bóng lưng mờ mờ ở phía xa mà thôi, sau đó quay đầu lại, thấy Lâm Khinh Ngữ đang ngồi phệt trên sàn vệ sinh nữ, ánh mắt mọi người nhất loạt nhìn chằm chằm vào cô.

Vương béo mở miệng nói bằng giọng rất ảo: “…… Ý cậu đang nói là bản thân mình hả?”.

Lâm Khinh Ngữ: “……”

Một tiếng “cót két” vang lên, cánh cửa của gian phòng vừa bị tên biến thái nhìn trộm lúc nãy mở ra, bóng dáng cô độc lẻ loi của Kỷ Yên Nhiên bước ra.

Lâm Khinh Ngữ xoa xoa bả vai hỏi cô ta: “Tên biến thái vừa nãy là ai? Hắn nhìn trộm cậu phải không? Cậu cứ để mặc cho hắn nhìn thế à? Tại sao không kêu lên?”.

Lâm Khinh Ngữ chỉ nghĩ đến việc, trong phòng vệ sinh, bị một tên biến thái dính sát đầu xuống sàn, nhòm trộm cô qua khe cửa bằng ánh mắt ghê tởm, là đã cảm thấy dựng hết cả tóc gáy rồi.

Nhưng đối mặt với những câu truy hỏi của Lâm Khinh Ngữ, sắc mặt Kỷ Yên Nhiên trắng bệch chỉ liếc nhìn cô một cái, rồi gục đầu xuống, lặng lẽ bỏ đi không nói câu nào.

Không nói một câu nào, dù là lời “cám ơn”.

Các thành viên trong đội bóng rổ đưa mắt nhìn nhau, Vương béo hỏi cô: “Trường chúng ta có biến thái thật à, xảy ra chuyện gì thế?”.

Lâm Khinh Ngữ cáu kỉnh xoa xoa bả vai: “Bỏ đi, bản thân cô ấy đã coi như chẳng có gì xảy ra và không nói gì, thì người khác để tâm đến chuyện gì đã xảy ra để làm gì.” Cô gạt đám con trai to cao sang một bên, “không nên quan tâm đến chuyện của người lạ.”

Bước đi tấp tểnh với cơn đau trên vai, Lâm Khinh Ngữ bỏ ra khỏi nhà thi đấu.

Tối hôm ấy, Lâm Khinh Ngữ không đến khu rừng nhỏ, vốn dĩ hôm nay là ngày nghỉ phép của cô, nhưng ngây người đọc sách trong phòng ngủ hồi lâu, cô lại cảm thấy vô vị, hôm nay, cô thực sự rất muốn trút bầu tâm sự…… cô muốn đến cái hốc cây đó.

Cô thở dài, đúng lúc đó Tạ Thành Hiền vừa tắm xong bước từ nhà tắm ra, nghe được tiếng thở dài của cô liền vừa lau đầu vừa thuận miệng hỏi một câu: “Hôm nay trong phòng vệ sinh ở khu thi đấu các cậu ồn ào cái gì thế? Đồng đội của tớ nói cậu sang phòng vệ sinh làm biến thái?”.

Nam thần hỏi vấn đề này khiến Lâm Khinh Ngữ cảm thấy có chút lúng túng, cô ho khan một tiếng: “Là tớ nhìn thấy một tên biến thái thì có.”

Tạ Thành Hiên hiếu kỳ hỏi: “Biến thái thế nào?”.

“Một tên biến thái nằm bò trên sàn nhà nhìn trộm người ta đi vệ sinh.”

“Cái gì?” Tạ Thành Hiên vừa nghe xong lông mày liên nhăn tít cả lại, tay ngừng lau đầu hỏi: “Báo cảnh sát chưa?”.

Lâm Khinh Ngữ lắc đầu: “Cô bạn ấy ở lì trong đó không dám kêu.” Cứ nhắc đến đề tài này, là Lâm Khinh Ngữ lại cảm thấy hoang mang khó hiểu, cô quay đầu lại hỏi Vương béo đang chơi điện tử hỏi: “Cậu quen em gái cùng phòng với Kỷ Yên Nhiên, có thấy em gái cùng phòng ấy nhắc nhỏm gì đến chuyện Kỷ Yên Nhiên gặp phải rắc rối kiểu như vậy không?”.

“Đã nói là cô ấy rất nổi tiếng rồi mà, cái này có được tính là rắc rối không?”.

“Nếu như là vì thế mà dây vào biến thái, thì cũng tính.”

Lâm Khinh Ngữ còn muốn hỏi thêm hai ba câu nữa nhưng chuông điện thoại của Vương béo đột nhiên vang lên. Nhưng vì đang chơi điện tử đến màn quan trọng, nên cậu ta hét lên với Lâm Khinh Ngữ, “nghe điện thoại hộ tớ phát, nói tớ đang ở dưới tầng tập luyện, không mang điện thoại theo.”

Tập luyện ngón tay thì có…… Lâm Khinh Ngữ bĩu môi với vẻ hơi chán ghét, nhưng vẫn giúp cậu ta nghe điện thoại: “Alô? Ồ, giờ Vương Thần Dương không ở trong phòng, cậu ấy ở tầng dưới luyện tập rồi, ừ, đúng, việc đó…… là người khác trong phòng tớ đang chơi điện tử…… ồ…… được……”

Lâm Khinh Ngữ tắt máy, nhìn bóng lưng Vương béo vẫn đang rất tập trung nói: “Bạn gái của cậu vừa mới nhờ tớ chuyển lời cho cậu rằng: ‘Tên béo chết tiệt, tôi muốn chia tay với anh’.”

“Hở?”.

Vương Thần Dương đờ người, lập tức quay đầu lại giằng lấy điện thoại trên tay Lâm Khinh Ngữ, vội vội vàng vàng gọi lại, nhưng rõ ràng là bên kia không chịu nghe máy.

Vương Thần Dương rối trí: “Trước giờ gấu nhà tớ chưa từng nhắc đến chuyện chia tay bao giờ.”

Xưa nay Lâm Khinh Ngữ không còn lời nào để nói với kiểu con trai trong đầu chỉ có game này, giờ phút này cũng chỉ biết khuyên một câu: “Chia tay đi, để cho con gái nhà người ta một con đường sống.”

Tạ Thành Hiên cũng vừa lau đầu vừa cười cậu ta. Anh chàng trâu bò thường xuyên về muộn, nghe thấy chuyện của Vương Thần Dương, cùng cười giễu một trận tơi bời, đợi đến khi tắt đèn, ai nấy đều đi ngủ cả. Chẳng ai thừa thời gian để đi quan tâm đến chuyện một nữ sinh xa lạ sau khi gặp phải một tên biến thái sẽ tiếp diễn ra sao.

Trước khi ngủ Lâm Khinh Ngữ có nghĩ ngợi một lúc, nhưng nghĩ tới thái độ của cô gái ấy ngày hôm nay, cô cũng dừng lại luôn và ngay.

Cô không thừa hơi đâu đi quan tâm đến những chuyện vặt vãnh mà người khác không muốn mình quan tâm, tất cả những gì cô có thể làm chính ra sống cuộc sống của mình thật tốt, ví dụ như…… ngày mai sẽ phải đối phó ra sao với cái cây yêu phiền phức kia.

Hiện giờ cách duy nhất cô có thể nghĩ ra, đại khái là…… nếu như phản kháng không được, thì cô sẽ…… lấy lòng hắn ta.

Ngày hôm sau, Lâm Khinh Ngữ học xong đúng giờ liền chỗ rừng cây nhỏ.

“Đại thần.” Lâm Khinh Ngữ đứng ở dưới gốc cây hét to, “đại thần, ngài có ở đó không?”.

Tô Dật An bị tiếng hét của cô làm cho tỉnh giấc.

Hôm qua hắn một thân một mình trải qua cuộc sống vô vị nhưng lại an ổn, nếu không phải hiện giờ Lâm Khinh Ngữ đột nhiên đến đây, thì sợ rằng hắn vẫn còn đắm chìm trong sự an ổn này mãi. Không cần phải sợ hãi sự thay đổi xung quanh mình, trong một thoáng, hắn thậm chí còn cảm thấy, bản thân đã quen với cuộc sống như thế này.

“Đại thần, tôi mang phân bón đến cho ngài đây có cần tôi bón cho ngài một ít không?”.

Chỉ một câu này thôi, Lâm Khinh Ngữ đã thành công trong việc kéo Tô Dật An đang chìm trong tâm trạng bình yên đến nỗi muốn tu đạo thành tiên về với đời thực: “Cô dám hạ thủ thử xem?”.

Vì thế Lâm Khinh Ngữ lặng lẽ lấy gói phân bón nhỏ từ trong túi quần áo ra: “Tôi chỉ đùa tí thôi mà.”

“Đại thần, hôm nay tuyết đã tan được kha khá rồi, ngài nói xem có cần tôi làm gì không?”.

Vấn đề vừa được nhắc đến, rất nhanh đã giúp Tô Dật An tìm lại được mạch suy nghĩ của bản thân. Hai hôm nay, ngoài trừ việc dùng tay áp lên miếng băng ra, buổi tối sau đấy, Lâm Khinh Ngữ còn làm một chuyện mà trước đó cô chưa từng làm, cô đã nhắc đến hắn ngay trước mặt hắn.

“Tô Dật An là ai?” Vì thế Tô Dật An định giúp Lâm Khinh Ngữ nhớ lại một chút về hắn.

“Một gã giảng viên không có chút đạo đức của người làm thầy, không phân rõ trắng đen phải trái, độc mồm độc miệng bụng da đen tối.”

“……” Giọng nói của Tô Dật An rất vi diệu, “ồ, ngày hôm đó không phải cô nói, anh ta rất giống anh em của tôi đầu thai đến thế giới loài người sao?”.

Lâm Khinh Ngữ đờ người, hiểu ra mình đã nhất thời sơ ý lỡ lời mất rồi.

Cây yêu này rất có tâm cơ! Lúc đó khi cô nói hắn không hề truy cứu, giờ mới hỏi han tỉ mỉ lại, cô nhất thời đâu có liên tưởng nhiều thứ đến vậy! Vì thế Lâm Khinh Ngữ cười cười nói: “Đại thần, ngài nhất định đã nghe nhầm rồi, sao tôi có thể mang ngài ra so sánh với Tô Dật An được chứ, trong lòng tôi ngài là thần, còn hắn là ác ma chính chủ chính hãng!”.

“Cô hãy chạy mười vòng quanh sân thể dục đi.”

“Hả?”.

“Mười vòng.”

“Tại sao chứ!”.

“Đây chính là chuyện hôm nay cô phải làm, không muốn à?”.

“……”

Tiên sư cô dì chú bác cậu mợ cái cây yêu khốn khiếp nhà ngươi! Lâm Khinh Ngữ nghiến răng kèn kẹt, quay người chạy tới chỗ sân thể dục. Mười vòng ư! Cũng phải bốn cây chứ chẳng chơi! Đúng là rèn luyện toàn thân!

Trông thấy Lâm Khinh Ngữ nghiến răng quay người chạy đi, hiện giờ cô đã coi hắn là yêu quái, nên có lẽ sẽ nghiêm túc chạy mười vòng thật, trong khoảng khắc ấy, Tô Dật An lại có ý nghĩ gọi cô quay lại chém bừa vài câu, sau đó bắt cô ấy vừa chạy ba vòng vừa suy nghĩ cẩn thận cho xong chuyện, nhưng nhìn thấy Lâm Khinh Ngữ sải bước mạnh mẽ hùng dũng, hắn lại nghĩ, giờ Lâm Khinh Ngữ là con trai, vậy thì cứ để tự cô chạy mười vòng đi.

Ai bảo cô biến thành con trai làm gì.

Lúc Lâm Khinh Ngữ chạy được đến sân thể dục thì vừa đúng vào giữa trưa, mọi người đều đã tới nhà ăn để ăn cơm hoặc về phòng nghỉ ngơi, chỉ có một mình cô chạy trên sân giữa ánh nắng ấm áp của mùa đông, cô vừa chạy vừa mắng cái cây yêu kia tơi bời, nhưng lúc chạy được đến vòng thứ hai, cô đột nhiên nhìn thấy ở một góc chỗ xà đơn xà kép trên sân thể dục có hai bóng lưng trông rất quen……

Tô Hà cùng với…… một tên khốn.

Chuyện có liên quan đến tên khốn nạn này và Tô Hạ, Lâm Khinh Ngữ vẫn nhớ rất rõ. Hơn một năm trước, chính là vào khoảng thởi gian Lâm Khinh Ngữ vừa mới nghỉ học chưa được bao lâu, tên khốn này bắt cá hai tay, nên chia tay với Tô Hạ.

Tô Hạ là một cô gái ngoan ngoãn, từ nhỏ đã được ba mẹ yêu thương chiều chuộng, cuộc sống vô lo vô nghĩ, thành tích của cô ấy cũng luôn nằm trong nhóm đứng đầu, trước đó cô ấy chưa bao giờ đặt chân vào quán bar cả, nhưng từ sau vụ chia tay lần ấy, lần đầu tiên Tô Hạ đến quán bar nơi Lâm Khinh Ngữ làm thêm, nốc rượu suốt cả một tối, khóc suốt cả một đêm, rồi phun ra một loạt những mẩu chuyện rời rạc, cuối cùng say đến bất tỉnh nhân sự.

Tình yêu có thể gây ra những thương tổn cho con người ta trong cuộc sống thực tế nhiều đến mức nào, đây cũng là lần đầu tiên Lâm Khinh Ngữ được chứng kiến.

Cô là bạn thân của Tô Hạ, bắt đầu từ trung học, đến lúc hai người cùng thi đỗ vào đại học A kể cả sau này khi Tô Hạ làm nghiên cứu sinh, hai người vẫn thân thiết như xưa, chỉ là chuyên ngành Tô Hạ học hoàn toàn khác với cô mà thôi, lúc cuộc sống của Lâm Khinh Ngữ gian nan nhất, cũng chính Tô Hạ đã luôn ở bên cạnh cùng cô vượt qua, thậm chí còn cho cô sự trợ giúp không gì so sánh được.

Tô Hạ chỉ có duy nhất một khuyết điểm, đại khái là quá mê mải những cuốn tiểu thuyết tình yêu, tiểu thuyết ngôn tình, và luôn mong muốn tình yêu trên thế gian này cũng hoàn mỹ như trong tiểu thuyết. Vì thế hết lần này đến lần khác bất hạnh rơi vào thảm cảnh bi thương khi chia tay.

Lần chia tay đó, cực kỳ bi thảm.

Lâm Khinh Ngữ dừng bước chạy, cũng không muốn để tâm xem cây yêu ở trong khu rừng nhỏ phía xa kia có nhìn thấy mình không, cô chạy tới gần chỗ Tô Hạ. Nghe thấy gã khốn kia nói, “Tối hôm đó tôi uống rượu, xảy ra chuyện với cô chỉ là chuyện ngoài ý muốn, nếu quả thực không nghĩ thoáng thoáng lên được, thì chúng ta chia tay thôi…… ở bên cô tôi thấy mệt mỏi lắm, người tôi thích là cô của hồi mới bắt đầu……”

Nghe thấy mấy lời này, Lâm Khinh Ngữ đã muốn nổi điên, tại sao thế giới này lại bất công đến như vậy? Con gái phải chịu sự bắt nạt của những kẻ biến thái, sự kỳ thị của môi trường xã hội, sự tấn công tần số cao mỗi tháng một lần của bà dì sinh lý!

Bọn cô sống được cũng không dễ dàng gì, tìm được một người bạn trai mà vẫn canh cánh nỗi lo đâu đâu cũng toàn hố bẫy, rơi xuống thì không ai có trách nhiệm chôn cho.

Bước chân Lâm Khinh Ngữ càng lúc càng nhanh, đứng chắn trước mặt Tô Hạ, đón lấy ánh mắt đầy choáng váng của gã khốn nạn kia, sau đó nện một cú rất mạnh lên mặt hắn, xương ngón tay va chạm kịch liệt với xương gò má, khiến chính bàn tay của cô cũng phải tê đi vì đau.

Gã khốn ấy bị đấm một cú nên loạng choạng, chật vật ngồi phệt xuống đất, khuôn mặt kinh ngạc, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy ánh mắt âm u chứa đầy sát khí của Lâm Khinh Ngữ.

“Cái loại rác rưởi không biết hối cải này, thì phải đưa vào lò tái chế lại.”

Cô bẻ bẻ ngón tay, những khớp xương vang lên tiếng “răng rắc”, khiến người nghe dựng hết cả tóc gáy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.