Khinh Thủy Dao

Chương 14: Hồ bằng cẩu hữu



“Ta có phụ thân!”

“Ta có sư phụ!”

“Ta có mẫu thân!”

“Ta có sư phụ!”

“Ta có ca ca!”

“Ta có sư phụ!”

“Ta có Lưu bá!”

“Ta! Có! Sư! Phụ!”

“Không có người muốn ngươi dã nha đầu! Không cho ngươi theo ta lấy! Ngươi lại lấy ta gọi phụ mẫu thân!

“Ta có sư phụ! Ngươi tài cán lấy gì đó của ta!

Hai tiểu hài tử một nam một nữ tranh đoạt con diều màu sắc rực rỡ trên tay, không chịu nhường. Diêu phủ đương nhiệm lão gia phu nhân cung kính khách sáo khách nhân một người tả hữu, trên mặt lấy lòng cùng cẩn thận tươi cười trò chuyện câu được câu không, dần dần đi tới.

Tiểu nam hài nhìn thấy, cao giọng kêu: “Phụ thân! Mẫu thân! Nàng lấy con diều của con!”

Diêu phủ lão gia phu nhân nghe thấy tiểu nhi tử nhà mình quát to, mới chú ý bên này, sắc mặt bị hoảng sợ tái nhợt. Diêu phủ lão gia bước lên phía trước túm lấy con mình, ấn đầu của hắn cấp tiểu cô nương bồi cười nói khiểm: “Ái… Ái nhi, đường đệ con không hiểu chuyện, con đừng cùng hắn so đo.”

Tiểu nam hài giãy dụa không phục nói: “Rõ ràng là nàng cướp của con, phụ thân không giúp con còn mắng con?!”

Tiểu cô nương đã sớm chạy bên người sư phụ, túm tay áo sư phụ trừng mắt nam hài nói: “Nói bậy, này rõ ràng là bá phụ ta phụ thân ngươi vội lấy đưa ta chơi.”

Tiểu nam hài “Oa” một tiếng khóc: “Này là của con, rõ ràng là của con, phụ thân cha như thấy nào lấy nó cấp dã nha đầu này.”

Sắc mặt cha hắn lại biến, lôi kéo hắn mãnh liệt một chút, quát: “Con nói bậy bạ gì đó, như vậy không giáo dưỡng.” Hắn hướng xin lỗi đối với bên này: “Thư đại nhân, chúng ta về sau nhất định hảo hảo quản giáo, hảo hảo quản giáo…”

Tiểu nam hài lảo đảo một cái, ngã trên mặt đất, khóc lợi hại hơn.

Tiểu cô nương trên mặt cáu giận chưa giảm, cố ý ngửa đầu đắc ý nói: “Ngươi có phụ thân mẫu thân huynh trưởng Lưu bá thì thế nào, ta có sư phụ là đủ rồi.”

Sư phụ nàng ho nhẹ một tiếng: “Diêu Ái, trả con diều cho hắn đi, nếu ngươi thích, ta mang ngươi ra đường mua.”

Tiểu cô nương vừa nghe, thoáng chốc tức giận cái gì cáu gắt cái gì cũng chưa có, ánh mắt sáng trong suốt dắt tay áo sư phụ nói: “Sư phụ nói thật? Sư phụ cũng không thể nói dối.” Con diều gì, bố diên (quần áo cũ) đều không sao cả, không thể so với cùng sư phụ đi dạo phố trọng yếu.

Sư phụ ôn hòa cười, xoa xoa tóc nàng nói: “Hiện tại chúng ta đi?”

Cô gái gật gật đầu, cao hứng phấn chấn chạy tới đem con diều có chút biến hình phóng tới tay tiểu nam hài khóc nháo, chạy về dắt tay áo sư phụ, từng bước ly khai.

Tiểu nam hài nhìn con diều đã muốn pha hư khóc càng to hơn, hắn dùng toàn lực khóc thét: “Ta là người khác đều không cần chơi với ngươi, ngươi cái hỗn đản.”

Tiểu cô nương quay đầu, làm cái mặt quỷ: “Ai hiếm lạ.”

Lại một năm, Diêu Ái mười tuổi.

—————————————————–

Nữ hồng? Miễn đi.

Học trù (nấu ăn)? Chính mình vẫn có tiến bộ, bất quá hiện tại tay nghề của nàng không tất yếu phải học.

Phác điệp (bắt bướm)? Còn không bằng xuống nước bắt cá thú vị hơn.

Mang theo nha hoàn ngao du? Đừng nói nàng không có khả năng mang nha hoàn, nàng vừa mới cùng sư phụ ngao du trở vể, thật sự không có nổi cái hào hứng kia.



Suy nghĩ một vòng, nàng tỉnh ngộ tiểu thư giống nàng đều là sâu gạo, thậm chí cảm thấy an ủi. Nàng tụ hỏi một lần tuổi như nàng thiếu gia công tử đang làm cái gì. Cuối cùng không phải dụng công đọc sách cầu công danh, chính là đang đùa giỡn đi, còn có chút người trong võ lâm phỏng chừng đang luyện công.

Nàng không cần cầu công danh, luyện thành thần công cái thế cũng không phải theo đuổi của nàng… Mà đùa giỡn, đùa giỡn, tổng cũng phải có mấy cái hồ bằng cẩu hữu. Bỗng nhiên, nàng nhớ khi còn bé, ngẫu nhiên ngoài bá phụ thân thích bên người bạn bè tiểu hài tử thân thích đừa giỡn, còn có đường đệ trên danh nghĩa của nàng cướp con diều, đem người cướp lấy khóc. Tiểu hài tử kia thật đúng là nói được làm được, thuyết phục bọn trẻ con tất cả đều cô lập nàng.

Bất quá nàng cũng chẳng sao cả, vốn cùng đám tiểu hài tử kia không thân, không cùng nàng chơi, nàng cũng không thèm để ý. Cẩn thận ngẫm lại, chính mình có thể xưng được với bằng hữu, cũng có Tiểu Xuân. Nghĩ đến như thế, quả thật là có chút bi kịch… Trong đầu bỗng nhiên nhớ đến đám người trên núi, tuy rằng ở chung có hai ngày, cũng cảm thấy so với thân thích trên danh nghĩa ở Diêu phủ còn thân thuộc hơn. Bọn họ… Hẳn là cũng có thể cho là bằng hữu đi… Diêu Ái yên lặng tưởng… Có phải mình có chút tự mình đa tình?

Đang lúc suy nghĩ miên mang chán chết, nàng thu được một phong thư, từ Diêu gia chuyển đến, nhưng lại từ Biện Châu. Nàng xem, một trận vui sướng. Một đóng thư viết lưu loát, một phận vài bức loạn bút ký hỗn độn kể, nàng xem cảm thấy thân thiết. Trong thư biết được, Tư Mã Thiếu Nghệ một hàng một đường du du ngoạn ngoạn, rốt cục không bị lạc đường, cuối cùng thuận lợi đến Tư Mã phủ. Tư Mã Thiếu Nghệ thử hướng gia gia hắn thám thính thân phận hai người Diêu Ái, không tưởng, gia gia hắn vừa nghe tên “Diêu Ái”, lập tức cho biết là ai. Một đám người nghe xong cao hứng, không giữ quy tắc cùng nhau viết thư gửi. Vì thế phong thư này, đương nhiên liền gửi đến Diêu gia kinh thành.

Tư Mã trong thư mỉm cười nói: Không nghĩ tới, ngươi dĩ nhiên là một người nổi danh.

Mà Chương Hồng trong thư mắng: Ngươi nha đầu kia, gạt chúng ta chuyện tình nữ hiệp hộ còn không có hoàn, Diêu gia lớn như vậy nhìn ngươi một mục tiêu làm sao trốn.

Cho dù bị “Mắng”, Diêu Ái cũng thức vui vẻ. Tâm tình tốt, Diêu Ái cũng tìm giấy bút viết một phong thư, vui vui vẻ vẻ tự mình cầm đến dịch quán.

—————————————————–

Diêu Ái trên đường trở về, có người gọi nàng: “Diêu Ái, ngươi là Diêu Ái?” Nàng quay đầu, một thiếu niên xa lạ. Người thiếu niên kia nói: “Ta là Trương Mạch, giờ cha ta cùng bá phụ người thường lui tới, ta cũng thường xuyên đến chơi, ngươi không nhớ rõ ta sao?”

Diêu Ái ngượng ngùng nói thật không nhớ rõ, cũng ngượng ngùng nói cho hắn, nàng không thường cùng người đến Diêu phủ, không biết là “Thường xuyên đến Diêu phủ” cùng “Cùng nàng nhận thức” tất nhiên có liên hệ.

Người thiếu niên kia kinh hỉ thân thiện nói: “Ngươi thay đổi thật nhiều, ta đều nhận thức không ra ngươi.” Sau đó bọn họ hàn huyên một đống chi tiết. Diêu Ái nghe nghe giật mình tỉnh ngộ: “Sau lại, có phải hay không các ngươi đi theo ‘Đường đệ’ trên danh nghĩa trên đường chặn đứng ta, cùng tuyên cáo về sau tuyệt đối không bao giờ cho ta theo chơi nữa?”

Người thiếu niên kia xấu hổ mặt đỏ: “Kia, đó là khi còn nhỏ làm việc ngốc, ngươi đừng để ý.”

Diêu Ái cười đáp: “Ta muốn cảm tạ các ngươi mới phải, nếu các ngươi không hùng hổ vây quanh ta, Tiểu Xuân cũng sẽ không cho ta bị khi dễ, mà cứu ta ra khỏi vòng vây.”

————————————————–

Diêu Ái hổi tưởng ngày ấy nàng bị đường đệ bỏ tờ giấy hẹn giống tự ước xuất môn. Đến địa điểm ước định, chỉ thấy đường đệ cùng một đám nhỏ bức nàng đến một góc, bao quanh vây quanh, thị uy tuyên cáo: “Chúng ta muốn đoạn giao với ngươi, về sau không cùng ngươi chơi.” Tiểu Diêu Ái cảm giác mạc danh kỳ diệu nháy mắt mấy cái, đám tiểu hài tử kia thật có chút quen mặt, nhưng có nhiều đứa không hề có ấn tượng. Nguyên bản sẽ không chơi đùa với nhau… Tại sao đoạn giao?

Trên đường mặc dù người đến người đi, nhưng tiểu hài tử cãi nhau, không người quan tâm. Đang lúc tiểu Diêu Ái tự hiểu như thế nào hết sức thoát thân, đã có một tiếng cười khẽ truyền đến, nữ tử mang theo một làn gió thơm chen vào vòng vây đứa nhỏ, cười kéo tay nàng nói: “Nguyên là là vị tiểu thư nhỏ lần trước, bọn chúng không muốn chơi với ngươi, ta với ngươi chơi?”

Tiểu Diêu Ái nhận ra nàng, chỉ vào nàng nói: “Nga, tỷ tỷ xinh đẹp vứt khăn loạn.” Nữ tử so với lúc ấy, thành thục không tí, nhưng cũng thiếu chút khí phong trần,ngược lại càng thanh thuần đáng thương chút, đuôi lông mày khóe mắt lưu chuyển khi mới ẩn ẩn hiện ra mị ý giấu diếm, làm cho người ta lần đầu sinh ra thương xót, lần thứ hai mặt bị mị hoặc, khó lòng phòng bị.

“Ta mới, không, có, vứt, loạn, khăn.” Nữ tử nheo mắt lạo một chút nói. Diêu Ái lập tức nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, hung hăng sẽ không đẹp nga.” Nữ tử nghe vậy sắc mặt chợt tắt, che miệng u oán, “Thật sự là hai thầy trò khó hiểu phong tình, khối khăn kia ta nhặt trở về, còn thêu lên, ngươi cần phải xem?”

Tiểu Diêu Ái gật gật đầu, nữ tử lôi kéo tay áo nàng từ vòng vây bọn nhỏ đi ra. Sau Tiểu Xuân lại không dám đem một tiểu cô nương tới kỹ viện, lấy cớ sắc trời đã tối muộn, khăn lần sau sẽ cho nhìn, đưa nàng trở về nhà.Cũng không ngờ mấy ngày sau, bản thân Diêu Ái tự mình đến, trực tiếp ngồi trong phòng nàng rung rung hai đùi ngồi trên giường, nàng sợ tới mức chết khiếp. Diêu Ái còn đắc ý cười, sau đó vô cùng cao hứng nhìn chiếc khăn được thêu lên, thỏa mãn lòng hiếu kỳ.

Sau Tiểu Xuân tò mò hỏi nàng một tiểu cô nương như thế nào có thể lưu vào, còn chuẩn xác tìm được phòng nàng. Tiểu Diêu Ái vui vẻ chỉ vào cửa sổ phòng nàng thông với hậu viện: “Ta hỏi vị đại thúc hảo tâm kia.” Sau đó Tiểu Xuân xấu hổ thấy hai hộ viện té trên mặt đất, mê man bất tỉnh.

Tiểu Xuân nói: “Trách không được, khi đó ngươi ngoan ngoãn đi theo ta, cũng không sợ ta là người xấu.”

Tiểu Diêu Ái kỳ quái hỏi: “Tiểu Xuân khi đó không phải lo lắng ta bị khi dễ mới giúp ta giải vây sao? Làm sao có thể là người xấu?”

——————————————-

“Tiểu Ái nhi, như thế nào nhắc tới ta?” Một tiếng cười khẽ, mang theo tươi cười e lệ, một tiểu cô nương nhược chất đáng thương xuất hiện sau Diêu Ái. Mang theo hương son, trên mặt trang điểm dung nhã, người thiếu niên nhìn thấy ngẩn ngơ. Diêu Ái quay đầu lôi kéo nàng cười nói: “Tiểu Xuân, đương nhiên là nói ngươi tốt.”

Tiểu Xuân nói: “Ngươi nói thật ngọt. Vị này là…?”

“Trương Mạch, ta gọi là Trương Mạch.” Người thiếu niên kia trở lại, “Không biết tiểu thư họ gì?”

Tiểu Xuân lấy tay áo che mặt, sợ hãi nói: “Xuân hoa thu nguyệt khi nào, thiếp thân Xuân Hoa, người ti tiện, không xứng có họ.” Tiểu Xuân từng oán giận Diêu Ái “Xuân hoa thu nguyệt”, mặc kệ nàng kêu “Xuân Thu” hay là “Hoa Nguyệt” đều phong nhã vài phần, vì sao nàng muốn gọi “Xuân Hoa”? … Hại nàng mỗi lần giới thiệu chính mình đều nhịn không được lấy tay áo che mặt, thật sự là mất mặt.

Người thiếu niên kia ngẩn ngơ, tiện đà cười nói: “Tiểu thư nói đùa, làm sao có thể không xứng có họ, không biết tiểu thư người nơi nào?”

“Lạc Hoa lâu.”

“Cái gì?”

“Liền Lạc Hoa lâu góc đường phía trước, công tử chưa có đi qua?”

“Ngươi!… Các ngươi!…” Vị thiếu niên kia hít mạnh một hơi, như là sợ tới mức không nhẹ, “Mới trước đây Diêu Đông nói ngươi không phải là người nhà Diêu gia, là có phụ sinh không nuôi dưỡng dã nha đầu dĩ nhiên là thật sự! Ngươi thế sa đọa đến chỗ đó!” Người thiếu niên dường như gặp quỷ, ngón tay run run chỉ vào các nàng chạy mất.

“Như thếo nào lộ vẻ mặt hàng này…” Tiểu Xuân vô tội ủy khuất nói, “Tiểu Ái nhi, ta tựa hộ không cẩn thận hủy danh dự của ngươi.”

Diêu Ái không sao cả nói: “Lạc Hoa lâu quả thực ta thường thường lui tới a, hắn nói cũng đúng vậy.”

Tiểu Xuân lắc đầu cảm thán: “Tiểu Ái nhi, nam nhân xem ra nhìn lại cũng là sư phụ ngươi tốt nhất. Ngươi cả ngày theo dõi hắn như vậy, nam nhân khác còn như thế nào nhập vào mắt ngươi? Về sau ngươi định gả ra ngoài thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.