Khố Hạ Chi Thần

Chương 8



Diệp Phong say mê ánh mắt đầy công kích của hắn, một tay chống tường một tay ôm đầu Võ Chí Dũng bắt đầu lắc eo, phân thân ra vào liên tục trong miệng Võ Chí Dũng. Võ Chí Dũng cố gắng thỏa mãn anh, mở to miệng nuốt phân thân, đầu lưỡi liếm lỗ nhỏ trên đỉnh, răng nanh luôn cạ vào đầu đỉnh.

Quy đầu vốn là chỗ mẫn cảm nhất trên phân thân của đàn ông, cạ vào răng nanh có hơi đau nhưng trên hết là khoái cảm kịch liệt. Diệp Phong rên rỉ liên tục, phân thân thay phiên đâm vào khoang miệng người đàn ông, có khi cũng đuổi theo đầu lưỡi hắn.

-Thật thoải mái…

Diệp Phong thoải mái nắm chặt bàn tay đang chống trên tường, tay kia thì bấu chặt vào tóc Võ Chí Dũng.

Võ Chí Dũng vỗ mông Diệp Phong, hương vị thuộc về Diệp Phong ở trong miệng dần đậm lên, phân thân cương nóng như sắp bùng nổ tiếp tục cứng lên, biến hóa này làm hắn biết Diệp Phong sắp bắn, vì thế phối hợp phun ra nuốt vào phân thân.

Diệp Phong thúc một cái cuối cùng, bất giác kêu lên đầy *** đãng:

-A… Thoải mái quá… Mút tôi… Dùng sức mút tôi!

Đưa đẩy quá nhanh làm ngay cả hai viên bi cũng đập vào cằm Võ Chí Dũng, mỗi lần thúc vào đều làm lông mu của mình gặp gỡ mặt hắn, Diệp Phong không cách nào hình dung cảm giác của mình lúc này. Chỉ biết miệng Võ Chí Dũng quá nóng, sẽ hòa tan anh.

Võ Chí Dũng không phát hiện mình quá khổ sở. Có lẽ bởi yêu Diệp Phong mới không biết thế nào là khổ sở, cũng có lẽ bởi xúc cảm rắn chắc co dãn ở mông phân tán sự chú ý của hắn, lại cũng có thể là ngước mắt nhìn thấy Diệp Phong đỏ mặt khẽ hé miệng kêu rên làm hắn chẳng còn biết khổ sở.

Không sao, chờ Diệp Phong thích xong thì chính là hắn thích! Xem ra ngày mai Diệp Phong không cần xuống giường!

Vỗ vỗ mông Diệp Phong, Võ Chí Dũng háo sắc nghĩ.

-A…

Tinh dịch tanh đặc bắn ra lỗ nhỏ, khuôn mặt tuấn tú của Diệp Phong tràn đầy sảng khoái cao trào. Mặc kệ lúc trước anh kiềm chế sự trống rỗng ở mặt sau thế nào, lỗ nhỏ giữa hai mông vẫn khép mở đầy đói khát, chảy dài bọt nước ướt át chưa khô.

-Nuốt vào.

Diệp Phong hổn hển ra lệnh, phân thân mềm nhũn vẫn cắm trong miệng Võ Chí Dũng, không cho dịch thể chảy ra.

Phần lớn dịch thể đã bắn vào cổ họng Võ Chí Dũng, may hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu không chắc chắn bị sặc. Diệp Phong hiếm khi công kích hắn, lúc này chẳng những không phản cảm mà ngược lại còn cảm thấy đó là một cách biểu lộ tình cảm. Nuốt hết số dịch thể còn lại, còn mút sạch dịch thể dính trên lỗ nhỏ của Diệp Phong, làm anh vừa mới lên đỉnh lại run rẩy.

Dương vật vừa rút khỏi miệng Võ Chí Dũng, Diệp Phong lập tức trượt dài xuống, mềm nhũn ngồi trên đùi Võ Chí Dũng. Võ Chí Dũng lập tức ôm anh vào trong lòng, nhiệt tình hôn lên bờ môi anh.

Vị tanh và đắng chát nhàn nhạt của dịch thể làm Diệp Phong khẽ nheo mắt, côn thịt kề sát vào hạ thể anh nóng như sắt nung, tuyên bố sự tồn tại của nó.

Diệp Phong nâng người, hai tay ôm Võ Chí Dũng, hai chân quỳ ở hai bên hắn, mông nhếch lên đối diện với côn thịt phía dưới. Hai người hôn nhau kịch liệt như sợ đối phương sẽ biến mất vậy. Đôi môi dây dưa không chịu tách ra, hỗn hợp nước bọt, mùi vị dịch thể cùng hơi thở của đối phương đều quấn quít lấy nhau, trộn thành thuốc kích thích cực mạnh, thúc giục được phát tiết.

Lồng ngực dán sát làm họ cảm giác được tim đập của đối phương, kịch liệt như vậy, êm tai như vậy, tất cả làm họ cần đối phương dập tắt dục hỏa giờ phút này biết bao.

Không cần tay dẫn đường, một người hạ eo, một người nâng eo. Diệp Phong vặn vẹo mông làm côn thịt đâm vào anh tìm đến lối vào, Võ Chí Dũng khẩn cấp đâm vào lỗ nhỏ, đầu đỉnh to tròn chỉ hơi tiến vào đã lập tức thúc mạnh lên trên. Rốt cuộc, đầu đỉnh kéo căng miệng huyệt nhỏ xinh, Diệp Phong cũng đã ngồi xuống.

Diệp Phong hưởng thụ quá trình bị tiến vào, tiếng thở dài thoải mái truyền vào tai Võ Chí Dũng làm hắn bỗng sinh kích động, giữ chặt eo anh. Khoái cảm đột ngột làm Diệp Phong thích đến mức thét lên.

Khẽ nhếch cằm Diệp Phong lên, Võ Chí Dũng đã nhịn lâu ngày hôn nhẹ lên khóe môi anh, khàn giọng nói:

-Diệp Phong yêu quý, đến phiên tôi thích, anh cũng không thể nhàn hạ đâu.

Côn thịt đâm thẳng vào trong lỗ nhỏ, cảm giác rõ ràng côn thịt biến lớn. Diệp Phong không thỏa mãn với một cái hôn, mặt dán sát vào mặt Võ Chí Dũng.

-Tiếp tục hôn tôi.

-Động một cái thì tôi sẽ hôn anh một lần.

Võ Chí Dũng ra điều kiện, cười tủm tỉm hôn một cái.

-Được.

Diệp Phong vừa nói vừa nâng mông ngồi xuống, sau đó dừng lại. Con ngươi ướt át nhìn chăm chú vào hắn, mím môi chờ nụ hôn kế tiếp.

Đây là tra tấn anh ấy hay là tra tấn chính mình vậy? Võ Chí Dũng đang dục hỏa đốt người hối hận sự khôn vặt của mình, không thể không hôn thêm một cái nữa, bấy giờ Diệp Phong mới ngoan ngoãn động cái nữa.

Hôn cái này tiếp cái khác dừng trên môi Diệp Phong, Diệp Phong lại lắc eo đong đưa thân mình một cái lại một cái. Hơi nước dày đặc nhuốm đỏ thân thể trắng nõn của anh, cái mông rất tròn trong nước khua ra tiếng nước ì ọp. Mị thịt đỏ tươi *** mĩ ôm trọn côn thịt, côn thịt đỏ tịm nghênh đón thúc về phía trước, đẩy mị thịt vào trong lỗ nhỏ rồi lại rút ra.

-A…

Vừa rồi vì đòi hôn nên Diệp Phong nhiều lần ngồi vào điểm mẫn cảm, côn thịt đâm lại vừa sâu vừa mạnh khiến anh dần quên đi giao dịch, phân thân hưng phấn lặng lẽ nhếch lên.

-Ư… Sâu quá…

Nội bích non mềm liên tục co rút bao quanh côn thịt, tràng thịt ép lấy thân phân thân không ngừng ma xát, Võ Chí Dũng cảm thấy đến đầu đỉnh của mình cũng được ma xát cực sảng khoái. Vì thế rút côn thịt ra rồi lại thúc thật mạnh lên, khoái cảm khi đầu đỉnh cọ xát vào tràng thịt khiến hắn lại rút ra lần nữa, đánh thật mạnh vào mông Diệp Phong.

Cặp mông trắng nõn tức khắc bị phần háng mạnh mẽ của người đàn ông đâm cho biến hình, lỗ nhỏ đỏ sẫm vẫn nuốt đến tận gốc phân thân. Diệp Phong phản xạ co rút lỗ nhỏ bóp chặt côn thịt thô to trong người, Võ Chí Dũng nhất thời biến sắc, háng dùng sức nghiến chặt mông anh, côn thịt nong một vòng trong lỗ nhỏ, đầu đỉnh lại chen thật sâu vào trong tràng đạo, dùng nhục quan cực lớn ma xát nội bích mẫn cảm.

Vẻ mặt Diệp Phong vừa như khổ sở lại như thoải mái, hai tay bấu chặt đầu vai Võ Chí Dũng. Võ Chí Dũng hổn hển nói:

-Động đi!

-Ư…

Diệp Phong phản xạ nghe theo mệnh lệnh của hắn, miễn cưỡng nâng mông ngồi xuống, khoái cảm khi côn thịt hơi rút ra rồi lại đâm thẳng vào nội bích làm anh theo bản năng truy đuổi nhục dục.

-A ưm… A Dũng… Thích…

Bàn tay dao động trên làn da bóng loáng của Diệp Phong, đôi môi thở ra hơi nóng lưu luyến trên da thịt mẫn cảm bên gáy của Diệp Phong, Võ Chí Dũng thấp giọng hỏi:

-Thích cái gì?

-Thích cậu…

Diệp Phong hổn hển trả lời, côn thịt thúc vào thật mạnh, âm cuối biến thành tiếng rên rỉ thật dài, lỗ nhỏ theo đó thít lại. Võ Chí Dũng thở dốc, cuối cùng vì động tác của Diệp Phong quá chậm, quyết định giữ lấy quyền chủ động.

Hai bàn tay to bóp chặt cánh mông rắn chắc, theo tốc độ của mình mà cặp mông nâng lên hạ xuống, cảm giác thân thể bị bắn lên không thể giữ trong tay làm Diệp Phong sợ hãi trong tiềm thức, nhưng cố tính lại kích thích cực kỳ.

-Thích không?

Bồn tắm quá nhỏ, tay chân Võ Chí Dũng không thể tự do hoạt động, chỉ có thể lần lượt đong đưa mông thúc lên, lỗ nhỏ cũng vì sợ hãi cùng kích thích mà co rút có tiết tấu.

-Thi… Thích… A…

Tràng đạo bị côn thịt cọ nóng rát, siết chặt thứ trong người, nội bích tham lam mỗi lần đều bị côn thịt ma xát run lên, nhưng lại không chịu kích thích điểm mẫn cảm của anh.

-Chỗ đó… Đâm chỗ đó…

-Chỗ nào?

Võ Chí Dũng đổi góc độ, thúc thật mạnh vào điểm mẫn cảm, Diệp Phong thích run cả đùi, hắn ác ý hỏi:

-Là chỗ này à?

Sau đó lại là va chạm, Diệp Phong nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể mặc côn thịt liên tục xâm phạm không ngừng lỗ nhỏ riêng tư nhất của anh. Dương vật theo tư thế lên xuống là lắc lư không biết xấu hổ chảy ra chất nhầy, thấm vào trong nước ấm.

-Diệp Phong, tôi sắp bắn rồi, anh cũng bắn cùng tôi đi.

Vì muốn thỏa mãn Diệp Phong trước, Võ Chí Dũng đã nhịn lâu lắm rồi. Lúc này thầm muốn bắn vào trong thân thể Diệp Phong, dùng ‘cái miệng nhỏ nhắn’ phía dưới của anh uống hết dịch thể của hắn.

-Được… Ưm…

Diệp Phong cầm lấy phân thân thẳng đứng của mình xoa nắn, ngón tay thon dài ôm lấy đỉnh phân thân ma xát thành thạo. Võ Chí Dũng nhìn khuôn mặt đỏ bừng của anh lại lộ ra vẻ nghiêm túc, mà đầu nhũ đỏ tươi dựng đứng hấp dẫn ánh mắt, hạ thể càng bị côn thịt dữ tợn đáng sợ ra vào *** loạn.

Võ Chí Dũng không nghĩ nhiều ngậm lấy đầu nhũ bên ngực trái, tưa lưỡi thô ráp đè lên đầu nhũ rồi dùng sức mút vào. Diệp Phong phản xạ ưỡn ngực, nức nở cầu xin:

-Mau… Mau yêu tôi… Tôi không được rồi… A Dũng, cùng nhau… Cùng nhau bắn…

Bàn tay to bóp hai cánh mông bấu sâu vào trong thịt, hiển nhiên Võ Chí Dũng không thể khống chế điên cuồng yêu Diệp Phong. Trong đầu Diệp Phong trắng xóa, hỗn độn không còn nhìn thấy bất cứ điều gì, *** làm chủ suy nghĩ cùng thân thể anh. Dù Võ Chí Dũng có cắn đau ngực anh cũng không cự tuyệt được luật động nguyên thủy nhất, chỉ làm anh càng ma xát phía trước nhanh hơn, phía sau chặt lại.

-A…

Tinh dịch bắn vào tay, Diệp Phong đuối sức nằm úp vào lòng Võ Chí Dũng, mông còn trong khống chế của Võ Chí Dũng ngồi trên côn thịt, côn thịt dốc sức đâm chọc vào dũng đạo đang cao trào.

-Ô…

Dũng đạo co rút cắn chặt côn thịt, nước mắt sinh lý cũng trào ra mắt Diệp Phong.

Không biết điên cuồng thúc vào bao nhiêu lần, dịch thể nóng bỏng phun vào sâu trong dũng đạo, từng dòng tưới vào Diệp Phong. Mãi đến khi Võ Chí Dũng bắn xong mới buông miệng, thương yêu liếm lên dấu răng trên quầng vú, rồi sau đó rút côn thịt ra ôm lấy Diệp Phong.

Diệp Phong ướt đẫm nằm trên giường, tóc mái rũ xuống bên tai, đôi môi khẽ nhếch hô hấp dồn dập, đầu nhũ bên ngực trái sưng đỏ, dấu răng rõ rệt rớm máu. Hai tay vô lực duỗi hai bên người, hai chân rũ xuống giường mở rộng, lông mu nơi hạ thể lộn xộn, phân thân im lặng nằm vắt một bên.

Võ Chí Dũng kéo một chân anh, lỗ nhỏ giữa hai mông hơi mở ra, miệng huyệt khẽ run rẩy chảy xuôi dịch thể trắng đục, trượt dài xuống đùi trong non mịn.

Võ Chí Dũng đứng giữa hai chân Diệp Phong, khom người hôn lên mắt anh.

-Nhìn thấy anh chảy ra dịch thể của tôi làm tôi lại cứng, Diệp Phong, anh làm tôi không nhịn được muốn yêu anh thêm một lần.

Vừa dứt lời, côn thịt lại trượt vào trong lỗ nhỏ ướt mềm, điên cuồng không có một chút dịu dàng.

Dương vật vùi sâu bên trong va chạm thật mạnh, ngoáy mạnh trong lỗ nhỏ trơn ướt phát ra tiếng nước xì xì, dịch thể tràn ra từ chỗ kết hợp thấm đầy miệng huyệt, lại bị côn thịt đưa vào trong người, lại *** mĩ rút ra.

Diệp Phong bấu chặt ra giường, Võ Chí Dũng cúi người cùng anh quấn quít triền miên, bàn tay to rộng nắm chặt bàn tay đang bấu lấy ra giường của anh, hô hấp hỗn loạn khẽ nói:

-Diệp Phong, tôi yêu anh…

Tiếng yêu rõ ràng bên tai khắc sâu trong đầu Diệp Phong, anh dùng hai má cọ lên mặt người yêu như đáp lại, đổi lấy người yêu càng thêm đâm chọc cuồng loạn. Khoái cảm kịch liệt ào đến làm anh không khỏi chảy nước mắt.

-Đừng… A – a – ô ô…

-Đừng khóc… Bên trong anh co rút lại liền chặt hơn…

Lúc này Võ Chí Dũng không thể nói được lời an ủi, cảm quan toàn thân đều tập trung ở hạ thể, côn thịt rút ra toàn bộ rồi lại đâm vào tận gốc. Người đàn ông dưới thân cùng hắn đan chặt mười ngón, oằn lưng vừa khổ sở lại vừa sung sướng, hai chân quấn chặt eo hắn. Tràng đạo mấp máy hút lấy hắn vô cùng sảng khoái, làm hắn không thể khống chế biến hóa góc độ va chạm vào nội bích, kích thích nội bích chảy ra dịch ruột non trong suốt.

Diệp Phong chưa từng bị Võ Chí Dũng làm thành thế này, giống như từ trong ra ngoài đều thuộc về Võ Chí Dũng. Nhưng vẫn chưa đủ, anh còn muốn… Còn muốn nhiều thật nhiều, cũng muốn Võ Chí Dũng chỉ thuộc về anh.

-Đưa cậu cho tôi… mau cho tôi…

-Tất cả của tôi đều cho anh… Diệp Phong, dịch thể của tôi chỉ bắn cho anh… (==|||)

Võ Chí Dũng đưa đẩy vòng eo khỏe khoắn, mạnh mẽ yêu Diệp Phong. Dương vật theo đâm chọc của hắn mà xát lên cơ bụng hắn, lỗ nhỏ dưới những cú thúc như vũ bão chảy nước đầm đìa.

Khoái cảm mãnh liệt làm Võ Chí Dũng sôi sục cảm giác muốn bắn tinh, hắn không do dự rút côn thịt. Pặc một tiếng, đầu đỉnh đỏ sẫm rút khỏi lỗ nhỏ lập tức nghiền ép lên miệng huyệt đang mở. Tràng đạo trống rỗng không được vỗ vễ mấp máy, miệng huyệt sưng đỏ chủ động nuốt đầu đỉnh, nhưng mỗi lần đều bị đầu đỉnh tránh thoát.

-Đâm vào đi… Yêu tôi…

Thân thể chưa thấy đủ kêu gào được nhồi đầy.

-Yêu tôi… Yêu tôi… Tôi muốn…

Diệp Phong giãy giụa muốn thoát khỏi trói giữ của Võ Chí Dũng, cố gắng đưa lỗ nhỏ tiếp cận côn thịt. Miệng huyệt bị người đàn ông làm cho cực lỏng lại không cách nào nuốt được đầu đỉnh lớn như vậy, lỗ nhỏ lo lắng ma xát đầu đỉnh, nhưng căn bản không thỏa mãn được thân thể đói khát.

-Cho tôi… Đừng giày vò tôi… Tôi yêu cậu…

Diệp Phong hôn lên môi Võ Chí Dũng, quyến rũ hắn nhanh chóng yêu anh.

-Ư…

Côn thịt khẽ cọ đi *** dịch chảy ra miệng huyệt, đầu đỉnh chen vào lỗ nhỏ lặp lại luật động hai người yêu nhất, điên cuồng đâm chọc người đàn ông tuấn tú đang đắm chìm trong nhục dục. Làm đến kêu khóc bắn tinh, mà hắn cũng bắn ra.

Không gì đẹp hơn việc hai người cùng nhau lên đỉnh, trong đầu trống rỗng không nghĩ đến bất cứ điều gì, toàn thân chỉ còn lại cảm giác lười biếng.

Võ Chí Dũng vốn muốn nằm một lúc rồi sẽ ôm Diệp Phong đi tắm lần nữa, nhưng vừa đặt đầu xuống gối Diệp Phong trong lòng hắn đã mệt mỏi ngủ say. Nhìn khuôn mặt đang ngủ của Diệp Phong hắn cũng mơ mơ màng màng ngủ luôn.



Buổi sáng tỉnh giấc trong mùi thơm của cháo, còn có mùi trứng ốp la. Có lẽ lúc anh dậy phát ra tiếng hơi lớn nên Võ Chí Dũng mặc tạp dề vội vàng bỏ trứng muối cùng cháo thịt còn chưa múc xong, lao vào phòng tắm lấy bàn chải đã chét sẵn kem đánh răng cùng dao cạo râu đưa cho anh. Sau đó lại lấy khăn mặt, lại đi rót nước, gọn gàng làm tốt mọi thứ rồi chờ anh rửa mặt xong cùng nhau ăn sáng.

Ghế ở bàn ăn được cẩn thận đặt một chiếc đệm mềm, đối mặt với cháo thịt thêm trứng muối bốc khói nghi ngút, trứng ốp la vàng óng ánh, một ly sữa đậu nành, cùng với khuôn mặt tươi cười đầy dịu dàng của người đàn ông đẹp trai đối diện. Trong lòng Diệp Phong bỗng thấy ấm áp.

Khi Võ Chí Dũng gắp một miếng trứng ốp la đưa lên miệng anh, cảm giác ngọt ngào lập tức tràn ngập tâm hồn Diệp Phong, mềm mại đến khó tin.

-Trứng ốp la nên ăn lúc còn nóng, sữa đậu nành để uống cuối cùng, lạnh cũng không sao. Trước khi đi làm coi như đồ uống uống hết là được.

-Ừm.

Cắn một miếng trứng ốp la, có hơi cháy xém, là kiểu Diệp Phong thích.

Ăn xong một miếng trứng ốp la, lại ăn một thìa cháo, Diệp Phong hạnh phúc nheo mắt, thỏa mãn nhếch môi. Điều này với Võ Chí Dũng chính là cổ vũ to lớn, cân nhắc ngôn ngữ nói ra chuyện đã tính toán.

-Tháng sau là sinh nhật tôi.

-Ừm, tôi biết.

Diệp Phong có kiểm tra sơ yếu lí lịch Võ Chí Dũng nộp phỏng vấn năm ấy, đương nhiên biết sinh nhật của hắn. Anh chưa bao giờ quên.

-À, cậu muốn quà gì.

-Lấy anh tặng cho tôi đi, tôi có đại lễ tặng lại.

-Được.

Nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời của Võ Chí Dũng khi đó vẫn thoáng hiện lên trong đầu Diệp Phong, cho nên khi làm việc vẫn giữ vững nụ cười tao nhã cùng hiệu suất siêu cao. Đám nhân viên cấp dưới cũng cảm thấy thủ trưởng hôm nay khác với ngày xưa, dường như tâm tình trở nên rất tốt, cảm giác xa cách cũng nhạt đi, còn càng làm người ta muốn tám.

-Rất muốn biết người yêu của quản lý là ai!

-Đúng vậy, không biết rốt cuộc là nữ sinh kiểu gì làm quản lý luôn không có scandal động tâm!

-Nhất định là nữ sinh rất nhiệt tình, hôm nay dưới cổ áo đầy vết hôn nhé, còn môi cũng rất đỏ nữa.

-Ha ha…

-Hắc hắc…

Đám đồng sự nữ thì thầm to nhỏ, ngay cả tên đàn ông ham buôn chuyện như Hác Đạt cũng châu vào rì rầm với mấy cô, tất cả đều cười *** đãng.

Võ Chí Dũng làm bộ như không nghe nhưng lỗ tai lại dựng thẳng lên nghe lén, sợ có người mơ mộng bảo bối của hắn. Tiện thể sớm ngăn chặn người thầm mến, sớm dập tắt ngọn lửa mới nhen nhóm ấy.

May mà mọi người tám mấy chuyện công việc, điều này làm Võ Chí Dũng an tâm không ít. Cầm bút viết thức ăn cần chuẩn bị cho bữa tối, tan làm cùng Diệp Phong dạo chợ, siêu thị.

Đúng rồi, suýt nữa quên em trai Diệp Phong, vậy chuẩn bị đồ ăn cho ba người.

Xoay bút suy nghĩ một lát, lại viết xuống mấy loại thức ăn.

Chỉ thế thôi là ngon rồi!

Xung quanh đột nhiên trở nên im ắng, chỉ nghe thấy tiếng giấy tờ giở xoàn xoạt, tiếng gõ bàn phím tập trung trước máy tính. Võ Chí Dũng dần phát hiện không biết từ lúc nào mọi người đã tập thể tiến vào trạng thái chăm chỉ, đạt tiêu chuẩn nhân viên cấp dưới chất lượng cao.

Sao lại thế này? Tổng công ty đến kiểm tra rồi à?

Võ Chí Dũng quay nhìn sang bên cạnh, mới phát hiện có người đứng bên cạnh hắn thật lâu, bình thản nhìn hắn.

Ặc… Xong rồi…

Vỗ bả vai cấp dưới, Diệp Phong cười nói:

-Vừa lúc hôm nay phải đẩy nhanh tiến độ công việc, cậu ở lại tăng ca đi.

Ánh mắt đồng tình không hẹn mà cùng bắn về Võ Chí Dũng, không ai dám lên tiếng, bằng không sẽ trở thành ‘Võ Chí Dũng’ thứ hai.

Ghét nhất phải tăng ca!

Đây là tiếng lòng lớn nhất của tất cả mọi người, cho nên Võ Chí Dũng xui xẻo bị bắt chỉ có thể tự cầu phúc thôi! Chúng tôi sẽ không ghen tị việc cậu lấy nhiều tiền tăng ca.

Không tăng ca vạn tuế!

Đêm đó trong văn phòng im lặng vang lên tiếng nước ì oạp.

-Ư… Buông ra, hôm qua mới làm rồi…

Diệp Phong dựa vào bàn làm việc, hai tay nắm chặt cạnh bàn, người đàn ông đang vùi đầu giữa hai chân anh liếm láp đỉnh phân thân, vuốt ve hai viên bi khiến Diệp Phong thở hồng hộc.

-Đuổi kịp tiến độ trước thời gian, chẳng lẽ anh không thưởng chút sao? Có phạt lại có thưởng mới có thể nâng cao sự chăm chỉ làm việc của nhân viên, anh nói có đúng không?

Võ Chí Dũng cười tủm tỉm nói, ngón cái vuốt ve lỗ nhỏ đang chảy nước làm Diệp Phong rên rỉ ra tiếng. Hắn liếm *** dịch trong suốt dính trên ngón cái, vừa lòng với phản ứng của Diệp Phong.

-Hiện tại là thời gian cá nhân… A…

Diệp Phong gắng gượng nói, mồ hôi thấm ướt tóc mái, trong mắt phủ kín một lớp hơi nước mỏng. Anh xoay eo muốn tránh thoát liếm láp của Võ Chí Dũng, nhưng đối phương lại nắm lấy phân thân của anh, xoa nắn đầu đỉnh như thưởng thức.

-Làm loạn với cấp dưới trong văn phòng, quản lý thân ái của tôi, anh trở nên xấu rồi.

Khẽ khàng nỉ non những lời mềm mại với giọng hơi khàn, dí dỏm chế nhạo Diệp Phong.

Vành tai Diệp Phong đỏ bừng, không nói nổi một câu phản bác. Võ Chí Dũng cười đắc ý, tiến đến bụng hôn liên tục, cảm giác ngứa ngáy làm Diệp Phong thắt bụng tránh né.

Ong ong – ong ong –

Tuy rất nhẹ nhưng tiếng di động rung vẫn vô cùng vang dội trong văn phòng chỉ có hai người họ.

-Nếu là tên nhóc Diệp Lam kia thì tắt đi.

Nhớ tới mười mấy cú điện thoại như giục hồn từ lúc tan làm đến giờ của Diệp Lam, Võ Chí Dũng liền vô cùng khó chịu. Không cam lòng đứng dậy kéo quần ngay ngắn cho Diệp Phong, chờ Diệp Phong nói chuyện điện thoại xong.

Nhìn thấy dãy số trên màn hình di động, Diệp Phong kích động ấn nút nghe, giọng nói run rẩy kêu lên:

-Mẹ.

Đầu kia di động vô cùng im lặng, một áp lực vô hình nhưng nặng nề đè lên Diệp Phong. Vẻ kích động của Diệp Phong dần chuyển thành áp lực, lại gọi một tiếng:

-Mẹ.

Võ Chí Dũng nhíu mày, khó hiểu vì sao mẹ Diệp Phong không lên tiếng, hơn nữa vẻ mặt Diệp Phong làm hắn đau lòng. Hắn không tiện xen vào việc nhà của Diệp Phong, chỉ có thể im lặng nắm chặt bàn tay.

-Tôi và ba anh đã phái người đón tiểu Lam về rồi. Tiểu Lam còn nhỏ rất dễ bị anh ảnh hưởng, về sau anh đừng tiếp xúc với tiểu Lam nữa, chúng tôi hy vọng nó trở nên giống anh.

Mỗi lời nói ra đều chói tai khó nghe, vừa nói xong liền cúp máy, không để cho Diệp Phong có bất cứ cơ hội giải thích.

Di động vẫn dán vào lỗ tai, bên tai là tiếng im lặng vô tận dập tắt tia hy vọng cuối cùng của Diệp Phong. Bàn tay buông thõng nắm chặt di động, giống như làm thế mới có thể ngăn chặn sự thống khổ mãnh liệt đang ào tới, nhưng càng đè nén lại càng thống khổ.

Một đôi tay từ phía sau ôm lấy anh, buồn khổ không chỗ phát tiết nháy mắt biến mất. Võ Chí Dũng vùi mặt vào gáy anh, vòng tay siết chặt như muốn ép anh vào trong thân thể.

-Làm sao vậy?

Lồng ngực dán sát sau lưng bao dung tất cả của anh, bi thương trên mặt anh, thống khổ trong lòng anh, còn cả người anh đều bao dung vào. Diệp Phong xúc động, cầm cánh tay đang ôm lấy anh của Võ Chí Dũng, thật lâu không nói nên lời.

Võ Chí Dũng hôn từng nụ nhỏ vụn lên gáy Diệp Phong, an ủi tâm tình của anh.

Diệp Phong hít vào thật sau, ánh mắt ảm đạm như đang nhớ lại điều gì đó.

-Tôi vừa tốt nghiệp đại học thì come-out với gia đìn. Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ ba tôi tức điên lên không chấp nhận đứa con là tôi, mẹ giữ lấy tôi gào lên muốn tôi phủ nhận mình là đồng tính luyến, tôi không chịu bà liền đánh tôi không ngừng. Anh cả giữ ba, em út giữ mẹ, trong nhà loạn không tả hết, mãi đến khi mẹ tôi tức đến ngất đi được đưa vào bệnh viện mới chấm dứt. Tôi cứ thế bị ba đuổi ra khỏi nhà.

-Tôi biết tôi làm họ thương tâm, nhưng tôi cũng rất thương tâm. Tôi không cần họ chấp nhận tính hướng của tôi, tôi chỉ hy vọng họ đừng phủ định cả sự tồn tại của tôi, đừng coi tôi như virut có thể lây mà chán ghét.

Những lời này, ẩn trong ấy có bao nhiêu bất đắc dĩ?

Võ Chí Dũng ôm chặt Diệp Phong, lúc này Diệp Phong không cần hắn đồng tình và an ủi, chỉ cần cái ôm đơn giản của hắn mà thôi.

-Anh còn có tôi.

Bất cứ điều gì đều kém những lời này, anh chờ đợi những lời này lâu lắm rồi. Một mình cô đơn bước đi, mặc kệ là phía trước hay phía sau đều không có một người chịu đồng hành với anh. Con đường anh lựa chọn hầu như nhìn không thấy cuối, bàng hoàng tuyệt vọng đứng tại chỗ, sợ hãi chỉ còn một mình sống tiếp.

-Cậu vẫn sẽ bên tôi chứ?

-Đương nhiên.

Võ Chí Dũng đồng ý không chút do dự. Cái gọi là hạnh phúc, chính là giờ phút này có một người nguyện ý làm bạn với anh, sưởi ấm trái tim anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.