Khó Nhịn Ông Xã Cuồng Dã

Chương 7: Tới gần




Sau ngày đó, Lôi Nặc cũng chưa từng về qua nhà. Người bên ngoài đối với chuyện tình cảm của anh cũng không tiếp tục đưa tin nữa, ngày dường như cũng trở lại yên tĩnh.

******

Đi trên ngã tư đường trong trời đông giá rét, nhìn mặt trời lúc chạng vạng chuẩn bị lặn xuống nghỉ ngơi, tôi cực kỳ muốn dung nhập vào đó. Muốn vì sinh tồn mà giao tranh, vì ngày mai tốt đẹp mà phấn đấu, tôi khát vọng có được tình cảm mãnh liệt như vậy.

Tôi, muốn thay đổi……

“Tin — tin –”

Phía sau truyền đến tiếng ô tô gầm rú, tại ngã tư đường vắng vẻ yên tĩnh này thật đúng là khó chịu.

Tôi theo bản năng quay đầu lại nhìn.

“Có cần tôi tiễn cô một đoạn đường không?” Trong chiếc xe thể thao màu bạc, Quý Phong Nhiên nhàn nhã nói.

“Làm gì có ai mùa đông lái xe thể thao còn mở mui!” Tôi không nhịn được mà chế nhạo anh ta.

“Tôi là vì muốn cho cô nhìn rõ ràng là ai.” Anh ta ngụy biện.

Tôi rất có hứng thú mà quan sát anh ta, một người đàn ông cao lớn cường tráng với một chiếc xe thể thao nho nhỏ thật đúng là cực kỳ không xứng.

“Anh không hợp lái loại xe này, thoạt nhìn giống như đứa trẻ chơi đùa ông nội vậy.” Tôi tức cười mà nói.

“Rốt cuộc cô có lên hay không?!” Quý Phong Nhiên gắt giọng quát.

Tôi bật cười ,“Có.”

Vòng qua xe, tôi ngồi vào ghế phụ.

“Thắt dây an toàn chặt vào!” Anh ta nhắc nhở tôi.

“Tôi cũng không phải là con nít.” Tôi cảm thấy anh ta thật buồn cười.

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, sau đó khởi động xe, đóng mui lại.

“Vừa lòng rồi chứ.” Anh ta nhìn tôi.

“Cái gì?”

“Đóng mui rồi, cô vừa lòng rồi chứ?”

“Không, tôi lại thích gió thổi mát hơn.” Nghe qua thì giống như đang chống đối, nhưng tôi thật sự muốn cảm thụ cái giá lạnh của mùa đông này.

“Được……” Quý Phong Nhiên vừa nhìn tôi nói, vừa gật đầu.

Ấn nút, mui lập tức tự động nhấc lên.

“A –”

Tôi cảm thán , lạnh a!

Có điều, rất thích!

“Thú vị không?” Quý Phong Nhiên nhìn tôi.

“Có.” Tôi cười gật đầu.

“Được……”

‘Vù –’ một tiếng ô tô bỗng nhiên tăng tốc, lấy tốc độ nhanh nhất chạy một mạch trên quốc lộ.

Đến xương rồi! Tôi rốt cục cũng cảm nhận được !

“Chơi vui không?” Quý Phong Nhiên lớn tiếng nói với tôi.

“Hả –?” Tôi nghe không rõ lắm.

“Chơi vui không?” Anh ta lớn tiếng hơn nữa.

“Một, chút, cũng, không –!!!” Tôi rống lớn lại.

“Ha ha ha ha –” Quý Phong Nhiên nở nụ cười sang sảng.

Có gì vui đến vậy sao? Tôi khó hiểu nhìn anh ta.

“Đóng lại đi!” Tôi chỉa chỉa lên trên.

Anh ta ngoan ngoãn nghe theo.

“Mặt mũi cô trắng bệch rồi!” Anh ta nói.

“Đương nhiên. Mặt anh cũng không thấy hồng nhuận gì mấy!”

“Ha ha ~”

“Ủa? Đây đâu phải đường về nhà tôi a!” Bảng tên đường phía trước được ghi rõ ràng biểu hiện đây là hướng ngược lại với đường về nhà tôi.

“Ừ.”

“Anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?”

“Ăn bữa cơm.” Anh ta lơ đễnh nói, ánh mắt nhìn thẳng phía trước.

“Tôi chưa đồng ý cùng ăn với anh mà.”

“Không phải tôi.” Anh ta quay đầu, liếc nhìn tôi một cái.

“Vậy là ai!?” Tôi mờ to mắt nhìn anh ta.

“Niếp Phong –”

Tên này rất có hiệu quả làm tôi im lặng .

“Sao vậy?” Quý Phong Nhiên biết rõ còn cố hỏi.

“Sau chuyện của chồng cô trên tạp chí, cậu ta gần như mỗi ngày đều hỏi tôi tình hình của cô. Cô cũng biết người như tôi đây sợ nhất là phiền phức, một tuần đã là cực hạn của tôi rồi. Cho nên, bây giờ tôi muốn đem cô giao cho cậu ta! Để cậu ta hỏi cho rõ ràng một lần luôn!”

Tôi nhìn anh ta, không nói gì.

“Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sẽ cho là cô có ý với tôi đó.” Anh ta cười nói.

“Ai thèm có ý với anh.” Tôi lộ ra vẻ mặt khinh thường.

“Cô, tổn thương tự tôn của tôi a!” Anh ta ra vẻ bi thương.

Tôi lườm anh ta một cái, mặc kệ anh ta sống hay chết.

Quan hệ giữa tôi với Quý Phong Nhiên khoảng thời gian gần đây không hiểu sao dần tốt lên, tuy rằng anh ta vẫn là không làm cho người ta thích như vậy, nhưng tôi dần dần bắt đầu cảm thấy cảm giác ở chung với anh ta cũng không phải không thoải mái.

“Cô và tôi đều hiểu, trốn tránh cũng không phải cách hay để chữa lành vết thương.” Anh ta nhìn tôi, ánh mắt sắc bén giống muốn muốn nhìn thấu người khác.

Tôi né tránh ánh mắt khiến người ta không thoải mái của anh ta, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thật lâu sau, tôi lại mở miệng lần nữa.

“Được…… Tôi đi gặp anh ta.”

Việc nên đến cuối cùng cũng phải đến, hiện tại tôi hẳn là nên học cách đối mặt.

Đây là một nhà hàng đặc biệt theo phong cách kiểu Nhật, mà Niếp Phong ngồi trong một phòng đã đặt sẵn ở gần cuối gọi là ‘Thiên hiệp’.

Hiển nhiên, anh cũng không ngờ đến sự xuất hiện của tôi. Kinh ngạc nhìn tôi, ngẩn người.

“Không chào đón sao?” Tôi đứng ở cửa, nhìn anh.

“Không.” Anh phục hồi lại tinh thần, đứng dậy nghênh đón tôi. “Vào đi.”

“Anh thích ẩm thực Nhật Bản sao?” Sao tôi lại không nhớ vậy.

“Không phải, là Phong Nhiên hẹn gặp mặt ở đây.” Anh nhàn nhạt nói, cũng không có biểu cảm gì.

Người thích ẩm thực Nhật Bản là tôi, vậy mà Quý Phong Nhiên lại biết, điểm ấy làm tôi có chút bất ngờ.

“Em cũng thích món ăn Nhật Bản mà, đúng không.” Niếp Phong hỏi tôi.

“Vâng.” Tôi gật gật đầu.

Sau đó anh gọi người phục vụ đến, chọn vài món tôi thích ăn xong, liền bảo người ấy đi.

“Uống chút nước trái cây đi.” Anh rót cho tôi.

Động tác này, khung cảnh này đều quen thuộc đến nỗi khiến người ta đau lòng.

“Tôi cũng không còn là đứa trẻ nữa.” Tôi bắt đầu có chút không được tự nhiên.

“Hả?” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, “À, thói quen thôi.”

Nụ cười tự giễu trên mặt anh kia làm cho tôi có chút khó chịu, mũi bắt đầu lên men.

“Làm sao vậy?” Anh nhìn tôi.

“Không có gì.” Tôi nhìn sang nơi khác, hơi cúi đầu.

Không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng yếu ớt của mình, không vì cái gì cả, chỉ là không muốn thôi.

“Em…… Tất cả đều ổn chứ?” Anh hỏi.

“Vâng.”

“Chuyện tạp chí, anh ta nói thế nào?”

“Không cần.” Tôi ngẩng đầu, chống lại ánh mắt anh.

“Vì sao?” Anh khó hiểu.

“Không cần, cũng không quan trọng.” Tôi không muốn biết.

“Anh đã điều tra qua Kỉ Lan.” Anh chậm rãi nói. “Giữa bọn họ không chỉ đơn giản là tình nhân như vậy. Hôn nhân của hai người thật sự không ảnh hưởng sao?”

“Anh ấy chỉ cần đưa ra đơn ly hôn, tôi sẽ không chút do dự mà ký tên xuống.”

Niếp Phong không nói thêm nữa, chỉ là vẻ mặt thâm trầm nhìn tôi.

Sự tự trách, quan tâm cùng đau lòng trong ánh mắt ấy làm cho người ta không thể bỏ qua.

Vì sao! Vì sao anh luôn dễ dàng toát ra tình cảm của anh ở trước mặt tôi! Tôi đã không muốn nghĩ nữa, không muốn tiếp nhận nữa, có được không!

Trầm mặc, bắt đầu lan tràn.

Anh vẫn nhìn tôi, mà tôi vẫn né tránh anh.

Tim vẫn là đập gia tốc, hơi thở của anh vẫn làm tôi mê muội như trước. Sự kiên cường trong lòng tôi rất vất vả mới xây dựng được lại đang từ từ tan rã.

Tôi, thật sự rất nhớ anh……

Rõ ràng là gần trong gang tấc, tay va chạm nhau, nhưng tôi cũng không có cách nào quay trở lại bến cảng an ổn nhất trên thế giới kia.

Anh, thật sự rất tàn nhẫn.

“Anh……” Rốt cục, Niếp Phong đánh vỡ trầm mặc, muốn nói gì đó.

Người phục vụ đã đến, cắt ngang anh. Đến khi đồ ăn được mang lên hết, mọi người cũng ra ngoài, chúng tôi lại khôi phục im lặng.

“Thoạt nhìn không tệ.” Tôi nhìn món ăn, nói.

“Ừ.” Anh gật đầu đồng ý.

Đưa hải đảm tôi thích ăn nhất đến trước mặt tôi.

“Công việc vẫn thuận lợi chứ?” Tôi hỏi anh.

“Thuận lợi.” Anh ngắn gọn nói.

Người có lẽ sẽ thay đổi, nhưng có một số thói quen quả thật vẫn đi theo cả đời.

Số lượng từ mà anh nói vẫn ít ỏi như trước. Một chút cũng không có ý muốn nói, trước kia anh như thế, bây giờ cũng hoàn toàn không có dấu hiệu chuyển biến.

“Không phải muốn nói anh, nhưng khi nói chuyện ít nhất cũng phải có một câu đầy đủ chứ! Sao vẫn là bộ dạng này! Thật không biết anh làm luật sư thế nào nữa!” Tôi không nhịn được nói anh.

Niếp Phong đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền nở nụ cười.

Nhìn khuôn mặt tươi cười đã lâu không thấy kia, tim tôi lại rung động không thôi.

Vì sao anh vẫn keo kiệt nụ cười của mình như vậy! Vì sao vẫn anh tuấn chết tiệt như trước !

Có lẽ tôi nên sớm biết, người đàn ông vĩ đại như vậy sao có thể vĩnh viễn thuộc về mình được. Người khác, đương nhiên cũng sẽ mơ ước.

Người phụ nữ kia hẳn là thực sự yêu anh rồi, vậy còn anh? Cũng yêu cô ta chứ. Tôi không nhịn được mà nghĩ như vậy.

“Anh vui vẻ không?” Tôi rất muốn biết.

Anh nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm trọng lên.

Sau đó, nhẹ nhàng nhìn xuống dưới.

“Vì sao chứ!” Tôi không tự giác nâng cao âm điệu!

Sau khi vứt bỏ được gánh nặng như tôi, không phải các người hẳn là sống những ngày hạnh phúc giống hoàng tử và công chúa trong những câu chuyện cổ tích sao!

Thế thì vì sao! Vì sao anh vẫn không có được hạnh phúc!

“Không có em, anh làm sao có thể vui vẻ ……”

“Anh……” Sao lại nói lời như vậy.

Tôi chỉ cảm thấy hốc mắt mình bắt đầu mờ mờ, trái tim đang dần dần hòa tan. Bàn tay to của Niếp Phong khẽ vuốt lên mặt tôi, lau đi giọt nước mắt đã trào ra.

“Tại sao?” Tôi khóc thút thít hỏi. “Tại sao anh lại không cần tôi? Nhẫn tâm không cần tôi như vậy! Người phụ nữ kia thật sự hơn tôi sao?”

“Tâm Âm……” Anh dịu dàng kêu tôi, tiếp tục lau nước mắt cho tôi. Sự đau lòng bịt kín trong đôi mắt anh ấy làm người ta không nỡ.

“Nói đi, anh nói đi a!” Tôi khóc không thành tiếng.

“Người kia không tốt bằng em, không đẹp bằng em, cũng không đáng yêu bằng em.” Anh thấp giọng nói.

“Nhưng anh yêu chính là cô ta, đúng không?” Tim tôi lại tan vỡ.

Trong miệng anh không nói gì, nhưng trong ánh mắt toát ra tình yêu mà tôi đã lâu chưa thấy.

“Anh không thể yêu em.” Niếp Phong thống khổ nói.

Tôi cười khổ, “Chỉ có yêu với không yêu thôi. Làm gì có cái gọi là không thể? Sao anh không gọn gàng dứt khoát nói rằng anh không yêu tôi.”

“Không phải!” Anh chau mày, vẻ mặt nghiêm túc. “Anh chỉ là không thể yêu em như tình yêu giữa nam nữ.”

“Nhưng tôi muốn chính là tình yêu giữa nam nữ!”

“Anh…… không thể.” Anh gian nan mở miệng, tầm mắt cũng không nhìn tôi nữa.

“Đủ rồi! Bây giờ anh lại trở về, lại quan tâm tôi như vậy là vì cái gì? Muốn dùng cách đó để bồi thường chăng? Không phải đã nói với anh là không cần áy náy rồi à! Mỗi người đều tự bắt đầu cuộc sống mới, như thế không phải rất tốt sao!” Tôi không nhịn được gào lên với anh.

“Anh quan tâm em.” Anh mang vẻ mặt phức tạp nhìn tôi.

“Nhưng hiện tại tôi rất chán ghét anh!” Trên đời này chính là có nhiều bạn trai cũ ‘dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng’ như vậy, cho nên mới làm cho những cô gái thống khổ không chịu nổi như thế!

“Anh biết.”

“Ba năm trời không liên lạc một tiếng, về nước mới nhớ tới phải tốt với tôi. Anh tưởng rằng tôi và anh bây giờ còn lạ lẫm lắm sao! Nếu đã nhẫn tâm tổn thương người ta cũng không cần thiết lại cho người ta ăn một viên kẹo đâu.”

“Anh……” Anh không thể nói ra lời.

Chỉ cần anh yêu em, chỉ cần anh nói anh hối hận, cô ta không tốt bằng em, em thật sự sẽ không cần tự trọng mà lại tiếp nhận anh!

Nhưng tại sao! Tại sao anh cứ cố tình yêu cô ta như vậy!

“Tôi không có khẩu vị.”

Nói xong, tôi đứng dậy chạy lấy người.

Niếp Phong lại bắt được tay tôi, trên mặt lộ vẻ khẩn cầu.

“Chờ anh nói xong đã. Có một chuyện, anh phải nói với em.”

Tôi nhìn anh một lúc lâu, vẫn là đầu hàng .

“Nói đi.” Tôi một lần nữa ngồi vào chỗ của mình.

“Ba năm trước, anh…… bị gay.” Niếp Phong sắc mặt quẫn bách, trầm trọng nói xong, rồi đợi phản ứng của tôi.

Bị gay!!?

Anh vì sao lại bị gay?

Ông trời ơi……

Kinh ngạc nhìn anh, giống như sấm sét giữa trời quang, tôi thật sự không thể tin!

“Không, không, không! Tuyệt đối, tuyệt đối không thể!” Tôi bối rối lắc lắc đầu, cự tuyệt tin tưởng.

“Tâm Âm, Tâm Âm……” Anh muốn ổn định lại cảm xúc của tôi.

Nhưng giờ phút này, đầu óc tôi đã trống rỗng.

“Ngày ấy, anh có quen biết một người. Cậu ấy đã khơi gợi ra rất nhiều tính cách mà anh che dấu đã lâu. Từ trước kia cho tới lúc đó, anh đều chán ghét bản thân mình, nghĩ rằng mình không thích tiếp xúc với người khác, nghĩ rằng mình có bệnh gì đó. Cậu ấy xuất hiện giúp anh tìm về chính mình, anh cũng bắt đầu phát giác mình không phải thật sự chán ghét người khác, mà chỉ là không muốn tiếp xúc với phụ nữ.”

Tôi vẫn lắc đầu nhìn anh như trước, trong lòng có một tư vị khác thường không nói rõ được. Chỉ cảm thấy ‘Làm sao có thể!’.

“Nhưng mà với em, anh cũng không sợ hãi. Anh thích em, yêu em. Cho dù lúc đó em luôn giống một đứa trẻ tùy hứng, anh vẫn không kiềm chế được lòng mình mà muốn chăm sóc em. Đã từng, anh thật sự muốn cuộc sống cứ vĩnh viễn tiếp tục như vậy. Mãi đến khi anh gặp cậu ấy, mới hiểu được cái kia cũng không phải là tình yêu giữa nam nữ chân chính.”

“Không……” Tiếng nói của tôi có chút khàn khàn, hít sâu.

“Anh không phải không yêu em, chỉ là không thể dùng thân phận một người đàn ông bình thường để yêu em. Em tốt đẹp như vậy, đáng giá có được một người đàn ông thật tốt. Mà anh, không cho em được điều em muốn.” Anh nói xong, nắm lấy tay tôi.

Theo bản năng, tôi từ chối cùng anh tiếp xúc. Rút tay mình về, tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Nhưng mà, vẻ mặt bị thương kia của anh lại làm tôi không tự giác lâm vào tự trách.

“Tôi…… Tôi cần ngẫm lại.”

Vội vàng nói xong, tôi giống như chạy nạn mà rời khỏi căn phòng được đặt trước.

Đàn ông!

Anh thế mà lại yêu đàn ông!

Ha ha……

Chạy khỏi nhà hàng, tôi giống như chạy nạn mà vào một con đường nhỏ.

Tôi đã không biết mình là đang khóc hay cười. Nhất thời cảm thấy mình thật thê lương.

Anh muốn em làm sao để tin một người đàn ông từng ôm em hàng đêm, trong lòng nhớ đến lại là một người đàn ông khác!

Không thể, tôi tuyệt đối không thể tiếp nhận!

Đã khuya, tôi vẫn còn bồi hồi ở trên đường lớn, mãi đến khi Thương Tử Vận đến đón tôi đi.

******

“Cậu biết sao?” Tôi kinh ngạc nhìn cô ấy.

“Ừ.” Tử Vận gật gật đầu, rót ly trà nóng cho tôi.

“Biết từ khi nào? Anh ta, nói với cậu sao?”

Tử Vận cười lắc đầu “Làm sao anh ta lại nói cho mình biết chuyện này được, mình với anh ta cũng không thân lắm. Là vào mấy ngày hôm trước lúc Hoàn Vũ nói chuyện điện thoại với anh ta mình vô tình nghe được .”

“Vậy, vậy sao cậu không nói cho mình biết!”

“Mình làm sao mà nói được a, dù gì cũng là chuyện riêng tư của người khác. Ài…… Uổng công mình trước đó còn cảm thấy các cậu có lẽ còn có thể.” Cô ấy tiếc nuối nhìn tôi.

“Cậu thì thế nào? Không tiếp nhận được sao?”

“Mình không thể.”

“Đừng nói là cậu, đến mình cũng vô cùng sợ hãi. Có điều cũng phải nói, ba năm nay Niếp Phong vượt qua cũng không dễ dàng.”

“Anh ta…… thế nào chứ?”

“Bọn họ ở cùng không bao lâu thì Nguyên Liệt phát hiện ra bị bệnh nan y. Niếp Phong vẫn chăm sóc hắn hơn hai năm. Không hề rời bỏ, mãi đến khi hắn qua đời.” Tử Vận thương cảm nói.

Ông trời ơi……

Không biết là vì Niếp Phong, hay là vì chính mình.

Tôi bỗng nhiên rất muốn khóc.

“Nguyên Liệt kia, là người anh ấy yêu sao?”

“Ừ.”

“Hắn, không có người nhà à?”

“Có. Nhưng hình như vì Nguyên Liệt thích đàn ông cho nên đã sớm cắt đứt quan hệ.”

“Niếp Phong không nói với cậu phải không.” Tử Vận nói.

“Ừ.”

“Có một số việc tiếp nhận hay không cũng đã trở thành sự thật, chúng ta cũng không có cách nào lựa chọn .” Tử Vận khuyên tôi.

“Mình biết, nhưng chuyện này thật sự quá đột ngột. Đổi lại là Niếp Hoàn Vũ, cậu sẽ tiếp nhận được sao?” Tôi không cho rằng như vậy.

“Mình sẽ tiếp tục yêu anh ấy, mặc kệ anh ấy là cái gì.” Tử Vận kiên định nói xong.

Chân thành trong mắt bất kỳ ai cũng không thể nghi ngờ, tôi cũng hiểu được cô ấy là thật sự nghĩ như thế.

Tuy rằng tôi đã sớm biết cô ấy yêu người đàn ông kia, đã đến tình trạng không thể tự thoát ra được rồi, nhưng lời của cô ấy vẫn làm cảm động tôi.

Có lẽ, tôi thật sự không có yêu Niếp Phong đến như vậy đi.

“Nguyên Liệt kia, qua đời từ khi nào?”

“Một năm trước.”

Nếu nói như vậy, Niếp Phong ít nhất hẳn là sắp thoát khỏi bóng ma từ cái chết của người kia, bắt đầu cảm giác được sự vật rồi. Nhưng dù như vậy, tôi nghĩ anh ta vẫn là đang đau.

“Đối tốt với anh ấy một chút đi. Hiện tại anh ấy cô độc đến khiến người ta đau lòng.” Tử Vận vỗ vỗ bả vai tôi.

“Mình……”

Rất muốn.

Nhưng không dám có nhiều tự tin với bản thân lắm, hiện tại, giờ này khắc này, tôi thật sự không có cách nào tới gần anh ấy thêm một chút.

“Chẳng lẽ các cậu ở cùng nhau nhiều năm như vậy cậu cũng không có cảm giác gì sao? Thẳng thắn mà nói ‘sinh hoạt’ của các cậu thế nào?” Tử Vận mang vẻ mặt quan tâm.

“Cũng bình thường.”

“Cũng bình thường chính là không tốt. Nếu so sánh với Lôi Nặc thì sao?”

Tôi bắt đầu cảm thấy lúc này Tử Vận có chút bà tám, nhưng vẫn ngoan ngoãn trả lời.

“Anh ấy…… rất lợi hại.” Cao trào đầu tiên trong cuộc đời là anh cho tôi.

“Đúng rồi! Còn có, mình nghĩ số lần của cậu với Niếp Phong cũng không nhiều đúng không? Một tuần có được một lần hay không?”

“Có, đôi khi cũng được. Bọn mình lúc đó học tập cũng rất bận.” Tôi không được tự nhiên, vấn đề của cô ấy càng ngày càng xâm nhập sâu hơn.

“Đừng ngượng ngùng, mình là đang giúp cậu phân tích.” Tử Vận nghiêm trang.

“Cậu xem đi, không có người đàn ông nào sẽ chán ghét làm tình. Huống chi là mỗi ngày đều ôm mỹ nhân, làm sao có thể không xúc động. Mình dám cam đoan, đa số là do cậu chủ động dụ hoặc.”

Tôi xấu hổ quẫn bách nhìn cô ấy, ánh mắt cũng tròn tròn.

“Được rồi, mình không nói nữa.”

“Rốt cuộc cậu muốn nói rõ vấn đề gì a! Chứng minh mình là một con sói sao!” Tôi trừng mắt cô ấy.

“Đương nhiên không phải, mình chỉ muốn nói cho cậu biết các loại hành vi của anh ta trước kia đều là dấu hiệu . Thật sự mà nói, nếu cậu nhạy cảm hơn một chút, hoặc là quan tâm đến anh ấy nhiều hơn một chút, thì cậu sẽ phát hiện ngay.”

Tử Vận nói đúng, kỳ thật khi đó nếu tôi thật sự có đủ tỉ mỉ, có đủ quan tâm đến anh ấy, nhất định sẽ phát giác ra cái gì đó.

“Mình nghĩ, mình vẫn là cần bình tĩnh lại.”

“Ừ…… Cũng tốt.” Cô ấy gật đầu đồng ý.

“Còn cậu? Đứa bé thế nào?” Tôi nhìn cô ấy, tầm mắt lướt xuống bụng cô.

“Mình quyết định sẽ sinh nó ra, Hoàn Vũ muốn mình làm như vậy.” Cô ấy có chút thương tâm. Tôi biết cho dù Niếp Hoàn Vũ đồng ý, nhưng lòng Tử Vận vẫn sẽ cảm thấy không thoải mái. Không ai hy vọng con của mình phải gánh tội danh ‘con riêng’ cả.

“Sẽ ổn thôi, tất cả rồi sẽ ổn thôi.” Tôi chỉ còn có thể an ủi cô ấy như vậy, niềm tin là điều mỗi người chúng ta đều phải có.

“Ừ.” Cô ấy gật gật đầu.

“Đúng rồi, sắp tới sinh nhật của bác La rồi phải không.”

“Phải, cuối tuần này.”

Sinh nhật của ba mới hẳn là chuyện mấy ngày nay tôi lo lắng, một Lôi Nặc biến mất nhiều ngày nay sẽ xuất hiện sao? Còn ba sẽ nghĩ như thế nào đây! Anh chị lại sẽ nói cái gì đây!

Người đàn ông chết tiệt, cố tình quăng cho tôi một củ khoai lang phỏng tay! Còn mình thì ở một bên nhàn nhã hóng mát!

“Lôi Nặc sẽ đến.” Tử Vận nhìn tôi nói.

“Sao cậu biết?”

“Mình dường như nghe được Hoàn Vũ nói với ai đó trong điện thoại rằng Lôi Nặc gần đây muốn khai phá một mảnh núi hoang. Mà anh ta lại cần sự phê duyệt của bác La, cậu nói anh ta có thể không đến sao?”

Phải, thứ anh coi trọng vẫn là quyền lợi chính trị của ba.

Tôi, chẳng qua là một tặng phẩm.

Anh thích thì mượn đến dùng, không thích liền quăng sang một bên.

Mà tôi, bất quá cũng xem anh như một tấm chắn, một nơi có thể tránh gió.

Một cuộc hôn nhân đôi bên cùng có lợi, bởi vậy mới tiến hành được thuận lợi như thế.

Tôi có lẽ nên trở về lúc ban đầu, hưởng thụ dịu dàng cùng sủng ái của anh. Yêu cầu quá nhiều, sẽ chỉ bắt đầu làm cả hai đau khổ.

Tựa như khoảng thời gian tốt đẹp đã hy vọng xa vời với người kia, cuối cùng toàn bộ đều tan biến.