Khoảng Trống (The Casual Vacancy)

Chương 43



- Muốn cái gì nữa đây?

Thân hình sớm co rút của Terri Weedon trông nhỏ bé dù đứng ngay trên ngưỡng cửa nhà mình. Chị ta chống cả hai bàn tay khẳng khiu lên hai bên khung cửa cho ra vẻ hơn, sẵn tiện chắn luôn lối vào nhà. Lúc đó mới tám giờ sáng, Krystal vừa mới đưa Robbie đi nhà trẻ.

- Muốn nói chiện với mài - bà dì đáp. Bà dì đánh cái áo sát nách trắng và quần rộng, tướng vâm váp như đàn ông. Cheryl rít điếu thuốc rồi liếc mắt nhìn Terri qua làn khói - Bà nội Nana Cath đi rồi.

- Cái giề?

- Bà nội chết rồi – Cheryl nói to hơn – Cái quan tâm chó tha của mày cũng chết toi rồi.

Thật ra lần đầu Terri đã nghe rõ. Chỉ là cái tin ấy quá choáng váng, chị ta phải hỏi lại cho chắc chắn.

- Mày đang phê hả? – Cheryl nghi ngờ hỏi, nhìn vẻ mặt thất thần đơ ra của cô em.

- Vớ vẩn. Làm gì có.

Quả thật thế. Sáng nay Terri không chơi thuốc. Cô cai được ba tuần rồi. Chẳng có gì mà tự hào, trong bếp không gắn biểu đồ theo dõi gắn sao biểu dương, khi trước cô từng cai được lâu hơn thế này nhiều, hẳn mấy tháng trời. Obbo hai tuần rồi không thấy tới nên nhịn cũng dễ hơn. Nhưng “đồ nghề” hãy còn nguyên trong hộp bánh quy cũ và cơn thèm cứ day dứt, thiêu đốt cơ thể bạc nhược của chị ta.

- Bà chết tối qua. Mãi tới sáng nay Danielle mới thèm cho tao biết – Giờ tao tính qua bệnh viện thăm bà lần cuối đây. Danielle đang lục lọi ở nhà. Nhà bà ấy. Đồ quỷ quái tham lam.

Lâu lắm rồi Terri không bước vào căn nhà liên kế trên đường Hope, nhưng vừa nghe Cheryl nhắc tới là trước mắt cô đã hiển hiện mớ đồ linh tinh bày trên nóc tủ và những tấm rèm vải tuyn. Giờ có lẽ Danielle đang lục lọi các tủ, bỏ túi thứ này thứ khác.

- Đám tang vào chín giờ, thứ ba, chỗ nhà hỏa táng.

- Biết rồi - Terri đáp.

- Nhà đó tao với mày cũng có phần như Danielle – Cheryl nói thêm – Tao sẽ nói mình cũng muốn chia phần, nhá?

- Ờ - Terri đáp.

Cô nhìn theo cho tới khi Cheryl với mái tóc vàng chóe và mớ hình xăm khuất sau góc đường, rồi rút vào nhà.

Bà Nana Cath chết rồi. Cũng lâu rồi hai bên không nói chuyện gì với nhau. (Tao không muốn dính líu tới mày nữa đâu. Tao quá đủ rồi, Terri, tao lo đứa này rồi.) Nhưng bà vẫn gặp Krystal. Krystal thành đứa cháu cưng của bà. Bà từng đi xem Krystal khi nó tham gia mấy cuộc đua thuyền ngớ ngẩn. Bà kêu tên nó trước khi hấp hối chứ không phải Terri.

Ờ thế cũng xong, mụ quỷ già. Làm như tui quan tâm chuyện đó. Giờ cũng quá trễ rồi.

Người run lẩy bẩy, ngực đau thắt, Terri loanh quanh trong căn bếp bốc mùi kiếm thuốc lá, thật ra chỉ thèm chết người cái muỗng, ngọn lửa và mũi tiêm.

Quá trễ rồi, lúc này, để nói với bà cụ ấy những điều nên nói. Quá trễ rồi, để lại là bé Terri cưng. Con gái lớn đừng khóc… Con gái lớn đừng khóc… Đã nhiều năm rồi cô mới biết bài hát mà nội hát dỗ cô bằng chất giọng ám khói khào khào tên Sherry Bary.

Bàn tay Terri lập cập lục lọi đống linh tinh trên nóc tủ tìm mấy bao thuốc lá. Hau háu xé toạc ra nhưng bao nào cũng hết sạch. Chắc Krystal hút hết mấy điếu còn lại rồi, con bò cái nhỏ tham lam đó, hệt như mụ dì Danielle của nó không báo ai hay cái chết của bà để hôi của trước.

Trên một cái đĩa nhầy mỡ còn mẩu thuốc khá dài, Terri chùi nó vào áo thun và bật bếp gas châm. Trong đầu cô vang vọng giọng nói của cô bé con mười một tuổi ngày xưa.

Ước gì bà là mẹ của con.

Cô không muốn nhớ nữa. Cô tựa lưng vào bồn rửa hút thuốc, gắng nghĩ tới trận gấu ó sắp tới giữa hai bà chị. Không ai dám dây vào cặp Cheryl và Shane, cả hai đều thạo xài nắm đấm, mới đây Shane còn nhét giẻ rách cháy vào khe bỏ thư nhà thằng ngốc đáng thương nào đó. Cũng chính vì thế mà vừa rồi gã mới vào tù, giả như lúc đó căn nhà không vắng người thì gã còn bóc lịch lâu hơn. Nhưng Danielle có những thứ vũ khí mà Cheryl không có: tiền bạc, nhà riêng, đường điện thoại bàn hẳn hoi. Chị ta cũng quen vài vị quan chức và biết cách “nói chuyện” với họ. Chị ta có chìa khóa dự phòng của căn nhà và mấy thứ giấy tờ bí hiểm gì đó.

Nhưng Terri không tin Danielle sẽ chiếm được căn nhà dù có vũ khí bí mật đi nữa. Đâu phải chỉ có ba người họ, bà nội Nana Cath còn có cả đống cháu chắt. Sau khi Terri bị đưa vào trung tâm xã hội, bố cô cho ra cả đống con nữa. Tổng cộng là chín đứa con của năm bà vợ khác nhau, theo Cheryl tính là thế. Terri chưa bao giờ gặp số anh chị em cùng cha khác mẹ đó. Nhưng Krystal kể bà cố có gặp họ.

- Thế hả? - cô cay cú - tao ước gì bọn nó vặt sạch đồ của mụ ấy đi, con quỷ già ngu ngốc đó.

Vậy là con bé đã được gặp mấy người họ hàng khác trong gia đình, dù bọn họ chẳng phải thiên thần gì. Theo những gì Terri nghe là thế. Chỉ có mình cô, một thời là Bé-Terri-cưng của bà, là bị bà nội từ hẳn.

Khi người ta tỉnh táo, những kí ức và ý nghĩ u ám cứ không ngừng tràn ra từ phần tối tăm sâu thẳm, đầu óc như có đám trùng đen vo vo không dứt.

Ước gì bà là mẹ của con.

Hôm nay Terri mặc áo sát nách để hở phần cánh tay đầy sẹo; cổ và phần lưng trên cũng lộ rõ sẹo chảy nhằng nhịt thành nếp dị dạng như kem lỏng. Năm mười một tuổi cô từng phải nằm sáu tuần trong khu Bỏng của bệnh viện Trung tâm Tây Nam.

(- Cháu có chuyện gì thế cưng? – Mẹ đứa bé giường bên hỏi thăm.

Ông bố đã ném cả chảo khoai tây chiên đang cháy vào người đứa trẻ. Khi ấy cái áo thun đang mặc cũng bốc lửa.

- Tai nạn. - Terri thì thầm. Con bé trả lời tất cả mọi người như thế, kể cả với các nhân viên xã hội hay các y tá. Nó sợ tố cáo cha nó cũng ngang với sợ bị thiêu sống.

Mẹ cô bỏ đi chẳng bao lâu sau sinh nhật lần thứ mười một của Terri, để lại ba đứa con. Vài ngày sau, Danielle và Cheryl dọn sang sống ở nhà bạn trai. Còn mỗi mình Terri ở lại, cố gắng chiên khoai tây phục vụ ông bố và bám lấy hy vọng bà mẹ sẽ quay trở lại. Mấy ngày đêm đầu tiên ở bệnh viện, dù đau xé và vẫn còn sợ chết khiếp, con bé vẫn mừng vì nghĩ chuyện xảy ra thế này chắc hẳn bà mẹ phải nghe nói mà về đón nó. Cứ mỗi lần nghe tiếng chân ở cuối khu điều trị là tim Terri lại đập rộn lên.

Nhưng trong suốt sáu tuần đau đớn và cô đơn đó, người duy nhất đến thăm cô bé là bà nội Nana Cath. Chiều chiều, tối tối, bà lặng lẽ ngồi cạnh cô cháu gái, nhắc cháu nhớ cảm ơn các y tá, bề ngoài trông đáng sợ và khắc nghiệt nhưng lại nhân hậu đến không ngờ.

Bà mang cho Terri con búp bê nhựa rẻ tiền mặc đồ đen bóng nhưng khi Terri lộ trần nó ra, bên dưới không thấy nó mặc gì.

- Nana, nó hông có quần tí.

Nana Cath bật cười khúc khích. Bà vốn chẳng bao giờ cười như thế.

Ước gì bà là mẹ của con.

Cô từng muốn Nana Cath đưa cô về nhà nuôi. Cô xin bà thế, và bà đồng ý. Đôi khi Terri nghĩ, mấy tuần trong bệnh viện là thời gian hạnh phúc nhất đời dù đau đớn. Ở đó thật an toàn, ai cũng tử tế và chăm sóc cho cô. Cô từng nghĩ mình sẽ về nhà bà nội, về căn nhà với những tấm màn tuyn xinh xắn và không phải về với bố nữa, không phải về căn buồng ngủ cửa cứ bật tung ra buổi tối, đập vào tấm poster hình David Essex mà Cheryl bỏ lại, rồi ông bố tay kéo khóa quần, bước tới bên giường mặc nó van vỉ xin tha…)

Terri trong thực tại ném đầu lọc thuốc xuống sàn bếp rồi bước ra cửa. Cô muốn thêm nicotine. Cô đi xuôi xuống đường, theo hướng Cheryl lúc nãy. Qua khóe mắt, cô thấy hai người hàng xóm đứng trên lề đường nhìn cô đi qua. Như giẻ rách ấy hả? Còn ở đây lâu. Terri biết mình luôn là đầu đề buôn chuyện, cô biết họ nói gì về mình, có khi còn la hét sau lưng cô nữa. Con mụ hàng xóm trịch thượng lúc nào cũng lằng nhằng báo hội đồng khu về tình trạng khu vườn của Terri. Mẹ chúng nó, mẹ chúng nó,mẹ chúng nó…

Cô bước nhanh hơn, cố chạy khỏi mớ ký ức.

Mày thậm chí còn không biết thằng cha nó là ai, phải không hả con đĩ? Tao không muốn dính gì tới mày nữa đâu. Tao quá đủ rồi, Terri, tao lo đứa này rồi, mày tự đi mà chăm sóc đứa đó đi.

Đó là lần cuối cùng hai bà cháu nói chuyện với nhau; rốt cuộc bà Nana Cath cũng gọi cô bằng cái từ mà tất cả mọi người khác đều dùng. Terri cũng đáp lại đúng bằng cái giọng đó.

Thế hả, mẹ bà, đồ bò cái già thảm hại, mẹ bà.

Cô chưa bao giờ nói: “Bà bỏ rơi con rồi”. Chưa bao giờ hỏi: “Sao bà không giữ nuôi con”. Cũng chưa khi nào bày tỏ: “Con yêu bà hơn tất cả mọi người khác, bà nội à.”

Cô cầu mong gã Obbo đó trở về. Chắc gã về hôm nay, hay mai thôi. Cô phải có thuốc. Phải có.

- Ngon lành hả, Terri?

- Có thấy Obbo không? - Cô hỏi thằng nhóc đang vừa hút vừa uống trên bức tường bên ngoài cửa hàng rượu [1]. Vết sẹo trên lưng cô nóng ran như bốc lửa.

[1] off-licence: Cửa hàng bán rượu chai mang về, không uống tại chỗ như ở cửa hàng rượu - chú thích của người dịch.

Thằng nhóc lắc đầu, mồm nhai nhai, liếc mắt nhìn cô đầy dâm dục. Terri vội vã rảo bước. Cô thấy áy náy với cô nhân viên xã hội, với Krystal, Robbie nữa, đầu cô càng u u dữ dội. Nhưng họ cũng chỉ như mấy kẻ hàng xóm trừng trừng nhìn cô kia, luôn phán xét mọi thứ, họ không bao giờ hiểu được cơn thèm khát khủng khiếp của cô.

(Bà nội Nana Cath từng đưa cô về từ bệnh viện, cho cô ở căn phòng còn trống trong nhà. Đó là căn phòng sạch sẽ, đẹp đẽ nhất Terri từng được ngủ. Suốt ba buổi tối ngủ ở đó, bà nội ghé hôn cô chúc ngủ ngon xong là cô ngồi dậy trên giường, xếp mấy món đồ chơi mình có lên bệ cửa sổ. Hồi đó cô có một nắm hoa thủy tinh lanh canh trong cái bình cũng bằng thủy tinh, một cái chặn giấy màu hồng bằng nhựa trong có con sò, món này Terri cực kì thích; còn có con ngựa gốm đang chồm lên, miệng ngoạc cười ngớ ngẩn.

- Con thích ngựa - cô bé nói với bà nội.

Hồi mẹ Terri chưa bỏ đi, trường từng tổ chức chuyến tham quan hội chợ nông nghiệp. Cả lớp được xem con ngựa đen cao to lừng lững giống Shire đã đóng yên cương. Cô là đứa duy nhất đủ can đảm chạm vào nó. Mùi ngựa làm nó ngây ngất. Cô ôm lấy cẳng chân có cái móng trắng to tướng, cảm nhận những thớ thịt sống động dưới lớp lông, cô giáo luôn miệng nhắc chừng: “Cẩn thận đấy, Terri, cẩn thận đấy.” Ông già chủ con ngựa cười với cô bé bảo rằng không sao đâu, Samon sẽ không làm đau cô bé con dễ thương thế này đâu.

Chú ngựa gốm ấy màu vàng, bờm và đuôi màu đen.

- Con cứ giữ mà chơi - Lúc bà nội bảo thế, lần đầu tiên cô bé Terri biết thế nào là cảm giác cực kì hạnh phúc.

Nhưng đến sáng ngày thứ tư, bố cô đến.

- Mày phải về nhà - Gã nói, cô bé chết khiếp trước vẻ mặt gã - mày không ở với con mụ bò cái già này. Không. Không đâu con quỷ con.

Bà nội nom cũng hoảng như Terri.

- Đừng mà Mikey - bà kêu la. Vài người hàng xóm đứng trong cửa sổ ngó ra. Bà nội nắm một tay nó, bố nó kéo tay kia.

- Mày phải về nhà với tao.

Gã đấm bầm mắt bà nội rồi lôi xềnh xệch Terri vào xe hơi. Khi về tới nhà, gã đấm đá khắp người con bé.)

- Thấy Obbo không? - Terri la to hỏi bà hàng xóm nhà Obbo lúc còn cách độ năm chục thước. - Ổng về chưa?

- Tôi không biết - người phụ nữa đáp rồi quay đi.

(Lúc không đánh con bé, ông bố Michael làm những trò khác mà nó không thể nói ra. Bà nội không đến nữa. Năm mười ba tuổi Terri bỏ trốn, nhưng không phải đến nhà bà nội, nó không muốn bị bố bắt gặp. Dù sao người ta vẫn tìm được nó và đưa nó vào trung tâm xã hội.)

Terri đập cửa nhà Obbo rồi đứng đợi. Cô lại đập nữa, không có ai. Cô ngồi sụp xuống bậc cửa, run rẩy òa khóc.

Hai cô nữ sinh trường Winterdown cúp học đi ngang liếc nhìn cô.

- Mẹ con Krystal Weedon đấy - một đứa nói lớn.

- Con điếm già rã rượi đó hả? - Đứa kia lên giọng hết cỡ đáp lại.

Terri không có sức mà chửi lại vì đang khóc dữ dội. Hai đứa vừa cười vừa bỏ đi xa dần.

- Con mẹ điếm! - Một đứa gào lên từ cuối đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.