Khoảng Trống (The Casual Vacancy)

Chương 44



Đúng ra Gavin có thể mời Mary đến văn phòng để bàn thêm về thư từ trao đổi mới đây với hãng bảo hiểm, nhưng cuối cùng gã quyết định tự đến nhà cô. Gã thu xếp không hẹn gặp ai khác vào cuối giờ chiều để đề phòng khi cô mời gã lại dùng bữa, cô nấu ăn thì tuyệt vời.

Nhờ hai bên liên lạc thường xuyên, gã mất dần phản ứng thường trực muốn né tránh nỗi sầu khổ không giấu diếm của bà vợ góa. Trước đây gã luôn mến Mary nhưng ông chồng luôn khiến bà vợ mờ nhạt khi đi chung. Nhưng không phải là Mary không thích cái vai trò đứng sau ấy; ngược lại, cô có vẻ vui thích được tôn cho ông nổi thêm, cười thật lòng khi ông pha trò, và vui sướng đơn giản vì được ở bên chồng.

Cứ theo ý Gavin thì Kay sẽ không bao giờ chịu sắm vai phụ. Vừa vào số để lên dốc rẽ vào phố Church Row, hắn vừa nghĩ Kay hẳn sẽ phát khùng nếu bị khuyên nên cư xử mềm dịu một chút hay nén bớt ý riêng để người cùng đi với mình được vui vẻ hay ít ra là giữ thể diện.

Chưa khi nào gã thấy quan hệ hai người kém vui như lúc này. Quan hệ khi trước với Lisa sóng gió là thế, nhưng hai bên vẫn có những lúc đình chiến, vui cười, và đôi khi cồn cào nhớ lại những lúc vui cũ. Còn tình trạng bây giờ với Kay chẳng khác nào chiến tranh. Có khi gã còn quên mất đúng ra hai bên đang yêu nhau mới phải. Mà liệu cô có yêu mến gã chút nào không chứ?

Buổi sáng sau hôm ăn tối với nhà Miles và Samantha, hai người đã cãi một trận to nhất từ trước đến giờ qua điện thoại. Cuối cùng Kay dập máy trước mũi Gavin. Suốt hai bốn tiếng sau đó, gã cứ nghĩ tình cảm hai người đến đây là dứt, và dù đó đúng là điều gã muốn, gã lại thấy sợ hơn là mừng. Trước gã chỉ mong Kay đơn giản biến về London, nhưng thực tế bây giờ cô đã bén rễ ở Pagford, cô có công việc, lại còn cô con gái học ở trường Winterdown. Vậy là sau này gã có thể đụng mắt cô ở bất kì đâu trong cái thị trấn nhỏ xíu này. Mà cũng có thể cô đã kịp thả con rắn buôn chuyện chống lại gã: gã tưởng tượng cô lặp lại những gì đã nói với gã qua điện thoại với Samantha, hay mụ già thóc mách đằng tiệm thực phẩm, cứ nghĩ tới là gã sởn cả gai ốc.

Tôi bứng con gái khỏi nơi sinh chốn đẻ của nó, bỏ cả công việc, dời cả nhà đến đây vì anh, thế mà anh đối với tôi như con điếm miễn phí.

Người ta hẳn sẽ bảo hắn cư xử chẳng ra làm sao. Vấn đề là gã đúng là cư xử chẳng ra gì. Đúng ra đây phải là điểm quan trọng cần nhắc khi gã xuống nước xin lỗi, nhưng gã không thấy được điều đó.

Suốt cuối tuần, Gavin ngồi ngẫm nghĩ nếu làm một gã khốn thì cảm giác sẽ như thế nào. Gã chưa bao giờ mắc vào cái thế này. Sau khi Lisa bỏ đi, ai cũng tử tế và thông cảm với gã, nhất là nhà Fairbrother. Gã khủng hoảng dằn vặt suốt tới tận tối Chủ Nhật, rồi chịu hết nổi và gọi cho Kay xin lỗi. Thế là giờ gã lại mắc vào tình trạng không hề muốn, vì thế lại càng ghét Kay hơn.

Sau khi đầu xe ở lối vào nhà Fairbrother, thao tác quá quen khi Barry còn sống, gã đi tới trước cửa và để ý cỏ đã được xén sau lần gần nhất gã ghé. Vừa ấn chuông là Mary ra mở ngay.

- Chào chị, mọi chuyện… kìa chị Mary, có chuyện gì thế?

Mặt Mary ướt đẫm, mắt long lanh đầy lệ. Cô nuốt khan một hai cái, lắc lắc đầu, rồi không biết thế nào tự nhiên Gavin thấy mình đang ôm lấy bà vợ góa ngay bậc cửa.

- Chị Mary? Có chuyện gì à?

Gã cảm thấy cô khẽ gật đầu. Gã nhận rõ hai người đang đứng lồ lộ ngay giữa đường nên nhẹ nhàng đỡ cô vào bên trong. Trong tay gã, Mary thật mảnh mai và bé nhỏ, mấy ngón tay bám chặt lấy gã, mặt vùi vào áo khoác. Gã buông cái cặp da xuống nhẹ nhàng hết mức có thể, nhưng tiếng nó chạm sàn nhà vẫn làm cô giật mình lùi lại, hổn hển lấy tay che miệng.

- Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi… ôi trời ơi, Gav…

- Nhưng có chuyện gì vậy?

Giọng gã hơi khác so với lúc thường: mạnh mẽ, đòi hỏi, như kiểu Miles dùng khi công ty có chuyện.

- Có người đăng… tôi không biết… có người dùng tên Barry…

Mary vẫy gã vào phòng làm việc lộn xộn cũ kĩ nhưng ấm cúng, trên kệ bày đầy giải thưởng chèo thuyền của Barry khi trước, tấm ảnh lớn lồng khung treo tường có hình tám cô bé đang giơ cao nắm đấm, huy chương vòng quanh cổ. Cô run run trỏ về phía màn hình. Gavin mặc nguyên áo khoác ngồi xuống ghế đọc bảng thông báo trên website hội đồng khu.

- Sáng nay lúc ghé hiệu thực phẩm, Maureen Lowe bảo tôi nhiều người lên website để ngỏ lời chia buồn lắm, nên tôi vào đó định đăng lời cảm tạ. Rồi… anh nhìn kia…

Lúc cô nói gã đã kịp thấy mẩu tin đó. Simon Price không thích hợp ứng cử tham gia hội đồng, đăng bởi Hồn ma của Barry Fairbrother.

- Lạy Chúa - Gavin phát buồn nôn.

Mary lại trào nước mắt. Gavin những muốn vòng tay ôm cô lần nữa nhưng lại ngại, nhất là trong gian phòng nhỏ bé nhìn đâu cũng thấy dấu vết Barry này. Gã đành chỉ nắm cổ tay gầy guộc dẫn cô đi qua hành lang vào bếp.

- Chị nên uống chút gì đi - gã khuyên, bằng giọng quả quyết hiếm thấy. Quên cafe đi. Các thức uống chị để đâu?

Nhưng trước khi Mary kịp nói, gã đã nhớ ra. Gã đã từng thấy Barry lấy mấy cái lọ khỏi tủ chạn biết bao nhiêu lần. Gã làm cho cô một ly nhỏ gin pha tonic, món duy nhất gã nhớ cô từng uống trước bữa tối.

- Nhưng mà Gav, bây giờ mới bốn giờ chiều.

- Ma nào để ý chứ? - Gavin nói, vẫn bằng cái giọng ấy - Chị uống hết đi.

Mary bối rối cười giữa cơn nấc, cầm lấy ly rồi nhấp vài ngụm. Gã đưa cô cuộn khăn giấy nhà bếp để lau mặt mũi.

- Anh tử tế quá Gav, anh muốn dùng gì không? Café hay… hay bia? - cô cười yếu ớt.

Gã tự lấy một chai trong tủ lạnh, cởi áo khoác rồi ngồi đối diện Mary chỗ đảo bếp giữa phòng. Lát sau, cô uống gần hết cốc rượu và trở lại vẻ điềm tĩnh lặng lẽ như gã vốn biết.

- Anh nghĩ ai làm chuyện đó? - cô hỏi.

- Một thằng cực kỳ khốn kiếp.

- Giờ bọn họ đều đang đấu tranh giành cái ghế đó trong hội đồng. Vẫn xoay quanh vụ khu Fields như thường lệ thôi. Ông ấy vẫn cứ nêu lên ý kiến của mình. Hồn ma của Barry Fairbrother. Có khi nào đúng là ông ấy gửi đăng tin ấy lên bảng thông báo không nhỉ?

Gavin không biết Mary có định đùa không, gã thận trọng mỉm cười.

- Anh biết đấy, tôi vẫn muốn tin rằng ông ấy quan tâm đến chúng tôi dù đang ở nơi nào đi nữa. Quan tâm tới tôi và mấy đứa con. Nhưng cũng không chắc. Hẳn là ông ấy vẫn lo cho Krystal Weedon nhất. Anh có biết ông ấy mà ở đây bây giờ thì sẽ nói gì không?

Cô cạn ly. Gavin nghĩ gã pha không nhiều rượu gin lắm nhưng gò má cô ửng hồng.

- Không - gã thận trọng đáp.

- Ông ấy sẽ bảo là tôi có người giúp đỡ - Mary bảo, rồi Gavin ngạc nhiên khi nghe âm hưởng giận dữ trong giọng nói mà gã tưởng lúc nào cũng dịu dàng. - Phải đó, chắc ông ấy sẽ bảo “Em có cả gia đình, bạn bè, rồi còn lũ trẻ an ủi em, nhưng mà Krystal - giọng Mary lớn hơn - Krystal đâu có ai quan tâm, để ý”. Anh có biết ông ấy làm gì trong hôm kỉ niệm ngày cưới không?

- Không - Gavin lặp lại.

- Viết bài gửi đăng báo về Krystal. Krystal và khu Fields. Cái khu Fields chết toi đó. Tôi không bao giờ muốn nghe nhắc tới nó nữa. Tôi muốn cốc gin nữa. Tôi uống chưa thỏa.

Gavin cầm lấy cốc cô đem lại chỗ tủ đồ uống như cái máy, choáng váng cả người. Gã luôn nghĩ cuộc sống gia đình của Barry thực sự hoàn hảo. Lúc nào gã cũng nghĩ Mary ủng hộ trăm phần trăm những dự án với chiến dịch quanh năm của một Barry lúc-nào-cũng-bận.

- Tối tối thì đi tập chèo thuyền, cuối tuần lại chở chúng đi thi - Mary tiếp tục bỏ thêm đá vào cốc - rồi hầu như tối nào cũng ngồi máy tính, vận động người ta ủng hộ ông ấy về vụ khu Fields và soạn sửa chương trình họp cho hội đồng. Rồi ai cũng nói “Barry thật tuyệt vời, ông ấy làm mọi việc, hăng hái tự nguyện là thế, ông ấy thật gắn bó với cộng đồng.” - Cô hớp một hớp to rượu gin pha tonic nữa. - Ừ, tuyệt vời. Hoàn toàn tuyệt vời. Cho tới khi mấy trò đó giết chết ông ta. Cái hôm kỉ niệm ngày cưới, suốt ngày dài ông ấy cố viết cho kịp cái hạn chót nộp bài ngu xuẩn đó. Mà giờ họ đã in nó ra đâu chứ.

Gavin không rời mắt được khỏi Mary. Cơn giận và chất cồn làm mặt cô hồng hào trở lại. Cô ngồi vươn thẳng người chứ không cúi khom buồn bã như dạo gần đây.

- Ông ấy vì thế mà chết đấy - cô nói rõ ràng, giọng dội vang trong bếp - Ông ấy trao mọi thứ cho tất cả mọi người. Ngoại trừ tôi.

Kể từ sau đám tang của Barry, Gavin cứ ngẫm nghĩ, nếu gã chết đi thì khoảng trống bỏ lại trong cộng đồng nhỏ bé đến thế nào so với Barry. Nhưng nhìn Mary thế này, gã lại tự hỏi có thể chọn cách nào để lại khoảng trống trong tim chỉ một người thôi thì có tốt hơn không. Không biết Barry có biết Mary cảm thấy thế nào không? Lẽ nào ông không nhận thấy mình may mắn đến thế nào?

Cửa trước mở lách cách, gã nghe giọng nói và tiếng chân bốn đứa trẻ tiến vào, có tiếng giày và cặp sách quẳng thịch xuống nền nhà.

- Hi, chú Gav - cậu cả Fergus mười tám tuổi bước vào, cúi xuống hôn mẹ. - Mẹ đang uống rượu à mẹ?

- Lỗi của chú - Gavin đáp thay - Chú đưa mẹ đấy.

Mấy đứa nhỏ nhà Fairbrother thật ngoan. Gavin thích cách chúng nói chuyện với mẹ, ôm lấy mẹ, cả cách nói năng với gã và trò chuyện cùng nhau. Tất cả đều cởi mở, lịch sự, và hài hước. Gã lại nghĩ tới Gaia, con bé không cằn nhằn, hằn học thì cũng không thèm lên tiếng.

- Gavin, ta còn chưa bàn về vụ bảo hiểm nữa - Mary lên tiếng lúc bọn trẻ tản ra khắp bếp tìm đồ uống và món gì lót dạ.

- Không sao đâu - Gavin đáp ngay không nghĩ rồi vội vàng sửa ngay - thế ta vào phòng khách hay…

- Vâng.

Cô đứng dậy khỏi chiếc ghế cao, hơi lảo đảo, gã lại đỡ lấy tay cô.

- Chú ở lại ăn cơm tối chứ chú Gav? - Fergus hỏi.

- Hẳn rồi, nếu chú ấy muốn - Mary đỡ lời.

Cảm giác ấm áp cuộn lên trong lòng gã.

- Cảm ơn, thế thì hay quá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.