Khoảng Trống (The Casual Vacancy)

Chương 45



- Thật buồn quá - Howard Mollison cảm thán, hơi đong đưa mấy đầu ngón chân trước lò sưởi - đúng là quá buồn.

Maureen vừa kể cho lão nghe về cái chết của Catherine Weedon. Bà ta đã nghe cô bạn tiếp tân Karen kể hết mọi chuyện tối hôm đó, cả những người kiện cáo từ cháu gái Cath Weedon. Bà ta nhăn mặt tỏ ý phê phán một cách đầy thỏa mãn. Samantha vốn đang cực kì bực bội thấy bà ta như con khỉ cái đang cơn sướng. Miles thốt vài tiếng tỏ ý ngạc nhiên và thương tiếc, nhưng Shirley chỉ ngồi nhạt nhẽo nhìn trần nhà; bà ta vốn không thích Maureen chiếm diễn đàn để kể những chuyện đúng ra bà ta phải nghe được trước tiên.

- Mẹ của bố quen nhà đó lâu lắm rồi - Howard kể với Samantha, chuyện này cô đã nghe rồi. - Hàng xóm cùng đường Hope mà. Bà ta xem thế chứ cũng được lắm đấy. Nhà cửa lúc nào cũng sạch bong, lại còn làm việc đến tận tuổi sáu mươi. Phải, dù những người khác trong gia đình đó có thế nào thì cũng phải thừa nhận bà Cath Weedon thuộc loại tham công tiếc việc nhất đời đấy.

Howard thường rộng rãi lời khen khi đối tượng chẳng còn mà hưởng ứng.

- Ông chồng bà ấy mất việc khi xưởng thép bị đóng cửa. Nghiện rượu nặng. Cuộc đời bà ấy chẳng phải dễ dàng gì, Cath ấy.

Samantha sắp hết chịu nổi, may là Maureen ngắt lời.

- Rồi tờ Gazette’s cũng đang nhằm vào bác sĩ Jawanda! - bà ta quang quác - cứ tưởng tượng mà xe giờ bà ta thấy thế nào, báo chí vào cuộc rồi mà! Gia đình bên đó quậy chuyện lên - thì cũng phải thôi, bà già nắm trong nhà một mình ba ngày trời mà. Howard, anh biết Danielle Flower là ai không?

Shirley mặc nguyên tạp dề đứng dậy ra khỏi phòng. Samantha nhấp thêm chút rượu, cười nhạt.

- Để xem nào, để xem nào - Howard lẩm bẩm. Lão vẫn thường tự hào là biết hết mọi người ở Pagford này, nhưng con cháu nhà Weedon chủ yếu sống ở Yarvil. - không phải con gái, bà ta có bốn cậu con trai mà. Chắc là cháu gái.

- Cô ta đòi đều tra - Maureen vẫn say sưa. - Thường chuyện kiểu này phải đưa tới bước đấy thôi. Rõ rành rành thế rồi. Tôi thấy chưa tiến hành còn lạ đấy. Bác sĩ Jawanda không cho con trai nhà Hubbards dùng kháng sinh, kết quả là nó phải nhập viện vì lên cơn suyễn. Ông nghĩ sao, bà ta được đào tạo ở Ấn Độ hay là…?

Shirley đứng dưới bếp, vừa nghe vừa khuấy nước sốt. Bà hay bực bội mỗi khi Maureen giành nói thao thao không cho ai chen vào, hay ít ra là bà cảm thấy thế. Quyết không trở lại phòng khách trước khi Maureen chịu tắt đài, Shirley vào phòng làm việc thử xem có ai xin báo cáo cuộc họp hội đồng sắp tới không. Bà là thư kí hội đồng nên đã soạn xong xuôi chương trình họp.

- Howard, Miles, vào mà xem cái này này.

Shirley gào the thé, mất hẳn giọng dịu dàng, du dương thường ngày.

Howard lạch bạch chạy ra từ phòng khách, theo sau là Miles, anh này vẫn mặc nguyên bộ cánh đi làm. Cặp mắt đỏ sùm sụp đánh dày mascara của Maureen nhìn dán vào khung cửa trống như cho săn, phát điên lên vì thèm biết Shirley đã thấy những gì. Mấy ngón tay với khớp xương phồng to dưới làn da đồi mồi cứ mân mê, xoắn xít cây thánh giá và chiếc nhẫn cưới lồng vào sợi dây chuyền đeo cổ. Những nếp nhăn sâu hoắm tỏa ra từ khóe miệng Maureen xuống cằm làm Samantha nghĩ tới mồm con rối gỗ.

Sao bà lúc nào cũng ở đây thế hả? Samantha thầm quát trong đầu, với mụ già trước mặt - Bà ở đây càng làm tôi thấy lẻ loi cô độc dưới ách bố mẹ chồng thôi. Cơn ghê tởm như chất nôn trào lên trong lòng Sanmatha. Cô những muốn tóm chặt lấy căn phòng lộn xộn được sưởi ấm quá mức này mà nghiền nát nó trong tay, cho đến khi mớ đồ sứ lưu niệm sự kiện hoàng gia, lò sưởi gas, những bức tranh lồng khung mạ vàng của Miles vỡ vụn thành từng mảnh, rồi mặc cho mụ Maureen nhăn nheo, phấn son dày cộp khóc lóc mắc kẹt trong đống đổ nát, cô sẽ nhấc hết cái đống đó lên ném về phía mặt trời lặn, như thiên thần ném tạ. Rồi cái phòng khách nát bét với mụ già bất hạnh trong đó sẽ bay vút lên xuyên qua thiên đáng, đâm xuống đại dương mênh mang không bờ bến, để lại mình Samantha trong cái tĩnh mịch vĩnh hằng của vũ trụ.

Buổi chiều hôm nay của cô thật kinh khủng. Thêm một cuộc nói chuyện đáng sợ với viên kế toán, cô không nhớ mình làm sao lái xe từ Yarvil về nhà nữa. Cô vốn định rút hết tiền cho Miles nhưng vừa vào nhà thả cặp xuống, nới cà vạt ra là anh ta hỏi ngay - Em chưa bắt đầu nấu bữa tối mà, phải không?

Anh ta cố tình hít hít đánh hơi rồi tự đáp.

- Rõ là chưa. Thôi thế là tốt, bố mẹ mời mình sang ăn tối kìa – Trước khi cô kịp phản đối, anh nhanh chóng nói thêm – Không dính gì tới chuyện hội đồng đâu. Chỉ bàn về chuyện tổ chức mừng thọ sáu lăm tuổi cho bố thôi.

Giận dữ cũng có cái tốt, nó át bớt được nỗi lo sợ trong lòng cô. Cô hậm hực theo Miles ra xe. Rồi lúc cả hai đã tới góc quanh gần Nhà Trăng Khuyết, cuối cùng anh ta cũng mở miệng hỏi: “Ngày hôm nay của em thế nào”, cô trả lời “Tuyệt không chịu được!”

- Không biết chuyện gì ấy nhỉ? – Maureen lên tiếng, phá vỡ không khí im lặng trong phòng khách.

Samantha nhún vai. Thường bà Shirley chỉ gọi cánh đàn ông trong nhà và quên hẳn cánh phụ nữ. Samantha sẽ không tỏ ra quan tâm cho bà mẹ chồng thỏa mãn đâu.

Bước chân thình thịch như voi của Howard làm lớp sàn dưới thảm cót két. Maureen há cả miệng ra trông đợi.

- Thế đấy thế đấy - Howard oang oang, ì ạch lê lại vào phòng.

- Tôi lên website của hội đồng xem có ai xin phép nghỉ họp kì tới không - Shirley thoáng hụt hơi - rồi…

- Có người đăng lời cáo buộc về Simon Price - Miles nói với Samantha, chen ngang bố mẹ chiếm vai trò người phát ngôn.

- Cáo buộc chuyện gì? - Samantha hỏi.

- Vì tiêu thụ hàng ăn cắp - Howard lên tiếng giành lại vị trí trung tâm chú ý - và qua mặt các cấp trên tại xưởng in.

Samantha khoan khoái thấy mình giữ được vẻ thản nhiên. Cô chẳng biết Simon Price là ai.

- Tin đó được đăng dưới bút danh - Howard tiếp - Rõ ràng không phải bút danh tao nhã gì cho lắm.

- Ý bố là thô tục à? - Samantha hỏi - Kiểu Chim-To-Tướng ấy hả?

Howard phá ra cười rung cả phòng. Maureen vờ phát hoảng. Miles quằm mặt lại còn Shirley rõ ràng là cáu điên.

- Không hẳn thế, Sammy, không đâu - Howard đáp - người đăng tự xưng là “hồn ma của Barry Fairbrother.”

- Ồ - Samantha tắt nụ cười. Cô không khoái trò này. Dù sao cô cũng từng ngồi xe cấp cứu khi người ta thọc kim nối ống vào cơ thể Barry, đã thấy ông hấp hối dưới tấm mặt nạ bằng plastic, đã chứng kiến Mary níu tay ông khóc lóc.

- Ồ không, chẳng hay ho chút nào - Maureen lại cất giọng ễnh ương quen thuộc. - Trời, làm thế thì tởm quá. Đặt những lời đó vào miệng người chết. Lấy cái tên chẳng có ý nghĩa gì. Thế là không đúng.

- Ừ phải - Howard tán thành. Lão ra vẻ lơ đãng bước ngang phòng lấy chai rượu, rồi quay lại rót đầy ly cho Samantha - Nhưng xem ra có ai đó không buồn để ý tên hay hay tên dở gì đâu, chỉ muốn gạt Simon ra khỏi cuộc đua thôi.

- Bố ạ - Miles lên tiếng - đúng ra họ phải nhằm vào con hơn là Price chứ?

- Sao con biết họ sẽ không làm gì hả Miles?

- Là sao ạ? - Miles vội hỏi.

- Nghĩa là - Howard lên tiếng, khoái chí khi mọi người đều dồn mắt vào lão - vài tuần trước bố có nhận được một lá thư nặc danh viết về con. Không viết gì cụ thể hết, chỉ nói con không phù hợp thay vị trí của Barry. Hẳn nó cũng cùng một nguồn với mẩu tin trên mạng. Đều liên quan đến Fairbrother, thấy không?

Samantha nghiêng cốc hơi vội, rượu nhỏ xuống cằm cô đúng cái vệt mà sau này nếp nhăn “giống mồm con rối gỗ” sẽ xuất hiện trên mặt như Maureen. Cô lấy ống tay áo quệt ngang.

- Thế lá thư đó đâu? - Miles hỏi, cố không tỏ ra hồi hộp.

- Bố hủy nó rồi. Nặc danh mà, đâu có tính.

- Bố mẹ không muốn con bực, cưng à - Bà Shirley vỗ nhẹ lên cánh tay Miles.

- Dù sao thì cũng không nói gì tới con hết - Howard đảm bảo - hoặc không thì cũng chỉ tung mấy tin đồn kiểu như tin về Price đó thôi.

- Chị vợ của Price dễ thương lắm - Shirley nói, thoáng vẻ bí mật. - Nếu ông chồng làm trò, tôi tin chị vợ không biết gì đâu. Đó là bạn tôi trong bệnh viện đấy - Shirley cố ý làm màu cho Maureen nghe - cô ấy là y tá.

- Cô ta đâu phải bà vợ duy nhất không biết chuyện gì xảy ra ngay trước mũi đâu - Maureen vặn lại, ra vẻ khôn ngoan.

- Dùng tên của Barry Fairbrother thế đúng là trâng tráo hết mức - Shirley vờ không nghe Maureen nói gì. - Không hề nghĩ dùm chút nào cho bà vợ góa với mấy đứa nhỏ. Tất cả nằm trong kế hoạch của họ hết rồi, họ dám bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích mà.

- Cho thấy ta phải đối đầu với cái gì - Howarsd nói. Lão gãi gãi nếp bụng, ngẫm nghĩ. - Xét về mặt chiến lược thì làm thế cũng khôn ngoan đây chứ. Ngay từ đầu tôi đã thấy Price sẽ làm số cử tri ủng hộ khu Fields chia phiếu. Mụ Tai Cụp không động tĩnh gì, rõ ràng mụ cũng nhận thấy thế và muốn gã bị loại.

- Nhưng mà - Samantha chen vào - Có khi chả liên quan gì tới Parminder hay vụ đó hết. Có khi là ai đó ta không biết có hiềm thù gì với Simon Price thì sao.

- Trời ơi Sam - Shirley cười khẩy lắc đầu. - Rõ là về chính trị con còn non lắm.

Hừ, bà câm quách đi.

- Thế sao dùng tên của Barry Fairbrother? - Miles bất ngờ tấn công cô vợ.

- Thì tài khoản đó trên mạng mà, phải không? Vị trí của ông ta trống mà.

- Nhưng ai lại lục lọi cái website của hội đồng để tìm kiếm cái thông tin đó chứ? Không đâu - anh ta ra vẻ nghiêm trọng - đây hẳn là tay trong.

Tay trong… Libby từng kể với Samantha rằng có đến hàng ngàn loài vi sinh vật chỉ trong một giọt nước hồ, Samantha nghĩ, ngồi đây trước mấy cái đĩa sứ lưu niệm của Shirley mà cứ ngỡ như đang trong phòng họp nội các ở trên đường Downing ấy; rồi cứ tưởng tí chuyện tầm phào này trên website hội đồng khu là cả chiến dịch có tổ chức vậy, làm như mấy chuyện này quan trọng lắm.

Samantha ngang nhiên cố tỏ vẻ không thèm chú ý đến ai nữa. Cô nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm trong trẻo ngoài cửa sổ, nghĩ về Jake, cậu con trai cơ bắp trong băng nhạc Libby ưa thích. Hôm nay vào giờ ăn trưa, Samantha ra ngoài mua bánh mì kẹp rồi mua thêm tờ tạp chí ca nhạc có bài phỏng vấn Jake và nhóm nhạc. Trong đó có rất nhiều hình.

- Mua cho Libby ấy mà - Samantha giải thích với cô phụ tá.

- Trời nhìn cậu ta kìa, tôi sẽ không vì phải dậy ăn sáng mà chịu buông cậu ta ra đâu - Carly xuýt xoa chỉ tay vào tấm hình Jake cởi trần, đầu hơi ngửa ra sau phô cái cổ dày khỏe mạnh - Ồ, nhưng cậu ta mới hai mươi mốt tuổi thôi, xem đây này. Em không chơi phi công trẻ đâu.

Carly năm nay hai sáu tuổi. Samntha chẳng thèm so xem mình lệch bao nhiêu tuổi với Jake. Cô ngồi nhai bánh kẹp và đọc bài phỏng vấn, săm soi mấy bức hình. Jake giơ tay nắm thanh xà ngang quá đầu, bắp tay nổi vồng dưới tấm áo thun đen; Jake với chiếc áo sơ mi trắng phanh ngực, bụng nổi múi lồ lộ sau cạp quần trễ nải.

Samantha uống rượu Howard rót cho, nhìn chăm chăm bầu trời bên trên hàng giậu thủy lạp đen sẫm; bầu trời có màu hồng phơn phớt tuyệt đẹp, đúng như màu núm vú của cô trước khi chúng thâm đen và to dần vì mang thai, cho con bú. Cô tưởng tượng thời mình mười chín tuổi gặp Jake hai mốt tuổi, khi đó eo còn thon, nhưng đường cong còn hoàn hảo, chỗ nào ra chỗ nấy, cái bụng phẳng lì thật hợp với quần short trắng cỡ 10. Cô nhớ rõ cảm giác mặc cái quần ấy mà ngồi vào lòng người đàn ông trẻ trung, cặp đùi trần trụi cảm nhận bề mặt quần jean anh ta ấm nóng và thô ráp. Cô mơ Jake phà hơi thở ấm nóng lên cổ mình, mơ quay lại nhìn sâu vào cặp mắt xanh, thật gần đôi gò má nhô cao và cái miệng mạnh mẽ đẹp như tạc ấy...

-... ở sảnh nhà thờ, thực phẩm do Bucknoles cung cấp - Howard nói - ta sẽ mời tất cả mọi người. Cả ông bà Aubrey và Julia, tất cả. Nếu may mắn thì hôm đó sẽ ăn mừng cả hai vụ luôn, con thì vào hội đồng, cha thì thêm một năm trẻ trung...

Dục vọng trong lòng Samantha dâng trào, chếnh choáng. Khi nào mới được ăn đây? Cô thấy Shirley đã ra khỏi phòng, có lẽ để dọn đồ ăn ra bàn.

Chiếc điện thoại kề bên tay Samantha réo lên làm cô giật bắn người. Chưa ai kịp phản ứng, Shirley đã lao vào phòng. Một tay còn xỏ cái găng tay in hoa để mở lò, tay kia nhấc điện thoại.

- Số hai hai năm chín nghe đây? - Giọng Shirley ngân nga - Ồ, chào Ruth, em gái.

Howard, Miles và Maureen lập tức cứng người tập trung. Shirley quay sang nhìn chằm chằm ông chồng như thể có thể truyền giọng nói của Ruth qua ánh mắt tới trí não ông.

- À vâng - Shirley véo von - ừ...

Samantha ngồi sát ống nghe nhất, nghe được giọng phụ nữ vẳng ra nhưng không rõ lời.

- Ồ vậy sao...?

Miệng Maureen lại trễ ngoạc ra như con chim non thời tiền sử, hay đúng hơn là con thằn lằn ngón cánh, hau háu nuốt từng lời.

- À, phải, tôi hiểu rồi... không sao đâu... không không, tôi sẽ giải thích với Howard. Không, không có gì phiền đâu.

Cặp mắt nhỏ màu vàng nâu của Shirley vẫn không dời khỏi đôi mắt to lồi màu xanh của Howard.

- Ruth thân mến này - Shirley ngọt ngào - tôi không định làm cô lo lắng đâu, nhưng hôm nay cô có lên website của hội đồng chưa?... Thì… cũng không phải tin gì tốt lành nhưng tôi nghĩ cô cũng nên biết... Có người đăng tin không hay gì về Simon ấy mà... thôi thì cô tự đọc lấy nhé, tôi không muốn… được rồi. Được rồi. Gặp cô vào thứ Tư nhé. Tôi mong thế. Ừ, tạm biệt nhé.

Shirley gác ống nghe.

- Cô ấy không hay biết gì - Miles tuyên bố.

Shirley lắc đầu.

- Thế cô ấy gọi làm gì?

- Con trai cô ấy - Shirley bảo với Howard - anh chàng phụ việc mới của anh ấy. Cậu ta bị dị ứng lạc.

- Có ích ghê nhỉ, thế mà muốn làm trong hiệu thực phẩm đấy - Howard bình luận.

- Cô ấy nhờ anh trữ mấy ống tiêm adrenalin tự động trong tủ lạnh cho cậu bé, chỉ đề phòng thôi - Shirley giải thích.

Maureen chen vô.

- Bọn nhỏ thời nay sao mà không dị ứng thứ này cũng dị ứng thứ nọ.

Bàn tay không đi găng của Shirley hãy còn nắm chặt ống nghe. Bà thầm mong cảm nhận được cơn rung chấn truyền qua đường dây từ Nhà Trên Đồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.