Không Bằng Duyên Mỏng

Chương 47



Tiếu Hàm có chút do dự, dù sao cũng tự nhiên đến công ty Triển Nguyên, lúc nào cũng cảm thấy có chút kỳ quái. “Hay là thôi đi, tự em về nhà cũng được.”

Chu Triển Nguyên không nói lời nào, chỉ nắm tay cô leo lên xe, “Không sao, dù sao thời gian cũng không còn sớm, đợi lát nữa liền đến giờ ăn cơm trưa, em ngồi một lát rồi cùng đi ăn, sau đó anh sẽ đưa em về.” Suy nghĩ một chút, lại nói thêm: “Buổi tối anh tới đón em, chúng ta ra ngoài ăn. Em cảm thấy thế nào?”

Được rồi… Tiếu Hàm chỉ có thể gật đầu, tổng giám đốc Chu, anh đã sắp xếp xong xuôi cả rồi, đâu cần hỏi ý kiến em làm gì?

Đi theo Chu Triển Nguyên vào công ty, Tiếu Hàm rõ ràng cảm thấy được ánh mắt ở khắp nơi phóng tới, hoặc là tò mò hoặc là suy đoán hoặc không có thiện chí, haiz, quả nhiên không nên tới.

Nếu Chu Triển Nguyên đi theo cô đến trường học, sợ là cũng thu được hết mọi loại ánh mắt quỷ dị có thể đựng đầy một cái sọt? Các chị cùng Tư Tư, các cô ấy nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, cái này là khẳng định.

Tiếu Hàm không được tự nhiên, theo sát phía sau Chu Triển Nguyên, mượn động tác chỉnh tóc để hơi hơi cúi đầu xuống, vẫn nên nhanh nhanh đi vào văn phòng thôi, cô cũng không phải là động vật quý hiếm để người yêu thích quan sát.

Chu Triển Nguyên lại coi như không phát hiện nhóm người nhân viên của anh giờ phút này tâm tư đều đã không đặt lên công việc, chẳng qua phát hiện cô rớt lại phía sau hai bước, thừa dịp cúi xuống, đợi Tiếu Hàm bắt kịp, cực kỳ tự nhiên nắm tay cô dắt đi.

Tiếu Hàm đỏ mặt giãy giụa, được rồi, thích thì cứ nhìn, dù sao cô cũng sẽ không thường xuyên tới đây.

“Sao vậy? Có phải nóng quá không?” Chu Triển Nguyên nghiêng đầu, nhẹ giọng hỏi.

Tiếu Hàm lắc đầu, mặt đỏ gì đó không nhất định là liên quan đến nhiệt độ, “Không có gì, đến văn phòng của anh đi.” Đây là lần đầu tiên Tiếu Hàm đến công ty của Chu Triển Nguyên, nhưng cũng không thấy có gì khác, văn .lqđ. phòng rất giản dị, bây giờ bước vào văn phòng làm việc này đại khái là có khoảng hai mươi người, đều vội vội vàng vàng làm chuyện của mình, chỉ là, ánh mắt đều không hẹn mà cùng nhìn về phía bọn họ đang tới.

Thì là, lần đầu tiên thấy tổng giám đốc dẫn phụ nữ tới, sao có thể không hiếu kỳ được chứ, nhất là trong văn phòng còn có vài cô gái đối với tổng giám đốc độc thân ôm mộng hão huyền. Haiz, chưa từng gặp qua bộ dạng dạy bảo của tổng giám đốc, vài vị kia thật đúng là may mắn.

Chu Triển Nguyên cười cười, nắm tay thật chặt, chỉnh sửa lại ngay ngắn chỉnh tề, ngón tay lướt qua lòng bàn tay anh, trượt qua một chút, như là có thể đi vào lòng người được: “Đến văn phòng của anh ngồi đi, đợi lát nữa cùng đi ăn cơm.” Khi nói chuyện, đã đóng cửa văn phòng lại, ngăn chặn một luồng ánh mắt tò mò. Không có gì phải giải thích, anh là ông chủ, nhưng cũng có cuộc sống của riêng mình, kể cả những chuyện anh không muốn suy nghĩ nhiều, cứ như vậy, nên là cũng sẽ dần dần biến mất hầu như không còn thôi?

Tiếu Hàm nâng khuôn mặt tươi cười lên, người này sao mà ba câu câu nào cũng không quên ăn cơm vậy? Vì bữa sáng chưa ăn no hay nghĩ cô là cái máy ăn? Tiếu Hàm buồn bực xoa xoa mặt mình thành hình tròn, giống như rất béo vậy…

Chu Triển Nguyên buồn cười nhìn động tác trẻ con của cô, nhéo nhéo chóp mũi cô, cười nói: “Sao vậy? Cảm thấy mình béo quá hả?”

Tiếu Hàm trừng mắt nhìn anh, đâu có bạn trai nào mà nói như vậy chứ, nói bạn gái béo tròn như quả bóng, cũng nên nói cô thật là đáng yêu chứ, huông chi cô cũng không béo như thế, chỉ là eo hơi to một chút, không được, phải giảm béo, nếu không đến lúc quay lại trường sẽ bị Trần Tư Tư cười chết rồi!

“Không sao, béo nữa anh cũng không ghét bỏ.” Chu Triển Nguyên nắm cả eo cô, cười khẽ ra tiếng.

Tiếu Hàm bĩu môi, không quan tâm đến anh, có thể ăn là tốt, mẹ vẫn hay bảo như vậy. Bĩu môi, Tiếu Hàm nói nhỏ: “Anh ghét bỏ cũng tốt, dù sao có người ghét bỏ em…” Mẹ nói, phụ nữ vẫn nên là mũm mĩm chút, gầy như cái que gì đó, thật sự làm người ta nhìn phát sợ, sau này sinh con cái cũng không an toàn. Ừm, có mẹ làm bác sĩ, luôn luôn ở bên tai cô nhắc nhở những chuyện này, cho nên nhiều năm qua, thể trọng của Tiếu Hàm đều duy trì trong mức độ bình thường, sẽ không quá béo, nhưng cũng không gầy đến mức chỉ còn lại một nắm xương. Với lại thân hình cô cao không có trở ngại gì, cho dù có chút thịt cũng được che đi, không đến mức tròn như một quả cầu.

“A…? Ngoại trừ anh, còn có người nào không ghét bỏ em sao?” Chu Triển Nguyên nheo nhẹ mắt lại, kéo cô vào trong lòng ngoéo một cái, tiểu Hàm của anh thật là tốt, nhưng mà anh không tính đem cho người khác đâu.

“Hừ, nhiều lắm!” Tiếu Hàm đỏ mặt muốn tránh anh, người này, chỉ đùa một chút lại tưởng thật, thực không đùa được, quả nhiên Tư Tư nói rất đúng, đàn ông lớn tuổi gì đó, quá nghiêm túc rồi.

“Khụ khụ… Các người tiếp tục… Cái gì tôi cũng chưa nhìn thấy!” Cửa bỗng nhiên phát ra một âm thanh, sau đó là tiếng đóng cửa ‘Ầm’ một tiếng.

Tiếu Hàm lấy lại tinh thần, mặt đỏ lên một phen, xấu hổ chết đi được! Nhìn tư thế này xem, thật sự dễ làm cho người ta hiểu lầm, tay anh ôm cả eo cô, mặt từng chút từng chút tiến lại gần cô… Thật sự là, nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không giải thích được.

Chu Triển Nguyên lại bình tĩnh, cái người lão Triệu này, thật là chọn đúng thời gian. Nhẹ nhàng buông cô ra, trong lòng có chút nuối tiếc, thiếu chút nữa là hôn đến nơi rồi.

“Được rồi lão Triệu, vào đi.” Chu Triển Nguyên đứng dậy, nhìn ngoài cửa gọi một tiếng, xem ra bữa tối hôm nay không cần nể nang gì nữa rồi, không ăn được tâm can bảo bối của người này anh không phải Chu Triển Nguyên, hừ.

“Ôi ôi ~” lão Triệu bịt mắt đi tới, hai giây sau lại giả vờ híp mắt nhìn nhìn trong phòng, thấy khóe miệng Chu Triển Nguyên giật giật nhìn lão, biết chuyển biến tốt liền thôi, chọc giận người này xác định không có kết quả tốt, vội vàng thè lưỡi nhìn Tiếu Hàm cười nói: “Em dâu, anh là lão Triệu, cộng sự của lão Chu kiêm bạn thân, chúng ta đã từng gặp qua ~”

“Xin chào, em là Tiếu Hàm.” Tiếu Hàm đứng lên, mỉm cười nói, nhưng mà, từng gặp qua sao? Sao cô không có ấn tượng nhỉ.

“Lần trước tại KTV đã gặp qua, nên em không nhớ rồi.” Chu Triển Nguyên ôm bờ vai cô giải thích nói, lần trước cô uống say, chắc là không nhớ cái gì nữa. Nhưng mà cũng được, người như lão Triệu, không biết là tốt nhất, miệng thối tha thì găp làm gì.

“ôi ôi, đúng vậy, lần trước đã gặp qua, gặp qua ~ gọi anh là lão Triệu được rồi… ~” lão Triệu cười ha hả gãi đầu, lần trước nhìn thấy là một cô gái xinh đẹp, hôm nay vừa nhìn, sao lại chuyển thành nữ sinh trong sáng thế rồi hả?

Nếu không phải biết lão Chu cậu ta không ăn chơi như vậy, chắc lão sẽ nghĩ rằng cậu ta thay đổi người. Vấn đề là, rốt cuộc là lão Chu có khẩu vị kia sao?

Vừa rồi nghe đồng nghiệp nói tổng giám đốc dẫn một cô gái tới, lão liền đoán được là Tiếu Hàm, nghĩ được gặp em dâu tương lai, ai ngờ vừa đến liền phá vỡ chuyện tốt của lão Chu, haiz, quả nhiên vào nhà phải gõ cửa, chỉ là, lúc hành động lui ra ngoài vừa rồi của lão hình như nhìn thấy khóe mắt lão Chu nhìn lão hiện lên tia u ám?

Oa oa ~ lão Triệu rùng mình một cái, bỗng nhiên nghĩ đến, từ khi lão Chu bắt đầu mua quà tặng Tiếu Hàm, tổng cộng cũng mới hơn hai tháng, tốc độ rất nhanh, cái lão Chu này, quả nhiên đầy đen tối, không nói một tiếng, liền lừa được cô em gái như vậy về nhà, thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư, nuôi dưỡng loli, cô giáo trong sáng ~~ nghĩ như vậy, lão Triệu liền cười có chút YD rồi. (Ta cũng k hiểu YD này là gì T.T)

Chu Triển Nguyên vừa thấy lão Triệu tươi cười liên biết haizzz lại không biết suy nghĩ cái gì rồi, rõ ràng chị dâu là giáo viên, vậy mà không dạy dỗ chồng cho tốt, để cho lão xuất hiện cả ngày phá hoại nhà người ta.

“Lão Triệu, hôm nay bữa tối anh mời khách. Nhà hàng Duyệt Lai.” Ngữ khí Chu Triển Nguyên không đổi, nhưng mà ánh mắt quét về phía lão Triệu lại mang theo chút gì đó không cần nói rõ hàm ý, bóng đèn không phải cái nghề nghiệp vẻ vang gì, vẫn nên về hưu sớm một chút đi ~

Lão Triệu hiểu được tất cả, tội nghiệp, đếm trên đầu ngón tay vài tháng này chỉ còn lại có bao nhiêu tiền tiêu vặt, vợ của lão, lão có thể xin chi cấp không? Cái người lão Chu này không nói, vậy mà muốn đến nhà hàng Duyệt Lai! Nhà hàng Duyệt Lai đấy! Lão giàu lão sang rồi! Nhưng mà, chân giò sốt vang nơi đó cũng không tệ… Ừm.

Nhìn vẻ mặt lão Triệu đau lòng đóng cửa mà đi, Chu Triển Nguyên cười rất tươi, ái chà, lần sau /ddlqd cùng chị dâu nói một tiếng, tiền tiêu vặt của lão Triệu hơi nhiều, tiền lì xi cuối năm cũng trực tiếp đưa cho chị dâu mới được, dù sao lão Triệu này cũng không quan tâm đến sổ sách.

Tiếu Hàm sững sờ nhìn Chu Triển Nguyên, do dự nói: “Bắt lão Triệu mời khách, không tốt lắm đâu?”

Chu Triển Nguyên sờ sờ đầu cô, cười giải thích nói: “Anh cùng lão Triệu sớm đã đánh cược với nhau, anh dẫn bạn gái tới, lão sẽ mời khách. Không sao.” Anh em nhiều năm với nhau, tuy lão Triệu có lúc khác người, nhưng mà quan hệ càng tốt, mới có thể như vậy.

“Đúng rồi, vợ lão Triệu là chủ nhiệm Hoàng của trường các em.” Lần đó đi xem mặt cũng là cô ấy giới thiệu, kết quả Trần Tư Tư không đi, Tiếu Hàm đi. Như vậy tính ra, xem như chị dâu là bà mai của bọn anh, tuy nhiên hai bên đã sớm quen biết.

“A?” Tiếu Hàm cũng nghĩ tới, lần đó Tư Tư xem mắt quả là do chủ nhiệm Hoàng sắp xếp, sau đó chủ nhiệm Hoàng còn đi tìm cô hai lần, nói là cũng sắp xếp cho cô, nhưng đều bị cô đùn đẩy cho qua, lúc này gặp mặt, phải nói như thế nào? Tiếu Hàm cười khổ, quả nhiên không thể đóng cửa mà sống, còn có các chị em nơi đó, đủ loại nhức đầu.

“Triển Nguyên, em cảm thấy, đợi ba mẹ em trở về, chúng ta về nhà một chuyến đi…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.