Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 19: Đêm dài vô tận



“Hả?”

Cô mở to đôi mắt mê ly, khó hiểu nhìn anh.

“Không hiểu sao? Ha ha ·······” Anh cười nhẹ, nắm tay của cô đặt lên cự long, “Cảm nhận được không? Dùng cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của em ăn nó.”

Thật nóng! Cô lại càng hoảng sợ, hoang mang rối loạn rút tay ra.

Cảm giác nóng rực lan tỏa trong lòng bàn tay, giống như ủi nóng trái tim của cô, còn có xúc cảm trắng mịn kia, đó là ········ của cô

Khuôn mặt nhỏ nhắn càng đỏ hơn, không dám nhìn khuôn mặt tà mị của anh, ánh mắt mơ hồ rời rạc.

“Không cần sao? Có phải mệt mỏi không? Vậy thì nghỉ ngơi đi!” Anh nhếch lên môi mỏng, kéo thân thể của cô lại gần.

“Ưm ········” Cô ưm một tiếng, thân thể dán trên lồng ngực lạnh lẽo của anh, hạ thể từng đợt run rẩy, cảm giác trống rỗng từng đợt rồi lại từng đợt lan ra toàn thân.

Anh thật sự rất đáng ghét, biết rất rõ rằng ·········

Cô khó nhịn thống khổ vặn vẹo, tránh bàn tay anh đang đặt trên lưng cô, cố sức di chuyển thân thể, muốn đi đến phòng tắm xối nước lạnh.

Anh nhìn ra ý đồ của cô, duỗi tay ra, kéo cô về lại trên người.

“Ân ··········” Đụng vào lồng ngực kiên cố, cô không khỏi nhíu mày.

“Vô dụng thôi, nước lạnh không giải được tác dụng của thuốc.” Anh ôm lấy cô, tách hai chân của cô ra, để cô dạng chân ngồi trên đùi mình, “Nghe lời tôi, chính mình ngồi lên đi, thuốc phải giải, nếu không em sẽ rất khó chịu, ngoan!”

“Ô ········· ân ·········”

Cự đại nóng rực kề sát hoa huyệt mẫn cảm làm cô thiếu chút nữa xụi lơ trên người anh, bàn tay nhỏ bé vô lực chống đỡ trên lồng ngực của anh. Tiếng nỉ non ôn nhu bên tai làm cho cô hoảng loạng, đầu óc choáng váng, nặng nề, cô mở miệng to cố thở, cái đầu nhỏ vô lực buông thỏng.

Cự đại thô to thẳng đứng, phần đỉnh mượt mà thẳng tắp hướng về cô, kề sát hoa huyệt non nớt của cô.

Tô Mộ Thu chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hoa huyệt run rẩy càng lúc càng nhiều.

Bàn tay nhỏ bé chống đỡ trên lồng ngực của anh, cô quỳ lên để huyệt khẩu tiếp xúc với mũi nhọn êm dịu, ngay lập tức, huyệt khẩu liền giống như cái miệng nhỏ nhắn tự động cắn mút vào.

Sự run rẩy giống như dòng điện truyền từ đỉnh mũi nhọn quét qua toàn thân, mắt phượng xinh đẹp của Phượng Dạ Diễm nhiễm màu tình dục, không hề chớp mắt, chăm chú nhìn nơi hạ thể hai người giao nhau. Bỗng dưng, mắt anh nhíu lại, tay to nắm giữ eo nhỏ của cô hạ thấp xuống, đồng thời dùng lực đẩy lên trên một cái, trong chớp mắt, cự đại to lớn biến mất tại hoa khẩu nho nhỏ.

“Ân a ··········” Cảm giác căng trướng trong cơ thể làm cho cô nhịn không được rên rỉ lên tiếng.

Thân thể mảnh mai vô lực xụi lơ trên người anh, loại tư thế này khiến cho phân thân càng thâm nhập sâu vào dũng đạo, thậm chí chạm tới cổ tử cung của cô làm bụng cô có chút nhô lên.

Đôi mắt ngập nước mở to.

“Cố di chuyển một chút, chậm rãi nhổm lên, rồi lại chầm chậm ngồi xuống, đúng, chính là như vậy.” Anh nắm bờ eo của cô, dùng sức đem cô nhấc lên, lại chậm rãi thả cô xuống.

Thân thể nhỏ nhắn trắng muốt ngồi trên hạ thể nam tính, da thịt màu đồng của người đàn ông càng lúc càng phập phồng, mái tóc đen dài như thác nước khẽ đung đưa.

Phượng Dạ Hoàng nghiêng người tựa trên khung cửa, mắt nhíu lại, lạnh lùng quan sát một màn tuyệt đẹp trước mắt. Sau đó, anh đi tới đứng trước giường.

Phượng Dạ Diễm nhìn anh cười tà mị, cái mông hung hăng dùng sức húc lên cao.

“Ách a ··········”

Tô Mộ Thu ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng thỏa mãn mà cuồng dại.

Con ngươi đen sẫm của Phượng Dạ Hoàng hiện lên một tia giận dỗi, sắc mặt càng hung ác nham hiểm hơn.

Vẻ mặt Tô Mộ Thu vừa thống khổ vừa thỏa mãn, khuôn mặt nhỏ nhắn bình thường giờ phút này có vẻ yêu mị mê hoặc lòng người, đôi mắt bao phủ một tầng hơi nước, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, mơ hồ có thể thấy được cái lưỡi đinh hương.

Phượng Dạ Hoàng dưới bụng căng cứng đau đớn, anh cởi bỏ quần áo, một tay nắm sau gáy cô, một tay vặn mở hàm dưới của cô, eo động một cái, lửa nóng thẳng tắp xuyên qua cái miệng nhỏ của cô.

“Ô ········” Cô khiếp sợ trừng mắt, cái miệng nhỏ nhắn bị cự đại xông vào căng phồng, trong hơi thở tất cả đều là nồng đậm mùi nam tính. Cô muốn phun ra, lại bị anh siết chặt không động đậy được.

Anh không để ý tới sự phản kháng của cô, gắt gao chế trụ ót cô, nhanh mà hung ác kéo ra đưa vào.

“Ân ······ ô ·····” cự đại gần như chạm đến cổ họng của cô, làm cô muốn nôn mửa. Bàn tay nhỏ bé nắm lấy phần phân thân còn ở bên ngoài miệng, cô dùng lực đẩy nó ra.

“A ··” Anh rên lên một tiếng, bàn tay mềm mại không xương tạo cho anh khoái cảm khác thường. Tay to duỗi ra, nhấc thân thể cô đang ở trên người Phượng Dạ Diễm lên, anh rút dục vọng trong miệng cô ra, hung hăng đâm vào tiểu huyệt.

“Ân ···· ách a ······” Bị ném lên giường, lại bị hung hăng tiến vào, động tác liên tiếp làm cho Tô Mộ Thu phản ứng không kịp, đầu choáng váng kịch liệt.

Anh kéo hai chân của cô vòng lên lưng mình, thuận tiện tiến nhanh vào sâu hơn.

“Hoàng.” Phượng Dạ Diễm ở một bên ra hiệu ánh mắt với anh.

Phượng Dạ Hoàng kéo thân thể Tô Mộ Thu nằm nghiêng trên giường, động tác trừu sáp dưới thân vẫn mạnh mẽ như trước.

Phượng Dạ Diễm nằm nghiêng sau lưng Tô Mộ Thu, bàn tay tìm được chỗ giao hợp của bọn họ, đem mật dịch vẽ loạn tại tiểu cúc của cô, hai ngón tay thăm dò đâm vài cái vào, sau đó anh đem phân thân hung hăng cắm vào.

“Ô a ···· a a a a ·····”

Cô đau đớn kêu ra tiếng, hạ thể giống như bị lưỡi dao sắc bén hung hăng cắt thành hai mảnh, đau đớn làm cho thân thể cô căng ra, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng trong nháy mắt trắng bệch, một hàng lệ không thể khống chế được chảy xuống hai bên má.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đồng thời cùng dừng động tác lại. Hai huyệt co rút nhanh, nộn thịt nơi hai tiểu huyệt gắt gao quấn lấy côn thịt làm cho bọn họ không thể động đậy, có loại cảm giác như bị bẻ gãy.

Phượng Dạ Hoàng một tay nắm eo của cô, tay kia chụp lên bộ ngực của cô dùng sức xoa bóp, ngón cái và ngón trỏ kẹp một khỏa anh đào nhào nắn, môi mỏng nhẹ nhàng hôn qua lông mày cô, mắt, liếm đi giọt lệ trên má cô, cuối cùng tinh tế mút lấy đôi môi anh đào của cô.

Bên kia, Phượng Dạ Diễm một tay nhẹ nhàng xoa chung quanh chỗ hai người giao hợp, tay kia qua lại vuốt ve trên lưng cô, môi mỏng tiến đến tai cô tinh tế khẽ hôn, cuối cùng nhẹ nhàng gặm cắn vành tai cô.

“Ân ······· ân ······”

Cô cúi đầu rên rỉ, sự bỏng rát dưới hạ thể thoáng giảm đi chút ít, toàn thân dâng lên cảm giác tê dại quen thuộc.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, chậm rãi luật động.

“Ô ··· không cần ······ đau ···” Cô nức nở nghẹn ngào.

“Ngoan, lát nữa sẽ không đau.” Phượng Dạ Diễm cúi xuống thì thầm bên tai cô.

Lúc đầu còn ôn nhu, dần dần, động tác hai người càng ngày càng thô bạo, cả hai dùng tần suất, tốc độ và lực đạo giống nhau để va chạm một cách không lưu tình, dường như ăn ý trời sinh, đồng thời hung hăng rút ra, lại đồng thời hung hăng xâm nhập.

“Ân ··· a ···· không được ···· chịu hết nổi rồi ······ ô ·····” Đôi mắt cô nhắm chặt không ngừng tràn ra nước mắt, thân thể nho nhỏ bị kẹp ở giữa, bị đụng chạm cao thấp phập phồng, sự thỏa mãn giống như thủy triều bao phủ cô, lại có loại cảm giác hít thở không thông.

“Không chịu nổi là tốt nhất, để xem cô còn câu dẫn đàn ông khác không, tiểu dâm đãng.” Môi mỏng Phượng Dạ Hoàng phun ra lời nói vô tình lạnh như băng, khuôn mặt tuấn mỹ âm trầm, động tác càng mạnh hơn, nhanh hơn.

Thở dốc nặng nề, yêu kiều ngâm nga, thân thể bị lực va chạm mạnh tạo ra âm thanh “bạch bạch”, cự long ra vào hoa huyệt kéo theo tiếng “phốc phốc”, tất cả hòa trộn với tạo thành một giai điệu tình dục cổ xưa. Ngọn đèn màu vàng nhạt nhu hòa chiếu rọi trong phòng, hai cơ thể đàn ông màu đồng cường tráng, chính giữa là một cơ thể phụ nữ nhỏ nhắn trắng muốt, da thịt ửng hồng nổi bật trên gra giường màu đen. Hình ảnh hết sức dâm mĩ!

Đêm, chính là kéo dài vô tận….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.