Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 2: Gặp lại



“Môn chủ….”

Mị Phong cùng Mị Ảnh luôn luôn đứng ở cửa ra vào lắng nghe tình hình trong phòng, khi nghe được giọng nói của môn chủ thì chẳng còn quan tâm đến phép tắc nữa mà chạy thẳng tới mở cửa phòng, vội vã chạy vào bên trong, sau khi liếc nhìn lẫn nhau, bọn họ cùng quỳ xuống, “Thuộc hạ thất trách, xin môn chủ trách phạt.”

Phượng Dạ Diễm nụ cười sâu lắng, “Quỳ làm gì, tôi có nói muốn trách phạt các cậu sao? Các cậu đứng lên, đi ra ngoài đi.”

“Cám ơn môn chủ.”

Mị Phong lôi kéo Sở Mạc, Sở Nhiên ra ngoài.

“Tôi có nói cho bọn nhóc đi sao?”

Mị Phong gấp gáp quỳ xuống, “Môn chủ, trẻ con vô tội, là thuộc hạ thất trách, ngài muốn trách phạt hãy trách phạt thuộc hạ đi!”

“À?” Phượng Dã Diễm chau mày, “Ít khi thấy cậu bảo vệ cho người khác, xem ra hai tiểu quỷ này có thể uy hiếp đến địa vị của tôi, hừ…. Tôi có nên cân nhắc việc diệt trừ bọn chúng không?”

Ngữ điệu nhẹ nhàng như đang bình luận thời tiết nhưng lại làm cho Mị Phong, Mị Ảnh cảm thấy lạnh cả người.

“Ha ha… Nói đùa thôi, tôi sẽ không làm gì bọn chúng đâu! Các cậu không thấy hai đứa nó rất giống tôi và Hoàng sao?”

Mị Phong, Mị Ảnh sững sờ nhìn Phượng Dạ Diễm, nhưng không có cách nào đoán ra được ý tứ nào trên vẻ mặt tà mị.

Phượng Dạ Diễm môi mỏng khẽ nhếch, tạo ra một nụ cười nhạt, nhưng mắt phượng lại như hồ sâu u ám lạnh như băng. “Đi xuống đi.”

“Dạ.” Mị Phong, Mị Ảnh lo lắng nhìn Sở Mạc, Sở Nhiên, sau đó xoay người rời đi.

Hy vọng hai đứa không chọc giận môn chủ.

Phượng Dạ Diễm ngẩn ngơ nhìn Sở Mạc, Sở Nhiên, mắt phượng hiện lên một sự đau đớn, sau nửa ngày, ngón tay thon dài của hắn chỉ Sở Nhiên, “Nhóc, tới đây.”

Sở Mạc, Sở Nhiên nắm chặt tay nhau, không nghe lời, nhìn chằm chằm anh. Mặc dù mới bốn tuổi, nhưng bởi vì cậu, nên bọn họ dù tuổi còn nhỏ cũng đã gặp qua nhiều loại người, nếu so sánh với những người đã gặp trước đây, người này quá nguy hiểm, bọn họ trêu chọc không nổi, cũng không có cam đảm đùa giỡn bắt nạt. Hơn nữa……..

“Chà! chà!” Phượng Dạ Diễm lắc đầu, “Các ngươi hình như không hiểu tình hình lắm! Để tôi nói rõ nhé, thuộc hạ của Ám Diễm nếu không nghe lời, thông thường sẽ giao cho Lôi Sát đường, trước tiên phạt năm mươi gậy sau đó bỏ đói ba ngày ba đêm, không biết hai người ngoài kia sẽ…..”

Vẻ nghiêm nghị ngoan độc trên gương mặt tà mị như báo cho bọn họ biết anh không có nói giỡn.

“Tiểu Mạc…” Sở Nhiên mím môi thật chặt, nhìn chằm chằm Sở Mạc. Cậu đã gây họa, cậu không nên tới đây.

Sở Mạc cười, nắm chặt tay cậu, “Không sao đâu.”

Làm sao bây giờ? Không thể đi lại đó, cũng không thể liên lụy hai chú.

“Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên.”

Giọng nói trong trẻo truyền đến, Sở Ngự xông vào phòng.

“Cậu.” Sở Mạc, Sở Nhiên vui mừng kêu ra tiếng.

Vỗ nhẹ đầu hai tiểu quỷ, Sở Ngự hướng về phía người đàn ông đang nửa nằm trên giường gật đầu, “Diễm.”

Phượng Dạ Diễm hừ lạnh.

“Anh tới rất đúng lúc, hy vọng anh có thể cho tôi một lời giải thích.”

Sở Ngự sửng sốt, “Giải thích cái gì?”

Phượng Dạ Diễm ném qua một cái nhìn lạnh lẽo, “Muốn giải thích cái gì anh hiểu rất rõ, đừng giả ngu.”

Thật sự trốn không thoát sao?

Sở Ngự thở dài.

“Cậu nói hai đứa nhóc này sao? Là con của em tôi, cậu cũng biết năm đó tôi vô tình biết được mình còn có một đứa em, khi đón con bé về thì nó đã mang thai.”

“Anh không thấy là chúng tôi rất giống nhau sao? Tôi không nhớ là tôi và Hoàng có quan hệ gì với em gái anh.” Phượng Dạ Diễm lạnh lùng giễu cợt.

Sở Ngự nhún nhún vai, “Thế giới con người chính kỳ diệu như thế, không phải sao? Người với người giống nhau có gì lạ?”

“Rất tốt.” Phượng Dạ Diễm không giận ngược lại còn cười.

“Mở cổ áo bọn nhóc ra.”

Sự thật sẽ đánh bại tài hùng biện, anh chẳng muốn cùng tên kia nói nhảm.

“Mặc kệ anh là ai, làm ơn tránh ra.” “Cho tôi vào trong.” Ngoài cửa ra vào truyền đến tiếng phụ nữ trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Đừng cho con bé vào, đem con bé đi.” Tim Sở Ngự đập lỡ một nhịp, không hề suy nghĩ, hét lớn một tiếng.

Phượng Dạ Diễm nắm chặt tay, thân thể đột nhiên cương cứng. “Để cho cô ấy vào.”

Đi kèm với tiếng két két mở cửa là một bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn chạy vào trong phòng, “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên…”

Sở Ngự mệt mỏi vỗ trán một cái. Xảy ra chuyện lớn rồi!

“Mẹ…” Sở Mạc, Sở Nhiên phấn chấn nhìn người mới tới, làm nũng nhào vào trong lòng cô. Lúc này bọn chúng mới giống như trẻ con, buông lỏng sự căng thẳng trong lòng, thân thể nho nhỏ không kềm chế được run rẩy.

Cô ôm trong ngực hai đứa con trai, vỗ nhè nhẹ lưng chúng, “Không có việc gì, không có việc gì, có mẹ ở đây!” Tuy không biết bọn chúng sợ cái gì, cô vẫn nhẹ giọng an ủi.

Bốp bốp!

“Đúng là mẫu tử tình thâm!”

Giọng nói đó!

Cô nín thở, ngước mặt lên, khiếp sợ trừng mắt nhìn người đàn ông vừa lên tiếng.

Đúng là anh ta!

Sở Tình, cũng là Tô Mộ Thu lạnh lùng trừng mắt nhìn anh, đem Sở Mạc, Sở Nhiên ra phía sau người để bảo vệ, khuôn mặt nhỏ nhắn kiên quyết lạnh lùng. Nhưng mà thân thể khẽ run để lộ việc cô khẩn trương sợ hãi.

“Tiểu Thu, đã lâu không gặp.”

Môi mỏng của anh khẽ nhếch, vẽ ra một nụ cười mỉm.

Đó là nụ cười khát máu tàn nhẫn độc ác mà cô quá quen thuộc.

Phượng Dạ Diễm cầm lấy điện thoại đặt trên đầu giường, tìm dãy số quen thuộc, ấn gọi, trong khi nói chuyện, ánh mắt như dã thú từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi người Tô Mộ Thu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.