Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 24: Không uống thuốc



Mưa cuối cùng cũng ngừng rơi, nhưng mà trời vẫn u ám tùy thời đều có thể mưa thêm lần nữa, sắc trời âm u, nhiệt độ càng giảm xuống, trong thời tiết này ai cũng sẽ không muốn ra đường, trên đường cái ngoại trừ một ít xe tốc độ vù vù chạy qua thì không hề thấy người đi đường, không khí trong trẻo nhưng lạnh lẽo đìu hiu, ngay cả tâm trạng con người cũng chìm đắm trong sự u ám.

Rầm rầm rầm ····

Cửa phòng truyền đến tiếng đập cửa.

Tô Mộ Thu đứng lên đi mở cửa.

“Phi Phi, sao cậu lại tới đây?” Cô kinh ngạc nhìn người vừa đến.

Đôi mắt Nam Cung Phi Phi ửng đỏ, “Cậu thật là, rõ ràng tớ nói cùng đi nhưng cậu lại đi trước, bên ngoài mưa lớn như vậy, cậu có biết tớ lo lắng lắm hay không.”

Tô Mộ Thu vỗ vỗ đầu của cô, “Thực xin lỗi, làm cậu lo lắng, bởi vì tớ quá nóng lòng, tớ không thể đợi Bùi học trưởng tới. Nên chạy đến đây!”

Cô kéo tay Nam Cung Phi Phi đến ghế sô pha, “Phi Phi, đây là chị Diệc Thanh mà tớ từng nói, chị Diệc Thanh, cô ấy là người em thường xuyên nhắc tới, Phi Phi.” Cô giới thiệu Nam Cung Phi Phi cùng Diệc Thanh đang ngồi trên ghế sô pha giới thiệu.

“Xin chào chị Diệc Thanh.” Nam Cung Phi Phi gật đầu.

“Xin chào.” Diệc Thanh cũng đứng lên khẽ gật đầu, sau đó nhìn về phía Tô Mộ Thu, “Tiểu Thu, chị về Phượng gia trước, nếu có chuyện gì em gọi điện cho chị.”

“Dạ.” Cô gật đầu, cảm kích nhìn cô, “Chị Diệc Thanh, cám ơn chị đã ở cùng em, giúp đỡ em chăm sóc mẹ.”

Diệc Thanh sờ sờ đầu cô, “Em thật ngốc, dì Lam bình thường rất quan tâm tới tụi chị, bây giờ đến lượt chị chiếu cố dì ấy cũng rất hợp lý, nha đầu em đó, đừng lúc nào cũng gánh vác tất cả mọi việc, từ nay về sau nhớ rõ nếu có chuyện gì nhất định phải tìm tụi chị, tụi chị sẽ giúp đỡ em hết mình.” Rõ ràng vẫn còn đang độ tuổi không lo âu gì, lại kiên cường làm cho người ta đau lòng.

“Thật sự cám ơn mọi người.” Trong nội tâm cô cảm động.

Diệc Thanh ôm cô, vỗ vỗ lưng của cô, “Ngoan, chị đi trước.”

“Chị Diệc Thanh đi thong thả.” Tô Mộ Thu cùng Nam Cung Phi Phi tiễn cô ra khỏi cửa phòng, vẫy vẫy tay với cô, nhìn cô rời đi.

“Tiểu Thu, mẹ Tô hiện tại thế nào?” Nam Cung Phi Phi lo lắng nhìn về phía giường bệnh cách sô pha không xa.

“Vừa làm phẫu thuật xong, bác sĩ nói cần ở lại bệnh viện quan sát vài ngày. Chắc là sẽ không có việc gì”

Tô Mộ Thu mím môi, sâu trong lòng lại cảm thấy không an tâm.

“Phi Phi, uống nước đi, cậu xem môi của cậu đều khô lại rồi.” Cô đưa cho Nam Cung Phi Phi một ly nước.

Nam Cung Phi Phi tiếp nhận ly nước, “Cám ơn Tiểu Thu.”

“Tiểu Thu ····”

Thanh âm yếu ớt của Tô Lam vang lên.

Tô Mộ Thu vội vàng chạy tới, nâng Tô Lam đang muốn ngồi dậy lên, giúp đỡ bà tựa lên đầu giường, “Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào? Có khó chịu ở đâu không?”

Tô Lam lắc đầu, “Không cần lo lắng, không có gì trở ngại, chỉ là toàn thân không có sức lực.”

Tô Mộ Thu vẻ mặt nghiêm túc, “Mẹ, mẹ nói thật cho con biết, mẹ rốt cuộc có uống thuốc đúng giờ không? Có nghe lời của bác sĩ không?”

“Mẹ có.”

“Mẹ nói dối!” Cô hô to, cắn cắn môi, “Mẹ, nói cho con biết, vì cái gì không uống thuốc? Mẹ có biết hay không mẹ ···· mẹ thiếu chút nữa ····” Cô mở to mắt, cố gắng không cho nước mắt chảy xuống.

Lúc này cô không nên có biểu hiện yếu đuối.

Tô Lam cầm lấy tay Tô Mộ Thu, “Tiểu Thu, thực xin lỗi, mẹ ··· mẹ chỉ là không muốn liên lụy con······ tiền thuốc quá mắc, mẹ muốn tiết kiệm tiền, như vậy chúng ta có thể rời Phượng gia.”

“Liên lụy con? Mẹ có biết hay không không uống thuốc mới là liên lụy con? Tại sao phải rời đi Phượng gia? Phượng gia không tốt sao?” Tô Mộ Thu tức giận đến mức nói mà không suy nghĩ.

Cô vừa nghĩ đến việc thiếu chút nữa là mất đi mẹ thì rất sợ, rất sợ ···· cô không dám tưởng tượng ····

“Có người nói với mẹ, Tiểu Thu con bị ép trở thành ····· của Đại thiếu gia và Nhị thiếu gia” Bà nói không nên lời, “Tiểu Thu, có phải không? Đều là mẹ sai, đều là mẹ làm phiền đến con.”

Tô Mộ Thu vẻ mặt trắng bệch. Rốt cục vẫn bị mẹ biết?

“Mẹ, con ·····” Cô mím môi, mí mắt cụp xuống.

“Mẹ Tô.” Nam Cung Phi Phi một bên kịp thời ngắt lời, “Con gọi là Phi Phi, con thường xuyên nghe Tiểu Thu nhắc tới mẹ!” Khuôn mặt tuyệt mĩ của cô hiện lên một nụ cười ngọt ngào.

“Phi Phi?” Tô Lam lúc này mới phát hiện trong phòng còn có người khác, bà ôn nhu mỉm cười, “Dì cũng thường nghe Tiểu Thu nhắc tới con, ở trường học, Tiểu Thu nhà dì được con giúp đỡ rất nhiều.”

“Mẹ Tô đừng khách sáo, mẹ nói như vậy con không dám nhận, cho tới nay đều là Tiểu Thu giúp đỡ con nhiều hơn! Mẹ Tô, mẹ thật xinh đẹp, hơn nữa nghe nói tài nghệ nấu ăn của mẹ rất tốt, con hy vọng có thể có cơ hội nếm thử tay nghề của mẹ.”

“Phi Phi miệng của con thực ngọt, nếu như không ngại, chờ mẹ Tô xuất viện, mẹ Tô làm một chút ít điểm tâm cho con nếm thử.”

“Thật sao?” Nam Cung Phi Phi vẻ mặt hưng phấn, nháy đôi mắt to tròn, “Mẹ Tô phải giữ lời hứa nha!”

“Ha ha ····” Tô Lam bị Phi Phi trêu chọc nên bật cười, “Một lời đã định.”

Tô Mộ Thu ở một bên nhìn hai người, nhẹ nhàng thở ra, nếu như không có Phi Phi ở đây, cô thật không biết giải thích với mẹ thế nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.