Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 25: Mất đi



Buổi chiều, Tô Mộ Thu mua một phần cháo loãng tại căn-tin của bệnh viện. Lúc trở lại phòng bệnh, Tô Lam cùng Nam Cung Phi Phi vẫn đang trò chuyện vui vẻ, cô nhìn Tô Lam đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt của bà rõ ràng đã hồng nhuận hơn chút ít, quả cân nặng trong lòng cô thoáng được gỡ xuống.

Cô đi đến bên giường, đem cà mên đặt lên bàn, mở nắp hộp ra, mùi hương thơm nhàn nhạt của thịt bay ra, cô múc một ít cháo loãng đặt vào trong chén nhỏ, “Mẹ, ăn cháo đi!”

Tô Lam muốn tiếp nhận chén cháo, thì Mộ Thu lại nói, “Mẹ, thân thể mẹ còn yếu, mẹ nghỉ ngơi đi, con đút cho mẹ ăn.”

Cô ngồi bên mép giường, múc từng thìa từng thìa cháo loãng đưa tới bên miệng Tô Lam, Tô Lam phối hợp hé miệng ra uống.

“Mẹ Tô, vừa nãy con nói đến đâu nhi?” Ngồi ở bên kia mép giường Nam Cung Phi Phi hơi nghi hoặc hỏi.

Tô Mộ Thu buồn cười lắc đầu, “Tiểu mơ hồ, cậu nói đến, cậu khi còn rất bé a.”

“Ha ha ····” Tô Lam cười ra tiếng.

Nam Cung Phi Phi le lưỡi dí dỏm, “Mẹ Tô, mẹ biết không khi còn bé con rất nghịch ngợm. Con thích nhất cùng các chị giúp việc chơi trốn tìm, con nhớ có một lần, con trốn trên cây, mấy chị kia đều không tìm thấy con, mẹ nói có kỳ quái hay không, con dám trèo lên cây, nhưng mà không dám trèo xuống. Khi đó trùng hợp cổ họng con lại bị viêm họng nói không được, nên không thể gọi người, lúc ấy con sợ muốn chết.” Cô vỗ vỗ ngực, bộ mặt còn tràn đầy sợ hãi, “Con ở trên cây ngơ ngẩn suốt một ngày.”

“Không thể nào!?” Tô Lam quái lạ nhìn cô, “Sau đó thì sao? Con làm sao xuống được?”

“Khuya anh con về, mới tìm được con khóc sưng cả mắt trên cây. Mẹ Tô biết không? Anh ấy rất quá đáng, mắng con còn chưa tính, đã vậy còn đánh mông nhỏ của con, con đếm tới mười hai cái.” Cô chu cái miệng nhỏ nhắn, vẻ mặt ai oán.

Tô Mộ Thu ngắt nhẹ mũi cô, “Đúng là cậu nên bị đánh.”

Nam Cung Phi Phi bẹt miệng, làm nũng nhìn Tô Lam. “Mẹ Tô xem! Ngay cả Tiểu Thu cũng khi dễ con, mẹ Tô công bằng nhất, Phi Phi lúc ấy có phải là rất đáng thương?”

Tô Lam cười cười, sờ sờ đầu của cô, “Đúng vậy, ngay lúc đó tiểu Phi Phi thật sự thật đáng thương, mẹ Tô hiện tại an ủi tiểu Phi Phi, ngoan a!”

“Mẹ Tô là tốt nhất.” Nam Cung Phi Phi làm nũng ôm lấy bà, “Thời gian qua thật nhanh, con của anh trai bây giờ cũng đã ba tuổi, hắc hắc, còn nghịch ngơm hơn con, nó thường xuyên bị ba nó đánh mông nhỏ, mẹ Tô, mẹ nói con nít đều nghịch ngợm như vậy sao?”

“Chắc chắn rồi! Bản tính của con nít là rất tinh nghịch.” Nói xong, bà nhìn Tô Mộ Thu.

Ngoại trừ Tiểu Thu, cô từ nhỏ đã không khóc không náo, cũng sẽ không làm phiền bất kỳ ai, luôn luôn chỉ lẳng lặng đứng ở một bên.

Tô Mộ Thu nhìn cái chén đã không còn gì, cầm tờ khăn giấy lau khóe miệng Tô Lam, “Mẹ, còn muốn ăn nữa không?”

Tô Lam lắc đầu, “Không, mẹ no rồi.”

Tô Mộ Thu buông chén trong tay xuống, lấy cái gối dựa của Tô Lam ra, cẩn thận đặt bà nằm xuống, “Mẹ, mẹ ngủ tiếp đi, bác sĩ nói phải nghỉ ngơi thật tốt.”

“Ừ, được.” Tô Lam gật gật đầu.

Chỉ một hai phút sau, Tô Lam mệt mỏi rất nhanh chìm vào giấc ngủ.

“Phi Phi, cậu nên trở lại trường học đi!” Tô Mộ Thu nhẹ giọng nói với Nam Cung Phi Phi.

“Không cần.” Nam Cung Phi Phi lắc đầu, “Tớ muốn ở lại cùng cậu chăm sóc mẹ Tô.”

Tô Mộ Thu sờ sờ đầu của cô, “Ngoan, cậu về trước đi, ở đây từ trưa, cậu cũng mệt rồi, tớ đã giúp cậu gọi điện thoại cho Bùi học trưởng, bây giờ chắc anh ấy đã đến bệnh viện.”

“Không cần, Tiểu Thu, cậu để mình ở lại cùng cậu đi!”

“Nghe lời, đừng để Bùi học trưởng chờ lâu như vậy, cậu đi xuống lầu nhanh đi!” Tô Mộ Thu đẩy cô ra cửa.

Nam Cung Phi Phi cắn cắn môi, “Được rồi, tối nay tớ lại đến xem mẹ Tô. Cậu cũng nghỉ ngơi một chút đi.”

“Ừ.”

Nhìn cô rời đi, Tô Mộ Thu trở lại bên giường, nhìn Tô Lam đang ngủ say, vẻ mặt mờ mịt.

Mẹ đã biết, mẹ nhất định biết được cô trở thành đồ chơi của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm, có lẽ vì vậy mà mẹ mới nhất quyết yêu cầu rời đi Phượng gia, nhưng mà, hai người kia sẽ để hai người rời đi sao? Cô có thể đến hỏi bọn họ khi nào mới chán cô không? Cô nhìn xuống bụng mình, cục cưng trong bụng sớm muộn gì cũng sẽ bị bọn họ phát hiện, hay là trốn? Có thể chạy trốn tới đâu? Dựa vào sự tàn nhẫn của bọn họ, nếu như bị bắt trở về, chỉ có thể thảm hại hơn, huống chi, hai người còn thiếu nợ Phượng gia năm trăm vạn, tuy Phượng Dạ Hoàng sẽ không đòi cô, nhưng mà cô không muốn thiếu nợ Phượng gia. Cô rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?

Rầm rầm rầm ····

Tiếng đập cửa cắt đứt suy nghĩ của cô. Cô đứng dậy đi mở cửa, là bác sĩ Trình chủ trị ca phẫu thuật của mẹ và một nhóm hộ sĩ.

“Bác sĩ Trình, có chuyện gì không?”

“Chúng tôi cần làm kiểm tra tổng quát, xem có xuất hiện phản ứng bất thường nào không.”

Cô hốt hoảng, “Không phải nói chỉ cần thay qua máu thì sẽ không việc gì sao?”

“Không chắc chắn, còn phải xem thể chất bệnh nhân, bà ấy thể chất suy yếu, chúng tôi lo lắng thân thể sẽ xuất hiện khả năng chống lại máu mới.”

“Vậy phiền các vị.” Cô nhích người qua, để bọn họ tiến vào phòng.

Vừa đi vào phòng, các hộ sĩ lập tức thu xếp chuẩn bị các loại dụng cụ, giúp Tô Lam kiểm tra nhiệt độ cơ thể, kiểm tra nhịp tim đập cùng với lấy máu.

Tô Mộ Thu ở một bên lo lắng.

“Tiểu nha đầu không cần lo lắng.” Bác sĩ Trình vỗ vỗ bả vai Tô Mộ Thu, “Kiểm tra sơ bộ cho thấy thân thể bà ấy không có gì trở ngại, chỉ có điều, tối nay là giai đoạn nguy hiểm, cô nên chú ý một chút, nếu phát hiện bất thường, nhất định phải thông báo cho chúng tôi biết ngay.”

“Được.” Cô gật đầu.

“Chúng tôi đi trước.”

“Các vị vất vả rồi, đi thong thả.”

“Đừng khách sáo.”

Bác sĩ Trình dẫn nhóm hộ sĩ rời khỏi phòng bệnh, để lại một phòng đầy hơi lạnh.

Tô Mộ Thu lấy ghế đặt ở bên giường, cô ngồi ở trên ghế, có chút lo lắng bất an nhìn sắc mặt tái nhợt vẫn mê man như cũ của Tô Lam.

Thật hy vọng đêm nay có thể nhanh trôi qua.

Nhưng thời gian dường như đặc biệt trôi qua thật chậm, dần dần, cô cảm giác toàn thân bắt đầu trở nên khô nóng, đầu choáng váng nặng nề, cô sờ sờ cái trán.

Cô phát sốt. Đầu thật choáng váng, thần trí có điểm mơ hồ, cảnh vật trước mắt cũng dần dần trở nên mông lung, không được, nếu còn như vậy, cô sẽ không tỉnh táo để chăm sóc mẹ, cô phải tranh thủ thời gian tìm một người hộ sĩ hỗ trợ chăm sóc mẹ.

Cô đứng dậy, một giây sau, thân thể gầy yếu ngã xuống mặt đất tạo ra âm thanh rất lớn.

Cô cố gắng mở mắt ra, mí mắt lại nặng như bị tảng đá lớn ngăn chặn, vô luận như thế nào đều không thể mở ra, toàn thân cũng giống bị người ta gắt gao giữ lấy, không cách nào nhúc nhích được.

Không! Không cần như vậy, để cho cô đứng lên, để cho cô đi tìm một hộ sĩ, bất cứ ai cũng tốt, cứu, cứu cô!

Sự tối tăm triệt để lấy đi tia thần trí cuối cùng của cô, cô ngất đi.

Chẳng biết lúc nào, mưa to lại rơi xuống, phủ kín mặt đất cùng bệ cửa sổ, trời đất đã bị bóng đêm bao phủ, bầu trời ngẫu nhiên vang lên vài tiếng sấm, làm cho người ta cảm giác như là bầu trời đang rên rĩ, tia chớp ngẫu nhiên xẹt qua như dã thú vươn ra móng vuốt sắc bén, vô tình xé rách màn đêm. Cửa sổ không khóa, trận trận gió lạnh thổi đến, bức màn trắng muốt bay bay.

Tô Mộ Thu giật mình, đột nhiên mở mắt ra. Mẹ!

Cô chống thân thể mềm nhũn nhanh chóng bò lên, đôi mắt ngập nước khiếp sợ trừng lớn.

Tô Lam trên giường bệnh hơi run rẩy, khuôn mặt đỏ lên, môi khẽ nhếch, thì thào nói gì đó.

Tô Mộ Thu khó khăn đến bên giường, toàn thân lạnh như băng, không thể ức chế run rẩy, cô lập tức đè cái nút màu đỏ tại đầu giường.

“Xin chào, xin hỏi có chuyện gì sao?” Loa nhỏ ở đầu giường vang lên tiếng nói lễ phép ngọt ngào.

“Nhanh lên, tìm bác sĩ Trình tới, nhanh, van xin cô, nhanh lên a ·······” Giọng nói của cô run run.

Cô vỗ vỗ mặt Tô Lam, “Mẹ tỉnh tỉnh, mẹ ···· mẹ ·······”

Tô Lam hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, chỉ ú ớ nói lẩm bẩm.

“Mẹ, mẹ muốn nói cái gì?” Cô cúi đầu xuống gần bên miệng Tô Lam, muốn nghe rõ ràng hơn.

“Tiểu Thu ···· con gái đáng thương của mẹ ···· mẹ thực xin lỗi con··· thực xin lỗi ····”

Tô Mộ Thu gắt gao cắn mu bàn tay, nước mắt không khống chế tràn ra.

Cô vuốt mặt mẹ, nhẹ nhàng nói, “Mẹ, cố chịu một chút nữa, bác sĩ lập tức tới đây, mẹ nghe lời con, phải cố gắng chống đỡ, con van xin mẹ····”

“Người đâu?” Bỗng dưng, cô ngẩng đầu gào rú, “Mau tới a! Mau tới cứu mẹ tôi ······”

Bác sĩ Trình mang theo các bác sĩ khác tiến vào phòng, sau khi nhìn tình hình của Tô Lam, hơi kinh hãi, “Nhanh, lập tức mang đến phòng cấp cứu, lập tức tiến hành phẫu thuật.”

Bác sĩ và hộ sĩ đem Tô Lam đặt ở trên xe đẩy, rất nhanh đẩy ra khỏi phòng, hướng đến phòng cấp cứu, Tô Mộ Thu sốt ruột theo sát phía sau.

Tại cửa phòng cấp cứu, bác sĩ Trình ngăn Tô Mộ Thu lại, “Tô tiểu thư, cô ở bên ngoài chờ.”

Cô nhìn ông cầu khẩn, “Bác sĩ Trình, ông nhất định phải cứu mẹ tôi, tôi xin ông.”

Bác sĩ Trình gật đầu, “Được, tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Tô Mộ Thu ở bên ngoài, nhìn cái đèn đỏ chướng mắt trên cửa, tâm như bị bóp nghẹt, sắp không thở nổi. Cô sốt ruột ở cửa ra vào đi tới đi lui.

Thời gian phảng phất dài như một thế kỷ, đèn đỏ cuối cùng cũng tắt. Cô sốt ruột đi đến trước mặt bác sĩ Trình đã xuất hiện ở cửa ra vào, “Bác sĩ Trình, mẹ tôi thế nào?”

Bác sĩ Trình vẻ mặt nghiêm trọng, không đành lòng mở miệng. “Thật xin lỗi.”

“Không! Không ······” Cô lắc đầu, vẻ mặt không tin, “Ông gạt tôi, ông gạt tôi ·····” Cô chạy vào phòng, giật ra tấm vải trắng phủ toàn thân Tô Lam, “Mẹ, mẹ đứng lên cho con, mẹ có nghe hay không, mẹ đứng lên cho con a ······” Cô lay mạnh thân thể của mẹ, gào rú khàn cả giọng.

Bác sĩ đứng một bên không đành lòng nhìn cô, kềm chế động tác của cô, “Tô tiểu thư, cô bình tỉnh một chút, bà ấy thật sự đã ····”

Cô gạt tay ông ra, “Tôi không tin, các người gạt tôi, ngay cả mẹ cũng gạt tôi ···· đều gạt tôi ····”

Nước mắt ngăn không được chảy xuống gương mặt của cô, làm cho mọi người có mặt ở đó đều cảm thấy xót xa, mũi cảm thấy chua xót.

“A ·······” Cô thê lương quát to một tiếng, chạy ra phòng giải phẫu, té ngã lại đứng lên, lảo đảo chạy, trên hành lang thật dài té ngã không dưới mười lần.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.