Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 28: Hoan ái



Đêm khuya, thư phòng đèn đuốc sáng trưng, hai người đàn ông tuấn mỹ lười biếng ngồi trên ghế sô pha, như đế vương tôn quý, kiêu ngạo bất phàm, tuy bất động nhưng khí thế bức người, làm kinh sợ lòng người, rất khó tưởng tượng được nếu như bọn họ cử động sẽ gây cho người khác cảm giác áp bách mãnh liệt như thế nào. Điểm khác biệt duy nhất là, một người thì lãnh túc, trên mặt rét lạnh như băng quanh năm không thay đổi, người kia lại có vẻ tà mị hơn, mắt phượng hàm chứa nhàn nhạt tà ý.

“Nghe nói bên anh có một tổ chức tên ‘Hắc Đế Tư’ cho người thu mua cổ phần, rất nhiều công ty lớn đã bị thu mua, việc buôn bán của Phượng gia cũng bị ảnh hưởng nhỏ phải không? Hiếm thấy anh có chuyện không làm được.”

Phượng Dạ Diễm giọng nói hơi vui vẻ vang lên.

Phượng Dạ Hoàng hừ lạnh, “Nếu như không có nghe sai, bên em cũng có tổ chức mới tên ‘Minh’ trắng trợn thu mua súng ống đạn được, người thao túng phía sau lưng cũng là có danh hiệu là ‘Hắc Đế Tư’, không phải sao?”

“Ha ha ···” Phượng Dạ Diễm nở nụ cười trầm thấp, “Thật thú vị, mạng lưới tình báo rộng lớn của Phượng gia lại điều tra không ra lai lịch ‘Hắc Đế Tư’, nghe nói những người từng có giao dịch với hắn ngày hôm sau tất cả đều mai danh ẩn tích, ‘Hắc Đế Tư’, một người đàn ông thần bí khó lường, bây giờ em rất muốn sớm được nhìn thấy hắn.”

Mắt phượng xinh đẹp nổi lên hưng phấn, đó là ánh mắt khát máu lúc kẻ mạnh gặp phải kẻ mạnh.

Phượng Dạ Hoàng vẫn là gương mặt không biểu tình, mắt phượng mặc dù không hiện lên sự hưng phấn, nhưng thực sự không thể bỏ qua tia khát máu lóe lên trong ánh mắt.

Phượng gia từ trước đến nay đều có châm ngôn ‘Người không phạm ta ta không phạm người’, đã có người dám phạm đến Phượng gia, uy hiếp địa vị Phượng gia, vậy không thể trách bọn họ hung ác đáp trả.

Mắt Phượng nhếch lên, ánh mắt chiếu đến cửa ra vào, môi mỏng Phượng Dạ Diễm câu dẫn ra một nụ cười nhạt, “Tiểu Thu, tới đây.”

Tại cửa ra vào, Tô Mộ Thu mặt một bộ đồ ngủ trắng muốt, da thịt vốn trắng nõn dưới màu trắng càng trở nên tái nhợt, gần như trong suốt, có loại cảm giác lúc nào cũng có thể biến mất.

Cô mím môi, nhìn anh, chậm rãi đi đến trước mặt người đàn ông khác.

Tuy Phượng Dạ Hoàng rất lạnh lùng, nhưng là so với Phượng Dạ Diễm anh không cho cô cảm giác áp bách mãnh liệt như vậy, không đến mức có loại cảm giác hít thở không thông.

Phượng Dạ Hoàng cau mày kiếm, tay duỗi ra đem Tô Mộ Thu ôm vào trong ngực. Thân thể nhỏ nhắn yên tĩnh mềm mại dựa trên lồng ngực khoẻ mạnh của anh, một tay anh ôm lấy eo cô, một tay khác vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, động tác nhu hòa cưng chiều, giống như đối với người mình yêu thương nhất trên thế gian.

Đôi mắt trong như nước nhắm lại, quyến luyến hưởng thụ sự ôn nhu khó có được của anh.

Nếu như đây là một giấc mộng, thì đây là một giấc mộng đẹp, thật hy vọng vĩnh viễn vĩnh viễn không tỉnh lại.

“Tại sao muộn như vậy còn chưa ngủ?” Anh trầm thấp hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn dán trên ngực anh, cảm thụ được chấn đông nhẹ trên ngực anh, nghe tiếng nói từ tính trầm thấp của anh, cô có cảm giác buồn ngủ.

Cô lắc đầu, “Chưa có buồn ngủ.”

“Vì sao lại ngoan ngoãn như thế?”

“Anh không thích sao?” Thanh âm của cô nhẹ nhàng ôn nhu.

Ngón trỏ thon dài nâng cằm của cô lên, mắt phượng hẹp dài bình tĩnh nhìn chỗ sâu nhất trong mắt cô, ánh mắt sắc bén, phảng phất có thể xuyên thấu hết thảy. Nhưng mà, cô trong mắt ngoại trừ nhu tình ra thì rất sạch sẽ, không hề có chút tạp niệm nào.

Phượng Dạ Diễm bên cạnh duỗi tay ra nắm giữ lấy ót cô, dùng sức xoay mặt của cô qua, “Có phải là làm sai việc gì rồi? Nghe nói buổi sáng hôm nay em tìm Ngự tới, các người có chuyện gì gạt chúng tôi? Hả?” mắt phượng lóe lên nguy hiểm tà khí, thanh âm nhu hòa lại làm cho lòng người run sợ.

“Không có.” Vẻ mặt cô thẳng thắn thành khẩn, “Chỉ là đột nhiên muốn tìm Sở học trưởng tới nói chuyện phiếm.”

“Tìm anh ta nói chuyện phiếm đặc biệt chọn đúng lúc chúng tôi không ở đây, em nghĩ chúng tôi có tin hay không?”

“Ngô ··” Cô kêu rên, cái ót truyền đến một chút đau đớn.

“Diễm.”

Phượng Dạ Hoàng kéo tay Phượng Dạ Diễm ra, đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lạnh lùng mở miệng, “Thách em cũng không dám phản bội chúng tôi, em tốt nhất không cần nghĩ ý niệm gì trong đầu, tôi tin chắc rằng em sẽ không thích sự trừng phạt của chúng tôi đâu.”

Cô hạ mắt xuống, che lấp bối rối trong đó.

“Đã lâu rồi các anh không có ôm em. Em muốn ··” Bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng xoa lồng ngực của anh, cô tiến đến vành tai anh nỉ non.

“Tiểu yêu tinh.”

Phượng Dạ Hoàng mắng một tiếng, giữ gáy cô, cúi thấp đầu vội vàng tìm đôi môi phấn nộn hung hăng chiếm lấy, cái lưỡi bá đạo cưỡng chế thăm dò vào trong miệng cô như cuồng phong mà tàn sát bừa bãi, cho đến khi cô hô hấp dồn dập, khuôn mặt ửng hồng, sắp không thở được.

Phượng Dạ Diễm ở một bên cảm giác ngực hơi khó chịu, khuôn mặt anh âm trầm, tiến đến giữa bọn họ, hung hăng cắn lên cánh môi sưng đỏ của Tô Mộ Thu, dường như gặm cắn cho hả giận.

“Ô ··· đau ···” Cô hô nhỏ.

Phượng Dạ Diễm nhắm mắt lại, duỗi ra đầu lưỡi liếm láp hai cánh môi cô, nhẹ nhàng mút vào nơi chảy máu do bị anh cắn phá.

Phượng Dạ Hoàng nhìn bọn họ suy nghĩ điều gì đó.

Diễm chưa từng vội vàng xao động như thế.

Phượng Dạ Diễm đứng lên đi đến sau lưng Tô Mộ Thu, đôi tay lớn dùng sức kéo, váy ngủ trên người cô liền bị xé rách rơi trên mặt đất. Anh tiện đà cởi luôn áo ngực cùng quần lót của cô.

Một giây sau, một thân thể trần truồng trắng muốt mềm mại nằm sấp trên người đàn ông tây trang màu đen chỉnh tề, tạo cho người xem thị giác mãnh liệt.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên, ngượng ngùng chôn sâu vào ngực Phượng Dạ Hoàng.

Gương mặt Phượng Dạ Diễm lạnh lùng, bàn tay giữ eo cô, làm cho thân thể cô nửa người trên dựa vào Phượng Dạ Hoàng, nửa người dưới nâng lên, không đợi cô kịp thích ứng, anh cử động một cái, cự đại to dài thô to của chính mình đưa vào hoa huyệt.

“Ô a ···”

Thân thể cô căng ra, bàn tay nhỏ bé níu chặt áo Phượng Dạ Hoàng.

Nhiều ngày chưa hoan ái mà lại còn không có khúc dạo đầu liền bị phân thân thô to hung hăng xâm nhập, có loại cảm giác bị xé rách.

Phượng Dạ Hoàng đưa tay đến chỗ giao hợp của hai người nhẹ nhàng xoa, giảm bớt đau đớn cho cô, tay kia lôi kéo quả anh đào trước ngực cô.

Cảm giác được tiểu huyệt cô thoáng buông lỏng, Phượng Dạ Diễm bắt đầu luật động, bắt đầu ở trong cơ thể cô chậm rãi rút ra đưa vào. Anh chế trụ mông cô, hung hăng tiến vào, chạm lên điểm mẫn cảm nhất trong cơ thể cô.

“Ân ····· ngô a ····”

Cái miệng nhỏ nhắn tràn ra tiếng rên rỉ tinh tế.

Cảm giác tê dại trong cơ thể làm cho cô co quắp, mũi chân cong lên, thân thể của cô được bọn họ dạy dỗ sớm đã có phản ứng tự nhiên, hoa huyệt bắt đầu tiết ra mật dịch, phun lên cự đại to lớn trong cơ thể cô.

“A ···” Cô phát ra một tiếng than nhẹ, nóng rực thô to đột nhiên rút ra toàn bộ, hoa huyệt co mẫn cảm co rút lại, ngay một giây sau lại bị nhồi vào thật sâu. Cảm giác kia ···· là từ phía trước xâm nhập vào.

Phượng Dạ Hoàng thẳng tiến vào thật sâu, nhưng lại rất nhanh rút ra, trong nháy mắt, Phượng Dạ Diễm cử động, hung hăng cắm vào, bọn họ một cái tiến một cái lui, phối hợp cùng nhau, tốc độ càng lúc càng nhanh, lực đạo càng lúc càng lớn, không còn ôn nhu, dần dần thô bạo hơn, căn bản là không cho cô có cơ hội thở dốc.

“Ngô ··· không ··· quá nhanh ··· không được ···”

Trong bụng có cục cưng ····

Cô gắt gao níu lấy áo Phượng Dạ Hoàng, muốn làm chậm lại động tác của bọn họ, nhưng dưới sự tiến lui mạnh mẽ, thân thể nhỏ bé và yếu ớt không thể chống cự lại chỉ có thể ghé vào trên người Phượng Dạ Hoàng để mặc bọn họ luân phiên nhau tiến tới, một lần lại một lần, tiểu huyệt bị một dòng lại một dòng tinh dịch nóng hổi phun vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.