Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 33: Phiên ngoại về Phượng Dạ Hoàng



Tôi là người thừa kế Phượng gia. Từ nhỏ đã tiếp nhận đủ loại huấn luyện nghiêm khắc để sau này trở thành một cường giả. Hai mươi tuổi chính thức tiếp quản Phượng Đế. Trong nửa năm, tôi làm cho Phượng Đế càng ngày lớn mạnh, hầu như khống chế toàn bộ thị trường thế giới, hoàn toàn không uổng phí chút sức lực của tôi, các trưởng lão nói tôi là kỳ tài khó có được, đối thủ thương trường nói tôi là quỷ Sa Tăng tác phong tàn nhẫn vô tình, tôi không quan tâm, người khác nói như thế nào về tôi, tôi đều không có cảm giác, tôi có thể mặt không đổi sắc mà chiếm đoạt một cái công ty lớn, cũng có thể mặt không biểu tình lấy đi tính mạng của bất cứ kẻ nào trái lệnh tôi. Tất cả đối với tôi mà nói, không có bất cứ ý nghĩa gì, lòng của tôi, hoàn toàn tĩnh mịch.

Phụ nữ trong lòng tôi chỉ là công cụ tiết dục. Tôi có dục vọng bản thân nhưng tôi không sa vào nữ sắc. Phượng gia an bài phụ nữ cho tôi luôn luôn là tuyệt mỹ kiều diễm. Phụ nữ, hừ, phụ nữ xinh đẹp trước tiền tài cùng quyền lực đều trở nên xấu xí thô bỉ, làm cho người ta chán ghét. Trên mặt càng nhu thuận mềm mại, bên dưới càng chanh chua tranh giành tình cảm.

Có phụ nữ hỏi tôi có yêu cô ta không, yêu sao? Đó là cái gì? Lúc ấy tôi cười nhạt, cũng không có để ý tới, chỉ là sau đó cũng không hề gặp lại cô ta nữa, không lâu sau, lại có một nữ nhân khác không biết trời cao đất rộng hỏi cùng một cái vấn đề, lòng tôi không vui, phụ nữ ngu xuẩn, tại sao đều thích hỏi loại vấn đề này?

Người phụ nữ kia vì ngu xuẩn mà phải trả một cái giá lớn, tôi hạ lệnh, cắt đứt tất cả giao dịch với gia tộc của cô, công ty lớn trong một đêm tuyên cáo phá sản, từ đó về sau, không có nữ nhân nào dám lỗ mãng, hỏi vấn đề này nữa.

Cho đến khi gặp cô ······

Tôi gặp gỡ cô gái nhỏ kia trong buổi sáng nhàm chán, Phượng Dật Hành đem về một sự phiền toái cho tôi, tôi không có kiên nhẫn cùng một tiểu cô nương nói chuyện trời đất. Tôi đang tự hỏi nên dùng lý do gì để đuổi cô ta đi thì tiếng đập cửa vang lên.

Tôi tùy ý liếc qua, vào phòng là một cô gái miễn cưỡng cũng chỉ có thể xem như thanh tú, cúi đầu, quần áo rộng thùng thình bao phủ thân thể nhỏ gầy, nhìn không ra dáng người, mái tóc mềm mại đen bóng, nữ giúp việc Phượng gia luôn luôn phải trải qua chọn lựa kỹ càng cho dù là đầu bếp nữ cũng yêu cầu dung mạo tuyệt mỹ, một cô gái bình thường như vậy thật khiến tôi cảm thấy quái lạ.

Cô buông khay xuống thì không có lập tức rời đi, mà là đứng ở một bên, tôi có thể cảm giác được cô ta phóng ánh mắt lửa nóng về phía mình, loại ánh mắt này tôi không lạ lẫm, từ nhỏ đến lớn, tôi gặp qua không ít, chỉ là không ngờ một nữ giúp việc nho nhỏ lại lớn mật như vậy, vượt quá dự liệu của tôi.

Tôi bưng cà phê lên uống một ngụm nhỏ, ánh mắt hiện lên sự nghiền ngẫm.

Cô còn chưa bỏ đi! Còn muốn nhìn đến khi nào? Năm phút đồng hồ? Mười phút?

Dần dần, tôi phát giác có điều không đúng, thân thể bắt đầu dấy lên nho nhỏ hỏa diễm, dục vọng giữa hai chân dần dần thức tỉnh.

Cà phê bị bỏ thuốc?

Tôi giận tái mặt, trực giác giương mắt nhìn về phía nữ giúp việc kia, mắt của cô rất đẹp, hình cầu sáng sáng, chỉ là trong mắt cô có mê luyến ái mộ làm cho tôi chán ghét. Là cô hạ dược sao? Có ý đồ gì,địa vị nữ chủ nhân Phượng gia sao? Chẳng lẽ tiền tài cùng quyền lợi sẽ làm cho người ta trở nên như vậy?

Tôi giữ cô ta lại, vốn chỉ là muốn chất vấn cô, tôi không nghĩ tới cô sẽ cho tôi một cái tát! Cô đang dùng lạt mềm buộc chặt sao? Không có người nào dám can đảm đánh tôi, tôi tức giận nên dùng sức ra đòn, cô ngã ngồi trên mặt đất, cô lạnh lùng phản ứng làm cho tôi tức giận hơn.

Kỳ thật chỉ là một ít cà phê, dược tính hoàn toàn không đủ để phá hủy lý trí của tôi, nhưng mà tôi đột nhiên rất muốn nhìn xem nếu như cô bị xâm phạm, có thể bình tĩnh nữa không, cho nên tôi đặt cô trên bàn sách xâm phạm. Dáng người cực kỳ tốt được giấu ở dưới quần áo, tư vị cô cũng ngọt ngào ngoài sức tưởng tượng, tiểu huyệt căng đầy ẩm ướt, mất hồn, làm cho tôi lần đầu tiên trong đời cảm thấy không khống chế được.

Cho dù là bị xâm phạm nhưng phản ứng của cô rất lạnh lùng, rất bình tĩnh. Sự thản nhiên trong mắt cô làm cho tôi cảm thấy thú vị, tôi cao hứng có ý định điều tra chân tướng trong đầu, tôi đã thật sự làm vậy. Cuối cùng, cô thừa nhận là cô bỏ thuốc, nhưng mà, tôi ngược lại không tin cô, lúc này, ngay cả tôi cũng không rõ mình nghĩ gì.

Đêm hôm đó, Diễm trở về, cậu ấy có chút kinh ngạc nhếch mi nhìn tôi, tôi không có để ý đến cậu ấy, cậu ấy chỉ nhún nhún vai đi mất.

Đêm khuya, cậu ấy trở về, nằm ở trên giường tôi, tôi ngửi thấy được trên người cậu ấy nồng đậm mùi vị hoan ái, tôi biết rõ, cậu ấy đã đi tìm cô. Màn đêm đen đặc, tôi dễ dàng bắt gặp ánh mắt của cậu ấy, như dã thú cướp đoạt xâm chiếm, tôi trầm thấp nở nụ cười, cậu ấy cũng cười. Chúng tôi có chung một quyết định. Phượng Dật Hành thường nói hai người chúng tôi rất ác liệt, điểm này, tôi rất đồng ý, cùng Diễm xài chung một người phụ nữ, tôi cũng không ngại.

Lần đầu tiên trong đời, tôi có ý muốn mãnh liệt cướp đoạt thứ gì đó.

Hôm sau, nữ giúp việc kia đã không còn ở Phượng gia, đối với kết quả điều tra thân phận của cô, tôi có chút kinh ngạc, nhìn không ra cô bình thường lại có thể trở thành học viên học viện Thánh Tu Tư. Chúng tôi tìm tới cô, cô cũng không làm cho tôi thất vọng, sự bất tuân sâu trong đôi mắt làm cho ta cảm thấy tán thưởng, nhưng mà, thương nhân đều hiểu phải lợi dụng điều kiện sẵn có vì vậy tôi không sợ cô không nghe theo.

Tư vị ngọt ngào của cô làm tôi phát nghiện, càng tham luyến thân thể xinh đẹp của cô, mỗi lần đều không biết thoả mãn, không…còn hứng thú đụng những người phụ nữ khác.

Tiệc đính hôn của Thần, tôi và Diễm đều tham gia, bởi vì cô nhất định sẽ đi.

Đêm hôm đó, chúng tôi tiến vào liền nhìn thấy cô, cô lại giống như tránh chúng tôi, tôi liền tức giận. Áo dạ hội vàng nhạt làm nổi bật lên làn da trắng nõn của cô, khí tức tinh khiết nhu hòa tự nhiên làm cho yên tĩnh lòng người, rồi lại ẩn ẩn lộ ra diêm dúa lẳng lơ mị hoặc, tại thế giới bôi son trát phấn, cô thanh lệ gây sự chú ý của mọi người, như một đóa lan kiêu ngạo.

Đàn ông ở đây hơn phân nửa đều đem ánh mắt dừng lại trên người cô, ngực tôi một cổ khí chắn, đột nhiên muốn hung hăng ôm chặt cô, không cho những người khác nhìn, cũng muốn móc hết mắt những người đàn ông nhìn cô chằm chằm kia. Lục Nhĩ Nhã ở bên cạnh đong đưa cánh tay của tôi, muốn kéo tôi tiến ra sàn nhảy, tôi lạnh lùng liếc cô một cái, tùy ý để cô kéo tôi vào sàn nhảy.

Sau khi tôi vào sàn nhảy không lâu, cô liền bị một người nam nhân kéo vào, tôi nhìn ra người đàn ông kia cũng là nhân vật cường thế, tôi rất muốn bỏ qua Lục Nhĩ Nhã sau đó đem cô ôm trở lại trong ngực, lại chứng kiến, bọn họ thân mật ôm nhau một chỗ. Hai người là tình nhân sao? Hay là cô trời sinh tính dâm đãng, thừa dịp chúng tôi không có chú ý liền câu dẫn đàn ông khác? Lúc này bởi vì không đùa giỡn được chúng tôi, liền xem xét người đàn ông có quyền thế khác? Cô đã lộ nguyên hình rồi sao?

Đêm đó, hai người chúng tôi hung hăng muốn cô một lần lại một lần nữa.

Bất kể là đã thấy cô cùng nam nhân khác ôm ấp, hay là thấy biểu hiện say mê trên mặt cô lúc cùng Diễm hoan ái, tôi đều cảm thấy phẫn nộ trong lòng, từ khi nào thì suy nghĩ của tôi càng ngày càng bị cô ảnh hưởng? Còn nữa, từ khi nào thì lý trí của tôi, tự chủ của tôi, càng ngày càng mất đi khống chế? Tôi không dám suy nghĩ sâu thêm nữa.

Buồn cười! Tôi cường thế như vậy khi nào thì trở nên sợ sệt?

Tôi ẩn ẩn phát giác được một thứ gì đó, tin tưởng Diễm cũng giống tôi, nhưng mà chúng tôi cũng không muốn thừa nhận.

Đêm đó mẹ của cô mất, Diễm ôm cô trở về toàn thân ướt đẫm, sắc mặt cô trắng bệch, lòng của tôi đột nhiên chùng xuống, tôi nhanh chóng kêu Phạm tới, cho cô làm kiểm tra toàn thân, uống thuốc. Cô ngủ một ngày một đêm, mà tôi cùng Diễm cũng canh giữ bên giường cô một ngày một đêm.

Sau khi cô tỉnh lại, câu nói đầu tiên là xin rời đi, tôi ngăn không được phẫn nộ, lạnh lùng nhìn cô, cô nói cô sẽ trốn, ánh mắt kiên định, cười lại thê lương, tôi nhìn mà kinh hãi, cô lại đem biểu hiện bất tuân che giấu từ trước biểu hiện dứt khoát ra ngoài, tôi đột nhiên có loại cảm giác khó nói, chỉ có thể tiếp tục uy hiếp cô. Cô hỏi tôi muốn cái gì, tôi mê mang, tôi cũng không biết mình muốn cái gì, chỉ là sâu trong nội tâm ẩn ẩn có một thanh âm hò hét, không thể thả cô rời đi.

Cô giật ra quần áo của mình, cầu khẩn tôi muốn cô xong thì để cô rời đi, bình thường nơi tuyết trắng mê người của cô sẽ có thể nhen nhóm dục vọng trong người tôi nhưng lúc này hoàn toàn không khơi dậy nổi chút dục vọng nào, lời của cô làm lòng tôi chua xót.

Lúc gần đi, cô kéo tay tôi hỏi tôi có yêu cô không, đôi mắt bình tĩnh nhìn tôi.

Tôi cảm giác một đạo dòng điện vô hình thẳng tắp tháo chạy khắp phòng, lòng tôi kinh sợ cảm giác kì quái này, vì cái gì từ miệng cô hỏi ra nghe cảm giác lại quái dị như thế. Yêu sao? Cái vấn đề này đề cập tới quá đột nhiên, tôi lại không biết trả lời thế nào, tôi còn chưa có làm rõ suy nghĩ liền gấp gáp chạy ra.

Chỉ thiếu một chút, một chút nữa là chân tướng liền lộ ra ngoài, nhưng tôi lựa chọn không thèm nghĩ nữa, như đà điểu tránh né sự thật, may mà cô cũng không còn hỏi lại tôi.

Chúng tôi giam cầm cô tại biệt thự phía đông trên núi. Hơn nữa tháng, cô không nói một lời, nhiều lúc chỉ là lẳng lặng ngẩn người. Cô nói qua sẽ trốn, tôi thừa nhận có điểm sợ, cho nên tôi nói Diễm chọn lấy một nữ tử ở trong ám vệ, lúc nào cũng quan sát cô.

Tôi cùng Diễm đi Italy, gần đây, có một người đàn ông thần bí danh hiệu ‘Hắc Đế Tư’ trắng trợn khuếch trương thế lực, Phượng Đế cùng Ám Diễm môn đều bị ảnh hưởng một chút, khó được xuất hiện một người có thể cùng Phượng gia đối kháng, Diễm rất hưng phấn, tôi lại không có cảm giác gì. Đêm hôm đó trở về, cô trở nên nhu thuận hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của tôi, cuối cùng lại chủ động cầu hoan, tôi vì sự thay đổi của cô mà cảm thấy một chút kích động, Diễm phản ứng làm cho tôi cảm thấy buồn cười, như một thằng nhóc mới nếm thử vị ngọt, không lưu loát, vội vàng xao động. Tôi biết rõ, cậu ấy cũng kích động giống tôi.

Nhưng mà, sự tình dường như cũng không phải như vậy, tôi nhận được điện thoại từ tài xế của cô, tâm triệt để rét lạnh, phụ nữ đều giỏi về tính kế sao? Ngay cả cô nhìn giống như lạnh nhạt cũng như thế sao?

Tôi lập tức hạ lệnh, toàn bộ phải tìm tung tích của cô, rất nhanh liền tìm được cô, tôi tự mình đi đón cô, cô cùng anh ta song song ngồi cùng một chỗ, không khí yên tĩnh nhu hòa làm cho tôi lập tức mất đi lý trí, nội tâm của tôi sóng dữ dâng lên, nhưng mặt ngoài tôi vẫn bình tĩnh lạnh lùng.

Chúng tôi không tin cô, Ti Quân Hạo kia không phải nhân vật đơn giản, sẽ vì một người phụ nữ mà công khai cùng chúng tôi đối nghịch sao? Bọn họ đang qua lại sao? Từ khi nào thì bọn họ cấu kết với nhau? Bọn họ quen nhau bao lâu rồi? Anh ta có từng chạm qua cô chưa? Trong lòng của tôi bị những vấn đề này quấy rầy đến lo lắng. Thế cho nên tôi xâm phạm cô bằng tư thế nhục nhã.

Tôi không nghĩ tới, cô sẽ lấy cái chết để kháng nghị, nhìn thấy hừng hực lửa đỏ bay lên lòng của tôi co thắt lại, yết hầu thật giống như bị người ta bóp chặt, không cách nào hô hấp.

Cho đến khi có báo cáo khám nghiệm tử thi, chúng tôi vẫn không thể tin, cô cứ như vậy quyết tâm chết đi, chúng tôi như hai kẻ điên, tôi trong vòng một đêm đánh đổ mấy tập đoàn, mà Diễm, hủy một loạt các bang phái, nhưng một chút cũng không cách nào xóa đi đau xót trong lòng chúng tôi.

Chúng tôi đần độn suốt nửa năm, tôi cũng không biết rõ, trong lúc bất tri bất giác, cô đã chiếm hết lòng của chúng tôi.

Trong lúc vô tình, lúc nữ giúp việc Phượng gia sửa sang lại di vật Tô Lam trùng hợp bị Diễm nhìn thấy ảnh của cô, chúng tôi đem ảnh cô phóng đại lại phóng đại, treo đầy cả gian phòng, đó là cái đảo của chúng tôi ở Thái Bình Dương, hàng năm, chúng tôi vào ngày cô rời đi lẳng lặng ngồi trong gian phòng đó ngẩn người. Cô cười thật đẹp, mà chúng tôi chưa từng nhìn qua, từ khi ở cùng một chỗ với chúng tôi cô chưa từng cười qua, tôi hiện tại mới ý thức tới điểm này, chúng tôi cho tới bây giờ cũng chỉ là một mặt cướp đoạt xâm chiếm.

Bốn năm rồi, chúng tôi cứ theo lệ thường đến đảo nhỏ, Diễm lại bởi vì tên kia tập kích mà bị thương, cũng bởi vì như vậy, chúng tôi tìm được mèo hoang nhỏ, giả chết bốn năm, né tránh chúng tôi bốn năm.

Nội tâm vui mừng không cách nào hình dung, sau khi nói chuyện với Diễm xong, tôi không thể chờ đợi được chạy tới Liệt Phong đường.

Bốn năm tưởng niệm, món nợ này hẳn là nên để cô đến đền bù tổn thất.

Nhìn thấy hai tiểu quỷ, tôi một chút cũng không bất ngờ, từ đêm mẹ của cô mất đi, Phạm kiểm tra toàn thân cho cô, chúng tôi cũng đã biết rõ cô có thai, nhưng mà chúng tôi muốn giữ lại đứa con.

Con là thủ đoạn để chế trụ cô, nếu như cô không chịu theo, chúng tôi cũng sẽ không tiếc giết hại hai người con trai, dù sao huyết thống quan hệ trong mắt chúng tôi không đáng vài đồng tiền, huống chi, thời gian bốn năm, bọn chúng đều kề cận bên cô, nghĩ đến điểm này, tôi hận không thể bóp chết bọn chúng, cô là của chúng tôi, chỉ có chúng tôi mới có thể đụng.

Lúc điện thoại vang lên, là nữ giúp việc Phượng gia gọi tới nói cô không chịu ăn cơm, nghĩ đến việc cô tuyệt thực trong nội tâm của tôi có điểm sợ.

Trở lại Phượng gia, bộ dáng trống rỗng của cô làm tôi muốn châm chọc khiêu khích một phen, cô đột nhiên không biết dùng khí lực từ đâu liều mạng giãy dụa, tôi bị dọa sợ nên gắt gao ôm cô không buông.

Cô khóc lóc kể lể làm cho tôi nhíu mày, năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại nói chúng tôi tìm người nhục nhã cô?

Cô vẫn chỉ là ô ô khóc, chiếc áo trước ngực tôi bị nước mắt cô thấm ướt, lành lạnh dán trên ngực, tôi lại cảm thấy lệ như lửa đốt cháy tại lòng tôi, từng trận đau nhức. Tôi chưa từng nhìn thấy cô khóc đến thương tâm như thế.

Chuyện năm đó, tôi sẽ điều tra thật tốt, còn cô, từ nay về sau tôi sẽ không làm cho cô thương tâm nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.