Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 64: Âm mưu



Là bọn họ!

Nhịp tim Tô Mộ Thu đập nhanh, vui mừng ngước mắt nhìn về phía trước, hai người đàn ông cao lớn song song đứng, toàn thân phát ra khí tức âm trầm, nội tâm căng cứng được buông lỏng, hốc mắt hơi nóng, cô thiếu chút nữa không kiềm được lòng mà rơi nước mắt.

Trước mắt nhoáng một cái, cô còn không kịp phản ứng, Phượng Dạ Diễm không hề báo động trước một tiếng đột nhiên tiến tới đứng ở trước mặt cô, một giây sau, Tần Tử Dương bên cạnh cô bị đá ngã lên trên mặt đất.

“Tần học trưởng!” Cô kinh hô, nhào tới trước xem xét thương thế của anh, ân cần hỏi, “Anh không sao chứ?”

“Khụ khụ….” Tần Tử Dương ôm lấy ngực kịch liệt ho khan, “Không có….. Anh không sao….. Khụ khụ……”

Cô nhíu mày, “Sắc mặt anh trắng không còn chút máu, còn nói không có việc gì.”

“Xem ra, chúng tôi tới không đúng lúc, đã quấy rầy đến các người, phải không?”

Thanh âm lạnh lẽo giống như âm thanh nhức tai của hạt châu rơi xuống trên mặt đất, lạnh giống như một nhát đao xé gió lao thẳng tắp về phía Tô Mộ Thu.

Trên người Tô Mộ Thu chỉ có một khăn tắm trắng muốt, giờ phút này cúi xuống bên cạnh người đàn ông khác làm cho Phượng Dạ Diễm đỏ mắt, nhếch môi mỏng, nụ cười căng cứng nguội lạnh có thể thấy được anh đang cực lực ẩn nhẫn lửa giận.

Anh như vậy làm cho cô cảm thấy sợ hãi, “Không phải như vậy, bọn em………” Cô đứng lên, vội vàng muốn cùng giải thích với anh, rồi lại đột nhiên dừng lại, cô biết rõ nếu như cô nói như vậy, từ ngữ mập mờ sẽ làm bọn họ càng thêm hiểu lầm, nhưng mà……… Trong phòng có camera, nói cách khác kẻ chủ mưu lần này có thể ở một chỗ khác nhìn bọn họ, nếu như cô hiện tại cùng Phượng Dạ Diễm giải thích, như vậy không cách nào cam đoan em gái của Tần học trưởng sẽ an toàn. “Làm ơn tin tưởng em, em không làm việc gì có lỗi……..”

“Bây giờ cô còn muốn bọn tôi tin tưởng cô?” Phượng Dạ Diễm cắt đứt lời cô, “Tô Mộ Thu, cô còn muốn gạt chúng tôi tới khi nào? Cô muốn nói em là bị ép buộc sao?”

Tô Mộ Thu vẻ mặt nhu hòa lẳng lặng nhìn Phượng Dạ Diễm, giữ im lặng.

“Như thế nào? Không phản đối? Có tật giật mình? Nói muốn tới trường là một cái cớ sao? Nhưng thật ra là vì gặp người đàn ông này?” Phượng Dạ Diễm cười lạnh, “Cô có soi gương nhìn bộ dáng thấp hèn của mình hay không? Thật sự là xấu hổ!” Anh chán ghét nhíu mày.

Ánh mắt của anh như đao, tưởng chừng muốn đâm mấy nhát trên người cô, toàn thân cô chấn động, đồng tử đột nhiên co rút lại, sắc mặt cũng bắt đầu trắng xanh.

Phượng Dạ Hoàng một mực thờ ơ lạnh nhạt đến gần Tô Mộ Thu, ưu nhã cởi áo vest ra, sau đó choàng lên người cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, khóe môi anh cong lên thành một đường vòng cung tuyệt đẹp, đôi mắt đen sẫm nhìn không ra một tâm tình nào, cô tái nhợt mỉm cười với anh, ôn nhu khẽ gọi, “Hoàng……”

“Em lúc nào cũng có thể làm anh ngạc nhiên! Thân thể gầy yếu như vậy……” anh giơ bàn tay ra khẽ vuốt gương mặt cô như người yêu ôn nhu với nhau, “Bên dưới lại che giấu dục vọng đáng sợ đến cỡ nào? Em nói đi, rốt cuộc muốn bao nhiêu người đàn ông mới có thể triệt để thỏa mãn em? Hả?”

Thanh âm của anh thật mê người.

Rõ ràng là tháng năm đầu mùa hạ, rõ ràng có áo khoác trên người bao phủ thân thể, không phải đã mang theo nhiệt độ cơ thể người vừa mặc nó sao? Vì sao cô hoàn toàn cảm thụ không được? Lạnh quá! Cái lạnh thẩm thấu đến xương, bất tri bất giác cô như bị dìm xuống một hố băng.

Tô Mộ Thu khép năm ngón tay lại, níu chặt áo khoác, một góc áo vest cao cấp bị vo thành một nắm giống lòng của cô bây giờ, bị một bàn tay vô hình hung hăng vò nát, yếu ớt không chịu nổi một đả kích.

“Khụ khụ….. Khụ khụ…….” Tần Tử Dương ho khan từ trên mặt đất đứng lên, lấy hết dũng cảm nhìn thẳng vào Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm nói, “Phượng tiên sinh, tôi cùng Tô tiểu thư không có………..”

“Câm mồm!” Tô Mộ Thu lạnh lùng cắt đứt.

“Tô tiểu thư…..” Tần Tử Dương ánh mắt quái lạ nhìn cô.

Khoác áo khoác lớn cô trông càng nhỏ bé yếu ớt hơn, vốn là khuôn mặt trắng noãn giờ phút này không còn một huyết sắc, cơ thể run rẩy lung lay như sắp đổ dường như chỉ một giây sau sẽ ngã xuống.

“Em không sao chứ?” Anh lo lắng tiến lên, muốn đỡ lấy cô.

Ánh mắt Phượng Dạ Hoàng trầm xuống, mặt không biểu tình chen chân vào, vào lúc Tần Tử Dương sắp đụng vào Tô Mộ Thu đã bị anh một cước đá văng ra.

Tần Tử Dương kêu lên một tiếng đau đớn, nặng nề ngã xuống đất, hai tay ôm lấy bụng, dường như rất thống khổ, lộ ra khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo, có thể thấy một cước đó của Phượng Dạ Hoàng lực đạo hung ác cỡ nào.

Tô Mộ Thu nhẹ chau lông mày, tâm nổi lên tia không đành lòng cùng áy náy.

Phượng Dạ Diễm cười một tiếng, trước sau như một ngạo mạn nói, “Loại đàn ông yếu ớt như vậy rốt cuộc có cái gì tốt? Tại sao em vì cậu ta mà phản bội chúng tôi? Chẳng lẽ chúng tôi đối với em còn chưa đủ tốt?”

Không nói nên lời, trong mắt của bọn họ hiện lên tia chán ghét cùng khinh miệt không hề che giấu chút nào, cứ như vậy mà phán quyết tội danh của cô.

“Ha ha………….”

Cô cười khẽ lên tiếng.

Nụ cười kia rõ ràng nhu tình như nước, lại không che giấu được nội tâm bi thương của cô, thanh âm kia rõ ràng thanh thúy dễ nghe lại làm cho lòng người ta chua xót khôn tả.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm nheo mắt lại nhìn cô,

Cô giương mắt khiêu khích nhìn lại bọn họ, khóe môi treo nụ cười trào phúng, “Thật hết cách, đã bị các anh bắt được tại chỗ, cũng không có khả năng tiếp tục giấu giếm đi, nói đi, các anh muốn xử trí tôi như thế nào? Phản bội……….Là một tội danh rất lớn nha?”

Câu cuối cùng là nhẹ giọng nỉ non sau đó nhẹ nhàng thở dài, hơi thở giống như có thể biến mất bất cứ lúc nào.

“Như thế nào? Tìm mười người đàn ông đến nhục nhã tôi? Hay là, trực tiếp giết tôi?”

Tô Mộ Thu mắt cũng không chớp lấy một lần, ánh mắt kia xuyên qua Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm thẳng tắp nhìn về phía phương xa, trống rỗng không hề có một tia sinh khí.

Bọn họ không tin cô, từ lúc bắt đầu bọn họ đã định cho cô tội danh phản bội, bọn họ căn bản không có ý định cho cô cơ hội giải thích, đây chính là yêu mà bọn họ luôn miệng nói sao? Luôn ngờ vực vô căn cứ, không hề tin tưởng cô, loại tình yêu này…………….cô không cần nó.

Tất cả ủy khuất trong nội tâm làm hốc mắt ẩm ướt, nước mắt sắp không khống chế được, không được, không được, không được ở trước mặt bọn họ rơi nước mắt, không được………………..

Làm ơn cho cô giữ lại một chút tôn nghiêm cuối cùng.

“Không phải! Không phải như vậy!” Tần Tử Dương nằm ở trên mặt đất vội vàng giải thích, “Tô tiểu thư cô ấy……..”

Mắt Phượng Dạ Diễm nhíu lại, chân thẳng thừng đạp lên phía sau lưng anh, anh kêu lên một tiếng đau đớn ngất đi.

Phượng Dạ Diễm nhìn về phía Tô Mộ Thu, cười đến tàn bạo khát máu, “Giết cô? Làm sao có thể!? Hậu quả phản bội chúng tôi, tôi cam đoan sẽ làm cho cô vô cùng thống khổ.”

Anh cầm lấy cánh tay của cô, bị cô gạt qua, “Đừng đụng vào tôi!” Lực đạo quá lớn làm cho cô lảo đảo lui về phía sau mấy bước mới đứng vững.

Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm cùng nhắm mắt lại, hai tay nắm lại thật chặt, chặt đến mức có thể thấy rõ các khớp xương.

Bọn họ mặt lạnh cất bước rời đi, Tô Mộ Thu mặt không biểu tình đi theo phía sau bọn họ.

Trong phòng chỉ còn lại Tần Tử Dương hôn mê nằm trên mặt đất.

“Khốn nạn! Ngu xuẩn! Đồ con lợn!”

Từng tiếng yêu kiều vang lên, kế tiếp âm thanh vật nặng rơi trên mặt đất, trên màn hình LCD hình ảnh biến mất chỉ còn lại một màn hình tối đen.

“Vì sao hai người bọn họ đột nhiên xuất hiện!? Anh! Chính là anh! Anh nói! Rốt cuộc vì sao?”

Ánh mắt cô gái oán hận như đao bắn về phía người đàn ông cách cô gần nhất, người đàn ông kia kinh hoảng trừng mắt, lắc đầu liên tục, không biết làm sao.

“Đồ ngu! Đồ ngu! Tất cả đều là một lũ ngu xuẩn!”

Cô gái kêu to phát tiết cơn giận của cô, đem ánh mắt quét xuống những thứ rơi mặt đất, cuối cùng nặng nề ngồi lên ghế sô pha.

“Bớt giận chưa? Bảo bối của anh.”

Người đàn ông mắt trái có một vết sẹo dữ tợn kéo dài ôm cô gái vào trong ngực, hút một điếu xì gà chậm rãi nhả ra một làn khói trắng.

“Giết đứa con gái kia cho tôi.” Cô gái âm độc cười lạnh.

“Ha ha……” Người đàn ông mặt sẹo cười to, “Được được được…. Bảo bối định đoạt, người đâu tới đây……………”

“Đợi một chút…..”

Một giọng nam dễ nghe đột ngột vang lên, âm cuối kéo thật dài.

“Tôi khuyên các người tốt nhất không nên động vào em gái của tên kia, giờ phút này tối kị nhất là làm lộ ra dấu vết, tôi nghĩ các người sẽ không hy vọng Ám Diễm môn điều tra ra đâu nhỉ?”

Cô gái nheo lại đôi mắt hạnh xinh đẹp, đem ánh mắt hướng về phía người đàn ông đang nói chuyện.

Người đàn ông một đầu tóc bạc dài đến eo đứng bên cửa sổ, trong tay cầm một cây ngân châm vuốt vuốt, vẻ mặt bất cần đời cười nhạt.

“Hai người bọn họ……. Là anh kêu đến?”

Cô gái hoài nghi, trong nội tâm vì khả năng này mà giận dữ.

Người đàn ông tóc bạc cười lắc đầu, “Tiểu thư đáng yêu, tôi với cô đã ngồi trên cùng một cái thuyền, nên tin tưởng lẫn nhau, không cần phải đưa ra loại suy đoán không thú vị này. Ok?”

Cô gái phẫn nộ hừ lạnh.

Thế giới này chỉ có ích lợi, không có tín nhiệm.

“Bảo bối, có cần giải quyết luôn tên kia không?”

Người đàn ông mặt thẹo vẻ mặt nịnh nọt hỏi cô.

“Không cần, đừng đụng vào anh ta, mặt khác thả em gái của anh ta ra. Mặc dù không đúng theo kế hoạch của em, nhưng ít ra hiệu quả nhận được không tệ cho lắm. Tô Mộ Thu, cô chờ xem hậu quả của việc phản bội Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đáng sợ cỡ nào a! Tôi rất chờ mong!” Cô gái tinh tế vuốt ve móng tay sơn màu đỏ tươi của mình, nở nụ cười nham hiểm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.