Không Cần Đến Trêu Chọc Ta

Chương 67: Ân oán



“Giội nước cho tôi!”

“Dạ.”

Người đàn ông xách thùng nhỏ bước tới, hơi dùng lực đem thùng nước đổ xuống, nước như một một thác nước nho nhỏ chảy xuống.

“Ngô!”

Tô Mộ Thu hôn mê trên mặt đất kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể gầy yếu hung hăng run rẩy, lập tức cảnh giác, ngồi dậy rất nhanh, huyết áp tuột đột xuất lại làm cho cô choáng váng một hồi, trước mắt trắng bệch, hoàn toàn nhìn không thấy. Đến khi khôi phục lại, cô lập tức cẩn thận đề phòng đánh giá tình hình giờ phút này.

Trần nhà hình vòm cao, sân trống trải rộng rãi, bốn phía đặt toàn đao côn thương, chắc là một nơi bình thường dùng để huấn luyện.

Mà cô hiện tại ở giữa sân, phía trước cô là ghế sô pha cùng bàn trà, trên ghế sô pha gồm có Lục Nhĩ Nhã cùng một người đàn ông lỗ mãng mặt thẹo, đằng sau sô pha là một người đàn ông ăn mặc áo T-shirt màu đen. Bởi vì đoán chắc cô không có khả năng đào tẩu, mới không trói chặt tay chân của cô sao?

Toàn thân cao thấp đều ướt đẫm, ngay cả tóc cũng là ướt sũng rối tung ra, giờ phút này Tô Mộ Thu thoạt nhìn chật vật không chịu nổi, dù vậy, biểu hiện của cô vẫn bình tĩnh một cách kỳ lạ như cũ, dù cho tâm tình bất an tràn ngập trong lòng cũng che giấu được rất tốt.

Nhưng mà hoàn toàn bởi vì sự bình tĩnh này mà đã chọc giận lớn tới Lục Nhĩ Nhã, cái cô muốn chính là làm cho Tô Mộ Thu sợ hãi, chính là làm cho Tô Mộ Thu không tôn nghiêm quỳ ở bên chân cô mà cầu xin buông tha. Dựa vào cái gì cô ta có thể kiên trì bình tĩnh như vậy, thậm chí còn làm cho cô cảm thấy thần thánh không thể xâm phạm, thật sự là gặp quỷ.

Cô chớp mắt, chậm rãi đứng lên, hướng đến gần Tô Mộ Thu, tiếng giày cao gót dẫm trên mặt đất vang to.

Bỗng dưng, cô giơ lên tay, bàn tay rất mạnh rơi vào trên mặt Tô Mộ Thu tạo ra tiếng vang thanh thúy.

Lực đạo lớn làm mặt Tô Mộ Thu nghiêng sang một bên, môi cô mím thật chặt, giữ im lặng. Một cái tát kia tạo ra năm dấu tay hồng hồng trên gương mặt trắng noãn của cô.

“Tiện nhân! Đừng quá kiêu ngạo, cô hiện tại chỉ là một tù nhân, cô tốt nhất nhận rõ sự thật này, đừng chọc giận tôi, chọc giận tôi, tôi sẽ giày vò cô muốn sống không được muốn chết không xong.”

Lục Nhĩ Nhã hung dữ cảnh cáo.

Tô Mộ Thu chau hai hàng lông mày, cô hiện tại chỉ cảm thấy trên mặt đau rát, hơn nữa còn lạnh, quần áo ướt đẫm dán chặt trên người, lạnh đến mức làm cho cô khó chịu.

Cô sẽ không dại dột cùng một người con gái mất đi lý trí cãi cọ. Lúc này, vô luận cô nói cái gì làm cái gì, Lục Nhĩ Nhã cũng chỉ sẽ càng thêm làm càn, nhục nhã cô.

Lục Nhĩ Nhã khinh thường quát cô, “Đừng tưởng rằng Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm còn có thể bảo vệ được cô, từ giờ trở đi, bọn họ cái gì cũng không thể, tôi có năng lực khiến bọn họ suy sụp, chỉ cần cô ở đây với chúng tôi.” Cô quay đầu lại nhìn một người đàn ông, “Đem điện thoại của tôi tới.” Thái độ ngạo mạn.

“Dạ.”

Người đàn ông trước sô pha đem điện thoại cầm ở trong tay, bước nhanh đi đến trước người Lục Nhĩ Nhã, cung kính thuận theo giao cho cô.

Lục Nhĩ Nhã bấm một cái mã số, sau đó mở loa lên.

“Xin chào, đây là Phượng gia, xin hỏi tìm ai?”

Điện thoại vang lên thanh âm ngọt ngào lễ phép.

“Chủ của các người.”

“Dạ, xin chờ một chút.”

“Lục Nhĩ Nhã!”

Rất nhanh, điện thoại lại truyền đến thanh âm, tiếng nói nghe trầm thấp lạnh như băng, nhưng mà có cảm giác rất chân thật là giờ phút này người đó rất phẫn nộ

Ngoại trừ Tô Mộ Thu, tất cả mọi người ở đây kể cả Lục Nhĩ Nhã cũng không tự giác run rẩy xuống.

Lục Nhĩ Nhã lập tức trấn định lại, “Không cần phải lãnh đạm như vậy, dù nói thế nào, chúng ta cũng có vài năm không gặp, anh……..”

“Đừng nói nhảm, nếu như cô dám thương tổn Tiểu Thu, tôi cam đoan, kết quả của cô sẽ không thoải mái như trước.”

Lục Nhĩ Nhã cười lạnh một cái nói, “Uy hiếp tôi cũng vô dụng, cô ta nằm trong tay tôi, tôi không cần phải sợ các người. Ngày mai giữa trưa 12 giờ đến Thanh Long, tôi sẽ cung kính bồi tiếp các người đại giá, nhưng nhớ kỹ các người chỉ có thể một mình tới, nếu như trái với ước định hoặc là trước đó hành động thiếu suy nghĩ tôi tùy thời có thể giết Tô Mộ Thu, có cô ta chôn cùng tôi dù sao cũng không thiệt thòi.”

Nói xong, cô cúp máy.

“Hãy chờ xem! Tôi sẽ kéo bọn họ từ đỉnh thế giới xuống. Thế giới này sẽ không có bọn họ sẽ sống yên ổn không có chỗ đứng cho bọn họ? Mà tất cả đều là lỗi của cô.”

Lục Nhĩ Nhã biểu lộ điên cuồng dữ tợn làm cho Tô Mộ Thu cảm thấy bất an, đầu ngón tay lạnh buốt.

Cô chỉ nhớ rõ lúc ấy phía sau cổ tê rần, sau đó liền mất đi ý thức, tuy không biết Lục Nhĩ Nhã làm sao nhưng mà có thể từ tay Phượng Dạ Diễm cướp người, cô ta quả thật có bản lĩnh. Hơn nữa hiện tại cô ta lại quyết sống chết, cái gì cô ta cũng làm được. Không….. Cô không hy vọng Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm bởi vì cô mà bị người khác khống chế, như vậy sẽ làm cô cảm thấy so với chết còn khó chịu hơn.

“Hừ, bọn họ dường như thật sự rất quan tâm cô! Cô rốt cuộc có bản lãnh gì, lại có thể trèo lên hai người kia, a, không, cô hẳn phải nên cảm tạ tôi, là tôi cho các người cơ hội, cùng một lúc phục vụ hai người, thật đúng là dâm loạn!” Ánh mắt Lục Nhĩ Nhã ngoan độc một mực khóa chặt trên người Tô Mộ Thu, lời nói chanh chua từ cánh môi cô nói ra, hoàn toàn phá hủy thân hình xinh đẹp cô, chỉ làm cho người ta cảm thấy xấu xí không chịu nổi. “Nếu như không phải cô, tôi đã sớm là Phượng gia Thiếu phu nhân, Phượng gia vốn nên là của tôi! Đều tại cô! Tiện nhân này! Nếu như lúc trước không có cô đi ra, thì cục diện không phải giống hôm nay, cô tại sao phải xuất hiện!? A? Cô nói đi!”

“Có ý tứ gì?” Tô Mộ Thu ẩn ẩn cảm thấy không đúng, lời của cô tựa hồ ẩn chứa một ý tứ khác.

“Có ý tứ gì? Cô nghe không hiểu sao? hả….” Lục Nhĩ Nhã cười nhạo, “Năm đó trong tách của Phượng Dạ Hoàng có bỏ thuốc, cô không nhớ sao? Cô sẽ không khờ dại cho là anh ta thực thích cô chứ? Anh Hoàng vốn nên là của tôi, tôi thương anh ta như vậy, anh Diễm cũng vậy, đều tại cô! Nếu như không có cô, chúng tôi đã sớm ở cùng một chỗ. Hết lần này tới lần khác cô đều chiếm được tiện nghi.”

Lục Nhĩ Nhã lúc thì biểu lộ vẻ đùa cợt, lúc thì biểu lộ vẻ hoảng hốt, giây lát lại biến thành biểu lộ căm hận.

Không, dù cho không có cô, Phượng Dạ Hoàng cũng sẽ không lựa chọn Lục Nhĩ Nhã, không thương chính là không thương, cho dù bởi vì xuân dược mà cùng Lục Nhĩ Nhã xảy ra quan hệ, Hoàng cũng sẽ không xuất phát từ áy náy cùng trách nhiệm mà lấy cô. Nếu như không phải không hiểu rõ Hoàng thì chính là cô ta nghĩ quá ngây thơ.

Tô Mộ Thu cảm thấy buồn cười, nhưng mà cô có một nghi vấn.

“Thuốc là cô bỏ? Cô làm như thế nào?”

Nếu như là cô ta, Phượng Dạ Hoàng không có khả năng tra không được, nhưng lại bởi vì tìm không thấy người bỏ thuốc cô mới bất đắc dĩ nhận tội, cũng bởi vì như thế ba người bọn họ mới dây dưa không rõ.

“Nhẫn thuật, nghe qua chưa?”

Tô Mộ Thu có chút kinh ngạc, nhẫn thuật, cô đã nghe qua, tương truyền đó là một loại võ đạo của Nhật Bản cổ đại mà thể xác và tinh thần hợp nhất, không nghĩ tới trên đời này thật sự có.

Tô Mộ Thu phản ứng làm hài lòng Lục Nhĩ Nhã, cô cười cười hài lòng, “Cô đoán không được? Vừa rồi trừ tôi ra còn có một người nữa, chỉ là các người nhìn không thấy anh ta, cho nên Phượng Dạ Diễm mới phớt lờ. Còn một chuyện cô không biết a, còn nhớ bốn năm trước cô biến mất không? Mấy người đó là tôi tìm tới nhưng đáng tiếc không thể để cho bọn họ phục vụ cô thật tốt, hết thảy đều là cô tự tìm. Nếu như không phải cô, Hoàng sẽ không đột nhiên bỏ tôi, ngày đó anh ấy rõ ràng đáp ứng đi cùng tôi một ngày nhưng sau khi anh ấy nhận điện thoại liền vứt bỏ tôi, là cô phá hủy ước hẹn của chúng tôi.”

Tô Mộ Thu đôi mắt lóe sáng.

Những người kia không phải bọn họ sai……… Nhưng mà, vì sao bọn họ không giải thích? Mặc kệ kệ như thế nào……… Thật tốt…………. Thì ra không phải bọn họ…………

Tuy khó hiểu, nhưng mà cô càng cảm thấy an tâm, không có gì có thể so với điều này, có thể làm cho cô dỡ xuống khúc mắc đối với bọn họ.

Lục Nhĩ Nhã híp híp mắt, biểu lộ của Tô Mộ Thu làm cho cô cảm thấy chướng mắt, trong cơn giận dữ cô giơ chân hướng bụng cô ta đá, Tô Mộ Thu phản ứng nhanh chóng xoay người che chở bụng, Lục Nhĩ Nhã chân nặng nề đá vào lưng cô, liên tiếp đá hung hăng vài cái mới thu chân.

Bởi vì dùng sức quá độ, Lục Nhĩ Nhã thở hồng hộc, nhưng vẻ mặt vẫn căm hận trừng mắt Tô Mộ Thu,

Tô Mộ Thu quỳ rạp trên mặt đất, ngày hôm qua không có ăn uống gì, hơn nữa quần áo ướt đẫm dán tại trên người, lại bị Lục Nhĩ Nhã nặng nề đá vài cái, cô bắt đầu cảm thấy đầu hỗn loạn mặc dù cô kiệt lực bảo trì ý chí thanh tỉnh, lại vẫn không được càng ngày mí mắt càng nặng.

Lục Nhĩ Nhã nhìn Tô Mộ Thu trên mặt đất vẫn không nhúc nhích, đột nhiên quỷ dị nở nụ cười.

“Nghe nói cô mang thai phải không? Trước lúc Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm đến, chúng ta chơi trò chơi để giết thời gian đi? Như thế nào? Anh Hùng.” Cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông mặt thẹo trên ghế sô pha, đáng yêu gọi, cười đến diêm dúa lẳng lơ, “Mượn anh mấy người đàn ông dùng, mấy người các người…..” Cô chỉ vào mấy người đàn ông, “Hầu hạ thật tốt người phụ nữ này cho tôi, phụ nữ mang thai các người hẳn là chưa chơi đùa qua?”

Tô Mộ Thu toàn thân cứng đờ, kinh hãi trừng mắt, lạnh cả người, đầu tiên muốn né ra, vừa đứng lên, một giây sau lại bị Lục Nhĩ Nhã hung hăng đá trúng đầu gối, cô kêu lên một tiếng đau đớn nặng nề quỳ trên mặt đất.

Thật là khó chịu……. Trước mắt càng ngày càng mơ hồ……… Đầu đau quá……… Thân thể lúc lạnh lúc nóng …….

Mấy người đàn ông đi tới, Cổ Kiến Hùng cũng đã đi tới, một tay ôm Lục Nhĩ Nhã vào trong ngực, một đôi tay không an phận cao thấp vuốt ve, “Bảo bối, cái này không tốt lắm đâu? Động vào người của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm, vạn nhất……..”

“Sợ cái gì!” Lục Nhĩ Nhã không cho là đúng mắt trợn trắng không còn chút máu, “Chỉ cần cô ta còn trong tay chúng ta, chúng ta chính là người chiến thắng, hơn nữa……” Cô dừng lại, mắt hạnh khiêu khích nhìn, ngón trỏ mập mờ ở ngực anh ta khiêu khích, “Đây chính là người phụ nữ của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm a, chẳng lẽ Hùng ca không muốn nếm thử sao? Cơ hội này rất khó có được.”

Cổ Kiến Hùng bị nói khích, tâm tư bắt đầu động, bĩu môi cúi người ngồi xổm xuống trước mặt Tô Mộ Thu, vươn tay nâng cằm Tô Mộ Thu, “Khuôn mặt bình thường như vậy, thật khó tưởng tượng là người phụ nữ của hai người Phượng gia, bọn họ vậy……..”

“Cút ngay! Đừng đụng tôi!”

Tô Mộ Thu lạnh lùng quát khẽ, dùng hết toàn lực nặng nề đạp, đem Cổ Kiến Hùng đá ngã trên mặt đất.

Cổ Kiến Hùng thẹn quá hoá giận, sắc mặt trầm xuống, “Đè cô ta xuống cho tôi!”

“Dạ!” Mấy người đàn ông nhanh chóng đem đặt Tô Mộ Thu trên mặt đất.

Tô Mộ Thu liều mạng giãy dụa.

Thật buồn nôn………. Đừng đụng cô……… Muốn…nôn quá……….

Lục Nhĩ Nhã ở một bên lạnh lùng nhìn.

Cổ Kiến Hùng phụng phịu đứng lên, đi lên trước một bước đè đầu Tô Mộ Thu xuống mặt đất, tay kia từ cổ áo của cô dùng sức kéo.

Tiếng vải vóc xé rách vang lên chói tai.

“A!”

Tô Mộ Thu tê tâm phế liệt thét lên.

Nước mắt tự khóe mắt chảy xuống……………………….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.