Không Chỉ Trong Lời Nói

Chương 17




Anh đang nói gì vậy?

Đầu óc rối bời, cô sợ tới mức ngây người, sau khi phản ứng lại liền đột ngột thoát khỏi lòng anh.

Giang Dục Phong có vẻ bất mãn, anh khẽ nhíu mày, ánh mắt ai oán: “Sao vậy? Lời nói của anh khiến em bất ngờ quá à? Phản ứng hiện giờ của em là sao?”.

Cô vừa lùi về phía sau một chút theo bản năng, vừa nói: “Giang đại thiếu gia à, anh không nên đùa như vậy. Có phải anh thấy quá nhàn rỗi không? Hay là anh mắc bệnh hồ đồ mất rồi? Ngựa tốt không nhai lại cỏ! Nếu anh thực sự cảm thấy thiếu bạn gái bên mình thì chọn đại một cô trong đám con gái lẳng lơ chuyên mua vui cho đàn ông kia, hà cớ gì phải lấy tôi ra làm trò đùa thế? Hơn nữa…”.

“Nhiếp Lạc Ngôn!” Sắc mặt anh thay đổi rất nhanh, cuối cùng không thể nhịn thêm được nữa, liền ngắt lời cô, trầm giọng nói: “Sao em lại khẳng định chắc chắn rằng bên anh có cô gái khác? Có thể thời điểm này không còn ai khác để anh chọn lựa? Cũng có thể…”. Anh ngừng lại một chút, trong đáy mắt dường như có tia nhìn thất vọng, ẩn chứa tâm trạng khiến cô không thể nhìn thấu. Anh chỉ nhìn cô, rồi chậm rãi nói từng câu từng chữ: “Cũng có thể, anh chỉ muốn được ở bên em?”.

Hai người không ai nói gì trong mấy giây ngắn ngủi.

Cô như ngây dại, còn anh, rất kiên nhẫn chờ đợi cô phản ứng lại.

Cuối cùng cũng nói ra được, Giang Dục Phong chợt phát hiện, thực ra chẳng có gì là gượng gạo, sống gần ba mươi năm rồi nhưng anh chưa từng nói với ai thế này. Gần như là lời tỏ tình sống sượng, từ trước tới giờ anh chẳng thèm nói ra, cũng chưa từng gặp người nào khiến mình cảm thấy nên làm như vậy. Nhưng lúc này đây, người đó đã xuất hiện trước mặt anh, một cô gái xinh đẹp nhưng cũng rất bướng bỉnh, và dường như không hề muốn gặp anh. Thậm chí, anh còn nghĩ cô sẽ từ chối, nhưng cuối cùng vẫn phải nói ra. Anh muốn sống cùng cô, không phải với bất kỳ người nào khác, anh chỉ cần cô thôi. Chỉ một mình cô là đủ.

Thấy cô vẫn trong trạng thái như đang mơ màng, anh hắng giọng, lại là ngữ điệu bất cần như mọi khi: “Em đang nghĩ gì vậy?”.

“Em nghĩ… em nghĩ mình cần yên tĩnh một chút”. Nhiếp Lạc Ngôn nhíu mày, cuối cùng cô cũng có phản ứng.

“Được, có cần phải nhường phòng cho em không?”

“Không.” Cô vội vàng đứng dậy, dù sao thì cô vẫn không quên anh là người đang ốm.

Ánh nắng bên ngoài cửa sổ nhè nhẹ sượt qua, để lại những vệt loang lổ trên đầu giường, tư duy của cô dường như đang hồi phục…

Anh nói, anh chỉ muốn được ở bên cô.

Rõ ràng bình thường anh là người không đứng đắn, những lời nói ra đều hư hư thực thực, nhưng giây phút vừa rồi, cô lại hoàn toàn tin tưởng anh. Mặc dù hơi ngỡ ngàng nhưng dường như cô tin đó là sự thực, trái tim đã bắt đầu loạn nhịp.

Lúc này, cô không nén nổi tò mò đưa mắt quan sát Giang Dục Phong, thấy anh vô cùng bình tĩnh. Anh ngồi dựa vào đầu giường, đôi mắt đen láy dường như không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ bình tĩnh nhìn thẳng vào cô, như thể đang chờ câu trả lời, lại như thể anh không phải là người vừa thốt ra câu nói lúc nãy vậy.

Vừa rồi, lẽ nào không được coi là tỏ tình sao?

Tuy anh không nói “Anh thích em” hoặc “Anh yêu em”, nhưng với ý nghĩa đó, rõ ràng là anh đang tỏ tình! Vậy thì tại sao, tại sao giây phút này anh lại có thể ra vẻ như chẳng có chuyện gì vậy?

Nhiếp Lạc Ngôn vừa thầm khâm phục vừa nghi hoặc, tiếp đó cúi đầu suy nghĩ như không có việc gì rồi rảo bước rời khỏi căn phòng.

Mãi tới ngày thứ hai khi đáp chuyến bay về, đáp án mà Giang Dục Phong chờ đợi vẫn chưa thấy đâu. Tuy Nhiếp Lạc Ngôn không từ chối nhưng cũng chẳng đồng ý, hình như cô đang rơi vào trạng thái nào đó, hai lông mày lúc lại nhíu chặt vào, dáng vẻ đầy buồn bã.

Chỉ cần thế thôi đã khiến Giang Dục Phong vô cùng khó chịu.

Ở bên anh, lẽ nào người ta lại cảm thấy lúng túng như thế?

Nhưng anh lại không thể bộc phát được, con người từ trước tới giờ luôn như vậy, như thể bị dồn ép tới mức lo lắng, thậm chí hễ tức giận là không để đường lui cho bản thân dù chỉ một chút, cho dù sau đó phải hối hận vạn phần cũng chẳng sao. Anh rất hiểu, hiểu từng ly từng tí tính bướng bỉnh cũng như mạnh mẽ của cô.

Máy bay đang bay trên tầng mây, như thể bay đến tận cùng của bầu trời, ráng chiều màu cam nối liền một dải từ phía bắc tới phía nam, rồi dần nhuộm đỏ và lan ra khắp nơi, nhìn từ cửa sổ máy bay, dễ dàng nhận thấy vẻ đẹp yên tĩnh khiến người ta phải ngỡ ngàng. Dáng vẻ cô lúc này rất đẹp, khuôn mặt ngập trong bóng mây nửa sáng nửa tối, những tia sáng nhỏ nhoi như đang nhảy nhót trên mái tóc. Cô mê mẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, đường nét trên khuôn mặt dịu dàng tới mức không thể tưởng tượng nổi, khiến người ta không thể kiềm chế được và chỉ muốn giơ tay chạm vào.

Có lẽ đây là lần đầu tiên anh không nói nên lời với một cô gái, anh không ép cô, nhưng cũng không đồng nghĩa với việc mặc cho cô tiếp tục giả ngây ngô vô thời hạn.

Nhiêp Lạc Ngôn đang chăm chú nhìn biển mây mịt mùng bên ngoài máy bay, nhưng vẫn đột nhiên phát hiện có ai đó nắm chặt tay mình.

Cô quay đầu sang bên, chỉ mấy ngày ngắn ngủi nhưng dường như cô đã quen với thói động tay động chân của anh. Cũng có thể đã quá quen với điều này, cho dù chia tay, nhưng một bộ phận nào đó trên cơ thể cô vẫn giữ ký ức đối với anh. Tới giờ, ký ức đó đang dần trở lại, giống như ngọn lửa sắp tàn đột nhiên sáng bừng và nhanh chóng lan tỏa.

“Anh cho em thời gian ba ngày.”

“Gì kia?”, cô kinh ngạc, nghĩ một hồi lâu mới hiểu anh đang nói gì, liền từ chối: “Không được”.

Người đàn ông bên cạnh rướn mày: “Sao vậy?”.

Thực ra cô rất muốn trả lời anh: “Chúng ta không thể”, nhưng cuối cùng cô vẫn nói như ma xui quỷ khiến: “… Ba ngày quá ngắn ngủi”. Nói xong, cô tự cảm thấy khó chịu với chính mình.

Còn gì đáng kể suy nghĩ nữa? Người đàn ông như anh, đối với các cô gái mà nói, luôn giống với ác quỷ hồn ma, tràn ngập sức hấp dẫn nhưng lại khiến bạn không thể nhìn rõ trái tim anh ta, cũng không thể xác định nổi rốt cuộc anh ta có trái tim không nữa.

Càng nghĩ cô càng nghi ngờ, không hiểu những lời tối qua rốt cuộc có phải do anh nhất thời đầu óc không tỉnh táo, hay do cố tình trêu chọc cô không? Bởi trước đây anh thường như vậy, chốc chốc lại giễu cợt cô, như thể giễu cợt thú cưng vậy.

Nhưng lời đã nói ra giống như bát nước hắt đi khó thể thu lại được. Quả nhiên cô thấy anh xoa cằm như thể đang trầm ngâm suy nghĩ. “Ba ngày không đủ sao? Vậy em cần thời gian bao lâu?”.

Cô tranh thủ cơ hội được voi đòi tiên, nói đại: “Ba năm nhé, thế nào?”

Anh nheo mắt, lòng bàn tay nóng ấm vô tình lướt qua mu bàn tay cô khiến cô có cảm giác khó tả, giọng điệu anh trở nên nhè nhẹ: “Nói thế nghĩa là, trong ba năm này em sẽ không yêu và kết hôn với ai đúng không?”.

Đồ gian xảo! Cô thầm chửi rủa. Hiện giờ cô hai mươi sáu tuổi, sau ba năm nữa há chẳng phải ngấp nghé ba mươi? Tới lúc đó được xếp vào đội ngũ bà cô già, e là sẽ chẳng có ai nhòm ngó đến. Nhận thấy sắc mặt thay đổi nhanh chóng của cô, anh khẽ cười, cô tức tới mức mím chặt môi, một hồi lâu sau mới nói tiếp: “Rốt cuộc anh đã đùa đủ chưa?”.

“Sao em luôn nghĩ anh như vậy?”

“Bởi tình trường của anh quá phức tạp.”

Thực ra giọng điệu của anh vẫn có nét lười biếng khó tả, nhưng nụ cười ẩn chứa trong mắt đã được thu lại, đáy mắt sâu xa nhưng ánh mắt vô cùng rạng ngời: “Đây chính là nguyên nhân em không tin tưởng anh?”.

Cô chợt bối rối trước dáng vẻ đứng đắn bất ngờ của anh, liền quay đi “hừ” một tiếng không rõ thái độ thế nào. Anh không nói gì thêm nữa.

Một lát sau, tiếp viên hàng không đi tới đưa chăn cho mấy khách ngồi khoang hạng nhất, tiện tay điều chỉnh đèn phía trên tối đi, cô liếc nhìn trộm, thấy anh đang nhắm mắt giả ngủ. Lúc này cô tiếp viên hàng không vừa hay đi tới bên cạnh cô, cô liền ra hiệu với cô ta, tiếp đó chỉ vào Giang Dục Phong, cô nàng tiếp viên xinh đẹp hiểu ý ngay, khẽ mỉm cười gật đầu rồi quay người đi, sau đó nhanh chóng đưa chăn tới.

“Cô đắp chăn giúp anh ấy, cảm ơn.” Cô ra hiệu bằng miệng, tiếp đó khẽ động ngón tay, thấy anh không có phản ứng gì, liền lấy hết can đảm rút bàn tay mình trong tay anh ra, sau đó nghiêng mình, ngây người nhhìn về phía chiếc đèn nhỏ đang nhấp nháy trên cánh máy bay.

Nhiếp Lạc Ngôn vốn tưởng rằng sự việc lần này sẽ nhanh chóng qua đi, ai ngờ chỉ sau mấy ngày, Giang Dục Phong đã huênh hoang, dương dương tự đắc. Nguyên nhân là sau mấy ngày nghỉ, công việc của cô dồn ứ, ngày nào cũng phải làm thêm giờ tới tận khuya, lại bị ông chủ triệu tập họp tổ Thiết kế. Kết quả là trước khi về nhà, điện thoại của Nhiếp Lạc Ngôn gần hết pin. Khi điện thoại chỉ còn vạch cuối cùng, cô nhận được cú gọi của Giang Dục Phong.

Cô đứng trong thang máy tầng dưới, bên cạnh còn có mấy đồng nghiệp, nghe giọng anh hỏi: “Em đang làm gì vậy?”.

“Vừa tan làm.”

“Anh đang ở gần nhà em.”

“Thế à?”

“Em chưa ăn cơm phải không? Nghe giọng mệt mỏi lắm, chẳng có chút tinh thần nào.”

Đúng là cô rất ủ rũ, không những thế, tâm trạng còn chán nản vô cùng, đang định nói thêm vài câu với anh thì điện thoại đã tự động tắt máy.

Cũng hay, cất chiếc điện thoại với màn hình đen sì, ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào con số không ngừng nhảy nhót trên đèn báo của cầu thang máy. Đám đồng nghiệp đứng bên cạnh vẫn đang xì xào bàn luận về quyết định được thông báo trong cuộc họp vừa xong, tiếng bàn tán ồn ào vang vọng trong thang máy nhỏ hẹp rồi truyền tới tai khiến cô mệt mỏi vô cùng.

Vừa bước lên cầu thang, Nhiếp Lạc Ngôn ngỡ ngàng thấy một bóng người đứng trước cửa nhà. Cô giật thót mình, may mà đèn cảm ứng vào lúc đó lại bật sáng, cả gian cầu thang phút chốc sáng bừng.

Cô vỗ ngực thở phào, sau đó bực tức hỏi: “Sao anh lại tới đây?”.

Giang Dục Phong thản nhiên nhìn cô đáp: “Đừng ra vẻ như vậy nữa, trông em cứ như vừa gặp ma ấy”.

Nửa đêm canh ba mà dọa người ta thế này, đúng là còn đáng sợ hơn cả gặp ma.

Cô đẩy cửa vào nhà, anh tự động bước theo.

“Này, nhà em chẳng thay đổi gì cả. Em có phải là con gái không vậy, vứt bừa bãi quần áo trên sô pha, lẽ nào hằng ngày em không có thời gian dọn dẹp?”

Cô vứt chìa khóa nhà lên bàn uống nước, chau mày nói: “Muộn thế này rồi, xông vào nhà người ta là hành vi chẳng văn minh chút nào”.

“Saoo hôm nay em bực bội thế?”, anh cười khẩy, rồi lại hỏi tiếp: “Vừa rồi sao lại tắt máy khi đang nghe máy thế?”.

“Điện thoại hết pin.”

“Thì ra là vậy, anh lại cứ tưởng em có gì không hài lòng với anh.”

“Em có gì bất mãn với anh sao?”, cô lạnh lùng lườm anh: “Những nhà tư bản như anh luôn luôn chiếm thế thượng phong, còn bọn em mãi mãi bị áp bức, bởi thế không thể không bất mãn, càng không thể phản kháng”.

Rõ ràng cô đang rất tức giận, nhưng anh lại tỏ vẻ như không hiểu, ngồi xuống ghế sô pha, nụ cười trên khuôn mặt vô cùng rạng rỡ. “Rốt cuộc là chuyện gì? Em có biết bộ dạng lúc này của em trông giống con gì không?”.

“Xin lỗi, từ nhỏ em rất ít khi đi vườn thú.”

“Giống nhím, không những thế còn là con nhím đang xù lông nữa kìa.” Anh cười, rồi giơ tay về phía cô một cách tự nhiên: “Lại đây, nói cho anh nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”.

Thực ra cô không biết tại sao Giang Dục Phong lại đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà mình, cũng không hiểu tại sao muộn thế này rồi anh vẫn còn mặc com lê, đến kiểu tóc và ca vát cũng được chải chuốt cầu kỳ.

Ngồi trong chiếc sô pha mềm mại, rộng rãi, Nhiếp Lạc Ngôn buồn bã nói: “Hôm nay Kyle mở cuộc họp, nói phải cắt giảm nhân viên”.

“Việc này, hình như anh đã nhắc nhở em từ lâu rồi thì phải.”

“… Thực ra cũng không thể coi là cắt giảm nhân viên. Nhưng anh có biết lý do là gì không?” Cô sầm mặt, khóe miệng chùng xuống: “Nghe nói là phòng của bọn em có người ngầm dẫn đi mấy khách hàng, khiến công ty phải chịu tổn thất nghiêm trọng”.

“Hả?”

Có vẻ Giang Dục Phong chẳng ngạc nhiên chút nào.

“Anh đã biết từ lâu rồi phải không?” Anh qua lại thân thiết với Kyle, chả trách lúc đó đã nhắc nhở cô như vậy.

“Có nghe anh ấy nói tới một lần.”

“Thì ra từ lâu sếp đã phát hiện ra người mang dã tâm đen tối…” Cô không dám tin, bởi đều là những đồng nghiệp ngày nào cũng đối xử với nhau rất tốt, cả đám cùng ngồi trên một con thuyền, lúc khó khăn nhất mọi người đều cố gắng chịu đựng, chịu đựng tới lúc công ty làm ăn thuận buồm xuôi gió, rồi cùng nhau ra sức giữ gìn thành quả. Đúng là như vậy, đúng là vậy mà! Cô và họ ngày ngày bên nhau, khi tăng ca cùng nhau gắng sức, lấy tinh thần, lúc ăn uống hay đi hát luôn tranh nhau thanh toán hoặc giành micro, cảm giác giống như một gia đình. Một gia đình như vậy, làm sao có thể xảy ra chuyện này được chứ? Do vậy trong cuộc họp vừa rồi, cô không muốn tin những lời Kyle nói, cô còn nghĩ sếp mình đã lầm. Một phòng ban chưa tới mười người, bất kể người bị đuổi đi là ai, đều khiến cô cảm thấy buồn. Kyle lại kiên quyết như thế. Bình thường sếp là người có tác phong ôn hòa, đột nhiên lại trở nên nghiêm khắc vô cùng, lời nói sắc nhọn, thái độ không truy xét tới cùng nhưng cũng không dễ dàng buông tha. Từng hành động, lời nói của sếp khiến cả đám nhân viên trong buổi họp đều im lặng như ve sầu mùa đông.

Có lẽ sếp đã sớm biết kẻ phản bội đó là ai, có điều chỉ muốn người đó phải chủ động thừa nhận. Thì ra gần đây công ty liên tiếp mất đi khách hàng không phải là không có nguyên nhân.

Tâm trạng chán nản vô cùng, thậm chí chẳng còn cười nói được nữa, trông bộ dạng như thể có tâm tư đè nén, vừa như nghi ngờ lại vừa thương cảm, cô cuộn người trên sô pha, trông cô gầy đi trông thấy.

Giang Dục Phong dường như cũng cảm nhận được tâm tư của cô, anh đặt tay lên vai cô khuyên nhủ: “Em đã làm việc cùng Kyle lâu như vậy, lẽ nào không biết công ty có ý nghĩa gì đối với anh ấy?”.

“Nhưng như vậy cũng quá tàn nhẫn mà, phải không?”, cô nhíu mày nhìn anh, “Cho dù đúng là có chuyện đó, thì sếp cũng có thể trực tiếp đuổi việc người ấy, chứ không nên trước mặt bao nhiêu người lại… hơn nữa, đều là những đồng nghiệp đã cùng nhau phấn đấu…”.

Còn chưa nói xong, Giang Dục Phong đã cười khẩy nói: “Sự nhân từ của phụ nữ”.

Cô hơi tức giận, anh liền nói: “Đừng trừng mắt nhìn anh như vậy, phụ nữ vẫn là phụ nữ mà thôi, luôn nể tình cũ. Em có biết hành động của người đồng nghiệp ấy nghiêm trọng tới mức nào không? Kyle làm vậy là đã nương tay lắm rồi, lẽ nào còn mong sếp em phải bồi thường một khoản tiền cho người đó để mọi người tụ tập vui vẻ, ra đi cũng vui vẻ sao?”.

Cô bị anh giáo huấn tới mức không nói ra được câu gì, hồi lâu sau mới nhận thấy vẻ khinh thường trên mặt anh, cô bất giác nói: “Nể tình cũ thì sao chứ? Có gì không tốt ư?”, rồi hất tay anh ra, cười giả tạo: “Lẽ nào mọi người đều phải giống anh mới được?”.

Đôi mắt đẹp của anh nheo lại: “Anh thế nào cơ?”

Có thể nhận thấy anh không vui chút nào.

“Nhiếp Lạc Ngôn, em luôn để tâm tới quá khứ của anh nên khăng khăng không chịu coi anh là người tốt, đúng không?”

“Đúng vậy”, không những để tâm, mà còn khinh bỉ, “Có điều, cũng nên có người tiếp nhận được cái lịch sử đặc sắc kia của anh, cho nên…”, cô đứng dậy đi tới bên cửa, rồi làm bộ tiễn khách, “mời anh đi tìm đám gái đó”.

Giang Dục Phong không động đậy, nét mặt như chùng xuống, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau với khoảng cách không xa cũng chẳng gần, đúng lúc cô cho rằng anh sắp tức giận đẩy cửa bỏ đi thì anh đột nhiên cười nhạt: “Bây giờ anh không muốn đi”.

Tay cô vẫn đang để trên cửa, cô nhận thấy ánh mắt anh lóe sáng, đôi mắt đen láy, nét mặt trở nên vô cùng nanh nọc: “Em muốn anh đi mà anh đi ngay, như thế chẳng phải quá mất mặt sao?”.

Cô nghẹn lời không nói được gì.

Anh không nhìn cô nữa, tìm điều khiển bật ti vi, sau một hồi bật hết mười mấy kênh, liền chau mày: “Ti vi giờ này sao chẳng có kênh gì hay nhỉ?”.

Cô vẫn không khách khí: “Chẳng ai bắt anh phải xem cả”, vừa nói xong thì đột nhiên nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Hôm nay rốt cuộc anh tới có việc gì?”.

Anh vứt chiếc điều khiển sang bên, tiếp đó quay sang nhìn cô, nghĩ một lát mới trả lời: “Ngủ”. Nói xong liền ngáp mấy cái, sau đó cởi áo khoác và nằm khểnh trên chiếc sô pha. Anh vừa nhắm mắt vừa nói: “Có chăn không vậy? Lấy một cái cho anh”.

Nhưng ai cho phép anh làm như vậy chứ? Lần trước anh tới lúc đêm hôm khuya khoắt cũng tự động như vậy, dường như ghế sô pha nhà cô là chiếc giường tạm được chuẩn bị riêng cho anh vậy, muốn ngủ thì ngủ.

Cô thủng thẳng: “Không có chăn”.

Anh cũng không nói gì thêm nữa, tiên tay đắp chiếc áo com lê vừa cởi rồi thản nhiên ngủ.

Thực ra cô luôn sợ lạnh, do vậy trong nhà tuy không nhiều đồ, nhưng chăn và nệm thì vô cùng đầy đủ. Thấy anh nằm co ro trên ghế, trông rất đáng thương nên cô không kìm được, thắc mắc: “Tại sao không về nhà ngủ?”.

“…Vì ở đây gần hơn”, giọng của anh khàn đặc dường như rất mệt mỏi, một lúc sau mới nói tiếp: “Đừng cãi nhau nữa, để anh ngủ một chút, mười rưỡi anh sẽ đi”.

Lúc nào cũng như vậy.

Tuy bình thường anh rất đáng ghét, nhưng mỗi lần mệt mỏi rã rời, bất luận là nét mặt hay giọng điệu, tất cả đều trở nên vô tội, giống như một đứa trẻ vậy, rất dễ khiến người khác mềm lòng.

Nhiếp Lạc Ngôn ngồi ngây ra bên ghế sô pha một hồi, cuối cùng đứng dậy tìm một quyển sách, rồi im lặng đi về phòng ngủ.

Nhiếp Lạc Ngôn cầm tuyển tập tiểu thuyết trinh thám của tác giả Agatha Christie, thời gian qua rất mau, lúc cô vừa đọc tới câu chuyện thứ hai thì nghe thấy một tiếng động nhỏ ở cửa chính.

Nhiếp Lạc Ngôn nhìn đồng hồ, mười giờ hai mươi tám phút.

Ngủ tới nửa đêm, đột nhiên nghe thấy hơi thở quen thuộc, tiếp đó là nụ hôn nóng bỏng đặt trên gáy.

Cô tỉnh giấc vì sợ hãi, vừa định quay lại hét to thì nghe thấy một giọng nói đàn ông bên tai: “Suỵt… là anh…”.

Vừa thở phào nhẹ nhõm, cô lại giật nảy người: “Làm sao anh vào được?”.

“Anh cầm chìa khóa trên bàn.”

Mặc dù trời tối đen như mực, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được nụ cười đắc ý trên mặt anh, cô vừa kinh hãi vừa giận dỗi, chỉ bất lực kêu lên: “…Trộm”.

“Sai rồi”, anh sửa lại, tiếp đó quay người hôn lên tai cô, “… Là cường đạo, háo sắc…”.

Từ sau buổi tối hôm đó, Giang Dục Phong thường xuyên tới nhà cô. Có lúc cô vừa ăn xong thì anh tới, cũng có khi muộn hơn một chút, thậm chí đôi khi vừa sáng bảnh mắt đã thấy anh lặng lẽ nằm trên giường. Nhiếp Lạc Ngôn cũng phàn nàn rất nhiều về chuyện này.

“Anh như vậy, hại em không ngủ ngon!”

“Vậy sau này anh sẽ cố gắng tới sớm một chút”, người kia trả lời phóng khoáng.

Cô chẳng đối đáp lại được anh, lẽ nào anh không biết nói, sau này nếu quá muộn thì không tới nữa hay sao?

Khoảng thời gian này, mối quan hệ của hai người trở nên gắn bó khác thường, trước đây khi còn yêu, họ vì thói quen làm việc và nghỉ ngơi khác nhau, nên rất ít khi ngủ chung. Còn bây giờ, căn hộ của cô không biết tự lúc nào đã ngày càng xuất hiện nhiều hơn quần áo và tư trang của anh.

Sáng cuối tuần như thường lệ họ ngủ dậy rất muộn, Nhiếp Lạc Ngôn nấu một nồi cháo, sau đó xuống dưới mua bánh bao thịt và bánh cuốn nóng, may mà ông chủ quán từ lâu đã quen với thói quen làm việc, nghỉ ngơi trái khoáy của đám người trẻ tuổi này, do vậy ông luôn cố ý kéo dài thời gian bán hàng tới tận trưa.

Về đến nhà, cô liền nhìn thấy người đàn ông đang đứng ngây ra trước gương.

Giang Dục Phong vẫn còn ngái ngủ nên cô không gọi anh, chỉ nhanh chóng vào bếp chuẩn bị bát đũa. Tới khi bưng cháo và đồ ăn ra, thấy anh vẫn đứng nguyên ở đó. Người trong gương ăn vận rất thoải mái, chỉ mặc một chiếc áo len màu trắng ngà đơn giản nhưng vẫn rất đẹp. Cô liền hỏi: “Làm gì vậy?”.

“Chiếc áo này là em mua phải không?” Anh nhìn cô qua gương.

Hình như cô đã quên, xem lại nhãn hiệu cũng như kiểu cách của chiếc áo một hồi nhưng vẫn không thể nào nhớ ra, đành thật thà thừa nhận: “Em không nhớ”.

“Được thôi”, hình như anh hơi cụt hứng, quay người lại đi tới trước bàn và ngồi xuống ăn.

Do ăn sáng muộn, lại phải dọn dẹp nhà cửa khiến thời gian trôi đi rất nhanh, tới khi Nhiếp Lạc Ngôn chống cằm vào cây lau nhà, ngẩng đầu xem giờ mới biết đã là một giờ chiều.

Giang Dục Phong đang ngồi trên sô pha đọc tạp chí, tới lúc cây lau nhà đẩy tới chân, anh rất tự giác giơ chân lên. Cô mệt tới mức thở phì phò, trong lòng bất bình khôn tả: Anh ăn đồ của cô, uống đồ của cô, thế mà lúc này lại coi cô như người giúp việc sao? Thế là liền giơ tay giật lấy quyển tạp chí, ra lệnh: “Quần áo đã giặt xong rồi, anh đi phơi đi”. Anh thần người ra một lát, rồi đứng dậy không thắc mắc, sau đó đi ra sân thượng.

Thì ra cô luôn nghĩ anh là loại đại thiếu gia được hầu hạ ăn tới miệng, mặc tới người, chỉ cần giơ tay là xong, trong nhà lúc nào cũng có một người giúp việc theo giờ, anh chẳng phải mó tay vào việc gì, hàng nghìn hàng vạn việc không cần anh phải lo lắng, nhưng xem ra hiện giờ, hình như anh cũng biết làm việc nhà, có điều lười động tay động chân mà thôi.

Nhưng chính vì không hay được tận mắt nhìn thấy anh làm việc nhà, nên cơ hội này quả thực hiếm có. Lúc Nhiếp Lạc Ngôn đi tới nhà tắm giặt giẻ lau, cô nhất thời phấn khích, vặn chặt vòi nước, rồi đứng ở đó ngắm nhìn anh phơi quần áo qua cánh cửa kính trong suốt.

“Em đang nhìn gì thế?”, đột nhiên Giang Dục Phong quay lại hỏi.

Cô giật mình, trách cứ: “Sau đầu anh cũng có mắt sao?”

Anh cười, khóe môi khẽ mím: “Tại ánh mắt em quá nóng nên anh thấy nóng lưng mà thôi”.

“Cảm ơn!” Cô khẽ ho một tiếng, rồi nói tiếp: “Này, trông dáng vẻ anh quả thực hợp với làm việc nhà đấy”.

“Em nói vậy có ý khen hay chế giễu anh đấy?”

“Em khen thật mà”, vì vừa vất vả làm việc nhà, nên sắc mặt ửng hồng, cô cười nói tiếp: “Nếu anh gắng chăm làm những việc như thế này, có lẽ em sẽ phải nhìn anh bằng con mắt khác đấy”.

“Thực ra ưu điểm của anh còn rất nhiều ấy chứ, có điều em chưa phát hiện ra thôi”, Giang Dục Phong không hề tỏ ra khiêm tốn.

“Thế à?”, cô thong thả quay người lại, “Vậy em sẽ chờ xem”.

Dọn dẹp nhà cửa xong, anh lập tức muốn cùng cô ra ngoài.

“Trông anh còn tinh thần lắm, bởi người làm việc nhà cả buổi sáng hoàn toàn không phải là anh.”

“Rõ ràng anh cũng cống hiến một phần sức lực mà”, anh thanh minh: “Đã gần mười năm nay anh không làm việc này, lẽ nào em không thể coi trọng anh một chút được sao?”.

Cô vừa đi giày vừa bĩu môi nói: “Mười năm nay? Ai tin được?”

Hai người đi siêu thị, do nhu cầu công việc nên Nhiếp Lạc Ngôn từ trước tới giờ luôn tận dụng thời gian nghỉ để lựa chọn mua sắm những nhu yếu phẩm cho cả tuần tiếp theo. Vừa đi tới quầy hàng đồ dùng hàng ngày, cô nhớ ra giấy vệ sinh sắp dùng hết, liền lấy một túi bỏ vào xe. Thấy Giang Dục Phong cúi người lấy sữa tắm, cô nói: “Nhà vẫn còn hơn nửa lọ đấy”.

“Thứ của em là loại dành cho trẻ sơ sinh đúng không? Lại còn có mùi sữa, sao hợp với anh chứ?” Lấy xong sữa tắm, anh liền chọn dầu gội.

Cô hỏi: “Keo vuốt tóc có cần mua một lọ khác không?”

Sau khi vứt một loạt các loại chai lọ vào xe chở đồ xong, anh quay sang véo má cô, cười nói: “Em nghĩ chu đáo thật đấy, anh cũng đang định mua”.

“Có lẽ do chúng ta quá hiểu nhau thôi”, cô vừa nói vừa gạt tay anh ra.

Chỉ sau đó một tích tắc, Nhiếp Lạc Ngôn nghe thấy giọng nói quen thuộc vọng tới từ phía sau: “Tiểu Nhiếp?”.

Nhiếp Lạc Ngôn sững người, quay đầu lại nhìn thì ra đó là một người hàng xóm ở cùng khu chung cư, bình thường ra ra vào vào cũng hay gặp nhau, thậm chí có một lần cô còn chạy tới nhà người đó mượn đồ sửa chữa.

“Ồ, trùng hợp quá, cô cũng đi mua đồ sao?” Người đó vừa nói vừa đưa mắt quan sát Giang Dục Phong hồi lâu, rồi cười ha hả nói: “Người yêu đẹp trai thật đấy, hình như trước đây chưa từng gặp”.

“Ừm.” Cô chần chừ một lát, bây giờ người ta đều nói thẳng như vậy sao? Sau đó nói ậm ờ: “Đúng vậy, đúng vậy”.

Người hàng xóm kia lại nhìn vào xe chở đồ của cô: “Cô cũng nhân cuối tuần đi mua sắm sao? Cô thấy đấy, tôi cũng vậy, gần đây công việc bận bù đầu, bình thường chẳng có chút thời gian rảnh nào”.

“Đều là người đi làm, giống nhau cả thôi.”

Cô cười, lại liếc nhìn Giang Dục Phong, anh nhàn nhã đứng đó nhưng không định nói xen vào, cũng chẳng có ý muốn tránh.

Hai người lại chuyện trò thêm mấy câu nữa rồi tạm biệt, lúc sắp đi, người hàng xóm kia còn không quên tấm tắc khen ngợi: “Trông hai người thật đẹp đôi”.

“Cảm ơn!” Nhiếp Lạc Ngôn gượng cười tiễn người hàng xóm, lúc quay lại, chỉ thấy anh chàng bên cạnh đang cúi xuống nhìn cô. Cô lườm anh một cái, thắc mắc: “Sao vậy, rất đắc ý phải không?”.

“Đắc ý gì kia?”

“Người ta khen anh đẹp trai mà.”

Giang Dục Phong đẩy xe chở đồ, thản nhiên nói: “Với những chuyện như thế này, căn bản anh chẳng cần đắc ý”.

Cô im lặng không nói thêm gì.

Ai ngờ khi thanh toán xong đi ra, lại gặp người hàng xóm kia ở cửa.

“Mua nhiều đồ quá rồi, bây giờ mới nhận ra chẳng biết phải xách thế nào”, nhìn xe hàng đầy ắp những túi to túi nhỏ, đối phương cũng hơi ngượng nghịu.

Nhiếp Lạc Ngôn nghĩ một lát, liền đề nghị: “Hay là cùng về với chúng tôi đi”, rồi quay sang Giang Dục Phong, đưa mắt thăm dò.

“Hai người đợi ở đây một lát”, anh nói: “Để tôi đánh xe tới”.

Có người đàn ông tuấn tú thế này làm tài xế, lại còn ra tay giúp đỡ xách đống đồ nặng trịch kia, cô hàng xóm cười tít mắt, tới lúc về nhà cứ liên miệng nói cám ơn.

Nhiếp Lạc Ngôn khẽ cười: “Không có gì đâu, là hàng xóm láng giềng với nhau cả mà”.

Giang Dục Phong nói chêm vào: “Không cần cảm ơn đâu, Lạc Ngôn là bạn gái tôi, giúp hàng xóm của cô ấy cũng là điều nên làm”.

Lúc vào trong nhà, xếp gọn đám đồ ăn đâu ra đấy, Nhiếp Lạc Ngôn vẫn lặng thinh không nói không rằng.

“Em lại giở trò gì vậy?”

Cô không nói.

“Để giấy vệ sinh ở đâu đây?”

Cô khẽ đưa mắt, rồi chỉ chỗ cất.

Giang Dục Phong để đồ vào đó, sau đó đi ra tay không, lại nhìn thấy một đống đồ, liền hỏi: “Bột giặt để đâu?”.

Anh không hiểu tại sao cô lại mua túi bột giặt to như vậy, xách nặng trĩu tay, có lẽ dùng tới năm sau cũng chẳng hết. Một lần nữa những ngón tay thon nhỏ kia lại chỉ về hướng lúc nãy.

Giang Dục Phong nhận thấy dường như cô đang cố ý trêu chọc mình, liền đứng yên tại chỗ, đợi cô phân loại xong xuôi tất cả các vật phẩm, mới chậm rãi cất từng thứ một. Nhìn anh tự giác cần cù như vậy, cô không giấu nổi nụ cười.

“Một mình ngồi ở đó cười ngây ngô cái gì không biết nữa?” Không biết từ lúc nào, anh đã khoanh tay, dựa vào cửa nhìn cô.

Nhiếp Lạc Ngôn lại đanh mặt nói: “Ai cho phép anh đặt điều vậy?”.

Anh tỏ vẻ vô tội, chớp chớp mắt hỏi: “Anh đặt điều gì chứ?”.

“Tại sao anh lại nói với hàng xóm của em rằng em là bạn gái anh?”

“Con người em thật kỳ quặc”, anh lắc đầu, ra vẻ khó hiểu, “Lúc ở siêu thị, cô ấy nói anh là bạn trai em, em đâu có phủ nhận? Anh đã là bạn trai của em, vậy thì em đương nhiên là bạn gái của anh rồi. Có gì sai sao?”.

Lập luận vô cùng nham hiểm, cô bị anh khiến cho tức không nói được điều gì, mãi lâu sau mới phàn nàn: “Lúc đó em chỉ muốn giữ chút thể diện cho anh mà thôi”.

“Ồ, vậy thì liệu anh có nên cảm ơn em không nhỉ?” Giang Dục Phong “hừ” một tiếng, hoàn toàn rất khó nhận biết được anh đang vui hay giận.

Cô nghiêm túc gật đầu: “Không cần khách sáo”.

Cả hai ngày nghỉ cuối tuần, Giang Dục Phong rất rảnh, vừa không phải đi ăn uống xã giao, cũng không bị quấy rầy bởi công việc, đến cả điện thoại cũng rất ít khi đổ chuông.

Lúc đang chuẩn bị bữa tối, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh liền vứt máy chơi điện tử sang bên, vô cùng hào hứng đề nghị: “Em tránh ra, để anh nấu cho”.

Nhiếp Lạc Ngôn vô cùng hoài nghi, cô bất giác hỏi: “Đã bao lâu anh chưa vào bếp rồi?”.

“Sao thế, em nghi ngờ tay nghề nấu nướng của anh à? Hay là sợ anh hạ độc em?”

“Em nghi ngờ trình độ nấu nướng của anh”, cô không hề khách sáo thừa nhận.

Anh không hề tỏ ra nhỏ nhặt, chỉ ra lệnh: “Em ra ngoài chờ đi”.

“Được thôi.”

Anh chủ động chăm chỉ như vậy, rõ ràng là cơ hội nghìn năm có một.

Thực ra hai người đã quen biết lâu như vậy, nhưng hình như cô chỉ mới được ăn mỳ do anh nấu một lần, lần đó do bác giúp việc nhà anh xin nghỉ, cũng không gọi đồ ăn nhanh tới, còn cô vừa hay bị bỏng tay, vô số những lý do trùng hợp như vậy khiến anh bất đắc dĩ phải vào bếp. Còn hôm nay, có lẽ do tâm trạng anh rất tốt.

Dù gì cũng được vui vẻ thoải mái, Nhiếp Lạc Ngôn liền ngoan ngoãn lui ra, lúc sắp đi còn nhớ ra một chuyện: “Tạp dề treo trên tường, anh nhìn thấy chưa?”.

Anh quay đầu lại, nghiêm mặt như thể đang trần thuật một sự thật phũ phàng: “Dùng thứ đó sẽ làm tổn hại tới khí chất của anh.”

Cô bật cười.

“… Nhưng lát nữa dầu mỡ bắn tung tóe lên, há chẳng phải rất đáng tiếc cho bộ quần áo hàng hiệu trên người anh sao?”

Chiếc áo hàng hiệu màu lam khoác trên người anh thật đẹp, giống hệt như người mẫu trong tranh quảng cáo, có điều mặc như thế đứng trong bếp thì không được phù hợp lắm.

Cô không nén được cười, quay lại bếp nói: “Tuy tạp dề của em hơi hoa hoét một chút nhưng dù gì cũng rất đáng yêu”. Thấy anh hơi nhíu mày, nhưng hình như không có ý định phản đối, cô liền nhón chân đeo tạp dề cho anh.

Áo anh đẹp như vậy nên không thể đeo tạp dề một cách đại khái được. Nhiếp Lạc Ngôn cố ý thắt nơ phía sau tạp dề, cô lùi lại hai bước rồi bắt đầu ngắm nghía người đàn ông đẹp trai trước mặt mình một lượt, cuối cùng gật đầu hài lòng, vừa ra khỏi bếp vừa chân thành nói: “ Rất đẹp, thật đấy”. Nhưng trong lòng cô đang cười thầm, hóa ra Giang Dục Phong khi được phối với hình gấu Teddy sẽ có hiệu quả thế này đây… thực sự là làm mất hết khí chất thường ngày của anh. Có điều, lại khiến ai đó cảm thấy vô cùng hài lòng.

Cuối cùng anh bưng lên một vài món ăn và một bát canh, đều là những món ăn hàng ngày, nguyên liệu rất đơn giản, nhưng khi cầm đũa lên nếm thử, lại thấy rất ngon miệng. Cô không thể tin nổi, còn anh tỏ ra rất đắc chí, rướn mày nói: “Đừng nhìn anh bằng ánh mắt sùng bái như vậy”.

“Nhưng thực sự rất ngon mà”, cô tấm tắc: “Không ngờ anh còn tinh thông nghệ thuật nấu nướng nữa”.

Anh khẽ cười, thần sắc tươi tỉnh: “Những thứ anh tinh thông còn nhiều lắm, em cũnng biết mà, giống như việc tối qua anh làm ấy”.

“…”, cô xị mặt, chẳng nói năng gì nữa.

Một lát sau, Nhiếp Lạc Ngôn tự động chuyển chủ đề: “Món thịt bò này anh xào như thế nào đấy? Tại sao lần nào em cũng cho rất nhiều bột năng, nhưng vẫn không thể mềm được như thế này? Còn cả món cà xào thịt băm, chẳng khác mấy so với lần được ăn trong khách sạn… Canh bí cũng rất ngon, rõ ràng bỏ vào rất ít sò nhưng vẫn rất tươi ngon”.

Cô vừa hỏi vừa ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện Giang Dục Phong ngồi đối diện không biết đã buông đũa xuống từ lúc nào, đang chăm chú nhìn cô, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên, đôi mắt đen dài dưới ánh đèn càng trở nên lấp lánh, như hút mọi ánh sáng.

“Sao vậy? Nhiếp Lạc Ngôn, có phải em đột nhiên phát hiện ra rằng sống cùng anh là điều rất tuyệt vời, đúng không?”