Không Có Gì Mãi Mãi

Chương 16



Paige vẫn phải đi tua sáng với "Hung thần", tên cô thầm gán cho bác sĩ Barker. Cô đã phụ mổ cho ông ba lần, và dù có mặc cảm thù ghét, cô vẫn không thể không thán phục trước tài năng kỳ lạ của ông ta. Trong nỗi kính sợ, cô nhìn ông ta mở lồng ngực bệnh nhân, khéo léo thay quả tim già nua bằng một quả tim khoẻ mạnh, và khâu lại. Ca phẫu thuật ít ra phải năm tiếng đồng hồ. Một vài tuần nữa thôi, người bệnh này sẽ trở lại cuộc sống bình thường. Hèn chi các phẫu thuật gia nghĩ mình là Chúa. Họ đã mang người chết trở lại với cuộc sống.

Đôi khi, Paige nhìn thấy một quả tim ngừng đập và biến thành một cục thịt bình thường. Và rồi phép mầu xuất hiện, cái cơ quan bất động đó lại bắt đầu co bóp và đẩy máu đi khắp cơ thể đang hấp hối.

Một buổi sáng có ca phẫu thuật lồng động mạch chủ. Paige được phân công phụ mổ cho bác sĩ Barker.

Khi họ sắp bắt đầu, Barker gắt:

- Làm đi!

Paige trố mắt nhìn ông ta.

- Tôi không hiểu…

- Đây là một ca đơn giản. Cô không xử lý nổi hay sao? - Có một sự khinh miệt trong giọng ông ta.

- Được! - Paige nghiến răng đáp.

- Thế thì ra tay đi.

Lão này đang chọc tức ta đây.

Barker quan sát Paige thành thạo chêm một cái ống rỗng vào vào động mạch của bệnh nhân rồi luồn nó vào trong tim. Động tác thực hiện một cách tuyệt hảo. Barker nhìn không nói một lời.

Quỷ bắt lão đi, Paige nghĩ. Mình có làm tốt đến đâu lão cũng chẳng hài lòng.

Paige tiêm chất nhuộm cản tia rơ nghen qua đường ống Họ theo dõi trên màn hình khi chất nhuộm chảy vào động mạch vành. Hình ảnh xuất hiện trên màn huỳnh quang cho thấy độ tắc nghẽn và vị trí của chỗ tắc trong động mạch, trong khi một camera tự động ghi lại một hình chụp X quang.

Bác sĩ nội trú năm trên nhìn Paige và mỉm cười.

- Làm rất khéo.

- Cám ơn! - Paige quay sang bác sĩ Barker.

- Chậm bỏ mẹ. - Ông ta văng một câu. Và bỏ ra ngoài.

Paige tạ ơn những ngày bác sĩ Barker vắng mặt ở bệnh viện để làm việc tại phòng mạch tư của ông ta. Cô nói với Kat:

- Một ngày vắng tiếng lăo bằng cả tuần ở thôn quê.

- Cậu ghét ông ta thật ư?

Đó là một bác sĩ xuất chúng, nhưng lại là một con người kinh khủng. Cậu có nhận thấy tính nết một số người rất hợp với tên của họ không(1)? Nếu bác sĩ Barker không được hò hét mọi người, chắc lão ta sẽ bị đột quỵ.

- Đấy là cậu chưa thấy một số tài năng mà mình phải chịu đựng đấy thôi. - Kat cười. - Họ cứ tưởng đâu như mình là tặng vật của Chúa. Không có đàn ông có phải cuộc sống sẽ dễ chịu bao nhiêu không nhỉ?

Paige chằm chằm nhìn Kat nhưng không nói gì.

Paige và Kat khám cho Jimmy Ford. Anh ta vẫn hôn mê. Họ không thể làm gì được.

Kat thở dài.

- Quỷ thật. Tại sao tai hoạ lại cứ đến với những chàng trai tử tế nhỉ? Giá mà mình biết được. Cậu nghĩ Jimmy có qua nổi không?

Paige ngập ngừng.

- Chúng ta đã làm tất cả những gì có thể. Bây giờ chỉ còn là ý Chúa.

- Thật nực cười. Mình lại cứ tưởng chúng ta là Chúa. - Kat nói.

Hôm sau, khi Paige đi tua ca chiều, Kaplan, một tay nội trú ở năm trên chặn cô lại ở hành lang.

- Hôm nay cô gặp hên. - Anh ta ngoác miệng cười. - Cô sẽ nhận một sinh viên thực tập mới.

- Thật không?

Thật, một IN (2).

- IN?

- "Cháu lão ngốc". Vợ bác sĩ Wallace có một ông cháu muốn làm bác sĩ. Hắn bị đuổi cổ khỏi hai trường rồi. Tất cả bọn này đều đã chịu trận. Bây giờ đến lượt cô.

Paige rên rẩm:

- Tôi làm gì có thời gian. Để tôi xem đã.

- Không được phép lựa chọn. Ngoan ngoãn đi, rồi Wallace sẽ cho cô điểm cao. - Kaplan bỏ đi.

Paige thở dài rồi đi đến đám nội trú mới đang đợi để đi tua. IN đâu nhỉ? Cô nhìn đồng hồ. Hắn đã muộn ba phút. Mình sẽ cho bắn thêm một phút, Paige quyết định, còn sau thì mặc xác. Rồi cô nhìn thấy IN, một gã trai cao, mảnh dẻ đang vội vã chạy tới.

Hắn đến gần Paige, thở không ra hơi, và nói:

- Xin lỗi, bác sĩ Wallace bảo tôi…

- Anh đến muộn, - Paige cộc lốc.

- Tôi biết. Tôi xin lỗi. Tôi bị giữ lại ở…

- Không sao. Tên anh là gì?

- Jason. Jason Curtis. - Hắn ta mặc một chiếc áo vét thể thao.

- Áo choàng trắng của anh đâu?

- Áo choàng trắng của tôi?

- Không ai bảo anh phải mặc áo choàng trắng trong khi làm việc à?

Hắn trông bối rối.

- Không. Tôi e rằng tôi…

Paige nói giận dữ:

- Quay lại phòng y tá trưởng và bảo bà ta đưa thứ đó cho. Anh có sổ thăm bệnh không?

- Không.

Cháu lão ngốc không cần phải mô tả về mình.

- Gặp chúng tôi ở phòng bệnh số 1.

- Cô có chắc không? Tôi…

- Làm đi! - Paige và những người khác bỏ đi, để

Jason Curtis trố mắt nhìn theo.

Họ đang khám cho bệnh nhân thứ ba thì Jason Curtis hớt hải đi tới. Hắn đã mặc áo choàng trắng, tay cầm cuốn sổ. Paige đang nói "… khối u tim có thể thuộc loại sơ cấp, là loại hiếm, hoặc thứ cấp là loại phổ biến hơn nhiều".

Cô quay sang Curtis.

- Anh hãy kể tên ba loại khối u.

Hắn trân trân nhìn cô.

- Tôi e rằ ng tôi… tôi không thể.

- Tất nhiên là không rồi.

- U màng ngoài tim. U cơ tim. U màng trong tim.

Hắn ta nhìn cô và mỉm cười.

- Thật thú vị.

- Lạy Chúa! Paige nghĩ. Wallace hay không Wallace, mình cũng tống cổ thằng nhóc này sớm.

Họ chuyển sang người bệnh tiếp theo, và sau khi Paige khám xong, cô kéo cả nhóm ra ngoài hành lang để tránh gây ồn ào.

- Chúng ta đang phải đối phó với một ca bệnh tuyến giáp kèm theo sốt và nhịp tim quá nhanh. - Cô quay sang Jason Curtis. - Phải chăm sóc ông ta như thế nào?

Hắn đứng ngẩn ra, nghĩ ngợi ít lâu. Rồi nói:

- Nhẹ nhàng phải không?

Paige cố gắng kiềm chế.

- Anh không phải là mẹ của bệnh nhân, anh là bác sĩ? Ông ta cần được truyền dịch liên tục để chống mất nước, đồng thời cho tiêm Iode và các loại thuốc kháng tuyến giáp và thuốc an thần để tránh co giật.

Jason gật đầu.

- Nghe có lý đấy.

- Thật hết chịu nổi!

Khi họ kết thúc, Paige gọi Jason Curtis ra một bên.

- Tôi nói thẳng anh không phiền chứ?

- Không. Không hề. - Hắn ta đáp dễ dãi. - Tôi rất cám ơn.

- Hãy kiếm nghề khác đi.

Hắn sững lại, cau mày.

- Cô nghĩ tôi nên bỏ nghề này?

- Đúng vậy. Anh không thích nghề này phải không?

- Không hẳn.

- Vậy cớ sao anh lại chọn nó?

- Nói thật với cô, tôi bị đẩy vào đấy.

- Thôi được, hãy nói với bác sĩ Wallace rằng ông ta đã lầm. Tôi nghĩ anh nên kiếm một nghề gì khác thì hơn.

- Tôi thực tình cám ơn cô đã cho tôi biết, - Jason Curtis nói chân thành. - Tôi tự hỏi nên chăng chúng ta hãy bàn luận thêm về chuyện này. Nếu hôm nay cô chưa hẹn với ai bữa tối…

- Chẳng có gì phải bàn nữa, - Paige nói cộc lổc. - Anh có thể bảo với ông chú anh…

Đúng lúc đó Wallace hiện ra.

- Jason? - Ông ta gọi. - Tôi tìm anh khắp nơi. Ông quay sang Paige. - Tôi thấy hai người đã gặp nhau.

- Vâng, chúng tôi đã gặp nhau, - Paige nói nghiêm trang.

- Tốt. Jason là kiến trúc sư phụ trách thiết kế phần mở rộng của bệnh viện.

Paige đứng sững ra.

- Anh ta… ra vậy đấy?

- Phải. Thế anh ta chưa bảo với cô à?

Cô cảm thấy mặt cô đỏ rần lên. Không ai bảo anh mặc áo choàng trắng trong khi làm việc à? Cớ sao anh vào nghề này? Nói thật với cô, tôi bị đấy vào đấy chứ. Vì mình...

Paige chỉ muốn chui xuống lỗ. Anh ta đã biến cô thành trò hề. Cô quay sang Jason.

- Sao anh không nói cho tôi biết anh là ai?

Anh ta nhìn cô, thích thú.

- Cô có cho tôi cơ hội nào đâu.

- Cô ta không cho anh cơ hội để làm gì? - Bác sĩ Wallace hỏi.

- Xin lỗi… - Paige nói, giọng cay cú.

- Còn bữa tối nay thì sao?

- Tôi không ăn. Tôi bận. - Và Paige bỏ đi.

Jason nhìn theo cô, thán phục.

- Thật là một người đàn bà kỳ lạ.

- Đúng đấy. Thôi, vào phòng tôi ta bàn về bản thiết kế mới đi.

- Được Nhưng Jason chỉ còn nghĩ về Paige.

Đó là vào tháng Bảy, thời gian ấn định cho tất cả các bệnh viện trên toàn nước Mỹ, khi các bác sĩ nội trú chuẩn bị trở thành bác sĩ thực thụ.

Năm nào các cô y tá cũng ngóng dịp này để nhăm nhe những người họ có thể biến thành chồng hoặc tình nhân. Trong cái ngày đặc biệt ấy, khi đám nội trú mới xuất hiện, hầu như mọi con mắt phụ nữ đều dán vào bác sĩ Ken Mallory.

Chẳng ai biết rõ nguyên nhân vì sao Ken Mallory lại chuyển từ một bệnh viện tư đặc biệt ở Washington DC đến cái bệnh viện cấp tỉnh ở San Francisco này.

Anh ta là bác sĩ nội trú năm thứ năm, phẫu thuật viên đa khoa. Người thì bảọ Ken phải vội vã rời Washington vì vụ tình ái với vợ của một nghị sĩ.

Người khác lại quả quyết rằng có một y tá đã tự tử vì Ken nên anh ta bị buộc phải ra đi. Chỉ duy một điều họ biết chắc là Ken Mallory rất đẹp trai, đẹp đến mức họ chưa từng gặp. Anh chàng cao ráo, vóc dáng lực sĩ, tóc quăn vàng và một gương mặt đầy quyến rũ.

Mallory hoà vào cuộc sống thường nhật của bệnh viện cứ như anh ta đã từng cả đời ở đây. Gần như ngay từ đầu, các cô y tá đã tranh giành nhau sự chú ý của anh ta. Hàng đêm, người ta thấy Ken Mallory lẩn vào những phòng trực trống cùng với đám y tá, hết cô này đến cô khác. Khả năng "ngựa giống" của anh ta đã lan truyền trong bệnh viện như một huyền thoại Paige, Kat và Honey cũng bàn tán về Mallory.

- Các cậu có tin là đám y tá cứ lao vào anh ta không?

Kat cười:

- Họ giằng giật anh ta hàng tuần cơ đấy.

- Nhưng cũng phải thừa nhận là anh ta hấp dẫn đi! - Honey nhận xét.

Kat lắc đầu.

- Không. Tớ không thừa nhận.

Một buổi sáng, mấy bác sĩ nội trú đang ở phòng thay quần áo thì Mallory bước vào.

- Bọn này đang nói chuyện về cậu đây. - Một người nói. - Chắc cậu kiệt sức rồi.

Manory cười ngoác miệng.

- Đêm qua cũng không tồi.

- Anh ta vừa qua đêm cùng lúc với hai cô y tá. - Grundy, một bác sĩ nội trú nói.

Cậu khiến bọn tớ y như một lũ hoạn quan. Này Ken, trong bệnh viện này có ai mà cậu không hạ nổi không?

Mallory cười.

- Tớ ngờ là chẳng có.

Grundy nghĩ một loáng rồi nói.

- Tớ cuộc là tớ có thể nêu ra cho cậu một cái tên.

- Thật ư? Ai vậy?

Một bác sĩ nội trú năm cuối. Tên cô ta là Kat Hunter.

Mallory gật đầu.

- Con búp bê đen ấy à? Tớ thấy cô ta rồi. Hấp dẫn đấy. Nhưng sao cậu lại nghĩ tớ không lôi ả ta vào giường được?

- Bởi vì bọn tớ đều bị bật ra cả. Tớ không cho rằng cô ả thích đàn ông.

- Có thể cô ta chưa gặp người thích hợp, - Mallory cười cợt.

Grundy lắc đầu.

- Không. Cậu cũng chẳng ăn thua gì đâu. Đó là một lời thách đố. Tớ cá là cậu sai đây này.

Một bác sĩ nội trú khác lên tiếng:

- Cậu dám cá không?

Mallory nhếch mép.

- Tất nhiên. Sao không?

- Được rồi. - Cả nhóm vây quanh Mallory. - Tớ cá 500 đô-la là cậu không làm tình được với cô ta.

- Tớ nhận! - Mallory đáp chắc nịch.

- Tôi cá 300 đô.

Một người nữa tham gia.

- Cho tớ chơi với. Tớ cá 600 đô.

Cuối cùng tất cả lên tới năm ngàn đô.

- Thời hạn bao lâu? - Manory hỏi.

Grundy nghĩ rồi nói.

- 30 ngày. Đủ chứ?

- Thừa. Tớ chẳng cần nhiều đến thế.

- Nhưng cậu phải chứng minh. Hoặc là cô ta phải công nhận đã ngủ với cậu. - Grundy nói.

- Tất nhiên. - Mallory nhìn cả bọn rồi ngoác miệng. - Các cậu sẽ thua thôi.

Mười lăm phút sau Grundy đến căng tin, nơi Kat, Paige và Honey đang ăn sáng. Hắn tiến lại gần.

Có thể ngồi cùng bàn một lát được không, các quý cô bác sĩ?

Paige nhìn lên:

- Tất nhiên.

Grundy ngồi xuống. Hắn nhìn Kat và nói với vẻ có lỗi.

- Tôi hoàn toàn chẳng thích nói điều này, tôi quả là điên, tôi nghĩ phải cho cô biết…

Kat nhìn anh ta không hiểu:

- Biết cái gì?

Grundy nói:

- Lạy Chúa, thật đáng xấu hổ. Ken Mallory cá năm ngàn đô với một số bác sĩ trong phòng nội trú rằng sẽ ngủ với cô trong vòng 30 ngày.

Mặt Kat đanh lại.

- Anh ta dám thế thật à?

Grundy nói:

- Cô tức giận là phải thôi. Tôi cũng rất khó chịu khi nghe chuyện đó. Tôi chỉ muốn báo trước cho cô biết. Anh ta sẽ rủ cô đi chơi, và có lẽ cô cũng cần biết động cơ đằng sau việc đó.

- Cám ơn. - Kat nói. - Tôi cám ơn anh đã cho tôi biết.

- Tôi chỉ có thể làm được như vậy.

Họ nhìn Grundy đi khỏi.

Ngoài hành lang các bác sĩ nội trú đang chờ Grundy.

- Thế nào? - Họ đồng thanh.

Grundy cười.

- Tuyệt! Cô ta tức điên lên. Thằng chó dái thế nào cũng chết.

Bên bàn ăn, Honey nói:

- Chuyện này thật kinh khủng.

Kat gật đầu.

- Cần phải có ai đó cho hắn một liều thuốc thần kinh.

Paige ngồi im, nghĩ ngợi. Một lát sau, cô nói:

- Cậu biết không, Kat. Cậu đi với hắn có khi lại hay đấy.

Kat nhìn cô bạn ngạc nhiên.

- Cái gì?

Có một ánh tinh quái trong mắt Paige.

- Tại sao lại không nhỉ? Nếu hắn muốn một cuộc chơi thì hãy giúp hắn, chỉ có điều hắn sẽ chơi trò chơi của chúng ta.

Kat nhoài người tới trước.

- Tiếp tục đi.

- Hắn có 30 ngày, đúng không nhỉ? Khi hắn rủ cậu đi chơi, cậu hãy tỏ vẻ nồng nàn, mê mẩn. Cậu phải thật đắm đuối vào, làm cho hắn mất tự chủ. Điều duy nhất cậu không được làm, cầu Chúa phù hộ cho trái tim cậu, là lên giường với hắn. Chúng ta sẽ dậy cho hắn một bài học năm ngàn đô-la.

Kat nghĩ tới người cha dượng. Đó là một cách báo thù.

- Tớ thích trò này, - Kat nói.

- Cậu muốn nói cậu sẽ làm thế ư? - Honey hỏi.

- Tớ sẽ làm.

Kat không hề biết, bằng những lời này, cô đã ký vào giao kèo với cái chết.

Chú thích:

(1) Barker trong tiếng Anh có nghĩa là Người rao hàng.

(2) viết tắt của "Idiot Nephew"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.