Không Còn Tâm Trạng Để Yêu

Chương 3



"Anh ta nói với tớ rằng việc đó không có nghĩa gì cả," Clare nói, và nhấp một ngụm café. "Như thể mọi chuyện đều ổn vì anh ta không yêu người thợ sửa máy của Sears. Đó cũng là lý do mà người bạn trai thứ ba của tớ đưa ra khi tớ bắt gặp hắn ta với một cô vũ nữ thoát y."

"Thằng khốn!" Adele chửi thề, và khuấy creamer có mùi hạnh nhân trong ly.

"Dù đồng tính hay không, đàn ông đều là lũ chó." Maddie tiếp thêm vào cuộc hội thoại.

"Tệ hơn hết, anh ta đã mang theo con Cindy," Clare báo cho đám bạn cô về con chó terrier giống Yorkshire mà cô và Lonny đã cùng nhau chọn vào năm ngoái. Khi anh ta thu dọn đồ đạc, cô tắm và thay bộ áo đầm phù dâu. Một vài vật dụng trong nhà là của riêng anh ta hay những thứ họ cùng nhau mua. Anh ta có thể có tất cả mọi thứ; cô không quan tâm đến bất cứ vật gợi nhớ nào. Nhưng anh ta đã đợi lúc cô vào nhà tắm để bỏ trốn cùng với Cindy.

"Tớ cũng muốn lặp lại điều Maddie nói," Lucy nói khi cô ấy nghiêng người về phía trước và rót thêm café vào tách, "thằng khốn." Lucy vừa mới kết hôn ít hơn hai mươi bốn tiếng, nhưng cô ấy đã bỏ rơi chú rể của mình khi nghe được nỗi đau buồn của Clare.

"Cậu có chắc Quinn sẽ không có ý kiến gì về việc cậu ở đây?" Clare hỏi, nhắc đến chồng của Lucy. "Tớ đã cản trở tuần trăng mật của cậu."

"Tớ chắc chắn." Cô ấy ngồi lùi lại và thổi nguội tách café. "Tớ đã làm cho anh ấy cực kỳ hạnh phúc tối qua, anh ấy không thể không mỉm cười." Khóe môi cô ấy cong lên, và cô ấy nói thêm. "Ngoài ra, phái đến sáng mai bọn tớ mới lên đường đi Grand Bahama."

Ngay cả khi Clare tận mắt nhìn thấy việc làm của Lonny, cô vẫn không thể tin được điều đó. Cảm xúc đau buốt bỏng cháy trong huyết quản cô và cô do dự trước sự giận dữ và sự đau khổ. Cô lắc đầu, kìm nén nước mắt: "Tớ vẫn còn sốc."

Maddie ngả người về trước, đặt tách và đĩa nhỏ lên chiếc bàn café bằng đã cẩm thạch và gỗ gụ. "Cưng à, liệu nó thực sự chỉ sốc thôi không?"

"Dĩ nhiên rồi." Clare chùi vệt nước mắt ở bên má trái. "Ý cậu là gì?"

"Ý tớ là, bọn tớ đều nghĩ anh ta là người đồng tính."

Những ngón tay cô khựng lại và cô nhìn những người bạn đang ngồi ở sofa và ghế bành của bà cố trong phòng khách nhà cô. "Cái gì? Tất cả các cậu sao?"

Ánh mắt của họ đều lảng tránh ánh nhìn của cô.

"Trong bao lâu?"

"Từ lần đầu bọn tớ gặp anh ta," Adele cúi đầu nhìn tách cafe của mình và thừa nhận.

"Và không ai trong các cậu nói cho tớ biết?"

Lucy với tay lấy cái kẹp bạc mỏng manh, gắp một viên đường cho vào tách của cô ấy. "Không ai trong bọn tớ muốn là người nói cho cậu biết điều đó. Bọn tớ yêu cậu và không muốn cậu đau khổ."

Adele nói tiếp, "Và bọn tớ cũng đoán được là cậu hẳn đã biết được một vài điều gì đó."

"Tớ không biết gì cả."

"Cậu chưa bao giờ hoài nghi sao?" Maddie hỏi. "Anh ta làm những cái bàn từ các mảnh gương vỡ."

Clare đặt tay còn lại lên phía trước ống tay áo trắng của cô. "Tớ nghĩ anh ta có tính sáng tạo."

"Cậu kể cho bọn tớ rằng bọn cậu không thường xuyên quan hệ."

"Một vài người đàn ông có nhu cầu tình dục thấp."

"Không thấp đến mức đó," cả ba người bạn của cô cùng lên tiếng.

"Anh ta lang thang ở Câu lạc bộ Baloony." Maddie cau mày. "Cậu biết điều đó, đúng không?"

"Ừ, nhưng không phải tất cả đàn ông đều uống ở Câu lạc bộ Baloony đều là người đồng tính."

"Ai nói cho cậu điều đó?"

"Lonny."

Ba người bạn không thể nói một lời nào nữa. Họ không phải nói. Đôi lông mày nhướng cao đã nói hộ họ điều đó.

"Anh ta mặc đồ hồng." Lucy chỉ ra.

"Đàn ông ngày nay vẫn mặc đồ hồng mà."

Adele cau có và lắc đầu. "Ừm, một ai đó nên bảo với họ không nên mặc đồ màu đó."

"Tớ chẳng hẹn hò với một gã mặc đồ hồng." Maddie uống café và nói tiếp. "Tớ không muốn một người đàn ông có liên quan với phần nữ tính của anh ta."

"Quinn không bao giờ mặc đồ màu hồng." Lucy chỉ ra, và trước khi Clare có thể tranh cãi thêm, cô ấy đưa ra bằng chứng không thể chối cãi. "Lonny quá quan tâm đến các lớp biểu bì ở hai bên ngón tay."

Điều đó là đúng. Anh ta luôn bị ám ảnh với những lớp biểu bì được làm sạch và những móng tay được cắt tỉa gọn gàng. Tay của Clare rơi xuống vạt chiếc váy màu xanh lá cây. "Tớ chỉ nghĩ anh ta là một người đỏm dáng."

Maddie lắc đầu. "Liệu đó có thực sự chỉ là một người đỏm dáng không?"

"Hay," Adele nói, "nó có phải là một hình thức khác của một người đàn ông lén lút quan hệ (1) không?"

(1) Nguyên tác: On the down lown: là một thành ngữ trong tiếng Anh để chỉ điều mà bạn muốn che giấu không cho bất kỳ ai biết. Và trên thực tế không phải chỉ có những người đồng tính luyến ái nam mới có quan hệ với người cùng giới mà những người đàn ông hoàn toàn bình thường đôi lúc vẫn lén lút quan hệ với một người con trai mà họ quen biết và đương nhiên không bao giờ tiết lộ điều đó với vợ hoặc bạn gái của mình

"Đàn ông lén lút gì?"

"Tớ xem nó trên chương trình Oprah vào năm ngoái. Nó nói về những người đàn ông đồng tính những cư xử như thể là những người bình thường."

"Sao họ lại làm thế?"

"Tớ hình dung rằng họ làm thế để dễ dàng hòa đồng với xã hội. Hoặc có thể họ muốn có con. Ai biết được?" Adele nhún vai. "Tớ không quan tâm đến Lonny. Tớ chỉ lo cho cậu, và cậu nên nói với bọn tớ vào hôm qua thay vì tự mình chịu đựng."

"Tớ không muốn làm hỏng ngày vui của Lucy."

"Cậu sẽ không làm hỏng nó." Lucy cam đoan với cô bằng cái lắc đầu, mái tóc đuôi ngựa màu vàng cọ nhẹ vào cổ chiếc áo sơ mi xanh biển của cô ấy. "Tớ đã tự hỏi không biết chuyện gì xảy ra khi tất cả các cậu biến mất trong giây lát. Sau đó khi Alede và Maddie trở lại, cậu không đi cùng với hai người họ."

"Tớ đã uống quá nhiều," Clare thừa nhận, và nhẹ nhõm khi chẳng ai nhắc đến tình tiết cô ở bên cái máy hát karaoke gào lên bài "Fat Bottomed Girl" hay các khoảnh khắc xấu hổ khác trong đêm trước.

Trong giây lát, cô cân nhắc liệu có nên kể cho các bạn về Sebastian, nhưng cuối cùng cô đã không làm được. Một người con gái nên giữ riêng cho mình các thời điểm khiến mình bị bẽ mặt. Việc say rượu và lả lơi vào độ tuổi của cô là một trong số chúng. Cô nói rằng tôi là người tình tuyệt vời nhất trong đời cô. Anh ta mỉm cười và thả tấm khăn xuống. Cô cảm thấy mình chưa đủ. Ừ, một vài điều tốt hơn nên dứt khoát đem theo nó xuống mồ.

"Đàn ông là quỷ dữ," cô nói khi nghĩ về tiếng cười của Sebastiam. Nếu có một điều làm Clare chán ghét, thì đó chính là việc bị cười nhạo; đặc biệt bởi một người đàn ông. Đặc biệt hơn, bởi Sebastian Vaughan. "Như thể họ có thể thấy được khi chúng ta chán nản nhất, dễ tổn thương nhất, khi đó họ sẽ lượn lờ và chờ đợi cho đến thời điểm thích hợp để lợi dụng chúng ta."

"Đúng vậy. Những kẻ giết người hàng loạt có thể đánh giá việc dễ tổn thương nhất chỉ trong khoảng một vài giây." Maddie thêm vào, khiến những người bạn của cô làu bàu phản đối trong bụng. Do Maddie viết tiểu thuyết dựa trên những án mạng có thật, cô đã phỏng vấn những kẻ mắc bệnh tâm thần xã hội (2) để kiếm sống và đã viết một vài án mạng nghiêm trọng nhất trong lịch sử. Kết quả là, cô thường có một cái nhìn biến dạng về con người và đã không hẹn hò với ai trong khoảng bốn năm. "Nó trở thành bản tính thứ hai."

(2) Nguyên tác Sociopath : được gọi là tâm thần xã hội. Thuật ngữ cũ gọi là người bệnh tâm thầnhững (psychopath), nhưng ngày nay thuật ngữ này thường chỉ được dùng cho những trường hợp cực đoan nhất mà thôi. Những người này ít quan tâm đến các tình cảm của con người, lại càng ít quan tâm đến luật pháp và các chuẩn mực xã hội. Tự cho mình là trung tâm, họ muốn cái mà họ muốn và lấy cái họ muốn, họ cho rằng họ có đầy đủ kỹ năng để làm vậy. Nhưng nhìn chung chúng ta coi họ nằm ở biên giới gần với những người mắc bệnh tinh thần.

"Tớ đã kể cho các cậu nghe về lần hẹn hò mới nhất của tớ vào tuần trước chưa?" Adele hỏi trong nỗ lực chuyển đề tài trước khi Maddie bắt đầu bài diễn thuyết của mình. Adele viết và xuất bản tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và thường hẹn hò với những anh chàng rất lạ lùng. "Anh ta là bartender của một quán nhỏ ở Hyde Park." Cô ấy cười. "Các cậu biết không, anh ta nói với tớ rằng anh ta là hiện thân của William Wallace."

"Ừ hứ," Maddie uống một ngụm café. "Tại sao mọi người lại cho rằng mình là hiện thân của một người nổi tiếng nào đó nhỉ? Đó luôn là Joan of Arc, Christọpher Columbus hay Billy the Kid. Chẳng có ai nói với mìh là hiện thân của một cô gái nông thôn với hàm răng mục nát hay anh thủy thủ luôn lau chùi chậu đựng nước tiểu của Chris."

"Có thể chỉ có những người nổi tiếng mới được tái sinh," Lucy bổ sung.

Maddie khịt mũi thô lỗ. "Tất cả điều đó thật tào lao."

Clare nghĩ rằng câu trả lời là câu sau, và đã hỏi câu đầu tiên trong số hai câu thích hợp mà cô nghĩ ra được.

"Anh chàng bartender đó trông giống với Mel Gibson không?"

Adele lắc đầu. "Tớ e là không."

Giờ là câu hỏi thứ hai, quan trọng hơn nhiều so với câu đầu tiên. "Cậu không tin anh ta phải không?" Vì đôi khi cô phải tự hỏi liệu Adele có tin vào những gì cô ấy đã viết không.

"Không." Adele lắc đầu, và những lọn tóc vàng quăn dàu quệt nhẹ trên lưng cô ấy. "Tớ đã hỏi và anh ta chẳng biết gì John Blair."

"Ai cơ?"

"Bạn của Wallace và là cha tuyên úy. Tớ đã phải nghiên cứu về William Wallace cho lần du lịch Scotland năm ngoái. Chàng bartender chỉ đang cố để dụ tớ lên giường mà thôi."

"Đê tiện."

"Ngu ngốc."

"Nó có tác dụng không?"

"Không. Dạo này tớ không còn dễ bị lừa nữa."

Clare nghĩ về Lonny. Cô ước mình có thể nói như thế. "Tại sao đàn ông lại cố để lừa chúng ta?" Rồi cô tự trả lời câu hỏi của chính mình. "Vì tất cả họ đều là những kẻ nói dối và lừa gạt." Cô nhìn vào khuôn mặt của những người bạn mình và nhanh chóng thêm vào. "Ôi, tớ xin lỗi, Lucy. Tất cả đàn ông ngoại trừ Quinn."

"Này," Lucy nói, và đưa tay lên. "Quinn cũng không phải hoàn hảo gì lắm. Và tin tớ đi, Quinn không có hoàn hảo gì khi tớ gặp anh ấy lần đầu." Cô ấy ngừng lại và mỉm cười. "Ừm, ngoại trừ ở trên giường."

"Từ lâu nay," Clare vừa nói vừa lắc đầu, "tớ đã nghĩ rằng Lonny thực sự có nhu cầu tình dục thấp, và anh ta đã làm tớ nghĩ như thế. Tớ cũng đã nghĩ mình không đủ hấp dẫn anh ta, và anh ta cũng đã làm cho tớ nghĩ như thế. Sao tớ có thể yêu anh ta được nhỉ? Chắc tớ bị gì rồi."

"Không phải đâu Clare," Adele cam đoan với cô. "Cậu thật tuyệt như cậu bây giờ."

"Đúng vậy."

"Chỉ là anh ta. Không phải cậu. Và một ngày nào đó," Lucy người vừa mới lập gia đình thêm vài, "cậu sẽ tìm được một người đàn ông tuyệt với. Như một trong số những nhân vật nam chính mà cậu đã viết."

Nhưng ngay cả sau nhiều giờ được các bạn làm cho yên lòng. Clare vẫn không hoàn toàn tin rằng cô chẳng có gì không ổn. Một điều gì đó làm cô chọn người đàn ông như Lonny, người không hoàn toàn yêu cô.

Sau khi các bạn cô ra về, cô đi quanh nhà và không biết đến thời gian vì cô cảm thấy quá đơn đọc. Lonny chắc chắn chẳng phải là người đàn ông duy nhất trong đời cô, nhưng anh ta từng là người đàn ông duy nhất sống cùng với cô.

Cô bước vào phòng ngủ và dừng lại trước bàn trang điểm bằng gỗ gụ cô dùng chung với Lonny. Cô cắn chặt môi và đặt tay lên tim mình. Những vật dụng của anh ta đã ra đi, để lại một nửa trên trống không. Nước hoa và vật dụng cá nhân. Hình chụp cô, anh ta và Cindy, cùng cái tô nông anh ta dùng để đựng son dưỡng môi Chap Stick và các hạt nút bị rơi ra. Tất cả đều biến mất.

Tầm nhìn của cô mờ đi nhưng cô ngăn mình không khóc, sợ rằng một khi bắt đầu, cô sẽ không thể ngừng lại. Ngôi nhà hoàn toàn yên lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng máy lạnh phả qua các lỗ thông hơi. Không còn âm thanh của chú chó nhỏ khi nó sủa con mèo các nhà hàng xóm hoặc tiếng chống sắp cưới của cô khi anh thực hiện món đồ thủ công mới nhất.

Cô mở ngăn kéo chứa những đôi tất được gấp gọn gàng. Ngăn kéo trống rỗng, và cô bước lùi lại, ngồi trên gờ giường. Phía trên đầu, màn trướng làm bằng rơm phủ bóng xuống hai cánh tay và vạt váy màu xanh lá cây của cô. Trong hai mươi bốn giờ qua cô đã trải nghiệm mọi cảm xúc. Tổn thương. Giận dữ. Đau buồn. Hỗn loạn và thất bại. Sau đó hoảng loạn và khiếp sợ. Ngay thời điểm này người cô chết lặng và quá mệt mỏi đến độ cô có thể ngủ cho đến tuần sau. Cô myốn như vậy. Ngủ cho đến khi nỗi đau biến mất.

Sáng nay, khi cô trở về nhà từ Double Tree, Lonny đang đợi đó. Anh ta cầu xin cô sự tha thứ.

"Việc đó chỉ xảy ra một lần," anh ta nói. "Nó sẽ không xảy ra lần nữa. Chúng ta không thể vất bỏ những gì chúng ta có chỉ vì anh làm rối tung lên. Nó không có nghĩa gì cả. Chỉ là tình dục mà thôi."

Khi đề cập đến các mối quan hệ, Clare không bao giờ hiểu nổi khái niệm tình dục vô nghĩa. Nếu một người không quan hệ với ai khác, đó là việc khác. Nhưng cô không thể hiểu làm thế nào một người đàn ông có thể vừa yêu một người phụ nữ và lại quan hệ tình dục với một người khác nữa. Ồ, cô hiểu về sự thèm muốn và sức hút. Nhưng cô chỉ không thể hiểu được làm thế nào một người, đồng tính hay lưỡng tính, có thể làm đau người mà họ tuyên bố yêu say đắm chỉ vì tình dục vô nghĩa.

"Chúng ta có thể vượt qua điều này. Anh thề chuyện này chỉ xảy ra một lần," Lonny nói, như thể nếu anh ta lặp đi lặp lại điều đó, cô sẽ tin anh. "Anh yêu cuộc sống của chúng ta."

Đúng vậy, anh ta yêu cuộc sống của họ. Anh ta chỉ không yêu cô. Có một lúc nào đó trong cuộc sống của mình khi cô phải thực sự lắng nghe. Điều đó sẽ không làm thay đổi kết quả, nhưng cô nghĩ mình sẽ phải lắng nghe. Một lúc nào đó cô sẽ cố để tin anh ta, hay nghĩ cô cần phải hiểu anh ta, nhưng không phải hôm nay. Cô chắc mình sẽ trở thành nữ hoàng bị từ chối. Qua việc dành quá nhiều cuộc đời mình cho đàn ông, những người không thể hoàn toàn dành cuộc đời họ cho cô.

"Anh đã nói dối tôi, và anh sử dụng tôi để thực hiện lời nói dối đó," cô nói với anh ta. "Tôi kko thể sống với lời nói dối của anh thêm được nữa."

Khi anh ta nhận ra mình sẽ không làm cô thay đổi, anh ta đã cư xử như một người đàn ông và trở nên cáu kỉnh. "Nếu cô phiêu lưu hơn, tôi sẽ không phải tìm tình dục ở bên ngoài."

Càng nghĩ về điều đó, cô càng chắc chắc rằng đó là lời biện hộ mà bạn trai thứ ba của cô đưa ra khi cô bắt gặp anh ta với cô vũ nữ thoát y. Thay vì xấu hổ, anh ta đã mời cô nhập cuộc với bọn họ.

Clare không nghĩ mình kỳ lạ hay ích kỷ khi mong muốn mình là người duy nhất đối với người đàn ông cô yêu. Không người thứ ba. Không roi và xích, và không các vật kích thích kinh sợ.

Không. Lonny không phải là người đàn ông đầu tiên làm tan vỡ trái tim cô. Anh ta chỉ là người cuối cùng. Trước đó cô đã từng có Allen, mối tình đầu của cô. Rồi Josh, tay trống một ban nhạc tệ bạc. Rồi Sam, một người nhảy dù và xe đạp leo núi, tiếp đó là Rod, một luật sư, và Zach, một tội phạm. Mỗi người bạn trai đến sau sẽ luôn khác với người trước đó. Nhưng cuối cùng, cứ dù cô bỏ họ hay họ bỏ cô, không một mối quan hệ nào được kéo dài.

Cô viết về tình yêu. Những câu chuyện tình yêu được chào đón, có ảnh hưởng sâu rộng, gây ấn tượng mạnh mẽ. Nhưng cô là một người hoàn toàn thất bại khi đề cập đến tình yêu trong cuộc đời thực. Làm thế nào cô viết được điều đó? Biết và cảm nhận điều đó, nhưng vẫn lầm đường lạc lối trong đời thực? Hết lần này đến lần khác sao?

Có điều gì không ổn với cô vậy?

Liệu các bạn cô có đúng không? Trong tiềm thức cô đã lờ mờ nhận ra một vài điểm rằng Lonny là một đồng tính sao? Ngay cả khi cô chấp nhận lời biện hộ cho việc anh ta không quan tâm đến tình dục sao? Ngay cả khi cô tự đổ lỗi cho chính mình sao?

Clare nhìn vào tấm gương phía trên bàn trang điểm, cô thấy các vành đen xuất hiện bên dưới mắt cô. Trống rỗng như hộc đựng tất của Lonny. Như cuộc đời cô. Mọi thứ đều biến mất. Cô đã mất quá nhiều trong hai ngày qua. Chồng chưa cưới và con chó của cô. Niềm tin của cô bào người bạn tâm giao và đôi bông tai bằng kim cương hai carat của mẹ cô.

Cô nhận ra mình đã đánh mất đôi bông tai ngay khi cô về đến nhà vào sáng hôm đó. Phải làm một vài việc, nhưng cô có thể tìm thấy viên kim cương giống viên cô đã đánh mất. Nhưng tìm kiếm một điều gì đó để lấp vào sự trống rỗng thì chẳng dễ dàng chút nào.

Ngoại trừ sự kiệt sức, ước muốn được hoàn thành và lấp đầy sự trống rỗng đã buộc cô phải đứng lên. Một danh sách những việc cô cần làm xuất hiện trong đầu cô. Cô cần một chiếc áo khoác mùa đông. Bây giờ là tháng Tám, nhưng nếu cô không nhanh mua nó, loại khoác lông cô nhìn thấy trên trang bebe.com sẽ bị bán hết. Và cô cần một chiếc túi Coach mới mà cô đã để mắt ở cửa hàng Macy’s. Chiếc túi sẽ có màu đen để phù hợp với chiếc áo khoác ở trang bebe.com. Hoặc màu đỏ hoặc có cả hai màu. Vì cô sẽ đến cửa hàng Macy’s, cô sẽ mua một vài chai mascara hiệu Estée Lauder và Benefita cho lông mày của cô. Cô đã hết cả hai loại.

Trên đường đến khu mua sắm cô dừng lại ở cửa hàng Wendy’s để gọi một phần hambuger lớn cùng với một gói bột muối. Cô sẽ mua một cuộn bánh quế ướt từ cửa hàng Mrs. Fowell’s, sau đó lượn qua Soe’s để mua một pound kẹo bơ cứng và...

Clare ngồi xuống lại trên giường và chống lại ước muốn lấp đầy sự trống rỗng bằng đồ vật. Thức ăn. Áo quần. Đàn ông. Nếu cô thực sự là nữ hoàng bị từ chối, cô phải nhìn lại cuộc đời mình và thừa nhận rằng việc đánh trát vào khuôn mặt, làm đầy tủ quần áo, và tìm kiếm đàn ông chưa bao giờ giúp lấp đầy sự trống rỗng kinh hoàng trong ngực cô. Kết quả là cô tăng một vài pound và ép mình vào phòng tập thể dục, áo quần hết mốt, và một cái học đựng tất rỗng không.

Có lẽ cô cần đến gặp bác sĩ tâm lý. Một ai đó khách quan nhìn vào trong đầu cô, nói cho cô biết điều gì xảy đến với cô và cách để ổn định lại cuộc sống.

Có lẽ tất cả những gì cô cần là một kỳ nghỉ dài ngày. Cô dứt khoát cần thời gian để thoát khỏi các loại thức ăn tạp nham, thẻ tín dụng và đàn ông. Cô nghĩ về Sebastian và chiếc khăn lông trắng quấn quanh hông của anh ta. Cô cần cắt đứt quan hệ dài hạn với bất cứ cái gì liên quan đến testosterone.

Thể xác cô mệt mỏi và rã rời. Và nếu cô thành thật với chính mình, cô hơi buồn nôn. Ccô đưa tay lên cái đầu đang đau nhức của mình và thề rằng sẽ tránh xa khỏi rượu và đàn ông, ít nhất cho đến khi cô tính toán được cuộc đời mình. Cho đến khi cô có cảm giác rõ ràng. Thời điểm khi mọi việc được bình thường trở lại.

Clare đứng dậy, quàng tay quanh cột giường và rèm giường được may bằng đăng ten của Bỉ.

Trái tim và lòng tự trọng của cô đã bị xé vụn, nhưng những thứ đó là tất cả những gì có thể giúp cô bình tĩnh lại.

Còn có một vài điều khác nữa. Là việc đầu tiên cô phải làm vào buổi sáng mai. Một điều cực kỳ quan trọng.

Điều gì đó khiến cô e sợ còn hơn tương lai không rõ ràng với việc mua săm lu bù và món thịt rán mặn chát. Và điều đó cũng không có tương lai.

Vashion Elliot, Công tước của Rathstone, đứng chắp tay sau lưng khi hạ thấp tầm nhìn của mình từ chiếc lông chim xanh trên mũ đến đôi mắt xanh lá cây nghiêm nghị của quý cô Winter.

Những ngón tay của Clare lướt trên bàn phím khi cô liếc nhìn thời gian hiển thị ở góc dưới bên phải màn hình máy tính của cô.

Quý cô Winter khá xinh, bất chấp chiếc cằm nghiêng bướng bỉnh cau có. Xinh đẹp không thể biểu hiện được điều gì. Người phụ nữ xinh đẹp mới nhất trong cuộc đời ông đã thể hiện đam mê tình dục, lúc ở trên giường và khi không ở trên giường, khiến ông chẳng thể nào quên được. Dĩ nhiên, người phụ nữ đó từng là người tình của ông. Không phải một gia sư kín đáo và đứng đắn.

"Gần đây tôi làm gia sư cho ba cậu con trai của Huân tước và Phu nhân Pomfrey."

Chiếc áo choàng lông như nuốt chửng hình dáng mỏng manh của cô và cô trông có vẻ chỉ cần một ngọn gió lớn cũng đủ mang cô đi. Ông tự hỏi liệu cô có mạnh mẽ hơn những gì cô thể hiện. Có bướng bỉnh như chiếc cằm của cô không. Nếu ông quyết định thuê cô, cô phải có được phẩm chất đó. Sự thật cô đứng trong phòng sách của ông thể hiện sức mạnh và sự quả quyết mà ông thường thấy thiếu ở những người phụ nữ.

"Ừ, ừ." Ông vẫy bàn tay không kiên nhẫn lên các lá thư giới thiệu của cô trên bàn trước mặt ông. "Vì cô ở đây, tôi chắc cô đã đọc quảng cáo của tôi."

"Vâng, thưa ông."

Ông đi vòng qua bàn làm việc, kéo cổ tay áo choàng nâu của mình. Ông biết mọi người cho là ông cao và không sang trọng do trải qua nhiều giờ lao động ở các điền trang ở Devon và trên chiếc thuyền Louise của ông. "Thế thì cô phải ý thức được rằng nếu trong trường hợp tôi muốn đi du lịch, tôi sẽ mang con gái mình theo." Ông không chắc, nhưng ông nghĩ mình thấy được ánh mắt nghiêm túc của cô lóe sáng lên, như thể hiện việc đi du lịch làm cho cô kích động.

"Vâng, thưa Ngài."

Clare viết thêm một vài trang trước khi cô ngừng viết cuốn Ngài Công tước Nham hiểm, cuốn sách thứ ba trong loạt sách viết về gia sư của cô. Vào chín giờ sáng, cô nhấc điện thoại lên. Cô nằm thức trắng cả đêm qua, nghĩ đến cuộc gọi này. Điều khiến cô khiếp sợ nhất, nhiều hơn cả việc đóng gói một vài món đồ còn sót lại của Lonny, đó chính là việc gọi điện đến văn phòng của bác sĩ Linden.

Cô nhấn bảy số, và khi người lễ tân nhận điện thoại, cô nói, "Tôi muốn một cuộc hẹn với bác sĩ."

"Cô có phải là bệnh nhân của Bác sĩ Linden không?"

"Vâng. Tên tôi là Clare Wingate."

"Vậy cô cần gặp bác sĩ, hay cô cần hẹn với Dana, chuyên viên điều dưỡng?"

Cô không biết chắc. Cô chưa bao giờ làm điều này trước đây. Cô mở miệng để nói nó ra. Chỉ việc nói nó ra. Cổ họng cô khô rát và cô nuốt nước miếng. "Tôi không biết."

"Tôi thấy cô đã có cuộc kiểm tra định kỳ hàng năm vào tháng Tư. Cô nghi ngờ mình có thai sao?"

"Không... không. Tôi ... Tôi vừa mới khám phá ra mọi chuyện. Tôi bắt gặp... ồ, tôi phát hiện bạn trai tôi... Ý tôi là bạn trai cũ của tôi đã không chung thủy." Cô hít sâu và đặt tay còn lại của mình lên họng. Mạch cô đập nhanh bên dưới những ngón tay của cô. Điều này thật điên rồ. Sao cô lại gặp phải điều này cơ chứ? "Vì thế... Tôi muốn được kiểm tra... cô biết đấy. HIV." Một tiếng cười sợ hãi thoát ra từ cổ họng khô cứng của cô. "Ý tôi là, tôi không nghi ngờ có khả năng, nhưng tôi muốn biết chắc chắn. Anh ta nói chỉ lừa dối tôi một lần và có sử dụng đồ bảo hộ, nhưng liệu bạn có thể tin tưởng vào một kẻ lừa gạt không?" Chúa ơi, cô chuyển từ nói lắp bắp sang kể lể dông dài. "Càng sớm càng tốt nhé."

"Để tôi xem lại lịch nhé." Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bàn phím, và sau đó cô lễ tân nói. "Chúng tôi xếp lịch cho cô sớm nhất có thể. Có người hủy hẹn với Dana vào ngày thứ Năm. Lúc bốn giờ ba mươi phút được không?"

Thứ Năm. Ba ngày nữa. Thời gian dài như vô tận. "Tôi có thể đến vào giờ đó." Rồi sự yên lặng bao phủ lất cô, cô buộc mình lên tiếng. "Bao lâu thì sẽ hoàn tất?"

"Phần xét nghiệm sao? Không lâu đâu. Cô sẽ có kết quả trước khi cô rời phòng khám."

Sau khi cúp máy, cô ngồi lùi lại ghế và nhìn thẳng vào màn hình máy tính. Cô đã nói cho nhân viên lễ tân sự thật. Cô không tin Lonny sẽ đặt mình vào tình thế nguy hiểm, nhưng cô là người lớn và biết phải làm gì trong trường hợp này. Chồng chưa cưới của cô đã không chung thủy. Và nếu cô bắt gặp anh ta trong phòng ngủ với một người phụ nữ, cô cũng sẽ thực hiện cuộc gọi này. Lừa dối vẫn là lừa dối. Và không kể những gì Sebastian đã nói, sự thật rằng cô không có "dụng cụ" đàn ông cần cùng không làm với đó dễ dàng hơn.

Trán cô căng ra, và cô đưa tay lên thái dương. Chưa đến mười giờ sáng, cô đã có một cơn đau đầu nghiêm trọng. Cuộc đời cô là một mớ hỗn độn và tất cả là lỗi của Lonny. Cô phải xét nghiệm về một loại bệnh cố thể cướp mất cuộc đời cô, và cô không phải là người lang chạ. Cô là người theo chủ nghĩa một người duy nhất. Luôn luôn là như vậy. Cô không nhảy vào giường với...

Sebastian.

Hai tay rơi xuống vạt áo cô. Cô phải nói cho Sebastian. Ý nghĩ đó làm cho thái dương đang co bóp như muốn vỡ tung ra. Cô không biết liệu họ có dùng bao cao su không, và cô phải nói với anh ta.

Hoặc không. liệu cuộc xét nghiệm âm tính thì sao. Cô nên đợi cho đến khi cô có được bản xét ngiệm trong tay. Chắc chắn cô không nên nói gì với anh ta. Liệu anh ta có khả năng quan hệ với người khác trong khoảng thời gian từ bây giờ đến thứ Năm không? Hình ảnh anh ta thả rơi chiếc khăn tắm xuất hiện trong đầu cô.

Rất có khả năng, cô kết luận, và với tay lấy lọ aspirin cô để trong ngăn kéo bàn làm việc

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.