Không Còn Tâm Trạng Để Yêu

Chương 8



Khi Clare bước vào phòng khách sạn, Sebastian đang đứng xoay lưng lại về phía cô, nhìn vào tấm hình chụp mẹ và cô khi Clare lên sáu. "Cô trông dễ thương hơn so với những gì tôi nhớ được," anh nói.

"Cái đó đã được tút lại một vài lần."

Anh mỉm cười khi hướng ánh mắt đến một bức ảnh của Cindy, được chải chuốt và tao nhã với chiếc nơ bướm màu hồng. "Đây hẳn là chú chó lai trông giống như con mèo của cô."

Cindy đã được AKC chứng nhận và thuộc về Hiệp hội chó Yorkshire Terrier của Mỹ. Khó có thể là chó lai. "Đúng vậy. Của tôi và Lonny, nhưng anh ta đã mang nó đi rời khỏi nhà." Nhìn lại hình chú chó làm cho cô nhớ nó nhiều hơn.

Anh định nói thêm gì đó, nhưng lắc đầu và liếc nhìn khắp căn phòng. "Ở đây trông khá giống với nhà mẹ cô."

Ngôi nhà chẳng có gì giống với nhà mẹ cô. Sở thích của cô thường tập trung vào đồ đạc thời Victoria, trong khi đó mẹ cô lại thiên về đồ cổ Pháp. "Như thế nào?"

"Có quá nhiều đồ." Ánh mắt anh tập trung vào cô. "Nhưng nhà cô trông nữ tính. Như cô vậy."

Anh đặt chai bia lên lò sưởi. "Tôi có cái này cho cô, và tôi không muốn đưa nó ra trước mặt các bạn cô. Phòng khi cô không đề cập đến chuyện đêm đó ở Double Tree với các bạn mình." Anh cho tay vào túi trước. "Tôi tin cái này của cô."

Anh giữ chiếc bông tai kim cương ở giữa những ngón tay. Clare không biết điều gì gây cho cô ngạc nhiên hơn, rằng anh ta tìm thấy chiếc bông tai và mang trả lại hay việc anh không nhắc đến nó trước mặt bạn bè cô. Cả hai hành động là sự quan tâm không đặc biệt. Thậm chí rất tế nhị.

Anh nắm tay cô và đặt chiếc bông tai vào lòng bàn tay cô. "Tôi tìm thấy trên gối cô sáng hôm đó."

Nhiệt độ từ bàn tay anh thấm vào da và lan tỏa khắp các đầu ngón tay cô. Cảm xúc cô đang bị quấy rầy, và cũng không mong muốn khi ký ức về những gì anh ta đã mặc, hay đúng hơn, không mặc gì cả, thấm vào đầu và mắc kẹt trong não cô. "Tôi nghĩ đã mất cái này luôn rồi chứ." Cô ngước lên nhìn vào mắt anh. Có một cái gì đó khó cưỡng về Sebastian. Một sự kết hợp giữa sức mạnh điềm tĩnh và nguồn năng lượng nhục dục nóng bỏng làm cho cô khó bỏ qua được. "Tôi sẽ mất nhiều thời gian để tìm lại chiếc giống vậy."

"Tôi quên đã không đưa nó lúc gặp cô ở nhà mẹ cô."

Ngón tay cái chạm nhẹ vào tay cô và hơi nóng lan tỏa khắp lòng bàn tay. Cô nắm tay chặt lại để giữ hơi ấm đó vào bên trong, nén chặt các ngón tay lại nhằm ngăn cảm xúc di chuyển đến cổ tay và lan rộng khắp ngực cô. Đã quá trễ, cô kéo mạnh tay mình lại. Cô đủ lớn để biết về sự ấm áp đang tỏa khắp da thịt cô. Cô không muốn nghĩ bất kỳ điều gì về Sebastian. Hay bất cứ người đàn ông nào, về điều đó. Không gì cả. Cô chỉ vừa mới kết thúc mối quan hệ kéo dài trong hai năm. Còn quá sớm để bắt đầu một mối quan hệ mới, nhưng cảm giác này không dính dáng gì đến xúc cảm sâu sắc và nó chỉ liên quan đến sự ham muốn. "Kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra vào tối thứ Bảy ở Double Tree."

"Tôi đã kể rồi mà."

Cô bước lùi lại. "Không. Chưa đủ." Tính từ khoảng thời gian anh nhìn thấy tôi đang ngồi trên ghế của quầy bar nói chuyện với một gã không răng mặc chiếc áo thun ba lỗ cho đến khi tôi tỉnh dậy và trần truồng, có điều gì đó đã xảy ra."

Anh mỉm cười như thể phát hiện ra trong lời nói của cô có điều gì đó thật thú vị. Nụ cười làm tan đi sự ấm áp của ham muốn. "Tôi sẽ nói cho cô, nếu cô nói cho tôi về việc cô và những người bạn của cô đang ăn mừng vì điều gì."

"Điều gì làm anh nghĩ chúng tôi đang ăn mừng?"

Anh chỉ về phía chai champagne. "Tôi đoán chai rượu đó đáng giá một trăm năm mươi đôla. Không ai uống Dom Perignon mà không vì điều đó. Thêm nữa, tôi vừa mới gặp qua các bạn cô, vì thế đừng nói với tôi cái điều vớ vẩn như một nhóm cầu nguyện nhé."

"Làm thế nào anh biết được giá tiền của chai champagne đó?"

"Tôi là nhà báo. Tôi có đủ khả năng biết về những chi tiết vụn vặt. Cô bạn có mái tóc quăn của cô đã nói ngày hôm nay dành cho cô. Vì thế, đừng để tôi phải vất vả tìm kiếm câu trả lời, Clare."

Cô khoanh tay bên dưới ngực. Tại sao cô lại quan tâm về việc nếu anh ta biêt về việc xét nghiệm HIV? Anh ta đã biết cô dự tính thực hiện điều đó cơ mà. "Hôm nay tôi đã đi khám bác sĩ và … anh còn nhớ hôm thứ Hai tôi đã nói với anh về việc xét nghiệm?"

"HIV ư?"

"Đúng vậy." Cô không thể nhìn vào mắt anh vì thế cô hạ tầm mắt xuống cặp kính mắt được mắc ở cổ áo phông. "Ừm, tôi được biết là tôi âm tính."

"À, đó là một tin tốt."

"Đúng vậy."

Anh đặt những ngón tay bên dưới cằm và nâng nhẹ khuôn mặt cô lên để ánh nhìn của cô có thể tiếp xúc với ánh nhìn của anh. "Chẳng gì cả."

"Cái gì?"

"Chúng ta chẳng làm gì cả. Dù sao thì cũng chẳng có gì vui. Cô khóc cho đến khi cô ngất đi, và tôi đã lục lọi quầy bar của cô."

"Thì ra là thế. Thế làm thế nào mà tôi trần truồng như thế?"

"Tôi nghĩ mình đã kể cho cô điều đó."

Anh ta đã kể cho cô nhiều điều. "Nói lại lần nữa đi."

Anh nhún vai. "Cô đứng dậy, cởi tất cả áo quần ra, sau đó bò lên giường. Nó khá giống một buổi trình diễn."

"Còn gì nữa không?"

Anh hơi mỉm cười. "Ừ, tôi đã nói dối cô về cái gã ở quầy bar ở Double Tree. Người với chiếc mũ bóng chày và áo thun ba lỗ ấy."

"Về cả việc uống Jagermeister nữa chứ?" cô hỏi một cách hy vọng.

"Ồ, không. Cô đã uống Jagermeister, điều đó là thật. Nhưng anh ta không mất bất cứ chiếc răng nào và cũng không có khuyên tai ở mũi."

Điều gì làm cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn. "Đó là tất cả sao?"

"Ừ."

Cô không biết liệu mình có tin anh hay không. Ngay cả khi anh đã mang trả lại cho cô chiếc khuyên tai và tránh cho cô khỏi những lời giải thích đáng xấu hổ trước mặt bạn bè, nhưng cô không nghĩ anh nói dối để không chạm đến tình cảm của cô. Có Chúa mới biết, anh chưa bao giờ làm như thế trong quá khứ. Cô xiết chặt chiếc khuyên tai kim cương trong lòng bàn tay. "Ừm, cám ơn đã mang chiếc khuyên tai này đến cho tôi."

Anh cười nhăn nhở. "Tôi có lý do không thể nói ra."

Dĩ nhiên anh ta luôn là vậy.

"Cô trông có vẻ lo lắng." Anh đưa hai tay mình lên cao như thể anh đang đầu hàng. "Tôi hứa là nó sẽ không đau một chút nào cả."

Cô quay lưng lại và đặt chiếc khuyên tai vào chiếc đĩa gốm phủ men nằm trên bàn café. "Lần cuối cùng anh nói như thế, anh đã rủ tôi cùng chơi trò bác sĩ." Cô đứng thẳng người và chỉ vào ngực mình. "Tôi gần như hoàn toàn trần truồng.

"Ừ," anh vừa cười vừa nói. "Tôi nhớ, nhưng không phải là cô cũng thích chơi trò đó sao?"

Việc nói không đã từng là vấn đề gây khó khăn cho cô. Nhưng giờ đã không còn như thế nữa. "Không."

"Cô còn không biết tôi sẽ hỏi điều gì mà."

"Tôi không cần phải biết."

"Thế nếu tôi hứa rằng lần này cô sẽ không phải trần truồng nữa thì thế nào?" Ánh mắt anh lướt qua miệng, xuống đến cổ, và đến những ngón tay đang được đặt trên chiếc áo đầm ở giữa ngực cô. "Trừ khi cô cố nài điều đó."

Cô nhấc ba ly rượu rỗng và chai champagne lên. "Quên đi," cô nói qua tiếng thở dài khi cô bước ra khỏi phòng khách.

"Tất cả những gì tôi cần là một vài ý tưởng về việc tôi nên mua gì cho cha tôi vào buổi tiệc ngày thứ Bảy?"

Cô quay lại nhìn anh. "Chỉ thế thôi?" Chắc là còn gì nữa chứ.

"Ừ. Vì tôi phải mang hoa tai đến trả cho cô, tôi nghĩ cô có thể cho tôi một vài hướng dẫn chính xác. Cho tôi một vài ý tưởng. Mặc dầu cha và tôi đang cố biết nhau rõ hơn, nhưng cô biết rõ ông ấy hơn tôi."

Được rồi, giờ thì cô cảm thấy thật tệ. Cô đã quá tự cao tự đại, điều đó không công bằng. Anh ta từng là một người lừa đảo khéo ăn nói khi còn là một đứa trẻ, nhưng việc đó đã xảy ra từ rất lâu rồi. Dứt khoát cô không muốn bị phán xét bởi những việc cô nói và làm với tư cách là một người con gái. "Tôi mua cho ông ấy một con vịt gỗ nghệ thuật cổ," cô trả lời, và đi vào phòng bếp, tiếng gót giày sandal của cô vang lên khắp sàn nhà bằng gỗ cứng. "Có thể anh nên mua cho ông ấy một cuốn sách về điêu khắc gỗ."

"Một cuốn sách có thể là ý kiến hay." Sebastian đi theo cô. "Thế cô nghĩ sao về một chiếc cần câu mới?"

"Tôi không biết gần đây ông ấy có đi câu." Clare đặt ly và chai rượu trên mặt bàn bằng đá gạch granit được đặt giữa phòng bếp.

"Ông ấy và tôi vừa mới đi câu ở hồ nhân tạo vào chiều nay." Anh ngả người tựa lưng vào quầy bếp và khoanh hai tay dưới ngực. "Đồ dùng câu cá của ông khá cũ, vì thế tôi nghĩ nên mua cho ông một vài dụng cụ mới."

"Anh phải chú ý đến thương hiệu khi mua đồ cho ông ấy."

"Đó là lý do tôi nghĩ cô có thể giúp tôi việc đó. Tôi sẽ viết ra những gì chúng tôi cần."

Cô khựng lại và quay người về phía anh. "Chúng tôi?"

Anh nhún vai. "Đúng vậy. Cô sẽ đi một mình mà. Đúng không?"

Có điều gì đó không đúng lắm ở đây. Anh ta không nhìn vào mắt cô và… Cô hít sâu và lý do thực sự cho việc viếng thăm không báo trước của anh ta trở nên cực kỳ rõ ràng. "Không có từ "chúng tôi", phải vậy không? Anh đến đây để nói chuyện với tôi về việc mua cho cha anh một chiếc cần câu. Và tôi là người đã mua nó."

Anh nhìn cô, sau đó mang đến cho cô một nụ cười quyến rũ. "Cưng à, tôi không biết các quầy bán hàng thể thao tốt nằm ở đâu trong thành phố này. Và thật sự, không cần thiết cả hai chúng ta cùng đi."

"Đừng gọi tôi là ‘cưng’." Cô thật là một con ngốc. Cô đã nghi ngờ nên không buộc tội anh ta, cảm thấy thật tồi tệ vì đã phán xét anh ta. Và giờ anh ta đang ở đây, trong căn phòng bếp của cô, đang cố gắng giăng bẫy và đợi cô sập bẫy. Cô khoanh hai tay ngang ngực. " không. "

" Sao lại không ? " Anh ta hai tay ở hai bên hông. " Phụ nữ thích mua sắm mà. "

" Nhưng là mua sắm giày dép. Không phải là cần câu cá. Duh (1) ! " Cô lầm bầm phản đối trong bụng và nhắm chặt mắt lại. Có phải cô vừa mới nói Duh không nhỉ ? Như khi lên mười sao ?

(1) Duh !: Một thái độ khinh người khi nói đến một việc rõ ràng. Trong câu này nó có ý là Rõ ràng như thế

Khá thích thú, Sebastian cười khúc khích. " Duh ? Tiếp đến là gì ? Có phải cô sắp gọi tôi là đồ đần ? "

Cô hít thật sâu và mở mắt ra. " Tạm biệt, Sebastian, " cô nói khi cô đi đến cánh cửa nhà bếp. Cô ngừng lại và chỉ ra phía trước nhà. " Anh tự mình đi ra nhé. "

Anh đẩy người ra khỏi kệ bếp và đi về phía cô. Anh bước một cách chậm chạp và thoải mái như thể anh không phải gấp rút làm theo lời đề nghị của cô. " Các bạn cô đã đúng, cô biết không ? "

Chúa ơi ! Anh ta đã nghe được cuộc trò chuyện về ‘ cái kích thước lớn’ đó rồi sao ?

Khi anh đi ngang cô, anh ngừng lại, kề sát bên tai cô và nói, " Cô có thể không phải là một cô bé dễ thương nhất trong đôi giày da tinh xảo, nhung cô đã trở thành một người phụ nữ xinh đẹp. Đặc biệt là khi cô bị người khác chọc tức. "

Anh ta có mùi thật thơm, và nếu cô quay mặt sang một chút, cô có thể vùi mũi mình vào cổ anh ta. Ham muốn được làm điều đó đã cảnh báo cô, và cô giữ cho mình càng im lặng càng tốt. " Quên đi. Tôi sẽ không đi mua sắm cho anh đâu. "

" Làm ơn đi ? "

" Không đâu. "

" Vậy nếu tôi lạc đường thì sao ? "

" Mua một cái bản đồ. "

" Chả cần. Chiếc Land Cruiser có hệ thống định vị. " Anh ta tắc lưỡi và lùi lại. " Khi còn nhỏ, cô vui vẻ hơn. "

" Tôi đã cả tin hơn. GIờ tôi không còn là một cô bé nữa và anh không thể lừa tôi lần nào nữa đâu, Sebastian. "

" Clare, cô đã muốn tôi lừa cô. " Anh mỉm cười và đi về phía cửa trước. " Giờ vẫn thế, " Anh nói, và bỏ đi trước khi cô có thể tranh cĩa hay lên tiếng chào tạm biệt hoặc tống khứ anh đi.

Cô đi vào lại nhà bếp, vươn tya lấy những chiếc ly champagne và đặt chúng vào chậu rửa. Thật buồn cười. Cô chưa bao giờ muốn anh lừa cô. Cô chỉ muốn anh thích cô. Cô vặn vòi rủa và cho vào một vài giọt nước rủa chén Joy hương chanh. Cô chỉ muốn anh thích cô. Cô tin rằng đó là câu chuyện của đời cô. Buồn và hơi thảm bại, nhưng chính xác.

Dòng nước mát chảy thêm một lúc truớc khi cô tắt vòi nước và đạt những chiếc ly voà trong dung dịch nước xà phòng ấm. Nếu cô thành thật và có một cái nhìn khá nghiêm khắc về quá khứ, cô có thể thấy nhữung mẫu huỷ diệt tương tự trong đời cô. Nếu cô thành thật, kiểu thành thật mà cô sẽ đau đớn khi nhìn lại, cô cũng sẽ thừa nhận rằng cô đã để chính thời thơ ấu ảnh hưởng đến cuộc sống trưởng thành của mình.

Việc thừa nhận điều đó thực sự rất tồi tệ, nhưng nó quá rõ ràng để lờ đi. Đã từ lâu cô hoàn toàn khước từ nghĩ về nó vì nó là một điều với vẫn và cô ghét điều đó. Cô ghét phải viết về chúng, nhưng trên tất cả, cô ghét việc trở thành một người vô vị.

Khi còn học đại học, cô đã theo học các lớp xã hội học và đã đọc nhiều nghiên cứu nói về trẻ em đựơc nuôi dạy trong các gia đình đơn thân. Cô đã nghĩ mình thoát khỏi những con số thống kê rằng các trẻ em gái đựơc nuôi dạy không có cha thường hay có xu hướng tham gia vào các hoạt động tình dục nhiều hơn và sớm hơn, và có nguy cơ tự sát và phạm tội lớn hơn so với các bé gái khác. Cô chưa bao giờ có suy nghĩ về việc tự sát, chư abao giờ bị bắt, và cô mất trinh khi là sinh viên năm nhất. Các bạn cô, những người có cha mẹ đầy đủ, đã làm việc đó khi còn học tủng học. Vì thế, cô thuyết phục chính mình rằng cô không có bất cứ " vấn đề liên quan đến bố " điển hình.

Không, cô không phải là một người quan hệ tình dục bừa bãi. CHỉ là khoảng trống vô tình và việc tìm kiếm theo tìm thức sự chấp thuận của đàn ông để lấp đầy những chỗ trống bên trong. Và cô không phải nhìn rất nghiêm khắc vào cuộc đời cô để khám phá tại sao cô luôn tìm kiếm sự chú ý của đàn ông để khiến cho chính mình được trọn vẹn.

Clare rửa ly và đặt chúng trên một chiếc khăn để lau khô. Thực tế là cô đã lớn lên mà không có cha. Trong một vài dịp, khi cô ghé thăm cha, ông luôn có một người phụ nữa xinh đẹp sống cùng. Một người phụ nữa xinh đẹp khác. Đối với một bé gái với cặp mắt kính dày và cái miệng rộng không phù hợp với khuôn mặt, thì tất cả những người phụ nữ xinh đẹp đó đã khiến cô cảm thấy bản thân ngày càng không lôi cuốn và không có lòng tự tin. Đó không phải là lỗi của họ. Tất cả những người phụ nữ của cha cô đều đối xử tốt với cô. Cô từng là một đưa trẻ - là chỉ là cuộc đời, cuộc đời cô – và cô vẫn để sự tự ti ảnh hưởng đến các mối quan hệ với tất cả đàn ông. Sau tất cả chừng ấy năm.

Clare mở ngăn kéo và lấy ra một cái khăn. Khi lau khô tay, cô đau đớn nhận ra rằng cô đã đón nhận những người đàn ông không xứng đáng vào cuộc đời cô vì, tận sâu bên trong, cô thấy may mắn có đựơc họ. ĐÓ chính xác không phải là thời điểm cô chờ đợi để giải thích mối quan hệ của cô với Lonny. Nó không giải thích tại sao cô chấp nhận một người đàn ông không bao giừo có thể yêu cô theo cách mà bất cứ một người phụ nữ nào khác xứng đáng được một người đàn ông yêu trong cuộc đời người đó.

Địên thoại kế bên những chiếc hộp có nắp bằng sứ reo lên, cô liếc nhìn vào số hiển thị trên màn hình. Lonny gọi. Anh ta gọi mỗi ngày kể từ khi cô đá anh ta khỏi nhà. Cô chưa bao giờ nhất máy, và anh ta chưa bao giờ để lại tin nhắn. Lần này cô quyết định trả lời. " Clare. "

" Ồ, em đó à. "

" Vâng. "

" Em khoẻ khong ? "

Nghe tiếng anh ta khiến tất cả những nơi sâu thẳm bên trong cô đau đớn. " Ổn. "

" Anh nghĩ chúng ta nên gặp nhau và nói chuyện. "

" Không. Chẳng có điều gì để nói cả. " Cô nhắm mắt lại và đẩy lùi tất cả nỗi đau đớn của mình. Nỗi đau của sự thất bại, và nỗi đau của việc yêu một người đàn ông không tồn tại. " Tốt hơn hết, cả hai chúng ta nên bước tiếp. "

" Anh chưa bao giờ có ý định tổ thương em. "

Cô mở mắt. " Em chưa bao giờ hiểu được điều đó có ý nghĩa gì. " Cô cười. " Anh hẹn hò, làm tình, và câu fhôn em, nhưng anh không bị em làm cho thu hút. Vậy chính xác thì phần nào mà anh không định làm tổn thương em ? "

Anh ta im lặng trong một lúc. " Em đang chỉ trích anh sao?"

" Không. Em chỉ chân thành muốn biết tại sao anh có thể nói dối em trong hai năm, rồi sau đó anh lại boả là anh chưa bao giờ có ý làm tổn thương em."

"Đó là sự thật. Anh không phải là gay," anh ta nói, nói dối với cô và cũng chính với bản thân anh ta. " Anh luôn muốn có một người vợ và những đứa con, cùng với một ngôi nhà nhỏ có hàng rào nhọ bao quanh. Giờ anh vẫn muốn. ĐIều đó chứng minh việc anh vẫn là một người đàn ông bình thườn."

Cô hầu như cảm thấy hối tiếc cho anh ta. Anh ta hiện đang bối rối hơn cả cô. "ĐIều đó khiến anh cố vượt qua điều mà anh không thể làm."

"Điều đó chằng còn ần thiết nữa. Gay hay không, tất cả đàn ông lúc nào cũng nói dối cả."

"Điều đó không đúng, Lonny. Nó chỉ làm họ thấy bị dằn vặt vì đã nói dối và lừa gạt như anh mà thôi."

Khi cô dập máy, cô biết mình đang nói lời tạm biệt anh ta lần cuối. Anh ta sẽ không gọi điện thêm lần nào nữa, và có một phần nào đó trong cô nhớ đến anh ta. Cô vẫn còn yêu anh ta. Không chỉ vì anh ta từng là chồng chưa cưới, mà anh ta còn là một trong những người bạn nam tốt nhất mà cô từng có, và cô sẽ nhớ mãi tình bạn đẹp đó.

Cô lau khô các ly rượu và đặt chúng vào tủ chén trong hòng ăn. Suy nghĩ của cô chuyển sang Sebastian và cách chọc tức đáng ghét của anh. Và nghĩ về chất pheromones toả ra từ anh như những làn sóng nhiệt quét ngang sa mạc Mojave. Các pheromones đó đã làm cho Mđie và Adele sững sờ và khiến cho họ mê mẩn. Và cho dù cô có ghét việc thừa nhận điều đó nhiều thế nào đi chăng nữa, cô cũng không thể nào phủ đinh đựơc việc cô cũng quan tâm đến anh. Cách anh nhìn và mùi hương toả ra từ cơ thể, và bàn tay nhẹ nhàng chạm vào cô của anh.

Có chuyện gì xảy ra với cô vậy? Cô chỉ vừa mới chấm dứt một mối quan hệ thật sự, va đã sẵn sàng nghĩ về cái chạm nhẹ của một người đàn ông khác. Nhưng giờ khi cô nghĩ về điều đó trong một thời điểm hợp lý, cô nhận ra rằng phản ứng của cô với Sebastian chắc chắn liên quan nhiều đến việc không có tình dục chất lượng tốt trong nhiều năm hơn chính con người anh.

Anh ta muốn câu, Maddie đã nói, và Adele cũng đã thêm vào, Cậu cần một người đàn ông thay thế tạm thời. Nhưng họ đã sai. Cả hai người. Điều cuối cùng cô cần, thay thế tạm thời hay vĩnh viễn, bất kể việc đã bao lâu kể từ khi cô có được tình dục tốt, thì đó vẫn là đàn ông. Không, cô cần ổn định chính mình trứơc khi cô xem xét đến việc cho phép một người đàn ông bước vào cuộc đời cô.

Vào thời điểm cô leo lên giường vào tối hôm đó, Clare chắc chắn rằng phản ứng của cô đối với Sebastian đơn thuần chỉ là phản ứng của cơ thể. ĐÓ là phản ứng có được của bất cứ người phụ nữ nào khi đối diện với một người đàn ông đẹp trai. Tất cả chỉ có thể. Bình thường. Tự nhiên. Và việc đó sẽ nhanh chóng trôi đi.

Cô tắt đèn bên cạnh và cười lặng lẽ trong bóng tối. Anh ta đã nghĩ anh ta đến nhà cô và lừa cô đi mua sắm choanh ta. Quyến rũ cô như anh ta đã từng làm trong quá khứ.

" Bây giừo thì ai lừa ai nào?" cô thì thầm. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, cô đã không bị Sebastian lừa gạt.

Nhưng vào sáng hôm sau, khi pha xong café, cô mở cửa trước để lấy báo, một chiếc cần câu rơi vào trong nhà. Một lời nhắn viết đằng sau khăn ăn của quán Burger King được dán vào một trong những mắt của cần câu. Trên đó viết:

Clare,

Cô có thể gói lại và mang nó đến buổi tiệc tối ngày mai được không? Tôi rất vụng về với kiểu như thế, và tôi thật không muốn phải làm cho cha mình xấu hổ truớc những người bạn của ông. Tôi chắc cô sẽ làm đựơc điều này.

Cám ơn, Sebastian

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.