Không Còn Tâm Trạng Để Yêu

Chương 9



Cô bọc cần và cuộn dây câu bằng dây ruy băng hồng và nơ bướm lấp lánh. Nó trông thật nữ tính và lòe loẹt, vì thế Sebastian đã phải giấu nó vào phía sau ghế sofa trong ngôi nhà gỗ, nơi không có ai có thể nhìn thấy.

"Thật là một cô gái ngọt ngào."

Sebastian đứng bên dưới tấm vải bạt lớn được dựng ở sân sau của nhà Wingate. Có khoảng hai mươi lăm khách mời, Sebastian chưa bao giờ gặp họ trước đây. Anh được giới thiệu với mọi vị khách và đã nhớ lại hầu hết tên của họ. Sau nhiều năm làm phóng viên, anh đã phát triển được khả năng nhớ lại những sự kiện và con người.

Roland Meyers, một trong những người bạn thân của cha anh, đứng cạnh anh, đang nhai nhóp nhép món gan ngỗng, "Ai?" Sebastian hỏi.

Roland chỉ tay về phía bãi cỏ, nơi một nhóm người đang đứng, mặt trời đang lặn đang bao phủ những tia nắng vàng cam quanh họ. "Clare."

Sebastian dùng tăm xiên một miếng xúc xích nhỏ và đặt nó lên đĩa kế bên món cua cuộn phomai Camembert. "Ồ, tôi nghe nói," Anh nhận ra cha anh mặc một chiếc quần màu xám tro, áo sơ mi trắng và một chiếc cà vạt xấu đau đớn có hình một con sói đang tru trên đó.

"Con bé và Joyve đã làm tất cả điều này cho cha cháu." Roland uống một loại rượu không pha nào đó với đá, và nói thêm, "Họ như là gia đình với Leo. Luôn chăm sóc tốt cho ông ấy."

Sebastian nhận ra dấu hiệu của sự trách móc. Đây không phải là lần đầu tiên trong đêm nay mà anh cảm nhận được như thể mình đang được trách móc một cách lịch sự về việc không đến thăm cha anh sớm hơn, nhưng anh không biết Roland đủ lâu để xác định chắc chắn về điều đó.

Những lời tiếp theo của Roland đã xóa đi các nghi ngờ của anh. "Luôn dành thời gian cho ông ấy. Không như gia đình của chính ông ấy."

Sebastian mỉm cười. "Đường cao tốc có hai chiều cơ mà, ông Meyers."

Người đàn ông già gật đầu. "Điều đó đúng. Tôi có sáu đứa con và không thể tưởng tượng đến việc không thấy được một trong số chúng trong mười năm nay."

Anh đã không gặp cha trong mười bốn năm, nhưng ai là người có lỗi trong việc này. "Ông làm nghề gì ạ?" Sebastian hỏi với mục đích thay đổi chủ đề của cuộc nói chuyện.

"Bác sĩ thú y."

Sebastian đi về phía cuối bàn, nơi đặt đầy các món tráng miệng. Ở ngay sau phía anh, nhạc của những năm sáu mươi được phát ra từ những chiếc loa được giấu đằng sau những chậu cỏ cao và cỏ nến. Một trong những kỷ niệm sống động nhất mà Sebastian có được về cha mình là tình yêu của ông dành cho ban nhạc Beatles, Dusty Springfield, và đặc biệt là Bob Dylan – đó là vừa đọc truyện tranh Bộ Tứ Siêu Đẳng vừa lắng nghe "Lay Lady Lay".

Sebastian ăn phomai Camembert được đặt trên những miếng bánh quy giòn mỏng và sau đó là một vài miếng nấm nhồi. Anh đưa ánh mắt mình hướng về những người đang nghiến nát bãi cỏ giữa những ngọn đuốc được thắp sáng và những ngọn nến đang được thả trong các đài phun nước khác nhau trong vườn. Ánh nhìn anh hướng đến một nhóm người đang đứng gần đài phun nước có hình nữ thần, và một lần nữa tập trung cụ thể vào một người có mái tóc nâu. Clare đã uốn cong mái tóc thẳng mượt. Ánh mặt trời sắp lặn chuyển động và chạm vào một bên khuôn mặt cô. Cô mặc một chiếc áo đầm màu xanh biển bó sát với những bông hoa màu trằng nhỏ dài ngang đầu gối. Quai áo mỏng của chiếc áo đầm trông như dây nịt ngực, và một vành ruy băng trắng được bao quanh xương sườn và được buộc bên dưới ngực cô.

Hồi sớm, trước khi những vị khách tham dự buổi tiệc xuất hiện, anh đã quan sát người cung cấp thực phẩm trong khi Clare và Joyce đặt những con vật hoang dã mà Leo đã khắc dọc theo các bàn ăn và ở các chậu cỏ nến. Roland đã nói đúng. Những người phụ nữ nhà Wingate đã chăm sóc tốt cho cha nh. Một mặc cảm tội lỗi đã chạm vào lương tâm anh. Những gì anh nói với Roland cũng đúng. Những con đường cao tốc có hai đường, và anh chưa bao giờ bận tâm đến việc đi cùng hướng với cha mình cho đến một tuần trước đây.Họ đã để mọi việc trở nên khó khăn mà chẳng phải vì một điều gì, và cho dù đó có là lỗi của cha anh hay lỗi của anh, điều đó giờ chẳng đáng phải bận tâm nữa.

Họ đã cùng nhau trải qua việc câu cá thật thú vị, và Sebastian đã cảm nhận được dấu hiệu lạc quan đầu tiên. Giờ, nếu một trong hai người họ làm bất cứ điều gì làm rối tung mối quan hệ của họ, thì học cũng đã cùng nhau xây dựng được một vài nền móng cho quan hệ của hai người. Điều buồn cười là chỉ mới một vài tháng trứơc đây, anh đã có thái độ giận dữ với cha. Nhưng đó là trước khi anh đứng trong nhà xác, cầm trên tay bình đựng tro hoả táng của mẹ. Ngày đó, thế giới của anh hoàn toàn thay đổi, biến đổi một trăm tám mươi độ và thay đổi con người anh, dù anh muốn hay không muốn điều đó. Giờ anh muốn biết nhiều hơn về cha trước khi quá muộn. Trước khi anh một lần nữa phải tự quyết định về việc dùng gỗ anh đào hay đồng thiếc. Nhiễu hay nhung. Hoả táng hay mai táng.

Anh ăn gấp phần khai vị còn lại và vứt đĩa vào sọt rác. Hay định sẵn công việc cho mình, trước cha anh có thể phải thu xếp cho anh. Anh thích được hoả táng hơn là mai táng, và anh muốn tro của mình được ném đi hơn là được giữ trong nhà để tro hoả táng hay trên lò sưởi của ai đó. Trong quá trình sống của đời mình, anh đã từng bị bắn nhiều lần. Anh đuổi theo các câu truyện và bị người ta truy đuổi, và anh đã không có bất cứ ảo tưởng nào về cái chết của chính mình.

Với suy nghĩ hạnh phúc đó, anh gọi cho mình một ly scotch có đá ở quầy bar, sau đó đi về phía cha anh đang đứng. Khi anh sắp xếp đồ cho chuyến đi ngẫu hứng đến Boise, anh đã ném quần jeans, một vài cái quần hộp, và áo phông dùng trong một tuần vào vali. Anh không nghĩ đến việc bỏ thêm một vài bộ áo quần để mặc khi tham gia một buổi tiệc. Đầu giờ chiều, cha đã mang đến cho anh một chiếc áo sơ mi sọc xanh trắng và một chiếc cà vạt tron màu đỏ. Anh đã để chiếc cà vạt lại ở bàn gương trang điểm, nhưng anh cảm thấy dễ chịu về cái áo cho mượn, mà phần đuôi được anh nhét vào bên trong chiếc quần jeans Levi’s mới nhất của anh. Thỉnh thoảng anh lại bắt gặp mùi xà phòng giặt của cha và nhận ra anh có một chút bối rối sau tất cả chừng ấy năm, nhưng dễ chịu.

Khi Sebastian tiến đến, cha nhích người ra cho anh một chỗ. " Con vui chứ?" Leo hỏi.

Vui vẻ sao? Không. Vui vẻ có nghĩa hoàn toàn khác trong từ vựng cá nhân của Sebastian, và anh đã không nghĩ về kiểu vui vẻ đó trong nhiều tháng. "Con vui ạ. Thức ăn thật tuyệt." Anh đưa ly rượu lên miệng.

"Nhưng nếu bỏ qua món phomai viên với những miêng vụn trên đó," anh cắt lời khuyên từ phía sau ly rượu của mình.

Leo mỉm cười và thì thào hỏi, "Những miếng vụn đó là gì vậy?"

"Quả hạch." Anh uống một ngụm và ánh mắt anh chuyển qua Clare, đứng cách cha anh một vài bước chân, đang nói chuyện với một người đàn ông trong chiếc áo caro màu xanh biển và xanh lục. Anh ta trông vào khoảng hai mươi chín tuổi. "Và một vài loại trái cây."

"À, món phomai viên thần thoại của Joyce. Bà ấy làm chúng vào mỗi dịp Giáng sinh. Một món ăn kinh khủng." Nụ cười làm khóe môi ông rung lên. "Đừng nói cho bà ấy nhé. Bà ấy nghĩ mọi người đều thích món đó."

Sebastian tắc lưỡi và đặt ly rượu của mình xuống.

"À, xin lỗi, cha phải đi lấy một vài miếng Camembert trước khi nó hết sạch," cha nói, và đi thẳng đến bàn để thức ăn.

Sebastian nhìn cha mình rời đi. Dáng đi của ông hơi chậm hơn so với trước đây. Cũng đã gần đến giờ đi ngủ của ông.

"Ta cá là Leo xúc động lắm khi cuối cùng cũng có cậu ở đây," Lorna Devers, một người hàng xóm có nhà đối diện với nhà Joyce nói.

Sebastian quay sang nình người phụ nữ đứng bên cạnh anh. "Cháu không biết ông ấy có xúc động hay không."

"Dĩ nhiên là có rồi." Bà Devers đang ở độ tuổi năm mươi, mặc dầu khó có thể nhận ra bà ở độ tuổi nào cuối năm mươi. Khuôn mặt bà được đông cứng lại nhờ Botox. Không phải Sebastian thực sự có ý kiến này nọ về phẫu thuật tạo hình. Anh chỉ nghĩ những người bình thường không nên quá rõ ràng nhìn vào chính xác nơi mà một người đã để cho chính mình bị kéo, nhét thêm vào, hút hay tiêm. Thí dụ thích hợp cho vấn đề đang bàn cãi, bộ ngực vĩ đại kiểu Pamela-Anderson của Lorna. Không phải anh là người chống lại cái gì lớn, hay thậm chí giả. Nhưng không thể chấp nhận được độ lớn và độ giả tạo trên cơ thể một người phụ nữ vào độ tuổi đó.

"Ta biết cha cậu trong hai mươi… à không trong một vài năm," bà ấy nói, sau đó bắt đầu nói về mình và hai con chó xù Missy và Poppet của bà. Anh không ghét chó xù, mặc dầu anh không thể tưởng tượng được việc chính mình có một con như thế, nhưng Missy và Poppet là thế nào? Chúa ơi, chỉ nghe tên của hai con chó đó cũng đủ rút hết một vài ounce testosterone rồi. Nếu anh lắng nghe lâu hơn, anh sợ rằng mình sẽ mọc ra một cái âm đạo mất. Để bảo vệ sự lành mạnh về tinh thần và tính đàn ông của mình, Sebastian nghe lén một vài cuộc trò chuyện khác diễn ra quanh anh trong khi Lorna vẫn cứ nói luyên thuyên không dứt.

"Tôi sẽ phải mua một trong những cuốn sách của cô," gã đứng kế bên Clare nói. "Tôi có thể biết được một hay hai điều gì đó về cô." Anh ta cười với trò hề của mình, nhưng dường như chẳng thèm để ý đến việc anh ta là người duy nhất cười.

"Rich, anh cứ luôn nói thế," Clare nói một cách mềm mại như bơ. Ánh sáng từ những cây đuốc chiếu vào và xuyên qua những lọn tóc đen uốn cong mềm mại, chạm nhẹ vào khóe môi của nụ cười giả-vờ-chết-tiệt của cô.

"Lần này tôi sẽ làm thế. Tôi nghe chúng thật sự khêu gợi. Nếu cô cần nghiên cứu, cứ gọi cho tôi nhé."

Không hiểu sao, khi Rich nói điều đó, nó nghe bẩn thỉu và không đứng đắn. không như lúc Sebastian nói. Hay… có thể nó cũng có vẻ như thế và anh đã không muốn nghĩ anh cũng là một gã đần như Rich.

Khóe nụ cười giả tạo của Clare nâng lên cao hơn, nhưng cô không trả lời.

Đứng đối diện phía bên kia Sebastian, Joyce trò chuyện với một vài người phụ nữ trông bằng khoảng tuổi bà. Anh thật sự nghi ngờ rằng họ cũng là những người bạn thân của cha anh. Họ trông quá giàu và là những thành viên Junior League quá bảo thủ.

"Betty McLeod nói với tôi rằng Clare viết tiểu thuyết lãng mạn," một trong số họ nói, "Tôi thích những cuốn sách vô giá trị. Càng vô giá trị càng tốt."

Thay vì bảo vệ Clare, Joyce khẳng định bằng một giọng không cho phép ai được phản đối, "Không. Claresta viết tiểu thuyết phụ nữ." Trong ánh sáng chập chờn, Sebastian thấy nụ cười giả tạo của Clare biến mất. Mắt cô nheo lại khi cô xin lỗi Rich, đi băng qua bãi cỏ và biến mất đằng sau những chậu cỏ cao và cỏ nến.

"Xin lỗi, Lorna," anh nói, ngắt ngang câu chuyện mê hoặc về việc yêu thích được đi chơi trên xe hơi của Missy và Poopet.

"Lần tới đừng giữ khoảng cách quá xa nhé," bà ấy gọi với sau lưng anh.

Anh đi theo Clare và tìm thấy cô đang tìm kiếm trong một chồng đĩa CD được đặt kế bên hệ thống âm thanh. Ánh sáng từ những ngọn đuốc hầu như không lọt qua những chậu cỏ vì cô đọc tên bài hát bằng ánh sáng từ màn hình LCD màu xanh của chiếc máy nhạc.

"Cô chọn đĩa nhạc nào tiếp theo vậy?" anh hỏi.

"AD/DC." Cô liếc nhìn lên, sau đó nhìn chằm chằm vào đĩa CD trên tay cô. "Mẹ ghét ‘sự ồn ào’."

Sebastian cười tủm tỉm và đi đến phía sau cô. "Shoot to Thrill" chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến huyết áp của Joyce và khiến bà đau tim. Việc đó có vẻ thú vị, nhưng nó sẽ làm hỏng buổi tiệc của Leo Anh nhìn qua vai Clare vào chồng đĩa. "Tôi chưa nghe Dusty Springfield trong nhiều năm. Sao cô không mở loại nhạc đó?"

"Được thôi, buổi tiệc thật buồn tẻ," Clare nói, và cầm đĩa CD của Dusty lên. "Leo có thích cái cần câu không?"

Anh thà bị đánh còn hơn phải thừa nhận rằng anh chưa đưa nó cho ông. "Ông ấy rất thích nó. Cám ơn vì đã gói nó nhé."

"Không có gì," cô nói, và Sebastian có thể nghe được tiếng cười trong giọng cô khi cô đặt đĩa CD vào máy stereo. "Hai người sẽ dùng nó khi anh ở đây."

"Điều đó phải đợi thôi. Tôi sẽ đi vào sáng mai. Phải quay lại làm việc."

Cô liếc nhìn ra phía sau vai mình. "Khi nào thì anh quay trở lại?"

"Tôi không biết," Sau khi viết xong bài báo về dịch bệnh Leishmania bùng phát ở Rajwara, anh phải đi đến biên giới với Mexico ở bang Arizona để tiếp tục bài báo viết về những người nhập cư trái phép vào nước Mỹ. Sau đó anh đi New Orleans để viết bài cập nhật về những điều kiện và tiến triển trong dự án Big Easy. Và anh phải giải quyết di sản của mẹ, nhưng anh cho rằng việc đó có thể đợi. Không có gì phải vội vã.

"Tôi nhận ra chiếc Lincoln mới của Leo đậu ở đường lái xe vào nhà. Tôi đoán chiếc xe cũ chắc đã đến mức năm mươi."

"Đúng vậy. Hôm nay ông đã mua chiếc Town Car mới qu amoojt nhà bán xe ở Nampa," anh nói khi mùi nước hoa thoang thoảng của cô bay quanh đầu anh và anh có cảm giác muốn hạ thấp mặt mình vào một bên cổ cô. "Cô biết nhiều về cha tôi."

"Dĩ nhiên rồi." Cô nhún vai và một dây áo đầm mỏng trượt xuống cánh tay cô. "Tôi đã biết ông ấy trong gần như cuộc đời tôi." Cô nhấn nút Play và giọng hát sâu lắng, đầy sức sống của Dusty Springfield như một lời thì thầm đầy khêu gợi vang lên từ những chiếc loa. Cô lắc đầu và tóc cô lướt nhẹ qua bờ vai trần. Trong một vài giây, Sebastian cực kỳ muốn đưa tay lên nắm lấy lọn tóc uốn quăn đang nằm trên da cô. Để cảm nhận sự mịn màng bằng chính những ngón tay mình. Anh bước lùi lại, ẩn mình trong bóng đêm. Tránh xa mùi hương ở cổ cô và khao khát muốn chạm vào mái tóc cô không thể lý giải được của anh.

"Với một chừng mực tôi có thể nhớ, ông ấy đã sống ở sân sau của mẹ tôi," cô tiếp tục khi Dusty hát về việc có được một tình yêu nhỏ bé vào buổi sáng. Cô quay lại và ngước lên nhìn anh qua bóng đêm loang lổ. "Trong nhiều khía cạnh, tôi biết ông ấy còn hơn chính cha ruột của mình. Đó là vì tôi sống cùng với ông ấy nhiều hơn."

Anh cho rằng bên trong anh đang rối tung lên bởi Clare chẳng qua là do anh đã không làm tình trong nhiều tháng qua. Chắc chắn đó là lý do. Cùng với đám tang của mẹ anh và những việc khác đang diễn ra, anh đã bỏ qua đời sống tình dục của mình. Ngay khi anh về nhà, anh sẽ phải làm một điều gì đó để giải quyết việc này. "Nhưng ông ấy không phải là cha cô."

"Ừ. Tôi biết."

Một người đang ông không nên bỏ qua đời sống tình dục của mình. Đặc biệt là khi người đó không thường quen với những việc như thế. Anh đưa ly lên môi và uống hết rượu scotch. "Khi còn nhỏ, tôi thường tự hỏi."

"Rằng tôi có biết Leo không phải là cha tôi không chứ gì?" Cô cười, âm thanh biểu lộ sự thích thú, và bước thêm một bước về phía anh. "Ừ. Tôi biết. Thành ngữ ‘kẻ lừa dối hàng loạt’ được tạo nên dành cho cha tôi. Mỗi lần tôi đến thăm ông ấy, ông ấy đều có một người phụ nữ mới. Đến giờ vẫn thế, và ông ấy đã được bay mươi tuổi." Ánh sáng của những ngọn đuốc cắt ngang bóng đêm và chiếu vào khuôn ngực của Clare nhưng lại giấu đi khuôn mặt của cô trong bóng đêm tối đen như mực.

Ký ức về hình ảnh cô không mặc gì ngoại trừ chiếc quần lọt khe màu hồng xuất hiện trong đầu anh. Mọi thứ trong anh trở nên hỗn độn, không rõ ràng, nhất là khi đối mặt với người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Ham muốn đang bò dần xuống bụng và bóp chặt háng anh. Anh tránh nhìn vào ngực cô và nhìn ra phía sau lưng anh. Điều cuối cùng anh cần để làm rối tung cuộc đời mình là Clare Wingate.

"Ông ấy vẫn nghĩ mình là một người thu hút các quý bà," cô nói qua một tiếng cười nhẹ.

Anh quay lại và bước một vài bước về phía chiếc ghế dài bằng sắt chế tác tinh xảo đặt bên dưới cây sơn thù du đã được cắt tỉa cành. Nếu nó không sơn trắng, nó sẽ không dễ dàng bị phát hiện trong bóng tối. "Tôi thậm chí không biết cha mình có bạn gái hay một người phụ nữ nào đặc biệt trong đời ông." Anh ngồi xuống và tựa lưng vào lưng ghế kim loại mạnh.

"Ông ấy có một vài người. Không nhiều." Giọng hát sâu lắng của Dusty được cuốn đi trong làn gió nhẹ của bầu trời đêm ấm áp.

"Tôi luôn tự hỏi liệu có chuyện gì xảy ra giữa bố tôi và mẹ cô không nhỉ?"

Một lần nữa cô lại nhẹ nhàng mỉm cười. "Chẳng có gì lãng mạn."

"Vì ông ấy là người làm vườn ư?"

"Vì bà ấy lãnh cảm."

Anh có thể tin điều đó. Thêm một điều khác nhau giữa mẹ và con gái.

"Sao anh không quay trở lại buổi tiệc?" cô hỏi.

"Chưa. Nếu tôi phải nghe Lorna Devers nói thêm một giây nào nữa, tôi e mình sẽ lấy một trong những cây đuốc đó và tự thiêu mất." Bà Devers là một lý do khiến anh không định quay trở lại buổi tiệc đó trong một lúc. Lý do khác đang mặc một chiếc áo đầm xanh trắng và đang đi theo sau anh.

"Ôi." Clare cười và di chuyển đến trước mặt anh.

"Tin tôi đi, nó sẽ ít đau hơn so với việc lằng nghe những câu chuyện ngu ngốc của bà ấy về Missy và Poppet."

"Tôi không biết ai là người tệ hơn, Lorna hay Rich"

"Con trai bà ấy là một thằng ngốc."

"Rich không phải là con trai bà ấy." Cô ngồi xuống bên cạnh ạnh trên chiếc ghế dài, và Sebastian từ bỏ, sẵn sàng chấp nhận số phận đau khổ của mình. "Hắn ta là chồng thứ năm của bà ấy."

"Không đùa chứ?"

"Không đùa." Cô tựa người ra sau và bóng đêm như nuốt chửng cô. "Nếu tôi nghe mẹ tôi nói với thêm một người nào nữa rằng tôi viết tiểu thuyết dành cho phụ nữ, tôi e mình sẽ lấy một trong những cây đuốc và đốt cháy bà ấy."

"Có gì sai khi bà ấy nói cô viết tiểu thuyết dành cho phụ nữ chứ?" Ánh trăng xuyên qua cây sơn thù du và vắt ngang mũi và miệng cô. Đôi môi tuyệt vời của cô khiến anh tự hỏi liệu cô có tuyệt như vẻ ngoài của cô không.

"Bà ấy có lý do khi nói điểu đó. Tôi làm bà ấy xấu hổ." Khóe môi cô nâng lên thành một nụ cười. "Còn người nào để chúng ta đưa lên giàn thiêu không nhỉ? Ngoài Lorna và mẹ tôi?"

Anh ngả người về phía trước và đặt khuỷu tay lên đầu gối. Anh đặt ly rượu xuống trên mặt đất và nhìn qua bóng tối trước mặt anh. Anh chỉ có thể nhìn thấy hình dáng ngôi nhà của cha anh và ánh đèn ở mái hiên phía trên cánh cửa màu đỏ. "Tất cả những ai bỏ thời gian nói với tôi rằng mối quan hệ giữa cha và tôi thật tệ."

"Mối quan hệ của anh với Leo thật sự tệ. Anh nên cố thử làm gì đó. Ông ấy không còn trẻ nữa."

Anh liếc nhìn kẻ đạo đức giả ngồi đối diện trên chiếc ghế dài. "Xin chào, cái nồi à? Ấm đun nước đây."

"Điều đó có nghĩa là gì?"

"Đó là trước khi cô cho tôi lời khuyên, cô nên có một cái nhìn nghiêm khắc vào mối quan hệ giữa cô và mẹ mình."

Clare khoanh tay dưới ngực và nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Những cái sọc trắng trên chiếc áo sơmi của anh ta là thứ duy nhất cô có thể nhìn thấy. "Mẹ tôi là một phụ nữ quá quắt."

"Quá quắt? Nếu có điều gì đó tôi học được trong một vài ngày qua, đó chính là luôn có cách nào đó để dàn xếp mọi chuyện."

Cô mở miệng để tranh cãi, những sau đó lại không làm thế. Cô đã từ bỏ việc đó cách đây đã nhiều năm. "Cố gắng cũng chẳng ích gì. Tôi không thể làm vừa lòng bà ấy. Tôi đã cố cả cuộc đời, và cả cuộc đời tôi luôn làm bà ấy thất vọng. Tôi đã bỏ Junior League vì tôi không có thời gian, và tôi không tham gia vào bất cứ tổ chưc từ thiện nào nữa cả. Tôi ba mươi ba tuổi, độc thân, và chưa sinh được cho bà một đứa cháu. Đối với bà ấy, tôi đang lãng phí cuộc đời mình. Sự thật, điều duy nhất tôi làm mà bà ấy chấp nhận đó là đính hôn với Lonny."

"À, thế đó là lý do ư?"

"Cái gì?"

"Tôi đang cố tìm hiểu tại sao một người phụ nữ lại lựa chọn sinh sống với một người đồng tính."

Cô nhún vai và dây áo đầm còn lại trượt xuống cánh tay cô. "Anh ta đã nói dối tôi."

"Có thể cô muốn tin vào lời nói dối đó để làm vừa lòng mẹ cô."

Cô suy nghĩ trong giây lát. Nó vẫn không hẳng là điều cô đang mong đợi, nhưng có một vài điều đúng đắn trong đó. "Ừm, có lẽ vậy." Cô đẩy cả hai dây áo lên. "Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không yêu anh ta và không phải tôi cũng ít đau đớn hơn khi biết được người gian dối với anh ta không phải là phụ nữ." Cô cảm thấy đau nhói ở sau mắt cô. Cô đã không khóc để tẩy rửa tâm hồn mình trong cả tuần, và dĩ nhiên cô sẽ không cho phép điều đó xảy ra ngay bây giờ. "Điều đó không có nghĩa rằng tất cả hy vọng tôi có tương lai bỗng nhiên biến mất và tôi cảm thấy nhẹ lòng, và tôi nghĩ, ‘Ồ, thoát nạn.’ Có thể tôi nên làm thế, nhưng…" Giọng cô như vỡ ra và cô đứng phắt dậy như thể ai đó vừa mới kéo vật cô lên vậy.

Clare đi ra xa hơn và đứng lại bên dưới cây sồi già. Cô đặt tay lên vỏ cây xù xì, không bằng phẳng và nhìn chằm chằm vào hình dáng to lớn của cây qua đôi mắt mờ lệ. Việc đó xảy ra chỉ mới một tuần thôi sao? Nó dường như dài hơn, và… nó cũng như chỉ vừa mới xảy ra hôm qua. Cô chà bên dưới mắt và lau khô nước mắt. Cô đang ở nơi công cộng. Cô không khóc ở nơi công cộng.

Tại sao việc khóc lóc này bây giờ mới xảy ra? Ở đây, nơi mà cô không nghĩ đến? Cô hít thật sâu, sau đó nhẹ nhàng thở ra. Có thể vì cô đã khiến chính mình bận rộm. Lo lắng về xét nghiệm HIV và lên kế hoạch cho buổi tiệc của Leo đã lấy đi của cô khá nhiều năng lượng tinh thần lẫn thể xác. Giờ những lo lắng đó đã không còn cản trở những cảm xúc của cô nữa, vì thế cô thấy mình bắt đầu suy sụp.

Và việc đó cực kỳ phiền phức.

Cô cảm thấy Sebastian đang tiến đến phía sau cô. Không chạm vào, nhưng gần đến nỗi cô có thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể của anh.

"Cô đang khóc à?"

"Không."

"Có. Cô đang khóc."

"Nếu anh không phiền, tôi chỉ muốn ở một mình."

Dĩ nhiên, anh không rời đi. Thay vào đó anh đặt tay lên vai cô. "Đừng khóc, Clare."

"Được rồi." Cô quẹt đi làn nước mặt đọng trên má cô. "Tôi ổn rồi. Anh có thể quay trở lại bữa tiệc. Leo chắc chắn sẽ lo lắng vì không biết anh ở đâu."

"Cô không ổn tí nào cả, và Leo biết tôi là một cậu bé to xác." Anh lướt bàn tay mình dọc theo cánh tay trần đến khuỷu tay cô. "Đừng khóc vì một người không xứng."

Cô nhìn xuống bàn chân mình. Những ngón chân đã được chăm sóc kỹ lưỡng hoàn toàn không nhìn thấy được trong bóng tối. "Tôi biết anh nghĩ rằng tôi không nên xem nặng nó, nhưng anh không hiểu rằng tôi đã yêu Lonny. Tôi đã nghĩ anh ta là người tôi sẽ sống cùng trong phần còn lại của cuộc đời. Chúng tôi có rất nhiều điểm chung." Một giọt nước mắt lăn xuống má và rơi xuống trên ngực cô.

"Không tình dục."

"Ừ, ngoại trừ phần đó, nhưng tình dục không phải là tất cả. Anh ta giúp đỡ tôi rất nhiều trong công việc và chúng tôi chăm sóc lẫn nhau đó mới là điều quan trọng."

Lòng bàn tay nóng ấm, thô ráp nhẹ nhàng đi từ cánh tay lên vai cô. "Tình dục quan trọng, Clare."

"Tôi biết, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất trong một mối quan hệ." Sebastian tạo ra âm thanh hế giễu, nhưng cô lờ nó đi. "Chúng tôi lên kế hoạch đến Rome vào tuần trăng mật, để tôi có thể nghiên cứu cho một cuốn sách của tôi, nhưng giờ tất cả đều biến mất. Và tôi cảm thấy ngu ngốc và… trống rỗng." Giọng cô như vỡ ra và cô đưa tay lên quẹt vào đôi mắt mình. "Làm thế nào anh yêu một người vào ngày này và ngày sau lại yêu người khác? Tôi ước gì mình bb-biết được điều đó."

Sebastian quay người cô lại và đưa hai tay ôm lấy hai bên khuôn mặt cô. "Đừng khóc,"anh nói, và dùng hai ngón cái lau gò má ướt đẫm của cô.

Âm thanh tiếng dế kêu xa xa hòa vào và trà trộn lẫn với giọng hát ngọt ngào của bài "Son of a Preacher Man" từ máy stereo. Clare ngước nhìn từ đường nét mờ ảo trong bóng tối của Sebastian. "Tôi sẽ ổn ngay thôi," cô nói dối.

Anh hạ thấp mặt xuống, và cá chạm nhẹ của đôi môi anh làm không khí trong phổi cô ngừng lưu chuyển. "Shh," anh thì thầm bên khóe miệng cô. Bàn tay anh lướt ra phía sau đầu và những ngón tay anh lướt nhẹ khắp mái tóc cô. Anh nhẹ nhàng hôn lên má, thái dương và trán cô. "Đừng khóc nữa nhé, Clare."

Cô e rằng mình có thể làm thế nếu cô muốn. Trong khi Dusty hát về anh chàng duy nhất có thể dạy cô, sự choáng váng đã bít kín mọi thứ ở giữa ngực Clare, và cô cảm thấy thật khó thở.

Anh hôn lên mũi, sau đó thì thầm ngay trên môi cô, "Cô cần nghĩ đến một điều nào đó," Anh nhẹ nhàng kéo đầu cô ngả ra sau và đôi môi cô nhẹ nhàng hé mở. "Như cô có cảm giác như thế nào khi được ôm ấp bởi một người đàn ông có thể cương cứng vì một người phụ nữ."

Clare đặt hai tay minh lên ngực anh và cảm nhận những cơ bắp rắn chắc bên dưới chiếc áo sơmi mỏng manh. Điều này không thể xảy ra. Không phải với

Sebastian. "Không," cô nói với một vẻ tuyệt vọng. "Tôi nhớ."

"Tôi nghĩ cô đã quên." Đôi môi anh áp vào đôi môi cô, sau đó lùi lại một chút. "Cô cần gợi ý nhỏ bởi một một người đàn ông biết cách sử dụng ‘dụng cụ’ của mình ra sao."

"Tôi ước gì anh quên những điều tôi đã nói," cô chế ngự sự co thắt trong ngực mình.

"Không bao giờ. Mặc dầu tôi không thể hình dung bất cứ điều gì về kích cỡ của ‘dụng cụ’ có thể sử dụng cho bất cứ ai."

Cô thở hổn hển khi miệng anh bao trùm lấy miệng cô, lưỡi anh di chuyển bên trong nó. Anh có mùi như rượu scotch và một cái gì khác nữa. Một cái gì đó mà cô đã không nếm trong một thời gian dài. Ham muốn tình dục. Nóng bỏng và say mê, tất cả đều tập trung ở cô. Cô nên được cảnh báo chứ, và có một chút. Nhưng chủ yếu là cô thích hương vị trong miệng cô. Như một thứ gì đó ngọt ngào và thơm mát mà cô đã không được nếm, và giờ nó tràn ngập khắp người cô, làm ấm hòm thượng vị và lấp đầy những khoảng trống bên trong.

Mọi thứ xung quanh cô rút lui như lúc thủy triều xuống thấp nhất. Buổi tiệc. Tiếng dế. Dusty. Những suy nghĩ về Lonny.

Sebastian đã đúng. Cô đã quên việc một người đàn ông âu yếm miệng cô sẽ có cảm giác như thế nào. Cô không thể nghĩ được là nó quá tuyệt như vậy. Hay chỉ vì Sebastian quá giỏi trong việc đó. Lòng bàn tay cô lướt lên vai và hai bên cổ anh khi chiếc lưỡi mịn màng khiêu khích và tán tỉnh cho đến khi cô từ bỏ và đáp trả lại nụ hôn, trả lại sự nồng nàn và chiếm hữu mà anh đã mang đến cho cô.

Những ngón chân cô cuộn lại trong đôi giày sandal Kate Spade và cô đẩy những ngón tay mình đi khắp mái tóc cắt ngắn, lướt nhẹ lên cổ áo sơ mi của anh. Môi anh chưa rời khỏi miệng cô, nhưng cô lại cảm nhận nụ hôn của anh ở khắp nơi. Cái miệng ẩm ướt của anh khiến mọi tế bào trong cơ thể cô thèm thuồng và muốn nhiều hơn nữa.

Cô nhón chân và áp sát vào anh. Anh rên rỉ trong miệng cô, một âm thanh trầm ấm của ham muốn và khao khát đã thổi bay lòng tự trọng, thổi bùng ngọn lửa nữ tính ẩn sâu bên trong cô. Cô nghiêng đầu sang một bên và miệng cô bám chặt lấy miệng anh.

Hai bàn tay anh trượt xuống eo cô và những ngón tay cái áp vào dạ dày cô qua làn vải cotton mỏng của chiếc áo đầm. Những ngón tay của anh ấn mạnh vào người cô, và anh giữ cô tựa vào vùng bụng dưới nơi đang căng hồng. Anh muốn cô. Cô đã quên cảm giác đó tuyệt vời như thế nào. Cô hôn anh như thể muốn nuốt trọn anh và cô đã làm thế. Từng nụ hôn một. Vào thời điểm đó, cô không còn quan tâm anh là ai, chỉ biết đến việc anh làm cho cô cảm nhận như thế nào. Đầy khao khát và ham muốn.

Anh lùi lại và thở hổn hển. "Chúa ơi, ngừng lại!"

"Tại sao?" cô hỏi và hôn lên một bên cổ anh.

"Vì," anh trả lời, giọng khàn đặc và như bị tra tấn, "cả hai chúng ta đều đủ lớn để biết được việc này sẽ dẫn đến đâu?"

Cô mỉm cười ở bên cổ anh. "Đến đâu?"

"Một màn dứt điểm nhanh chóng ở ngay bãi cỏ này."

Clare không muốn sự việc tiến xa đến thế. Cô hạ gót chân xuống và lùi lại một vài bước, tựa lưng vào thân cây và hít thở để làm sạch tâm trí đang đầy ham muốn của mình. Cô nhìn Sebastian cào tay khắp đầu anh và cố suy nghĩ về những gì đã diễn ra. Cô vừa mới hôn Sebastian Vaughan, và cũng điên khùng như những gì đang diễn ra trong đầu, cô không thấy hối tiếc. "Anh đã luyện tập từ khi anh lên chín," cô nói, vẫn còn mụ mẫm bởi nụ hôn vừa rồi.

"Điều đó không nên xảy ra. Xin lỗi, nhưng tôi đã luôn nghĩ về nó từ cái đêm cô cởi bỏ quần áo ngay trước mặt tôi. Tôi nhớ một cách chi tiết cô trông như thế nào khi khỏa thân, và mọi việc trở nên mất kiểm soát và…" Anh vuốt mặt mình. "Việc đó sẽ không xảy ra nếu như cô không bắt đầu bằng khóc lóc."

Cô nhíu mày lại khin nhìn chằm vào bóng đêm tối đen kia và chạm nhẹ tay vào đôi môi vẫn còn ẩm ướt vì nụ hôn của anh. Cô ước anh không lên tiếng xin lỗi. Cô biết cô nên nổi điên hay kính sợ hay cảm thấy bị xúc phạm bởi cách họ đã cư xử, nhưng cô không làm thế. Ngay lúc này, cô không cảm thấy bị xúc phạm, kinh sợ, hay thậm chí hối tiếc. Cô chỉ cảm thấy như vừa mới được sống lại. "Anh đang đổ lỗi cho tôi à? Tôi không phải là người đã tóm lấy và tấn công miệng anh."

"Tấn công? Tôi không tấn công cô." Anh chỉ vào cô. "Tôi chỉ không chịu nổi việc nhìn thấy một người phụ nữ khóc. Tôi biết điều này nghe có vẻ sáo mòn, nhưng đó là sự thật. Tôi sẽ làm bất cứ điều gì chỉ để làm cho cô ngừng khóc."

Cô biết chắc là sau đó mình sẽ hối tiếc, như khi cô phải nhìn thấy anh trong ánh sáng của ngày. "Anh có thể bỏ đi mà."

"Và cô sẽ lại khóc đến ngất đi như đêm cô ở Double Tree." Anh hít thật sâu và thở ra một cách nhẹ nhàng. Một lần nữa. Tôi lại giúp cô."

"Anh đang đùa sao?"

"Không. Cô đã không khóc nữa, phải không?"

"Lần này cũng là lý do không thể tiết lộ vớ vẩn của anh nữa sao? Anh hôn tôi là để giúp tôi thôi sao?"

"Nó không vớ vẩn."

"Ôi, anh mới đáng khâm phục làm sao." Cô cười. "Tôi cho rằng anh cương cứng vì… tại sao?"

"Clare," anh nói qua tiếng thở dài, "cô là một phụ nữ quyến rũ và tôi là một thằng đàn ông. Dĩ nhiên cô có thể làm cho tôi nổi dậy ham muốn. Tôi không phải đứng đây và cố để tưởng tượng ra cô trông như thế nào khi khỏa thân, tôi biết cô đẹp đến từng centimet. Vì thế dĩ nhiên tôi phải cảm nhận một điều gì đó. Nếu tôi không cảm thấy một chút ham muốn nào đó, tôi sẽ lo lắng chết lên được cho chính bản thân tôi."

Cô không muốn chỉ rõ rằng ham muốn của anh dài khoảng tám inches và rất cứng. Cô ước gì mình có thể gợi lên một vài căm phẫn hay giận dữ chính đáng, nhưng cô không thể. Nếu làm điều đó, cô sẽ phải thấy hối tiếc. Ngay bây giờ, cô không hối tiếc. Với nụ hôn anh đã mang lại cho cô một điều gì đó mà ngay cả cô cũng không biết là mình đã bỏ rơi nó. Sự hấp dẫn khiến một người đàn ông mong muốn cô chỉ qua một nụ hôn.

"Cô nên cám ơn tôi," anh nói.

Đúng rồi. Chắc chắn cô phải cám ơn anh, nhưng không phải vì lý do mà anh đã nghĩ. "Và anh cứ tự nhiên và hôn mông tôi nhé." Chúa ơi, cô nói nghe như khi cô lên mười vậy, nhưng cô không cảm thấy vậy. Phải cảm ơn người đàn ông trước mặt cô về điều đó.

Anh cười tủm tỉm, âm thanh phát ra trầm và thấp trong ngực anh.

"Trong trường hợp anh bối rối, Sebastian, đó không phải là một lời mời."

"Nó nghe có vẻ chắc chắn là một lời mời," anh nói. Anh bước lùi một vài bước và thêm vào, "Lần tới khi tôi đến đây, tôi sẽ bắt cô thực hiện điều đó."

"Tôi không biết. Liệu tôi có phải nói lời cám ơn không?"

"Không. Cô không buộc phải làm, nhưng cô sẽ làm." Sau đó, anh quay lưng lại và bỏ đi mà không nói một lời, không phải về hướng buổi tiệc và đi về phía nhà gỗ.

Cô biết Sebastian trong suốt cuộc đời cô. Có một vài điều không thay đổi. Như thái độ của anh khi nói chuyện với cô và làm cô nghĩ rằng ngày là đêm, cho cô ăn những thứ vớ vẩn, và đôi khi làm cô cảm thấy mình thật tuyệt vời. Như lúc anh nói với cô rằng mắt cô có màu cây irit đang mọc trong vườn mẹ cô. Cô không tể nhớ tuổi mình lúc đó, nhưng cô nhớ rõ là mình đã sống bằng lời khen ngợi đó trong nhiều ngày.

Clare cảm nhận được bề mặt xù xì của cây chạm vào phía sau khi cô nhìn Sebastian bước lên mái hiên của nhà gỗ. Ánh đèn phía trên đầu khiến mái tóc vàng và màu trắng của chiếc áo sơmi của anh sáng như bóng đèn neon. Anh mở cánh cửa đỏ và biến mất trong ngôi nhà.

Cô một lần nữa đưa tay chạm vào đôi môi đã trở nên nhạy cảm hơn nhờ vào nụ hôn của anh. Cô đã biết anh trong phần lớn cuộc đời cô, nhưng có một điều chắc chắn là, Sebastian đã không còn là cậu bé trai nữa. Anh ta rõ ràng là một người đàn ông. Một người đàn ông khiến những phụ nữ như Lorna Devers nhìn anh ta như thể anh ta là một miếng bánh ngon tuyệt. Như việc cô muốn cắn răng mình vào miếng bánh đó chỉ một lần.

Clare biết được cảm giác đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.