Không Gì Ngoài Rắc Rối

Chương 11



Mark nhìn cô trợ lý phía bên kia ghế. Mái tóc cô rối tung và đôi môi hơi sưng lên. Những ngón tay anh bấu chặt vào tay cầm của cây batoong để ngăn mình khỏi việc lao đến và ôm chầm lấy cô lần nữa. Để ngăn anh khỏi việc đẩy cô xuống và lướt lên xuống đôi chân mịn màng và cặp mông nho nhỏ săn chắc ấy.

“Ừm, đầu tiên tôi cảm thấy thật kinh ngạc. Sau đó tôi đợi anh buông lỏng tôi ra để tôi có thể bỏ chạy.” Cô nhún vai như một vai diễn nhỏ mà cô đã đóng. “Tôi đang tính đá cho anh một phát vào “khu vực trung tâm” của anh và bỏ chạy.”

Anh cười lớn. Chả trách cô bị mất việc. Cô không làm cho người ta bị thuyết phục. Không phải khi anh có thể vẫn nghe được tiếng rên rỉ dài và khao khát trong đầu anh.

Tiếng chuông cửa vang lên một lần nữa. “Tôi đâu có hẹn ai đâu nhỉ,” anh nói. “Cô có hẹn ai mà không báo cho tôi biết không?”

“Dĩ nhiên là không. Có thể là người môi giới. Cô ấy thực sự thích thú về một ngôi nhà ở Bellevue.”

Anh vung tay mình rộng ra và không cần phải nhìn xuống cũng biết được là phía trước quần jean của anh phình lên thật rõ ràng. “Cô sẽ ra mở cửa chứ?”

Ánh mắt cô lướt dần từ ngực đến phần khóa kéo đang đóng của chiếc quần jeans hiệu Lucky của anh. Cô nhìn chằm chằm vào phần đang cương cứng hiện rõ đó trong một vài giây và hai gò má cô đỏ ứng lên. “Ôi.” Cô xoay người lại, nhanh chóng vụt chạy ra khỏi phòng.

Mark nhìn cô bỏ đi, sau đó ngả người tới để lấy điều khiển tivi đang nằm ở cuối bàn. Anh tắt tivi và quẳng điều khiển lên chiếc ghế dài. Anh đã từng mơ về cô. Và một lần nữa. Anh đang mơ về cô, và sau đó, cô đột nhiên trở nên sống động, trở thành một phần trong giấc mơ đó. Khi lần đầu tiên anh tỉnh dậy và nhìn thấy cô, anh đã rất bối rối. Trong giấc mơ của anh, cô đang khỏa thân và họ đang làm tình đầy điên cuồng. Sau đó anh mở mắt và cô đang mặc bộ đầm Pucci khủng khiếp đó.

Anh đi về phía các cánh cửa kiểu Pháp, nhìn ra ngoài sân sau và sân golf ở phía xa xa. Việc kéo cô xuống bên cạnh và hôn vào cổ cô đều là sự mơ hồ hão huyền, hiện thực trộn lẫn với tưởng tượng. Nhưng âm thanh của tiếng rên rỉ đầy khao khát của cô đã xua tan sự bối rối, và anh đã nâng đầu lên để nhìn cô. Khi đó, trong anh thoáng qua một ý nghĩ rằng anh nên ngừng lại. Nhưng sau đó cô đã kéo đầu anh xuống, ban tặng cho anh nụ hôn đầy ướt át và nóng bỏng. Bất cứ ý nghĩ nào về việc ngừng lại trước đó đều nhanh chóng biến mất, được thay thế bằng những ý nghĩ nóng bỏng hơn, đen tối hơn. Những ý nghĩ về việc làm những điều tinh nghịch với cơ thể nhỏ bé của cô mà anh đã có trong các giấc mơ suốt cả tuần qua. Anh không biết liệu điều đó khiến anh cảm thấy cô đơn hay bị ám ảnh hay bị ốm. Có thể anh mắc phải cả ba triệu chứng đó.

“Có người muốn gặp anh.”

Mark quay người lại, sẵn sàng để nói cô tống khứ bất cứ ai xuất hiện ở mái hiên nhà anh. Anh định nói ra điều đó, nhưng không có từ nào được phát ra. Ánh mắt anh rơi vào một cậu bé con gầy còm với mái tóc đỏ ngắn dính sát vào đầu, các đốm tàng nhang màu đồng trên mặt, cùng cặp mắt kính cận gọng vàng. Trí nhớ của anh về những gì xảy ra trước tai nạn có thể không đồng nhất, nhưng anh nhớ được cậu bé đang đứng ở cửa phòng. Thật khó để quên một cậu bé hoàn toàn không có chút kiến thức cơ bản nào về môn khúc côn cầu trên băng. Cậu bé đã trượt như một cối xay gió, quật thật mạnh vào quả cầu, và đánh mạnh vào cẳng chân của những đứa trẻ khác. “Chào Derek. Mọi việc thế nào rồi?”

“Tốt ạ, huấn luyện viên Bressler.”

Đứa trẻ này đang làm gì ở đây, và làm thế nào cậu bé lại tìm được Mark? “Chú có thể giúp gì cho cháu?”

“Cháu nhận được email của chú. Vì thế cháu mới đến đây.”

Mark nhìn qua Chelsea, người đang đứng bên cạnh cậu bé. Cô đang ngây người ra. Anh biết cái nhìn đó. Cô cung là một người đầy tội lỗi. “Do gặp phải tai nạn nên chú không thể nhớ tốt lắm,” anh nói với cậu bé. “Thế nên cháu phải nhắc lại cho chú về những gì chú đã viết trong email.”

Derek giơ cao đôi giày trượt patanh một hàng bánh, được thắt vào nhau. “Chú đã viết là cháu nên đến và cho chú thấy cách cháu ngừng lại.”

Chelsea há hốc miệng và cô lắc đầu. “Anh đã không viết điều đó.”

Anh nghiêng đầu sang một bên và khoanh tay trước ngực. “Tôi đã không viết thêm những điều nào nữa?”

Mắt Chelsea nheo lại khi cô liếc nhìn xuống cậu bé bên cạnh mình. “Anh đã không viết về việc cậu bé nên đến đây và cùng anh luyện tập. Đó là điều hoàn toàn chính xác.”

Derek ngước nhìn Chelsea, và đằng sau cặp mắt kính của mình, mắt cậu bé cũng nheo lại. “Sao cô biết được điều đó?”

“Ừm, tại... cô... cô đã kiểm tra chính tả cho tất cả các email của ông Bressler trước khi ông ấy gửi đi. Và vì trí nhớ của ông ấy có vấn đề. Nói tóm lại là vì cả hai điều đó.”

Đó là một lời nói dối thật ngượng ngịu, nhưng cậu bé đã tin vào nó. Cậu ta gật đầu và quay lại nhìn Mark. “Cháu có thể giúp chú. Mẹ cháu giúp cháu bằng các thẻ ghi chú.”

Điều cuối cùng Mark cần là cậu bé sẽ lại xuất hiện vào ngày mai với các thẻ ghi chú. “Cám ơn lời đề nghị của cháu, nhưng giờ chú đã khá hơn nhiều. Sao cháu có được địa chỉ của chú?”

Derek đẩy cặp mắt kính lên bằng tay còn lại. “Trên Internet ạ.”

Câu trả lời của cậu bé như một lời cảnh báo. Nếu một đứa trẻ tám tuổi có thể tìm thấy được địa chỉ nhà anh, còn ai cũng có thể làm như thế nữa?

Cô chắc là cháu đang phạm luật. Đầu tiên bằng cách nào đó hack địa chỉ của ông Bressler và giờ là tìm nhà của ông ấy.”

“Cháu không phạm bất cứ luật nào! Địa chỉ email của chú ấy có trên một tờ báo mà cháu đã mua vào năm ngoái. Sau đó cháu cho tên chú ấy lên Whosit và cháu có được địa chỉ.”

Whosit là gì?

Chelsea nhìn Derek và lắc lắc ngón tay mình. “Ngay cả khi cháu không phạm bất cứ luật nào, mà cô cũng không rõ lắm, nhưng thật bất lịch sự khi xuất hiện ở nhà người khác mà không báo trước. Thế mẹ cháu có biết cháu ở đây không?”

Derek nhún một bên vai gầy guộc. “Chị gái lớn đang đi mua sắm và mẹ cháu đang đi làm. Mẹ cháu sẽ không về nhà cho đến sáu giờ chiều.”

“Cháu sống ở đâu?” Mark hỏi.

“Redmond.”

“Cháu đến đây bằng gì?”

“Xe đạp ạ.”

Chẳng trách tóc cậu bé cứ dính sát vào đầu như thế. “Cháu có muốn một ít nước hoặc một ít soda không?” Anh không thể để cho cậu bé chết vì khát nước trước khi anh đưa cậu nhóc về nhà.

Derek gật đầu. “Chú có Gatorade không ạ? Giống như thức uống chúng ta đã uống ở trại hè ấy?”

“Dĩ nhiên là có rồi.” Anh siết chặt tay vào tay cầm của cây gậy batoong và đi về phía cửa. “Và cháu cần gọi cho mẹ, báo cho mẹ cháu là cháu đang ở nhà chú nhé.”

“Cháu phải làm vậy sao, Huấn luyện viên? Cháu có thể về nhà trước lúc mẹ cháu về?”

“Không.” Mark đi về phía ngưỡng cửa và ra hiệu cho Derek đi trước. Cậu bé đi ra khỏi nơi mình đang đứng và Mark liếc nhìn xuống mặt Chelsea. “Cô và tôi sẽ nói chuyện với nhau sau.”

Cô hất mặt mình lên. “Tôi chưa bao giờ bảo cậu bé đến nhà và luyện tập cùng anh.”

Anh nhìn vào đôi mắt xanh thẳm của cô. “Không phải về điều đó.”

“Thế anh muốn nói về điều gì?”

Anh hướng sự chú ý của mình đến đôi môi cô. “Về việc đã xảy ra trước khi Derek gọi cửa.”

“Ồ, về việc đó.”

“Ừ, về việc đó.” Mặc dầu anh thực sự không biết anh sẽ nói gì về việc đó. Còn gì nữa ngoài việc anh sẽ xin lỗi và cam kết rằng việc đó sẽ không xảy ra lần nữa.

Anh dời ánh mắt mình khỏi đôi môi cô trợ lý bé nhỏ và đi theo cậu bé về phía cuối hành lang. Đôi tất của Derek trượt xuống khỏi cẳng chân gầy gò khi cậu bé bước đi. “Cháu có tham gia trại hè năm nay không?”

Derek lắc đầu. “Mẹ cháu nói rằng nhà cháu không có tiền cho hoạt động đó vào năm nay.”

Mark biết có nhiều đứa trẻ được một trong số các công ty khác nhau của Chinooks trả chi phí cho lần tham dự trại hè. Anh khá chắc là Derek là một trong những đứa trẻ được chọn vào năm ngoái. “Cháu không nhận được học bổng sao?”

“Năm nay thì không ạ.”

“Tại sao?”

“Cháu cũng không biết.”

Mark cùng Derek đi vào nhà bếp. Ánh nắng chiếu lên khắp mái tóc đỏ, mắt kính và làn da trắng ở giữa những nốt tàn nhang trên mặt cậu bé.

“Tên mà chúng ta đã chọn cho cháu vào năm ngoái là gì nhỉ?” anh hỏi khi đi về phía chiếc tủ lạnh và mở nó ra.

Derek đặt giày trượt lên sàn nhà kế bên chân cậu bé. “Kẻ Ám Sát.”

“Đúng vậy.” Lúc ở trại, mỗi đứa trẻ đều có một cái tên dùng để gọi trong môn khúc côn cầu trên băng. Derek là Kẻ Ám Sát vì cách cậu bé đánh vào quả cầu. Mark lấy ra một chai Gatorade màu xanh lục và mở nó ra bằng lòng bàn tay phải.

“Nó có đau không ạ?”

Mark ngẩng đầu lên. “Cái gì?”

“Tay của chú.”

Anh quăng nắp chai nước lên mặt đá granite và gập những ngón tay mình lại. Ngón tay giữa vẫn hoàn toàn ngay đơ. “Đôi khi nó hơi đau nhức. Nhưng không còn nhiều như trước đây.” Anh nói và đưa cho Derek chai nước.

“Thế ngón giữa của chú có uốn cong được không ạ?”

Mark đưa tay mình lên và chỉ cho cậu bé thấy. “Không. Nó vẫn như vậy dù xảy ra bất cứ điều gì.”

“Điều đó thật tuyệt.”

Anh cười lớn. “Cháu nghĩ vậy sao?”

“Vâng. Chú có thể cợt nhả với mọi người và không phải gặp bất cứ rắc rối nào.” Derek uống một ngụm dài cho đến khi cậu bé hết hơi và hạ chai nước xuống. “Trường học sẽ không gọi cho mẹ chú,” cậu bé nói giữa những tiếng thở, “vì nó không phải là lỗi của chú.”

Điều đó hoàn toàn chính xác. Trong trường hợp của anh, trường học sẽ không gọi cho bà nội, người luôn mách với cha anh, và ông là người đánh vào mông anh.

“Chú có tiếp tục chơi khúc côn cầu nữa không ạ?”

Mark lắc đầu và nhìn xuống nắp chai nước nằm trên kệ bếp bằng đá hoa cương. Người đại diện đã gọi cho anh vào đầu giờ chiều về việc tường thuật cho giải ESPN. “E là không.” Khi anh chưa quyết định được, anh đang chờ đợi một lời mời đáng tin cậy hơn. Anh không phải là mẫu người yêu thích việc ngồi trong một phòng thu và nói về trận đấu hơn việc đứng ở sân băng nơi trận đấu được diễn ra. Nhưng khi người đại diện đã lưu ý với anh rằng, những lời đề nghị làm việc danh cho Mark Bressler ngày càng mất dần nhanh như các hợp đồng quảng cáo.

“Mẹ cháu đã đưa cháu đến xem trận playoff với Detroit. Chúng ta đã thắng ba một.” Derek uống thêm một ngụm nước, sau đó đẩy mắt kinh mình lên. “Ty Savage đã đánh McCarty để trả thù cho cú đánh mà McCarty đã dành cho Savage trong trận thứ tư. Đó là một trận đấu hay, nhưng nó sẽ hay hơn nếu có chú cùng thi đấu.” Derek ngước nhìn lên. Đôi mắt cậu bé sáng lấp lánh sự sùng bái. “Chú là cầu thủ tuyệt vời nhất. Còn tuyệt vời hơn cả Savage.”

Mark sẽ không tự cho là mình tuyệt vời hơn so với Ty Savage. Ừm, có thể là hơi tuyệt vời hơn một chút thôi.

“Thậm chí còn tuyệt hơn so với Gretzky.”

Mark không chắc liệu anh có thể tuyệt hơn Gretzky không, nhưng có một điều anh hoàn toàn chắc chắn anh không bao giờ cảm thấy thoải mái trong vai trò một anh hùng. Anh chơi hookey. Anh chưa bao giờ cứu vớt ai hay hy sinh bản thân mình vì ai. Anh chưa bao giờ là một anh hùng khỉ gió nào đó, nhưng dường như việc đó khá quan trọng đối với Derek. “Cám ơn, Kẻ Ám Sát.”

Derek đặt chai nước lên bàn bếp. “Chú có muốn nhìn thấy động tác ngừng lại của cháu không?”

Anh thực sự không thích điều đó, nhưng khi cậu bé nhìn anh với đôi mắt như thế, anh không thể nói không với nó được. “Dĩ nhiên rồi.” Anh chỉ giày trượt của Derek và nói. “Cháu có thể biểu diễn cho chú ở phía trước nhà.” Nó đủ dài để cậu bé không đâm vào bất cứ thứ gì, ngoại trừ xe của Chelsea. Nhưng thật sự thì điều đó cũng không vấn đề gì, chẳng phải chỉ thêm một vết lõm nữa trên xe của cô thôi sao?

Derek cầm giày trượt và cả ai đi về phía trước nhà. Khi họ đi ngang qua văn phòng. Chelsea ló đầu ra khỏi cánh cửa.

“Tôi có thể nói chuyện với ông không, ông Bressler?”

Anh đặt tay lên vai Derek. “Cháu ra đó trước và mang giày vào chờ chú nhé. Chú sẽ có mặt ở đó trong một phút nữa.”

“Được thôi. Huấn luyện viên.”

Anh nhìn Derek đóng cánh cửa lớn trước khi tiến lại gần cô trợ lý của mình. Anh đoán chắc cô sẽ nói về nụ hôn vừa mới xảy ra. “Tôi xin lỗi vì đã tóm lấy cô lúc nãy. Điều đó sẽ không xảy ra lần nữa.”

Một bên khóe môi cô nhếch lên. “Hãy quên những gì vừa mới xảy ra.”

“Cô có thể làm điều đó không?” Theo kinh nghiệm của anh, phụ nữ thường không thể quên những điều như thế. Họ thích lượm lặt và phân tích điều đó trong nhiều ngày.

“Ồ, dĩ nhiên.” Cô cười tủm tỉm và vẫy tay trên đầu mình như thể ký ức đó đã được xóa sạch. Hành động đó của cô làm cho gấu chiếc áo đầm cực kỳ khủng khiếp của cô kéo lên cao ở phần đùi. Nụ cười của cô quá giả tạo để có thể thuyết phục được bất cứ người nào, trừ anh. “Chuyện nhỏ í mà. Tôi đã quên nó rồi.”

Nói dối. Anh bước đến gần hơn rồi ngừng lại cách cô một khoảng nhỏ, buộc cô phải ngả đầu ra sau và ngước lên nhìn vào anh như thể cô đang mong chờ nụ hôn từ anh vậy. “Tôi mừng là cô sẽ không làm to chuyện. Lúc đó tôi đang ngái ngủ.” Giờ đến phiên anh nói dối. “Và cũng vì các loại thuốc giảm đau nữa.” Anh đã không uống một viên Vicodin nào kể từ sáng hôm đó.

Nụ cười biến mất trên gương mặt đó. “Tôi nghĩ chúng ta đã chứng minh rằng chúng ta thậm chí không tí mảy may nào thu hút lẫn nhau. Anh nghĩ khuôn mặt tôi khá ổn, chứ không phải cơ thể tôi. Và khi tôi nhận ra anh...” Cô đưa một tay lên và nghiêng nó hết bên này đến bên kia “...được rồi, anh thật thô lô và tính cách của anh thật tồi tệ. Và tôi thích một người đàn ông với tính cách tốt.”

Anh cực kỳ nghi ngờ điều đó. “Vậy sao?”

“Đúng vậy,” cô cố tranh cãi với anh.

“Cô cứ nói như cô là một cô gái xấu vậy.” Và cô khá là xinh đẹp. “Chỉ có những cô gái xấu mới nói rằng cô ta thích một gã nào đó vì tính cách của anh ta.”

Cô chỉ về phía anh. “Đó chính xác là những gì tôi đang nói. Điều đó thật thô lỗ.”

Anh nhún vai. “Có thể, nhưng đó là sự thật.”

Cô cau mày và khoanh tay bên dưới ngực. “Những gì xảy ra hồi sớm không phải là điều tôi muốn nói với anh. Một nhân viên từ Windemere gọi đến về căn nhà ở Bellevue. Nó sắp được rao bán, và nhân viên đó muốn giới thiệu trước cho anh.”

“Lên lịch cho nó vào tuần tới.”

“Cô ấy muốn anh xem vào ngày hôm nay.”

Anh lắc đầu và đi về phía cửa trước. Anh nên tránh tiếp xúc với cô trợ lý càng nhiều càng tốt. “Hôm nay tôi có hẹn với Kẻ Ám Sát.”

“Đứa trẻ đó thật rắc rối.”

Derek không chỉ là người duy nhất. Mark nhìn qua vai mình vào cô trợ lý nhỏ bé xinh xắn với mái tóc gọn gàng và cái miệng thông minh. Người phụ nữ đó còn rắc rối hơn.

Anh mở cửa trước và đóng lại sau lưng mình. Derek đang thắt chặt dây giày trượt của mình ở mái hiên nhà anh. “Cô gái đó thật hung dữ.”

“Chelsea hả?” Anh đặt đầu cây batoong xuống bậc thềm bên dưới và bước xuống. Chelsea có rất nhiều tính cách, nhưng trong đó việc cô cứ thích quấy rầy người khác là dễ nhận thấy nhất, nhưng cố chưa bao giờ là một người hung dữ.

“Cô ấy đã quắc mắt với cháu đấy.”

Mark cười ngất. “Chelsea không làm thế với cháu.” Mặc dầu cô từng quắc mắt với Mark một hoặc hơn hai lần. Cái ngày cô phát hiện ra rằng việc anh bảo cô đi mua bao cao su là một việc làm ngu ngốc xuất hiện trong đầu anh. “Cô ấy chỉ nói với cháu những điều cháu chẳng muốn nghe. Cháu cũng không nên xuất hiện ở nhà người khác mà không báo trước. Như thế là bất lịch sự đấy.” Anh lấy điện thoại di động ra khỏi túi và đưa nó cho cậu bé. “Gọi cho mẹ cháu đi.”

Derek hoàn tất việc cột dây giày và kêu lên đầy vẻ oán thán. “Ôi, không.”

“Cháu nghĩ là chú sẽ quên sao?”

“Vâng ạ.” Cậu vé bấm bảy số và chờ đợi cơn thịnh nộ từ mẹ cậu. Sự căng thẳng trên gương mặt cậu bé biến mất với nụ cười rạng rỡ, và cậu bé thì thào. “Nó được chuyển sang hộp thư thoại của mẹ cháu.”

May mắn làm sao.

“Chào mẹ. Con đang đi dạo bằng xe đạp và bất ngờ gặp được Huấn luyện viên Mark. Con sẽ có mặt ở nhà lúc sáu giờ. Con yêu mẹ. Tạm biệt mẹ.”

Mark vờ như không nghe thấy lời nói dối vô hại đó của cậu bé.

Cậu bé tắt điện thoại và đưa lại nó cho Mark. “Giờ cháu có thể trượt lùi lại. Cháu đã luyện tập nó trong tầng hầm nhà cháu.”

Mark thả điện thoại vào lại trong túi. “Cho chú thấy nào.”

Derek đứng dậy, mắt cá chân cậu bé hướng vào trong. Cậu bé đưa tay mình ra hai bên và từ từ di chuyển giày trượt của mình lên xuống cho đến khi cậu bé trượt ra đến giữa đường. Cậu bé sử dụng chân kéo lê để dừng lại. Tốt hơn nhiều so với cái lần cày nát tuyết mà cậu bé đã làm vào hè năm ngoái, nhưng vấn đề cân bằng của cậu bé còn khá tệ.

“Cũng khá là tốt đấy.”

Derek mỉm cười khi ánh nắng cuối chiều như bắt lửa trên mái tóc và nhảy nhót trên cái trán trắng ngà của cậu bé.

“Chú hãy xem cái này.” Cậu bé cong đầu gối lại, gập cong người lại và tạo áp lực vào hai mặt trong của giày trượt. Cậu bé trượt lùi lại một vài mét và cười rạng rỡ như thể cậu nhóc vừa giành được một cú hattrick vậy. Những gì mà Derek thiếu hụt trong phần kỹ năng đã được lấp đầy bằng lòng can đảm. Lòng can đảm là một nhân tố mơ hồ có thể làm cho một cầu thủ giỏi trở thành một cầu thủ vĩ đại. Không có khối lượng luyện tập nào có thể dạy bạn về lòng can đảm.

“Cháu đã làm được.” Quá tệ là lòng can đảm không thì chưa đủ. “Nhưng cháu đã cong người lại và nhìn vào chân mình. Quy luật số một trong môn hockey là gì?”

“Không than van.”

“Số hai.”

“Ngẩng cao đầu.”

“Đúng vậy.” Anh chĩa cây batoong của mình vào cậu bé. “Cháu đã bao giờ luyện tập bước đảo chân và các bước nhảy chưa?”

Derek thở dài. “Chưa ạ.”

Anh hạ cây batoong xuống và nhìn đồng hồ. “Cháu hãy ngẩng cao đầu và cứ thế đi hết đoạn đường này và quay trở lại.”

Chelsea đẩy tấm màn cửa dày ra và nhìn Derek nhấc hết đầu gối này đến đầu gối khác. Cậu bé bước đều về phía cuối con đường lái xe vào nhà, hai cánh tay vung lên cao quá vai. Khi cậu bé cố quay người lại, cậu đã ngã xuống đất.

“Ngẩng đầu lên,” Mark hét lên.

Derek phủi bụi khỏi người và bước đều về lại vị trí cũ. Cậu bé gợi cho Chelsea nhớ về Rupert Grint[13]. Giống như một nhân vật quái dị.

Mark tiến đến giữa đường và đưa cho cậu bé một chai Gatorade còn nguyên. Chelsea không thể nghe được những gì Mark nói với cậu bé do giọng nói trầm ấm của anh. Derek gật đầu và uống nước.

Sau đó Mark lấy lại chai nước từ cậu bé và quay trở vào phần bóng râm mái hiên. “Hai nhỏ. Một lớn,” anh hét to về phía cậu vé, và Derek bắt đầu nhảy tại chỗ. Rồi cậu bé cũng ngay lập tức té xuống.

Chelsea thả tấm màn về vị trí cũ và đi ra khỏi phòng làm việc. Cô bước ra ngoài và đứng cạnh Mark. “Tôi nghĩ cậu bé sẽ cho anh thấy một vài cú dừng lại và đi về nhà. Sao anh lại bắt cậu bé đi diễu hành và nhảy lên nhảy xuống như thế?”

“Cậu bé cần học cách giữ thăng bằng.” Anh chỉ cây batoong về phía cậu bé và la ó. “Giờ hãy đổi nhịp. Một bước nhảy nhỏ. Một bước nhảy lớn. Một bước nhảy nhỏ. Một bước nhảy lớn. Cong đầu gối của cháu lại, nhóc.”

“Anh là ai? Ông Miyagi[14] sao? Cô ngửa tay ra phía trước mặt mình. “Đánh bóng bằng tay phải. Đánh bóng bằng tay trái[15]. Cong đầu gối của cháu lại, nhóc.”

Anh cười tủm tỉm. “Ừm, đại khái thế.” Anh bước ra giữa đường lái xe vào nhà, bước đi tập tễnh nhẹ nhàng và cây batoong vung lên uyển chuyển theo nhịp sải tay của anh. Chelsea khoanh tay bên dưới ngực mình và ngồi xuống ở mái hiên. Mark chỉ về phía cuối đường lái xe vào nhà, nói một vài điều gì đó như vung gậy và lướt đi. Ngã xuống và lại đứng lên.

“Sử dụng hông của cháu. Ngẩng đầu lên.” Mark gọi với sau lưng cậu bé. Sau mười lăm phút vung gậy và lướt đi, rõ ràng cậu bé đã hoàn toàn hết hơi. Hai má cậu bé đỏ ửng, một bên đầu gối bị trầy, Chelsea gần như cảm thấy tội nghiệp cho cậu bé. Chỉ gần như thôi, vì kẻ nói dối nhỏ bé này làm cô xấu hổ.

Cậu bé thả người xuống ở mái hiên bên cạnh Chelsea, và với tay lấy chai Gatorade. “Cháu đang trở nên tốt hơn,” cậu bé nói trước khi mở nắp và uống cạn. Chelsea không phải là một chuyên gia, nhưng thậm chí cả cô cũng có thể thấy được rằng đứa trẻ này phải cố gắng thật nhiều trước khi đạt được mức “trở nên tốt hơn”.

Cậu bé ngước lên nhìn Mark với đôi mắt chứa đầy mệt mỏi và sự sùng bái. “Có lẽ cháu nên quay trở lại và luyện tập thêm nhiều hơn nữa.”

Đúng vậy, như thể Mark sẽ muốn cậu bé này quanh quẩn bên cạnh. Anh chẳng thích ai quanh quẩn bên cạnh cả.

Vẻ mặt tư lự xuất hiện như thể anh ta đột nhiên có một cơn đau đầu vậy. “Kiểm tra trước với Chelsea ngày nào chú rảnh vào tuần tới.”

Chelsea khá sốc khi nghe những lời đó. “Anh rảnh vào ngày thứ Tư và thứ Sáu.”

Derek đặt chai nước xuống và tháo giày trượt ra. “Cháu có buổi tập ban nhạc vào các ngày thứ Tư trong mùa hè.”

Dĩ nhiên là cậu bé phải cố. Kèn tuba chắc chắn là nhạc cụ của cậu bé. Hầu hết các ban nhạc gầy gò ở trường cũ mà cô đã từng biết thường chơi kèn tuba. Kiểu nhưng hầu hết các anh chàng nhỏ con mà cô biết đều sử dụng xe bán tải.

“Thế thứ Ba và thứ Năm thì sao?” Mark lên tiếng.

“Anh phải đi xem nhà trong buổi sáng của hai ngày hôm đó.”

“Cháu có thể đến vào buổi chiều.” Derek nói khi thắt dây giày. Cậu đứng lên và nhét giày trượt vào ba lô mà cậu đã giấu kế bên mái hiên. Cậu kéo ba lô lại và luồn hai cánh tay gầy như hai que củi qua hai dây đeo vai của nó.

“Bảo mẹ cháu gọi cho chú.” Mark đặt tay phải lên đầu tóc đầy mồ hôi của cậu nhóc. “Khi cháu về đến nhà, hãy uống thật nhiều nước cũng như hãy nghỉ ngơi thật nhiều nhé.”

“Cháu sẽ làm vậy, thưa huấn luyện viên.”

Chelsea cắn một bên môi mình. Bên trong vẻ cộc cằn, gắt gỏng, khó chịu đó, anh ta là một người tốt bụng.

Cô đứng lên khi Derek đi về phía trước garage, nơi cậu dựng xe đạp của mình. “Chúng ta có nên chở cậu bé về không?”

“Không.” Mark chế giễu. “Thằng bé cần gia tăng sức mạnh cho đôi chân. Nó yếu ớt cứ như một cô gái vậy. Việc đạp xe đạp sẽ tốt cho nó.” Anh quay sang Chelsea, nhìn vào mái tóc hai màu và cái áo đầm kinh dị. Anh đã có một cô trợ lý, người còn rắc rối hơn nhiều so với những gì hữu ích mà cô mang lại, và giờ thêm một cậu nhóc gầy gò, ham muốn trở thành ngôi sao, sẽ đến nhà anh hai ngày một tuần nữa chứ. Tại sao điều quái quỷ này lại xảy ra cơ chứ? “Đã gần đến năm giờ rồi.”

“Tôi cũng sắp xong việc. Anh có cần thứ gì trước khi tôi đi không?”

Cô ta lại bắt đầu. Hỏi anh cần gì. “Không gì cả.” Anh quay mặt về phía đường lái xe vào nhà khi Derek đạp xe đi.

“Thế thì gặp anh vào thứ Hai nhé,” Chelsea gọi với sau lưng anh.

Anh đưa tay lên và đi về phía cửa garage từ từ cuốn lên. Nếu anh sẽ giúp cho cậu bé, anh cần còi của huấn luyện viên. Anh cúi người xuống bên dưới cánh cửa và đi qua chiếc Mercedes. Tuần này anh đã không uống quá nhiều thuốc. Tay phải anh có thể nắm được tốt hơn, và anh chắc rằng mình sẽ sớm lái được xe. Anh bật đèn và tiếp tục đi về phía hàng kệ ở phía cuối garage.

Lần cuối cùng anh nhìn thấy còi và đồng hồ đếm giờ của mình, anh đã nhét chúng vào túi tập. Anh dựng cây batoong của mình tựa vào tường và lướt nhìn các hàng kệ từ thấp cho đến cao. Ánh mắt anh bắt gặp chiếc túi đựng dụng cụ màu xanh nước biển, và anh không thể nào thở được như thể ai đó vừa tống cho anh một cú thật mạnh vào ngực vậy. Chiếc túi cũ, sờn và đã đi được hàng ngàn dặm đường hàng không. Anh không cần nhìn vào cũng biết trong đó có giày trượt và đệm ống chân của anh. Mũ bảo hiểm và áo đồng phục. Quần thi đấu, tất và dĩ nhiên là cả chén bảo vệ cũng có mặt trong đó.

Khi ban giám đốc đến thăm anh ở bệnh viện, họ đã nói rằng các đồng đội muốn giữ đồ dùng của anh trong tủ đựng đồ của anh. Nhưng anh đã bảo họ đóng gói tất cả và gởi tới nhà. Đồng đội của anh đã có đủ chuyện phải nghĩ ngoài anh ra. Họ không cần phải hằng ngày nhìn thấy các đồ vật gợi nhớ đó. Bản thân anh cũng không muốn một ngày nào đó tự mình phải bước vào phòng thay đồ và thu dọn tất cả.

Kế bên túi đựng dụng cụ là chiếc túi đựng gậy đánh bóng của anh. Anh không cần nhìn thấy các cây gậy hiệu Sher-Wood bên trong cũng biết rằng mỗi một lưỡi của gậy được chế tạo dành riêng cho anh, với độ cong sâu nửa inch và có độ nghiêng 6.0. Băng quấn màu trắng được quấn quanh tay cầm, quanh thân gậy màu đen và quanh cả lưỡi gậy. Cuộc đời xưa cũ của anh đều nằm trong hai cái túi đó. Tất cả những gì còn sót lại sau 19 năm tham gia vào NHL đều nằm trong các chiếc túi đó. Chúng và một cậu bé chín tuổi đầy sùng bái với đôi chân tong teo và mắt cá chân yếu ớt.

Anh đã hứa sẽ dạy cho cậu bé hai ngày một tuần, và anh không rõ việc đó đã diễn ra như thế nào. Giây trước anh đang còn nghĩ đến việc đi vào bên trong nhà để tránh đi cái nóng, và giây tiếp theo anh đã bảo với cậu nhóc kiểm tra với Chelsea để xem ngày thích hợp nhất cho việc luyện tập. Anh không bao giờ nghĩ đến việc hướng dẫn cho Derek. Nhưng cậu nhóc đã nhìn anh với ánh mắt hệt như anh đã từng nhìn vào Phil Esposito và Bobby Hull trước đây. Cái nhìn đó còn hạ gục anh nhanh hơn cả cú đánh bất ngờ để giành được chiến thắng.

Anh là một thằng ngốc. Điều đó có thể giải thích được cho những việc đã xảy ra.

Dĩ nhiên, một lý do khác cho bị cáo đó là anh đã không còn nhiều thứ lắm trong cuộc đời mình. Anh vươn tay lấy một chiếc túi tập nhỏ hơn từ một trong giá chiếc kệ nằm phía bên trên. Anh không có việc làm và không gia đình. Anh đã ba mươi tám tuổi, ly dị, và không có bất kỳ đứa con nào. Bà nội và cha anh sống cách nơi anh ở một vài bang. Họ có cuộc sống riêng của họ, và anh chỉ gặp họ chỉ mỗi một lần trong một năm.

Những gì anh có là một căn nhà quá lớn, một chiếc Mercedes chưa thể lái được cùng với một cô trợ lý chỉ biết làm cho anh điên tiết lên mà thôi. Điều điên khùng nhất là anh đang bắt đầu thích Chelsea vì một lý do nào đó mà bản thân anh cũng không thể giải thích được. Cô ta có một cái miệng nhanh nhảu, và xét về cơ thể thì cô không phải là mẫu phụ nữ của anh. Anh cao hơn cô ít nhất là gần một mét và nặng hơn cô đến bốn mươi lăm cân. Và như một quy luật chung, anh bj thu hút bởi một phụ nữ thích anh, chứ không phải là những người phụ nữ nhìn anh như thể anh là một gã đầu bự vậy. Mặc dầu anh cho rằng anh không thể đổ lỗi cho cô về chuyện như vậy. Anh là đầu bự và điều ngạc nhiên là điều đó khiến anh cảm thấy buồn hơn so với trước.

Anh mở chiếc túi màu xanh ra, bên trong là một cây còi, đồng hồ bấm giờ và một chiếc mũ lưỡi trai mà những đứa trẻ đã tặng anh vào mùa hè năm ngoái với dòng chữ “Huấn luyện viên Số Một” được thêu quanh mũ.

Anh lấy một vài cây gậy có kích thước dành cho các cậu bé và các cọc giao thông màu cam ra khỏi giá. Derek White không có năng khiếu bẩm sinh để chơi trong giải khúc côn cầu chuyên nghiệp. Cậu bé không thể trở thành một vận động viên thể thao, nhưng có nhiều chàng trai yêu thích môn khúc côn cầu và chơi trong các giải nghiệp dư. Các anh chàng yêu thích môn khúc côn cầu và vẫn có nhiều niềm vui với mỗi lần đánh cầu. Mark không thể nhớ lần cuối anh thắt dây giày trượt của mình với lý do duy nhất là có một khoảng thời gian chơi vui vẻ là khi nào.

Anh đội mũ vào và chỉnh chỉnh nó một vài lần cho đến khi anh cảm thất đã hoàn toàn hoàn chỉnh. Việc này thật tuyệt. Đúng vậy. Như thể không có bất cứ điều gì biến mất trong quãng thời gian đó, việc chơi nó đã không còn là niềm vui nữa. Nó đã trở thành việc giành chiến thắng. Trong mọi trận đấu. Trong mọi lúc.

Anh nghe được tiếng xe của Chelsea lái ra khỏi đường lái xe vào nhà, và anh đi về phía cánh cửa sau. Anh chỉ mới biết cô trợ lý ít hơn hai tuần. Mười hai ngày. Nhưng anh cảm giác như họ đã biết nhau lâu hơn thế, vì cô chịu trách nhiệm về những việc trong ngày và còn xâm chiếm vào trong giấc ngủ của anh.

Mới đây cô đã bảo anh rằng anh trông như kiểm soát được cuộc đời anh. Nhưng không phải thế. Trước tai nạn, anh kiểm soát được cuộc đời anh trong và ngoài sân băng. Anh kiểm soát khá tốt đời sống cá nhân cũng như sự nghiệp hỗn loạn của mình. Đôi khi anh phải kiểm soát luôn cả các trò hề không thể kiểm soát nổi của các đồng đội, và anh đã kiểm soát được người có thể bước vào nhà anh.

Một cơn nhói đau xuất hiện ở hông và đùi khi anh đi qua cánh cửa vào phòng bếp. Anh cho tay vào ngăn kéo và lấy ra một chai Vicodin. Giờ anh chẳng thể kiểm soát được gì cả. Anh mở nắp và nhìn xuống các viên thuốc màu trắng tràn ra lòng bàn tay mình. Mọi việc sẽ trở nên thật dễ dàng. Chỉ cần tống một ngụm vào miệng như PEZ và quên hết tất cả các rắc rối. Hãy để cho nó làm tê liệt não của anh và đưa anh đến một nơi ấm cúng và thoải mái, nơi mà chẳng có gì là quan trọng.

Anh nghĩ về Chelsea và cuộc đối thoại của họ về việc kiểm soát. Anh tống đống thuốc đó vào lại trong chai. Anh vẫn cần chúng để giảm đau, nhưng trong phần lớn thời gian, anh đa không sử dụng chúng để làm giảm các cơn đau trong cơ thể. Nếu anh không cần thận, anh sẽ kết thúc với việc thích uống chúng mất thôi.

Anh nghĩ về hình ảnh Chelsea chơi khúc côn cầu trong chiếc váy ngắn cũn của cô. Nếu anh không thật sự, thật sự cẩn thận, anh có thể kết thúc bằng việc sẽ ngày càng thích cô nhiều hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.