Không Gì Ngoài Rắc Rối

Chương 13



Mark mang các túi hàng cuối cùng vào bếp và đặt chúng trên mặt đảo bếp[19] Anh tựa cây batoong vào phía trên mặt đá granite, cầm sữa và một vài hộp pho mát ra khỏi túi. Lúc sáng, phần đùi anh có dấu hiệu đau nhức và anh đã nốc một vài viên Vicodin trước khi Dereck đi xe đạp tới. Giờ với cơn đau đã giảm, anh có thể di chuyển tương đối dễ dàng.

“Cô không cần cất đồ hộ tôi đâu,” anh bảo với Chelsea khi cô phải mở một vài ngăn tủ bếp mới tìm được nơi anh đựng muối.

“Thế tôi phải sẽ làm gì trong một tiếng nữa?” Gấu váy của cô được kéo lên cao phía sau chân cô khi anh nhìn cô bỏ hộp muối biển vào tủ.

Mark mở miệng nhưng quên mất những gì anh định nói. Đôi mắt anh gắn chặt vào mông cô. Chân anh gắn chặt vào sàn nhà như khi anh còn là một cậu nhóc, chờ đợi một cách vô vọng để có thể nhìn thoáng qua cặp mông của phái nữ. Thay cho một người đàn ông đã trưởng thành, người đã nhìn được nhiều cặp mông hơn so với những gì anh ta còn có thể nhớ được. Anh đi nhanh về phía tủ lạnh và mở cửa ra khi cô hạ thấp cánh tay mình xuống. “Cô nên mặc quần vào những ngày Dereck đến luyện tập.” Anh cho sữa và pho mát vào tủ lạnh nhưng để cửa mở rồi quay trở lại đảo bếp.

Cô quay người lại và nhìn anh. Lông mày cô cau lại như thể cô sẽ không thích câu trả lời mà anh sẽ dành cho cô. “Tại sao?”

“Tôi nghĩ tôi sẽ để cho cô chơi ở vị trí thủ thành.”

Miệng cô hé mở và cô lắc lắc đầu mình. “Không thể nào. Đứa trẻ đó bảo tôi có cặp mắt thật hung dữ.”

“Tôi đã nói với cô rồi, đó chỉ là những lời lếu láo thôi. Mỗi một cầu thủ khúc côn cầu trên băng đều phải học cách nói về những điều lếu láo đó. Tôi đã học chúng trước khi tôi gia nhập vào đội.”

“Lúc đó anh được mấy tuổi?”

Anh với tay lấy chai kem chua và thịt rồi mang chúng đi về phía tủ lạnh. “Mười tuổi.”

“Thế anh làm điều đó có tốt không?”

Anh mỉm cười. “Tôi làm tốt rất nhiều điều trên sân băng. Việc nói nhăng nói cuội đó chỉ là một trong số các tài năng của tôi.”

Cô nắm chặt mặt kệ ở phía sau lưng bằng cả hai tay và bắt chéo chân qua nhau. “Như việc làm cho người phụ nữ phải hét lên.”

“Cái gì?” Anh thả mọi thứ vào trong các hộc nhỏ và đóng cửa tủ lạnh lại. “Cô đang nói về cuộc nói chuyện giữa tôi và Chrissy sao?”

“Đúng vậy. Đó là một kiểu nói chuyện không phù hợp khi đứng giữa cửa hàng Whole Foods.”

Anh đang cố phản công lại vợ cũ và anh đã làm thế. Anh nhận ra sự bực tức trong mắt cô ta. Không phải vì cuộc nói chuyện đó không phù hợp khi đứng giữa một cửa hàng tạp phẩm, mà vì anh nhắc cô ta nhớ về tất cả những lần anh khiến cô ta phải hét lên vì sung sướng. Điều thú vị là, anh đã không còn quan tâm đến việc Chrissy nghĩ hay làm gì cách đây đã lâu lắm rồi.

“Anh vẫn còn yêu cô ấy à?”

“Chúa ơi, không.” Thế tại sao anh lại phải cố ý chọc tức vợ cũ của mình? Anh không hoàn toàn chắc chắn, nhưng nó liên quan đến việc vợ cũ nhìn cô trợ lý của anh. Mark nhận ra cái nhìn đó. Như thể cô là người thuộc đẳng cấp trên, chỉ vì cô ta đang lợi dụng tiền của một lão già để có được vị trí tốt hơn tại các sự kiện trong câu lạc bộ của vùng.

Chelsea đẩy người ra khỏi kệ bếp và bước về phía anh. Tiếng gót giày cao gót của cô vang lên những âm tap tap nhẹ nhàng và đầy quyến rũ trên nền gạch lót. “Anh đã ly hôn trong bao lâu?”

“Chưa tới một năm.”

Cô cầm các hộp Wheaties và di chuyển về tủ bếp kế bên bếp lò. Cô mở cửa và nhón chân lên. Gót chân cô trượt ra khỏi một chiếc giầy và gấu váy được kéo cao lên phía trên đùi cô. Ngũ cốc thường được đặt trong phòng đựng thức ăn, nhưng sao anh phải bảo với cô điều đó. Anh không muốn việc đang diễn ra trước mặt mình ngừng lại. “Thế điều gì đã xảy ra?” cô hỏi khi cô với lên phía trên cao với mỗi hộp ngũ cốc trên mỗi tay.

“Chrissy thích tiền. Nhiều, thật nhiều tiền.” Anh đi đến phía sau và lấy các hộp ngũ cốc khỏi tay cô. “Cô ta đã rời bỏ tôi để đến với người nào đó có nhiều tiền hơn và một vị trí tốt hơn trong câu lạc bộ của vùng.”

“Một người đàn ông già hơn và giàu có hơn sao?”

“Ừm.” Anh dễ dàng đặt các hộp ngũ cốc vào đúng vị trí.

Cô thả chân xuống giày và ngước nhìn anh qua bờ vai. “Tôi không thể tưởng tượng việc người ta có thể ở cùng với một người đàn ông chỉ vì tiền của họ.”

“Thế thì cô không giống với hầu hết những người phụ nữ.” Ít nhất không giống với những người phụ nữ anh quen biết.

Anh đang phải chống lại sự kích thích kể từ khi cô đi vào đường lái xe vào nhà, về phía anh. Gió thổi bay tóc và nâng phía dưới váy cô lên cao. Quỷ thần, anh bắt đầu chống lại điều đó trong giấc mơ đầu tiên về cô cách đây một vài tuần. Anh đặt hai tay mình lên hai vai cô và kéo lưng cô ngả vào lồng ngực anh. Anh nhắm mắt lại và cọ xát lên xuống hai cánh tay cô. Anh chẳng muốn chống lại điều đó nữa.

“Ông Bressler?”

“Mark.” Làn da cô thật ấm và mềm mại, cặp mông bé nhỏ của cô áp sát vào khóa kéo phía trên chiếc quần jeans hiệu Lucky của anh.

“Mark, tôi làm việc cho anh.”

“Cô làm việc cho Chinooks.”

Cô quay người lại và ngước nhìn anh bằng đôi mắt xanh trong trẻo. Anh tự hỏi anh sẽ mất bao lâu mới khiến chúng trở nên đờ đẫn vì sự ham muốn lần nữa. “Anh có thể làm cho tôi nghỉ việc.”

“Và tại sao tôi lại phải làm thế?”

Thay vì trả lời câu hỏi của anh, cô nói, “Tôi là trợ lý của anh. Vì thế sẽ có một ranh giới mà chúng ta không thể vượt qua.”

“Chúng ta đã vượt qua nó vào ngày hôm kia.”

“Điều đó là sai lầm của tôi. Tôi không nên làm thế.”

Cho đến tận đêm xảy ra tai nạn, khả năng kiềm chế các ham muốn của anh cực kỳ cao. Anh hiện tin tưởng vào khả năng đó của mình và bước lùi lại. “Vậy tại sao cô lại làm thế?”

Cô đi lướt qua người anh và đi đến giữa nhà bếp. “Ừm, tôi…” Cô nhìn xuống chân mình và lắc đầu. “Tôi cũng không rõ lắm. Anh là một anh chàng đẹp trai.” Một trái cam nằm trên mặt đá granite của đảo bếp, và cô cầm nó lên. “Điều đó chẳng có ý nghĩa gì cả. Tôi đã làm việc cho nhiều anh chàng đẹp trai trước đây, và tôi chưa bao giờ làm bất cứ điều gì đi quá giới hạn.” Cô lăn lăn quả cam ở giữa hai bàn tay nhỏ và phần bụng dưới của anh co thắt lại. “Chưa bao giờ muốn làm thế.”

Anh bước ngang qua phòng bếp về phía cô. “Chưa một lần sao?”

“Ừm.” Cô quay người về phía anh, và sự bối rối làm lông mày cô cau lại. “Tất cả những gì tôi có thể nghĩ về việc đã xảy ra có thể là do tôi đã không có một người bạn trai nào cả trong hơn bảy tháng qua. Hoặc có thể sẽ lâu hơn.”

“Thế cô đã không quan hệ trong bao lâu?”

“Tôi không nhớ.”

“Nếu cô không thể nhớ, đó hẳn là một quan hệ dở hơi. Mà điều đó, trong phần lớn các trường hợp, so với việc không quan hệ còn tệ hơn rất nhiều.”

Cô gật đầu. “Tôi nghĩ có thể nó xảy ra do sự dồn nén bên trong.”

Ôi Chúa ơi. Anh với tay cầm lấy bàn tay không cầm gì của cô và nhẹ nhàng lướt ngón cái mình lên những ngón tay của cô. “Điều đó không tốt cho sức khỏe.” Anh biết điều đó. Anh có quá nhiều ham muốn hình thành bên trong đến nỗi muốn nổ tung. Đúng vậy, anh từng là người có khả năng kiềm chế ham muốn của mình tối đa. Hoàn toàn đúng, nhưng anh cũng là một người đàn ông quen với việc có được những gì mình mong muốn. “Cô có bàn tay thật mềm mại.” Và anh muốn tay cô chạm vào anh. Sau đó di chuyển khắp cơ thể. Miệng cô hé mở nhưng cô không nói được gì. Anh cầm tay cô và hướng nó về phía ngực, sau đó đẩy nó lên bờ vai mình. “Và một đôi môi thật mềm mại. Tôi cứ nghĩ mãi về nó.”

Cô nuốt mạnh xuống, và mạch trong cổ tay cô đập mạnh bên dưới ngón tay cái của anh. “Ồ.”

Anh đưa tay còn lại của mình chạm vào bên dưới chiếc cằm mịn màng của cô. “Tôi sẽ không bao giờ đuổi việc cô, Chelsea. Không phải vì những việc chúng ta có thể làm, hay có thể không làm. Tôi không phải là người như thế.” Anh hạ thấp miệng mình xuống bên trên miệng cô và mỉm cười. “Trong phần lớn thời gian.”

“Chúng ta nên dừng trước khi những việc đó đi quá xa.”

Anh trượt tay vào một bên cổ cô và kéo nhẹ đầu cô ngả ra sau. “Chúng ta sẽ,” anh nói, nhưng sẽ không có việc như là đi quá xa. Chỉ có duy nhất một việc đó là cô trần truồng và anh đang tìm thấy sự giải thoát ở giữa hai bắp đùi mềm mại của cô. “Nhưng sự thật là, anh thích em và em ắt hẳn cũng thích anh. Ít nhất thì cũng có một chút. Em vẫn ở đây sau khi anh gọi em là đồ đần, nói dối về việc em không hấp dẫn, và bắt em mua chiếc vòng khoái cảm đó.”

“Em đoán là mình cũng hơi hơi thích anh.” Hơi thở cô hỗn loạn và cô nói, “Và anh cần em.”

Đúng là anh cần cô. Trong mười lăm phút tiếp theo, anh rất rất cần cô. Anh đặt tay mình lên phần cong của eo cô và cô buộc mình phải hít thật sâu. Đôi môi cô hé mở, mời gọi và anh không có ý định từ chối lời mời đó. Anh hôn cô. Từ tốn. Nhẹ nhàng. Anh cảm nhận được vị ngọt của kẹo trong miệng cô. Một loại kẹo đầy ngọt ngào, đầy mê hoặc, và anh phải ngăn lại ước muốn được đẩy cô xuống và hôn vào phần bên trong đùi cô. Rồi từ đó tiến lên phần trung tâm ngọt ngào hấp dẫn và xem liệu ở đó có ngọt ngào và đầy mê hoặc không. Để thay thế cho điều đó, anh lại tiếp tục nụ hôn của mình, nhẹ nhàng khám phá khắp miệng cô, mang lại cho cô cơ hội ngăn anh lại nếu cô muốn. Mang lại cho cô cơ hội để quay đi và để anh lại với phần căng cứng đầy nhức nhối và một trái tim tan vỡ.

Trái cam rơi khỏi tay cô và đáp mạnh xuống mặt sàn nhà. Cô nhón chân lên và quấn hai tay mình quanh cổ anh. Ngực cô áp sát vào người anh, sức nặng mềm mại của nó tựa hẳn vào ngực anh. Anh trượt tay mình từ phần eo xuống đến mông cô. Và anh nhẹ nhàng kéo cô áp sát vào người cho đến khi phần váy chạm vào phần khóa kéo của chiếc quần jeans. Anh cảm thấy mình như đang ở độ tuổi mười lăm một lần nữa. Đó là lúc chỉ cần những cái chạm nhẹ vào phần bên dưới cũng có thể khiến anh căng cứng và có thể giải phóng bất cứ lúc nào. Nhưng không giống với lúc mười lăm tuổi, anh có thể kiểm soát mình tốt hơn. Chỉ vừa đủ.

Không cần lấy môi mình khỏi môi cô, anh nhấc cô lên và đặt cô lên đảo bếp. Miệng cô dính chặt vào anh, cho và nhận những nụ hôn ướt át trong khi những ngón tay cô lướt khắp đầu anh. Anh từ từ đẩy tay mình lên phía ngực và ôm lấy ngực cô.

Cô giật mạnh môi mình ra khỏi môi anh và bất động. Sự ham muốn làm mi mắt cô hạ thấp xuống và làm đôi mắt xanh của cô mờ đi. “Ngực của em lớn,” cô nói.

“Anh biết. Chúng ta đã nói về ngực của em một vài lần.”

“Chúng không được mẫn cảm cho lắm.” Cô liếm lên đôi môi đã sưng mọng của mình. “Một vài người đàn ông đã khá thất vọng về điều đó.”

Anh mở nút áo sơmi của cô. “Anh không phải là những người đó.” Anh nhìn vào mắt cô và tiếp tục mở nút cho đến khi chiếc áo mở ra và rơi xuống phần eo cô. “Anh chỉ làm tốt hai điều. Khúc côn cầu và tình dục.” Anh nhìn xuống cô. Nhìn vào bộ ngực lớn đang ẩn mình bên trong chiếc áo ngực bằng lụa trắng, và vào vùng bụng phẳng lì của cô. “Sự nghiệp khúc côn cầu của anh đã chấm dứt. Vì thế chỉ còn lại duy nhất một điều mà anh có thể làm tốt.” Phần thắt lưng của chiếc váy kẻ ô nhỏ bé nằm ngay bên dưới rốn cô. “Cởi áo em ra đi.” Khi cô làm như anh bảo, anh cúi người xuống và đặt những nụ hôn nhỏ lên khắp cổ và hai vai cô. Anh có thể cảm giác mình lại trở lại với tuổi mười lăm, nhưng anh không còn là cậu nhóc vụng về loay hoay với móc áo ngực. Anh dễ dàng mở nó ra, kéo hai dây xuống hai cánh tay cô, và quẳng chiếc áo ngực sang một bên. Hai đường màu hồng mảnh xuất hiện trên hai vai, và anh hôn vào những vết xước không hoàn hảo trên làn da tuyệt đẹp của cô. Anh tiếp tục hôn xuống phần ngực và tiếp đến phần khe ngực thật sâu, nơi cô có mùi của thánh thần và có vị của tội lỗi. Hai đầu ngực hồng đậm nằm chính giữa mỗi bên ngực lớn, tương ứng với kích thước ngực của cô. Chúng hơi co nhúm lại, chờ đợi sự chú ý của anh. Cô ưỡn người ra, và anh ôm trọn ngực cô trong hai tay. Anh lướt nhẹ ngón cái mình lên xuống đầu ngực cô một vài lần trước khi nó săn lại. Anh chạm đầu lưỡi mình vào đầu ngực cô và cuốn nó vào trong. Khi anh nhận thấy sự phản ứng, anh quấn tròn nó bên dưới lưỡi, từ từ và nhẹ nhàng cho đến khi nó cứng lên như một viên đá cuội nhỏ. Bụng dưới anh co thắt, dạ dày anh đau nhói với khoái lạc. Sau đó anh hút nó vào thật sâu trong miệng mình và anh không biết tiếng rên nào lớn hơn, của anh hay là của cô.

Đầu cô ngả ra sau và miệng cô phát ra những âm thanh nho nhỏ đầy khêu gợi, “Ôiii. Thật tuyệt. Tiếp tục đi.” Cô uốn éo cả người, cạ cạ vào phía trước quần anh khiến anh chút nữa là bùng nổ. Anh hôn vào ngực bên kia cho đến khi hơi thở cô trở nên mong manh và anh biết sẽ không còn đường quay lại. Cô sẽ mang đến cho anh những gì anh muốn. Để anh áp dụng tất cả các cách thức anh biết được với cô.

Anh trượt nhẹ môi mình từ vùng bụng mịn màng đến phần bên dưới rốn cô. Anh muốn hôn vào bắp đùi và làm thỏa mãn sự khát khao điên cuồng, gào thét đang cần được giải thoát. Một hộp bao cao su nằm trong ngăn kệ bên dưới nơi Chelsea đang ngồi, chỉ chờ anh mở chúng ra và mang vào.

Khi đang đẩy váy cô lên thì cơn đau nhức đầu tiên xiết chặt lấy đùi anh. Anh đứng yên với hi vọng nó sẽ nhanh chóng biến mất. “Khỉ thật!” Nó dường như xoắn lấy các cơ, và anh nắm chặt lấy gờ đá granite để giữ cho mình khỏi ngồi phịch xuống. “Chết tiệt!”

“Cái gì cơ?”

Cơn đau lan đến tận phần hông và anh không thể di chuyển được.

“Anh ổn không?”

Anh cúi đầu xuống và xiết chặt lấy mặt đá. “Không ổn.” Một cách cẩn thận, anh hạ thấp người mình xuống trên sàn nhà trước khi anh có thể ngã. Anh ngồi xuống, lưng tựa vào đảo bếp, một tay nắm chặt đùi. Anh hít thật sâu bằng đường mũi, sau đó thở mạnh ra bằng miệng. Anh không biết điều gì tệ hơn. Cơn đau trong cơ thể anh, hay sự bẽ bàng mà nó mang lại trước khi anh có thể tự thỏa mãn chính mình và người phụ nữ bán khỏa thân đang ngồi trên mặt đảo bếp. Chắc chắn là về sau. Cơn đau trong cơ thể anh có thể từ từ dịu đi. Nhưng sự bẽ bàng sẽ theo anh trong một khoảng thời gian.

“Mark.” Chelsea quỳ bên anh, cô đã mang áo ngực và áo sơmi cô đã được cài nút. “Em có thể giúp gì cho anh?”

“Chẳng sao cả.” Anh hít thêm một hơi thật sâu và cắn chặt răng. “Chỉ cần cho anh một vài phút.”

“Có phải em… em đã làm điều gì khiến anh bị đau sao?”

Cho đến giây phút đó, anh đã nghĩ sự bẽ bàng của anh đã chấm dứt. “Không có.”

“Chuyện gì đã xảy ra.”

Các cơ của anh bắt đầu giãn ra và anh nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp, đôi môi vẫn còn đang sưng mọng từ những nụ hôn của anh. “Đôi khi anh quên mất nhược điểm của chính mình. Khi anh di chuyển quá nhanh hoặc không đúng cách, các cơ ở phần đùi của anh sẽ bị chuột rút.”

“Em có thể massage cho anh?”

“Không cần.”

“Nhưng nếu anh đang đau, em có thể xoa bóp chân cho anh.”

Anh cười ngất khi cơn đau dần biến khỏi hông. “Chân anh không phải là nơi đau duy nhất. Nếu em muốn xoa bóp, cứ việc và massage cho phần đang căng cứng của anh luôn nhé?”

Cô cắn một bên môi mình. “Cái đó không nằm trong bảng miêu tả công việc của em.”

“Cưng à, mọi thứ chúng ta đang làm đều không nằm trong phần miêu tả công việc của em.”

Cô ngồi lùi lại. “Em không nên để anh bảo em cởi áo mình ra.”

“Cũng đâu có nói gì nhiều đâu.”

“Em biết.” Hai má cô ửng hồng như phần đuôi tóc của cô. “Đôi khi em có vấn đề với việc kiểm soát sự bốc đồng, nhưng em không thể ngủ với anh. Điều đó là sai lầm.”

“Không, nó không sai lầm.”

“Có mà.” Cô lắc đầu mình và đẩy tóc ra phía sau tai. “Em làm việc cho anh, và có các ranh giới mà em không thể vượt qua. Xin đừng yêu cầu em làm thế. Em không muốn mình mất đi công việc này.”

Họ lại quay trở về với điều đó. Anh hít thật sâu và thở ra. Cơn đau vừa rồi đã biến mất khỏi cơ thể, nhưng anh biết chỉ một cử động sai lầm, cơn đau đó sẽ quay trở lại. Anh tựa đầu mình ra sau và nhắm mắt lại. “Anh đã nói với em là em sẽ không bị đuổi việc cơ mà.”

“Em sẽ vẫn phải ra đi. Sẽ thật kỳ cục khi em vẫn ở lại sau khi làm chuyện đó. Việc đó như thể em được trả tiền để đến đây và ngủ cùng anh. Em biết sau những gì vừa mới xảy ra, anh có thể sẽ không tin điều em nói. Nhưng về phương diện đạo đức, em không thể làm điều đó.”

Về phương diện đạo đức và phẩm hạnh, anh không có vấn đề gì khi ngủ với trợ lý của mình. Chẳng sao cả, nhưng anh chưa bao giờ là một gã luôn thúc ép một người phụ nữ không muốn tình dục. Ngay cả khi anh cực kỳ muốn đến nỗi răng anh đau nhức và bi anh nhức nhối vì ham muốn.

“Em không biết phải làm gì.”

Anh liếc qua cô. Đột nhiên anh cảm thấy mệt mỏi. Và già đi. Như thể anh vừa mới chạy hai vòng cùng với Darren McCarty. “Em không cần phải nói bất cứ điều gì. Anh đã tống một ngụm Vicodin ngay trước khi em đến và anh đã mất tự chủ.”

Cô đứng lên và anh nhìn vào phần chân trần của cô. “Việc đó có thường làm cho anh mất kiểm soát trí óc mình không?”

Không, chỉ có cô mới làm cho anh loạn trí. “Nó làm cho anh quên đi mọi việc, và anh đã quên rằng anh không thể ngủ với em.” Nhưng anh sẽ không bao giờ quên. Anh có ‘cơn đau tinh hoàn’ và cô sắp bước ra khỏi cửa. Y như lần trước. Cô xinh xắn và quyến rũ và anh thích cô, nhưng anh đã thích rất nhiều cô xinh xắn và quyến rũ như thế. Những người phụ nữ xinh xắn, quyến rũ sẽ chẳng bao giờ để cho những điều như đạo đức và phẩm hạnh ngăn cản sự quấn quít nóng bỏng và đầy dâm dục trên giường đâu.

Nếu không phải vì cơn đau nhói ở chân anh, Chelsea đã quan hệ với Mark. Ngay tại phía trên mặt đá granite của đảo bếp. Cô chẳng có chút nghi ngờ gì về điều đó. Anh không phải là người duy nhất bị loạn trí sau những gì diễn ra trên bếp vào buổi chiều. Và không còn nghi ngờ gì về việc cô sẽ làm tình với anh, và việc đó sẽ thật tuyệt biết bao.

Rất rất tuyệt.

Tiếng thét vang từ bên trong cơ thể cô, đá phăng cánh cửa thiên đường, và cầu xin anh đừng ngừng lại vì điều anh đang làm cho cô mới tuyệt làm sao.

Cô đã không biết những điều khác về anh ngoài vẻ bề ngoài khỏe mạnh và cơ thể đầy cuốn hút. Ngoài ánh mắt nâu nóng bỏng, những cái chạm nhẹ của đôi tay và đôi môi đầy kỹ thuật đã làm cô quên đi mọi thứ. Quên đi đạo đức, phẩm hạnh, cô là ai và những gì cô muốn làm với cuộc đời mình.

Cô từng làm việc cho nhiều người đàn ông có vẻ ngoài cực kỳ đẹp trai trước đây. Những người đàn ông khôn ngoan không bao giờ để lộ ra việc họ muốn ngủ với cô. Cô chưa bao giờ bị quyến rũ bởi những người đàn ông đó. Đối với họ cô chỉ là một người phụ nữ mà họ cảm thấy quyến rũ. Chỉ là cơ thể. Chứ không phải con người cô.

Mark lại khác. Đôi khi có cái gì đó trong cách anh nhìn cô. Không phải là anh muốn cô, mà như thể anh cần cô. Nó bao bọc quanh người anh như một kiểu lực từ đã kéo cô vào và hút hết không khí trong não cô. Nó làm cho tất cả các mút thần kinh như tê dại đi và mang đến cho cô sự ham muốn nồng nhiệt. Nó làm cô vứt bỏ sự thận trọng và suy xét cùng với áo quần vào những cơn gió. Không những thế cô còn muốn được áp sát cơ thể trần truồng của mình vào người anh ta. Vuốt ve khắp cơ thể anh ta và cảm nhận những cái vuốt ve đáp trả của anh đối với cô.

Anh chỉ làm tốt hai điều. Khúc côn cầu và tình dục. Sự nghiệp khúc côn cầu của anh đã chấm dứt. . Vì thế chỉ còn lại duy nhất một điều mà anh có thể làm tốt.

Cô chưa bao giờ xem anh chơi khúc côn cầu, nhưng cô tưởng tượng cách anh tiếp cận cả hai điều đó. Cô tưởng tượng anh sử dụng sự chính xác thận trọng khi ghi bàn cũng như khi anh ghi điểm với những người phụ nữ. Anh chống đở và tận dụng thời gian với điều đó. Không nóng vội và làm bất cứ điều gì cho đến khi xong việc.

Ở khu vực đông lạnh của Whole Foods, cô đã tự hỏi một người đàn ông sẽ làm điều gì để khiến người phụ nữ phải hét lên; giờ thì cô đã biết. Và giờ sau khi biết rõ về điều đó, cô lo lắng việc phải chịu đựng điều đó trong những ngày sắp tới. Khỉ thật, ba tháng tới sẽ đầy tra tấn đây.

Nhưng cô không phải lo lắng gì. Ngày kế tiếp, Mark đã trở lại với một phần tính cách trước đây của anh và lờ cô đi. Anh cũng không đếm xỉa gì đến cô trong ngày sau đó nữa. Sự thật, trong hơn một vài tuần sau đó, anh chỉ thực sự nói chuyện với cô là khi cô chở anh đến các cuộc hẹn hay làm tài xế chở anh đi quanh quanh để xem nhà. Anh đã xem rất nhiều nhà, nhưng cô không nghĩ anh đã tìm được cho mình một ngôi nhà phù hợp. Cái thì quá to hoặc quá nhỏ. Nếu anh thích sàn nhà, anh sẽ không thích diện tích của nó và ngược lại. Hoặc nó quá tách biệt hay các căn nhà quá sát vào nhau. Anh là cô bé Goldilocks của những người thợ săn nhà và không thể kiếm được ngôi nhà nào phù hợp với anh.

Thường thì các bạn anh sẽ đến đón anh, hoặc anh sẽ ở trong phòng tập trên lầu hoặc ở sân golf ngay bên ngoài sân sau. Trong một vài dịp thật hiếm hoi, anh nói chuyện với cô, anh khá là lịch sự. Và cô muốn đánh mạnh vào tay anh và bảo anh thôi trò đó đi. Hãy bảo cô làm những việc lặt vặt ngu ngốc hay lăng mạ áo quần và đầu tóc của cô.

Thay vào đó, anh hỏi về những việc an toàn như việc diễn xuất của cô. Cô đã kể cho anh nghe về công việc làm nền cô đã làm cho HBO. Cô đã được thuê đóng trong một cảnh quay cho phim quảng cáo về một tiệm café địa phương, và cô cũng đã cố để có được vai Elaine Harper trong Arsenic and Old Lace một sản phẩm địa phương. Cô đã không có được vai đó, điều đó làm cô hơi thất vọng nhưng cô vẫn ổn. Vở kịch vẫn chưa được sắp xếp lịch biểu diễn cho đến tận tháng Chín. Cô không chắc sau tháng Chín cô sẽ ở lại Seattle trong bao lâu.

Oái oăm thay, anh càng ít chú ý đến cô, cô lại chú ý hơn đến anh. Anh càng lờ cô đi bao nhiêu, cô càng chú ý hơn nhiều điểm ở con người anh. Như cách anh thường phát âm chữ O khi nói chuyện. Hay cách từ “ừm” của anh sẽ chỉ còn là “ừ” khi anh điên tiết. Cô chú ý cách giọng anh phát ra qua lớp kính khi cô đứng trong văn phòng và xem anh huấn luyện cho Dereck trên đường lái xe vào nhà. Kiểu huấn luyện của anh cân bằng giữa sự cổ vũ và kích động, và anh sẽ thay đổi từ dễ chịu thành khó chịu với sự thiếu phối hợp hoàn toàn của Dereck.

Cô chú ý đến mùi hương trên người anh. Như một hỗn hợp tuyệt hảo có thể gây chết người của xà phòng, chất khử mùi và làn da anh. Cô chú ý đến cách anh bước đi. Anh không còn mang thanh nẹp nữa, và anh đã chuyển cây batoong sang tay phải. Bước sải của anh được thực hiện ngày càng dễ dàng hơn. Nhịp nhàng uyển chuyển hơn. Cô chú ý anh dường như thoải mái hơn và cơn đau hiếm khi xuất hiện ở khóe môi anh. Và cô cũng chú ý rằng anh ngủ ngày càng ít vào ban ngày nhưng anh trông thường mệt mỏi vào giờ cô ra về.

Đó là tất cả những gì cô nhận biết về anh, nhưng anh dường như chẳng thèm quan tâm gì đến cô. Đôi lúc, cô mặc áo quần với màu sáng chói đến nỗi cô phải chắc chắn rằng anh sẽ có phản ứng khi nhìn thấy nó. Nhưng chẳng có gì. Như thể việc xảy ra trong bếp chiều hôm đó chưa từng xảy ra. Như thể anh chưa bao giờ chạm vào cô, hôn cô và khiến cô muốn nhiều hơn nữa.

Chưa nói đến… chưa nói đến có đôi khi cô nghĩ cô bắt gặp một điều gì đó lờ mờ thoáng hiện ra trong mắt anh. Đó là sự ham muốn nóng bỏng đang bùng cháy ngay bên dưới bề mặt. Đó là khao khát không thể kiểm soát được, nhưng rồi anh lại xoay người bỏ đi, để lại cô đứng đó và tự hỏi chính mình rằng liệu cô có bị điên hay không.

Trong hơn một tháng qua, cô đã xem anh như là một điều gì đó thú vị. Một điều cô khao khát như món kem mềm socola. Một điều gì đó không tốt cho cô, nhưng khi cô càng tự bảo chính mình là cô không thể có nó, cô dường như càng khao khát chạm vào nó hơn, dù chỉ là một miếng nhỏ. Và cũng tương tự như món kem mềm socola, cô biết rằng một khi cô cho phép mình làm việc đó, một miếng cắn nhỏ sẽ không bao giờ đủ. Miếng thứ nhất rồi sẽ dẫn đến miếng thứ hai. Miếng thứ hai lại dẫn đến miếng thứ ba. Miếng thứ ba sẽ kéo theo miếng thứ tư, cho đến khi cô ăn hết toàn bộ cây kem, và rồi sẽ chắng còn gì ngoài sự hối tiếc và một cơn đau dạ dày tồi tệ.

Cô cũng biết được nơi cô sẽ bắt đầu thưởng thức Mark. Ngay phần cổ áo phông chạm vào phía bên dưới cổ anh. Cô sẽ hôn vào phần lõm ở cổ ngay bên dưới phần hay nhô ra của quả táo Adam.

Làm việc cho anh cũng vừa khó và cũng vừa dễ. Cô không cần phải biết chắc chắn về việc anh có được mời đến đúng buổi tiệc hay các sự kiện đã được sắp xếp như cô từng làm với các người chủ trước đây. Cô không phải gọi cho các nhà thiết kế và chắc chắn rằng người chủ của mình có áo quần phù hợp cho các sự kiện. Anh khá giản dị, nhưng tính khí giản dị đó của anh là điều thường khiến cho anh trở nên khá khó tính.

Ba ngày trước khi buổi tiệc chúc mừng chiến thắng Stanley Cup, anh đột nhiên nhớ ra rằng anh phải mua một chiếc áo sơmi. Chelsea đưa anh đến cửa tiệm Hugo Boss và ngồi trên ghế kế bên tấm gương ba cánh khi anh thử một vài mẫu áo sơmi khác nhau. Kể từ khi tai nạn diễn ra, anh khám phá ra rằng anh giảm mất đi một ít phân ở cổ, ngực và eo. Điều đó có nghĩa là anh phải mua một bộ đồ vét mới và đem nó sửa lại cho buổi tiệc. Anh cầm lấy một chiếc áo vét làm bằng len cài hai nút và chiếc quần màu chì than kinh điển. Để phù hợp với chúng, anh thử hai màu áo sơmi khác nhau. Đầu tiên là quần màu chì than và áo sơmi màu đen, sau đó là áo sơmi màu trắng tinh khiết.

Người bán hàng mang đến cho anh một hộp với nhiều mẫu cà vạt khác nhau, và anh chọn chiếc cà vạt màu xanh biển có các sọc màu xanh lục ướm thử vào chiếc ao sơmi trắng. Chelsea nhìn anh qua tấm gương khi anh lật cổ áo lên và quàng nó quanh cổ. Ngay cả khi anh đã hồi phục được sự khéo léo với các ngón tay thì ngón tay giữa của anh vẫn cứ chết cứng như thế.

“Khỉ thật,” anh rủa sau lần thứ ba cố thắt cà vạt không thành công.

Chelsea đứng dậy và đi đến trước mặt anh. “Để tôi,” cô nói, và đẩy tay anh ra. Mặt sau các khớp ngón tay cô chạm vào phần vải pô-pơ-lin của chiếc áo khi cô điều chỉnh độ dài của nó.

“Cô đã làm điều này trước đây sao?”

Cô gật đầu và tập trung vào bề mặt vải lụa trong hai tay cô thay vì phải nhìn chằm chằm vào đôi môi của anh chỉ cách đỉnh đầu cô một vài phân. “Rất nhiều lần.” Cô bắt chéo phần lớn lên phần nhỏ của cà vạt và quấn nó hai vòng. “Anh muốn thắt kiểu chỉ một nửa hay hoàn chỉnh?”

Anh lắc đầu. “Gì cũng được.”

“Tôi thích kiểu thắt chỉ một nửa. Trông nó gọn gàng hơn.” Mùi hương trên người anh thật dễ chịu, và cô tự hỏi anh sẽ phản ứng như thế nào nếu như cô ngẩng đầu lên một chút. Những ngón tay cô lướt nhẹ trên ngực anh, ngón cái chạm vào cổ anh và cô nghĩ về việc nhón chân lên, hôn vào làn da ấm áp đó của anh. Nếu cô tháo hết tất cả nút của chiếc áo sơmi rồi lướt bàn tay mình lên khắp bờ ngực trần của anh… Dĩ nhiên cô sẽ không bao giờ làm điều đó.

“Đừng nhìn tôi kiểu như thế,” anh thì thầm nói. “Nếu không, tôi thề tôi sẽ đẩy cô vào tường và làm tình với cô ngay tại đây.”

Cô ngước nhìn lên cổ, môi và đôi mắt đầy sự giận dữ của anh. “Gì cơ?”

Anh hất mạnh tay cô khỏi người mình. “Quên đi.” Anh nắm một bên chiếc cà vạt và kéo nó ra khỏi cổ.

Rõ ràng anh đang điên tiết lên vì một điều gì đó cô đã làm. Đã quen với thái độ của anh, cô nhanh chóng rời khỏi đó và đợi anh ở quầy tính tiền, nơi anh để lại hơn ba ngàn đô cho một bộ vét, hai áo sơmi, và một cái cà vạt.

Trên đường lái xe về nhà Mark, một sự im lặng ngượng nghịu diễn ra trong xe. Ít nhất thì nó cũng làm Chelsea khá khó chịu và cô đã về nhà sớm hơn thường lệ. Khi Bo về nhà tối hôm đó, hai chị em nhìn vào tủ quần áo của Chelsea để chọn trang phục cho buổi tiệc mừng chiến thắng. Chelsea không có ba ngàn đô la để bỏ ra một lần cho việc mua quần áo, nhưng cô sở hữu một số lượng nhỏ nhưng khá ấn tượng các bộ sưu tập của các nhà thiết kế.

Sau ba mươi phút đầy do dự, Bo vươn tay cầm lấy chiếc áo đầm được may bằng chất liệu vải taffeta dài phủ gót màu đen của Donna Karan. Nó có một chiếc nơ hình bướm với phần lưng khoét sâu hình chữ V. Chelsea từng mặc nó trong một buổi tiệc Oscar ở đồi Holmby ba năm trước đây. Dĩ nhiên, nó hoàn toàn vừa vặn với Bo, và cô ấy trông thật xinh đẹp khi mặc nó.

Chelsea không phải nghĩ nhiều đến việc cô sẽ mặc gì vào hôm đó. Năm ngoái cô tìm được một chiếc đầm bó chẽn màu be của Herve Leger ở một cửa hàng kí gởi. Nó được làm bằng tơ nhân tạo và sợi Spandex, với hai dây đeo được đính trang sức vàng. Cô chưa bao giờ có cơ hội để mặc nó, cho đến tận bây giờ.

Vào ngày diễn ra buổi tiệc, hai chị em sinh đôi đã nuông chiều chính mình. Chelsea xóa đi mái tóc nhuộm highlight hồng đỏ của mình và thay bằng mái tóc vàng như ánh nắng mùa hè. Cô duỗi thẳng tóc trong khi Bo lại uốn quăn tóc mình. Họ cùng nhau chỉnh sửa, sơn móng tay và chân tại một tiệm spa ở địa phương. Chelsea từ lâu đã nhận ra rằng một trong những nơi tốt nhất và chẳng đắt đỏ tí nào để làm mặt chuyên nghiệp là tại một quầy bán son phấn. Hai chị em lái xe đến một khu thương mại ở Bellevue, và Chelsea chọn MAC cho việc trang điểm trong khi Bo lại chọn Bobbi Brown.

Lần cuối cùng Chelsea có thời gian cực kỳ vui vẻ cùng Bo là đêm vũ hội của lễ tốt nghiệp trung học. Buổi khiêu vũ đã kết thúc trong thảm họa khi những anh chàng đang hẹn hò với họ quyết định đổi hai chị em cô với nhau. Nhưng cô và Bo đã có khoảng thời gian tuyệt vời cho đến khi lời đề nghị được đổi vị trí đó được đưa ra.

“Ngực của chị trông thật lớn trong chiếc áo đầm đó,” Bo nói khi xỏ chân vào đôi giày cao gót màu đỏ và ngồi xuống giường.

“Ngực chị luôn lớn. Cả em cũng vậy mà.” Chelsea quay người qua lại và nhìn vào chính mình trong gương. Chiếc áo đầm này không thuộc style thường ngày của nó. Nó ôm sát vào cơ thể cô như lớp da thứ hai, và màu sắc của nó khá dịu.

“Chị có thể ngồi với cái áo đầm đó không?”

“Dĩ nhiên là được.” Cô xỏ chân vào một đôi giày có đính đá cao chín phân và ngồi kế bên Bo để thắt dây giày quanh cổ chân. Sáng hôm nay cô đã gọi cho một bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ và hẹn gặp ông ấy để nói chuyện. Cô đang chờ đợi thời điểm thích hợp để nói với Bo. Họ từng có khoảng thời gian vui vẻ bên nhau, và cô đoán rằng hiện tại cũng khá tốt như mọi khi. “Chị sẽ sử dụng khoản tiền chị có được từ Chinooks để thực hiện phẫu thuật thu nhỏ ngực,” cô buột miệng nói ra.

“Đừng nói vậy.”

Cô ngước lên, sau đó hướng sự chú ý vào đôi giày. “Chị nghiêm túc đấy Bo à.”

“Sao chị có thể làm điều khủng khiếp như thế với cơ thể chị cơ chứ?”

“Nó không giống với việc rằng chị đang cắt bỏ nó. Đã bao giờ em mong ước mình có một bộ ngực nhỏ hơn chưa?”

Bo lắc đầu mình. “Có, nhưng không đủ để cắt bỏ cơ thể mình.”

“Nó không phải là việc cắt bỏ.”

Bo đứng dậy. “Sao chị luôn muốn tỏ ra khác biệt như thế?”

“Chị làm việc này không phải vì chị muốn có sự khác biệt với em. Chị muốn làm điều đó vì chị không muốn lúc chị năm mươi tuổi, chị sẽ phải chịu cảnh giống như mẹ vậy.” Cô hoàn tất việc thắt dây giày và đứng lên. “Chị có buổi tư vấn với một bác sĩ phẫu thuật thẩm mĩ địa phương vào tuần kia. Chị muốn em đi cùng chị.”

“Lần này em sẽ không về phe với chị đâu.” Bo lắc đầu. “Em thậm chí không muốn nhắc đến chuyện này.”

Chelsea cầm lấy xâu chuỗi hạt ra khỏi ngăn kéo. Người duy nhất trên thế giới hiểu và ủng hộ quyết định của cô đã không làm thế. Một người duy nhất khác trên thế giới, người dường như hiểu rõ việc đó, đã chẳng hề mở miệng nói chuyện với cô trong khoảng thời gian khá dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.