Không Gì Ngoài Rắc Rối

Chương 3



Chelsea đẩy cặp kính mát lên phía trên đầu và nhìn vào người đàn ông đang đứng trong ánh sáng tự nhiên ở lối ra vào. Mái tóc ẩm ướt của anh ta được chải ra sau. Nó xoắn lại hai bên tai và dọc theo đường viền chiếc áo phông trắng bóc. Anh ta nhìn cô một cách cáu kỉnh với cặp lông mày đen nhăn tít lại; sự bực mình hiện rõ trong đôi mắt nâu thể hiện rõ cảm xúc của anh ta đối với cô. Anh ta không cạo râu, và một lớp râu đen bao phủ khắp má và chiếc cằm rắn rỏi. Anh ta trông to lớn, khó chịu và trịch thượng. Khuôn mặt anh ta trông thật u ám và đáng ngại, cô có thể cảm thấy hơi bị hăm dọa nếu như anh ta không có cặp lông mi dài mà cô chưa bao giờ thấy ở một người đàn ông. Cặp lông mi đó không thích hợp với khuôn mặt cực kỳ nam tính của anh ta đã khiến cô bật cười.

“Anh không mời tôi vào nhà sao?” Cô hỏi.

“Thế cô có bỏ đi nếu tôi không mời cô vào nhà không?”

“Không.”

Anh ta nhìn cô một cách khó chịu trong một vài giây trước khi quay người bỏ đi. Như cô đã nhận ra vào ngày hôm qua, anh ta di chuyển chậm hơn nhiều so với những người đàn ông khác cùng độ tuổi. Cây batoong chuyển động nhịp nhàng với tay trái của anh ta. Điều mà cô đã không nhận ra là anh ta sử dụng cây batoong ở phía bên trái, bên không phải là tay thuận. Cô có thể không chú ý gì đến điều đó nếu như không có vụ tranh cãi lớn về việc Gregory House sử dụng sai cây batoong của ông ta trong bộ phim truyền hình về đề tài y khoa Home. Các nhà biên kịch của Home đã mắc sai lầm, nhưng cô đoán Mark Bressler sử dụng sai bên vì anh ta đang mang một kiểu thanh nẹp nào đó được làm bằng aluminum và băng dán Velcro ở tay phải.

“Không có gì để làm ngày hôm nay,” anh ta nói qua vai mình. “Về nhà đi.”

“Tôi có lịch trình của anh.” Cô đóng cánh cửa trước lại sau lưng mình, và gót giày sandal vang trên sàn nhà bằng đá cẩm thạch khi đi theo anh ta vào trong một phòng làm việc lớn chứa đầy các vật kỷ niệm có liên quan đến khúc côn cầu. “Anh có một cuộc hẹn với bác sỹ chỉnh hình vào mười giờ ba mươi phút sáng hôm nay và một cuộc phỏng vấn với tờ Sports Illustrated vào lúc một giờ chiều ở Spitfire.”

Anh ta tựa cây batoong màu đen vào gờ chiếc bàn làm bằng gỗ dái ngựa khổng lồ và quay lại nhìn thẳng vào cô. “Hôm nay tôi sẽ không đến cuộc phỏng vấn với tờ Sports Illustrated.”

Chelsea đã làm việc với nhiều người chủ khó chịu. Công việc của cô là mang họ đến nơi họ cần có mặt, ngay cả khi họ không muốn. “Nó đã được dời lại hai lần rồi.”

“Nó có thể dời thêm lần thứ ba.”

“Tại sao?”

Anh ta nhìn vào mắt cô và nói, “Tôi cần cắt tóc.” Hoặc anh ta là một gã nói dối tệ hoặc anh ta không thèm quan tâm liệu cô có biết anh ta đang nói dối hay không.

Cô lấy điện thoại ra khỏi túi xách. “Anh có sở thích nào không?”

“Cho điều gì? Việc cắt tóc ư?” Anh ta nhún vai và hạ mình xuống chiếc ghế da lớn.

Chelsea bấm số điện thoại của em gái, và khi Bo trả lời, cô nói, “Chị cần tên của một tiệm cắt tóc hay một thợ cắt tóc tốt.”

“Ừm, em không biết,” em gái cô trả lời “Chờ chút. Em sẽ hỏi Jules. Anh ấy đang đứng ngay đây thôi.” Chelsea bước đến bên cửa sổ, đẩy tấm màn rũ nặng đó sang một bên và nhìn ra ngoài. Việc cãi cọ tối qua với em gái vẫn khiến cô phiền lòng. Nếu người duy nhất trên thế giới mà cô yêu thương và tin tưởng hơn những người khác nghĩ cô là một người thua cuộc… vậy cô có phải là người như thế không?

Bo quay trở lại với tên và địa chỉ của một salon ở Belltown. Chelsea tắt máy, sau đó nhấn số một cuộc gọi khác. “Hãy cầu cho chúng ta được may mắn đi.” Cô nói khi quay người về phía căn phòng.

“Cô đang phí thời gian của mình đấy.” Mark càu nhàu khi mở một ngăn kéo bàn làm việc. “Tôi sẽ không đến buổi phỏng vấn hôm nay đâu.”

Chelsea đưa một ngón tay lên khi điện thoại phía salon được nhấc lên. “Salon John Louis. Đây là Isis.”

“Chào Isis. Tôi là Chelsea Ross và tôi làm việc cho Mark Bressler. Anh ấy có một buổi phỏng vấn quan trọng và một buổi chụp hình với tờ Sports Illustrated vào chiều nay lúc một giờ. Liệu cô có cách nào sắp xếp cho anh ấy một cuộc hẹn cắt, gội sấy đơn giản không?”

“Cắt, gội, sấy? Chúa ơi.” Người đang cau có đằng sau bàn làm việc tiếp tục càu nhàu. “Để tôi xem có thể làm gì được cho cô,” Isis cam đoan với cô bằng giọng thường hay được sử dụng bởi các cô lễ tân trịch thượng ở các salon kiêu kỳ.

“Chúng tôi sẽ biết ơn nếu…” cái ả lễ tân đáng ghét đó bắt cô giữ máy.

“Ngay cả khi tôi cắt xong tóc, tôi vẫn không có áo quần mặc cho buổi phỏng vấn.”

Chelsea đưa điện thoại ra xa miệng. “Lý do phản đối tiếp theo của anh là gì?”

“Tôi không có gì để mặc,” anh ta nói nhưng cô biết đó là một lời nói dối. Cô không có manh mối cho lý do anh ta không muốn đến buổi phỏng vấn, nhưng cô nghĩ rằng nó không dính dáng gì đến vẻ ngoài của anh ta. Mà vẻ ngoài của anh ta, thì chính cô cũng phải thừa nhận là cực kỳ quyến rũ ngay cả khi mặc áo quần bình thường, một phong cách lôi thôi lếch thếch chỉ có những người đàn ông thực sự đẹp trai mới có thể có được. Quá tệ là anh ta thực sự là một gã ngốc và thô lỗ.

“Được rồi, vì nó chỉ là một cuộc phỏng vấn và không cần hình ảnh nên tôi nghĩ việc đó không quan trọng.”

“Nhưng cô nói là có chụp hình cơ mà.”

“Ừ, thì tôi có thêm thắt vào ấy mà.”

“Cô đã nói dối.”

Isis quay trở lại trên đường dây, và Chelsea đưa điện thoại về lại miệng “Tôi nghe.”

“Chúng tôi bắt đầu mở cửa vào lúc 2h chiều.”

“Anh ấy cần cắt, gội và sấy và ra khỏi salon vào lúc 12h45.”

“Ừm, tôi không nghĩ là chúng tôi có thể giúp cô.”

“Chuyển máy cho tôi gặp người quản lý của cô vì tôi khá chắc rằng ông ấy hay bà ấy sẽ muốn có được công trạng vì đã làm cho đội trưởng khúc côn cầu trên băng Chinooks trông thật tuyệt trên một tờ tạp chí hàng triệu độc giả trên toàn thế giới.” Cô nhìn ngang qua căn phòng vào bức poster lớn có hình Mark đang mặc trang phục thi đấu và đánh cầu. “Hoặc đơn giản tôi sẽ chọn một salon khác nếu cô…” Cô kéo điện thoại ra xa mặt mình và nhìn vào nó. “Ả khốn đó lại làm thế một lần nữa.” cô làu bàu, và tiến về phía bức ảnh được lồng khung. Mark trên poster không khác gì với vẻ bề ngoài hiện tại. Có thể hơi tiều tụy. Đôi mắt nâu khá mãnh liệt khi anh nhìn ra bên ngoài bên dưới chiếc mũ bảo hiểm màu đen. Cô nghiên cứu ánh mắt anh ta, sau đó liếc ngang vai mình để nghiên cứu con người đang hiện diện trong phòng. “Anh đang làm gì vậy?” cô hỏi khi thấy anh ta nhấc điện thoại trên bàn làm việc lên.

“Gọi dịch vụ mang xe đến.”

“Không cần thiết. Công việc của tôi là đưa anh đến các cuộc hẹn. Tôi sẽ đưa anh đi.”

“Bằng cái gì?”

“Xe của tôi.”

Anh cầm điện thoại và chỉ về phía trước nhà. “Cái xe kém chất lượng đang đậu ở đường lái xe vào nhà tôi ư?”

Cô một lần nữa đưa ngón tay mình ra hiệu với anh khi Isis quay lại.

“Chúng tôi có thể sắp xếp cho ông Bressler vào giữa trưa.”

“Thật tuyệt. Địa chỉ ở đó là gì?”

Cô tiến đến bàn làm việc và viết vào một tấm giấy note trước khi gập điện thoại lại và thả nó vào túi xách của mình. “Anh không thích hãng Honda, được rồi. Anh có loại xe nào trong garage.”

Anh đặt điện thoại vào lại giá để ống nghe. “Cô muốn lái xe của tôi à?”

Không có gì mới lạ về việc đó. Cô đã phải luôn lái xe của những người chủ trước đây để đưa họ đi khắp nơi. Họ càng nằm trong danh sách diễn viên hạng D, họ càng muốn xuất hiện như thể họ có lái xe riêng vậy. “Dĩ nhiên.”

“Cô cực kỳ điên khùng khi nghĩ rằng tôi sẽ để cô lái xe của tôi. Tôi sẽ đi gặp bác sĩ bằng chiếc xe Honda của cô.”

“Chỉ là những vết xước nhỏ gây ra ở bãi đậu xe,” cô cam đoan với anh ta.”Không phải xe của anh được bảo hiểm sao?”

“Dĩ nhiên.” Anh ta ngồi lùi lại ghế và khoanh hai tay ngang bộ ngực to rộng.

“Và không phải sẽ thuận lợi cho anh khi có tôi làm tái xế hơn là lúc nào cũng phải ngồi đợi dịch vụ đưa đón cơ chứ?”

Anh ta không nói bất cứ điều gì, chỉ ngồi đó với vẻ mặt cau có.

Cô nhìn đồng hồ “Giờ là mười giờ hơn. Anh không có thời gian để chờ xe đến đón.”

“Tôi có thể đến trễ.” Anh ta nói với sự tự tin của một người đàn ông thường được cả thế giới chờ đợi.

“Tôi đang mang đến cho anh cơ hội khiến cuộc sống của mình trở nên dễ dàng hơn, và anh thì ngoan cố và không biết điều với những lý do chẳng thuyết phục chút nào. Trừ phi anh thích phụ thuộc vào dịch vụ đưa đón.”

“Có gì khác nhau giữa việc phụ thuộc vào dịch vụ đưa đón và phụ thuộc vào cô? Ngoài ra cô còn phiền toái hơn.”

Cô đưa ba ngón tay lên và đếm từng ngón một. “Tôi xinh xắn, anh không cần boa cho tôi, và tôi đã có mặt sẵn sàng ở đây.”

Anh ta liếc nhìn cô trong giây lát, sau đó từ từ đứng lên và đưa tay cầm lấy cây batoong của mình. “Cô không xinh xắn lắm đâu. Nếu cô chỉ cần làm xước một vết nhỏ ở xe của tôi, tôi sẽ giết cô.”

Cô mỉm cười và đi theo anh ta ra khỏi phòng. Ánh nhìn của cô đáp xuống trên đôi vai rộng và hướng theo thân hình hình cái nêm xuống đến phần eo của anh ta. Chiếc ví làm túi của chiếc quần tập chạy nylon màu đen của anh ta phồng lên. Có một vài người trông như dở hơi khi mặc quần áo thể thao. Nhưng cũng có những người đàn ông như Mark lại trông thật tuyệt khi khoác vào người bộ quần áo thể thao với đôi chân dài và cặp mông rắn chắc. Anh ta có thể gặp phải một tai nạn khủng khiếp sáu tháng trước, nhưng cơ thể anh ta vẫn săn chắc nhờ vào việc tập thể dục suốt đời. “Anh không cảm thấy cô đơn khi sống một mình trong căn nhà lớn như vậy sao?” cô cất tiếng hỏi để lấp đi sự im lặng đáng sợ.

“Không.” Cách anh ta bước đi, cây batoong và thanh nẹp trên tay tương phản với khí thế đầy uy lực của anh ta. Xung đột giữa sức mạnh và sự tổn thương đầy hấp dẫn. Và điều đó đã hoàn toàn bị anh ta phá hỏng bởi tính cách thô lỗ, khó chịu của mình. “Mãi cho đến gần đây, tôi hiếm khi có mặt ở nhà.” Anh ta bổ sung thêm “Trong một vài năm qua, tôi đã có ý định rao bán nó. Cô thích nó à?”

“Đúng vậy. Mức giá đưa ra của anh là gì?” Cô không thể trả tiền nổi cho người chăm sóc bãi cỏ.

“Ít nhất là bằng giá với giá tôi bỏ ra để mua nó.” Họ đi xuyên qua phòng bếp khổng lồ với các tác phẩm bằng gạch và đá lát tinh tế, các thiết bị đồ dùng nhà bếp đẳng cấp. Cô đi theo anh ta ngang qua một phòng chứa thức ăn và phòng giặt ủi, và phía trên hộc tủ được xây âm tường kế bên cửa sau, hai chùm chìa khóa được treo trên móc. Một chùm có huy hiệu tượng trưng của Mercedes, hiển nhiên cái còn lại là chìa khóa của chiếc Hummer. “Tôi chắc chắn mình sẽ hối hận vì điều này,” anh ta làu bàu khi nắm lấy chùm chìa khóa Mercedes bằng ngón tay cái và ngón tay trỏ ở bàn tay bị thương.

Chelsea vòng qua người anh ta, mở cửa sau và giữ nó khi anh ta cẩn thận nhẹ nhàng bước xuống. Chiếc Mercedes S550 sedan màu vàng sáng chói nằm giữa garage có thể chứa được năm chiếc xe. Các bóng đèn được bật, các ổ khóa được mở bằng khóa điều khiển. Một trong số các người chủ trước đây của cô cũng có một chiếc S550, nhưng đời cũ hơn. Chiếc xe này là một chiếc cực kỳ mới. Cô đóng cánh cửa đằng sau hai người lại. “Ôi. Đến với Mẹ nào.”

“Cô sẽ lái xe một cách cẩn thận. Đúng không?” Anh ta quay lại, và cô gần như lao vào ngực anh ta.

“Đúng vậy.” Bàn tay to của anh đã ngăn chiếc Gauliter của cô với lớp cotton trắng trơn. Cô ngước nhìn từ chiếc áo phông tiến đến cổ và chiếc cằm râu lởm chởm, đến miệng anh.

“Tôi chỉ mới lái chiếc xe này một lần.” cô nhìn anh ta nói trước khi ngước nhìn vào đôi mắt đang liếc nhìn xuống cô. “Ba ngày trước tai nạn, tôi lái nó về nhà từ hãng xe.” Anh ta có thể là một thằng ngốc, nhưng người anh ta có mùi rất thơm. Như thể là mùi của một loại xà phòng dành cho đàn ông trên một làn da đàn ông sạch sẽ. Anh ta đưa chùm chìa khóa lên cao, sau đó thả chúng vào lòng bàn tay đang chờ đợi của cô. “Tôi không nói đùa về việc giết cô đâu.”

Nhìn anh ta có vẻ như đang nói thật. “Tôi chưa bao giờ có vé phạt trong khoảng 5 năm qua,” cô nói khi đi theo anh ta vòng qua phía ghế phụ. “Ừm, có thể chỉ là một vài vé phạt cho việc đậu sai chỗ, nhưng những lỗi vi phạm khi không di chuyển thì không cần tính đến.”

Anh ta vươn tay tới tay nắm cửa ghế phụ phía trước khi cô nắm ở phần tay nắm cửa phía sau. “Tôi không ngồi ở phía sau.” Thanh nẹp cứng bọc quanh ngón giữa của anh ta va vào cánh cửa nên anh ta không thể nắm tay nắm bằng những ngón tay khác. “Chó chết!” Chelsea đẩy tay anh ta ra và mở cửa. “Tôi có thể mở được những cánh cửa chết tiệt đó.” Anh ta quát cô.

“Tôi là người lái xe. Nhớ không?” mặc dầu, sẽ dễ dàng và nhanh hơn nếu để cô làm việc đó. Cô nhìn anh ta từ từ hạ thấp người xuống và leo vào xe, một bên miệng mím chặt khi anh ta kéo đôi chân mình vào trong. “Anh có cần giúp thắt dây an toàn không?”

“Không cần.” Anh ta với lấy nó bằng tay trái. “Tôi không phải là trẻ lên hai. Tôi có thể tự thắt dây an toàn. Tôi có thể tự cho mình ăn, thắt dây giày, và tôi không cần ai giúp tôi đi tiểu.”

Chelsea đóng cửa xe lại và đi về phía tay trái. “Mười ngàn đô la. Mười ngàn đô la,” cô thì thào

Mùi xe mới lan tỏa khắp đầu khi cô leo vào bên trong và thả túi xách xuống ghế sau. Da màu be mềm vuốt ve ở phía lưng và mông cô. Cô thở dài và nhấn nút khởi động. Tiếng động cơ kêu rừ rừ như tiếng con mèo con khi được thỏa mãn. “Anh có nguyên bộ đồ chơi cho xe hơi đắt tiền.” Cô đưa tay mình lên khắp vô lăng được bọc da. “Mọi thứ được làm ấm. GPS. Nơi để gắn máy ipod. Thật đẹp.”

“Sao cô biết được những thứ đó?”

Cô lờ đi lời cạnh khóe của anh ta. “Tôi đến từ LA. Chúng tôi làm ấm các ghế ngồi, vô lăng ngay khi thời tiết hiếm khi thấp hơn 15 độ.” Cô ấn nút mở cửa garage được gắn ở tấm che nắng, và một trong những cánh cửa được cuốn lên. Khi cô khởi động hệ thống GPS, màn hình bật sáng và một giọng nữ đầy sức sống vang lên, “Chào Mark. Muốn đi đâu?” Cô liếc nhìn nét mặt nghiêng nghiêng đầy lạnh lùng của anh ta chờ màn hình đưa ra cá chỉ dẫn đường đến trung tâm y tế. Sau đó cô thắt dây an toàn và nhìn ra sau khi cô lùi chiếc Mercedes ra khỏi garage râm mát và đi vào trong ánh nắng. “Bất cứ khi nào tôi lái một chiếc xe đắt tiền ra khỏi garage của ai đó, tôi luôn cảm thấy mình như Ferris Bueller. Tôi thề là mình có thể nghe được tiếng nhạc vang lên trong đầu mình.” Cô hạ thấp giọng mình xuống và nói càng trầm càng tốt. “Bow bow – oooh yeaaaaaah”

“Cô đang say thuốc à?”

Cánh cửa garage đóng lại và cô nhẹ nhàng cho xe chạy.

“Không. Tôi không chơi ma túy.” Có một khoảng thời gian cô chơi ma túy. Trải qua chuyện này chuyện kia, tận mắt chứng kiến sự tàn phá khủng khiếp của việc nghiện hút, cô đã chọn không đi theo con đường đó. “Anh sẽ vui khi biết được tôi đã vượt qua một kỳ kiểm tra ma túy để được nhận việc này.” Cô nhẹ nhàng nhấc chân mình ra khỏi phanh, vượt qua chiếc Honda, và đi xuống đường lái xe vào nhà. “Hình như họ cẩn thận hơn về người mà họ thuê.”

“Hiển nhiên rồi.” Anh tựa đầu ra sau và lướt ngón tay cái mình dọc theo tay cầm cây batoong. “Họ gửi cho tôi một y tá thích đóng vai người lái xe hơn.”

“Rẽ phải” hệ thống GPS hướng dẫn, và Chelsea đi về hướng 520. “một dặm về hướng bắc, 8.8 dặm là đến nơi.”

“Nó thật ồn ào,” Mark càu nhàu khi anh ngả người tới trước, và can thiệp vào màn hình GPS cho đến khi giọng nói hướng dẫn im lặng.

Chiếc Mercedes lăn nhanh trên lớp nhựa đường như thể nó làm chủ con đường. Trong vài giây, cô cân nhắc liệu có nên nói với anh ta rằng cô không phải là một y tá không. Nếu sau này anh ta khám phá ra, anh ta có thể sẽ nổi điên. Nhưng ngược lại, có thể sau này anh ta khám phá ra, anh ta sẽ thích cô và điều đó không còn là vấn đề nữa. Cô nhìn anh ta qua khóe mắt, anh ta ngồi như Grim Reaper. Ừ, được rồi. “Nghe này Mark – Liệu tôi gọi anh là Mark được không?”

“Ông Bressler là được.”

Cô hướng sự chú ý của mình về lại làn đường. “Nghe này ông Bressler, tôi không phải là y tá. Nói cho đúng thuật ngữ thì tôi cũng không phải làm người chăm sóc sức khỏe.” Vì đằng nào thì anh sẽ nổi điên, cô đành chơi liều luôn. “Anh thật là một kẻ phiền phức – với tất cả sự tôn trọng – không ai ở Chinooks quan tâm đến việc cung cấp cho tôi những gì tôi cần làm cho anh.

Tôi nghi rằng không ai mong đợi tôi sẽ làm được ở chỗ anh lâu hơn mười phút. Tôi chỉ được phát cho một tờ lịch trình và được chúc may mắn.”

Trong khoảng khắc căng thẳng đó, sự im lặng đầy kinh ngạc diễn ra trong xe. “Cô không phải là ‘một nhân viên chăm sóc sức khỏe nếu xét theo thuật ngữ’. Cô có bất cứ bằng cấp đào tạo y khoa nào không?”

“Tôi biết CPR và tôi đã vào vai một y tá trên truyền hình.”

“Cô đã làm gì?”

“Tôi đã vào vai một nữ y tá trong bộ phim The Bold and the beautiful.”

“Nếu như cô ‘không phải là một nhân viên chăm sóc sức khỏe xét theo thuật ngữ’, thế cô là ai?”

Cô quay sang nhìn anh. Ánh nắng ban mai xuyên qua các tán cây rậm rạp trên con đường đầy cây xanh và tràn vào trong xe qua kính chắn gió. Bóng râm màu xám lướt qua mặt và lan xuống khắp chiếc áo phông trắng sáng của anh ta. “Tôi là một diễn viên.”

Anh ta há hốc miệng vì sốc. “Họ gửi cho tôi một nữ diễn viên sao?”

“Ừ. Rõ ràng thế còn gì.”

“Đi theo đường 530 West,” anht a nói, mặc dầu màn hình GPS hiện ra cho cô cùng một chỉ dẫn.

Cô trợn tròn mắt bên dưới cặp mắt kính mát và chạy xe trên đường cao tốc đi về Seattle. “Tôi từng là trợ lý riêng cho rất nhiều người nổi tiếng trong hơn 7 năm qua. Tôi có nhiều kinh nghiệm trong việc chịu đựng những chuyện tào lao.” Phần lớn đều là những kẻ càu nhàu cao ngạo. “Một trợ lý tốt hơn một y tá. Tôi làm tất cả mọi việc, còn anh có được tất cả sự khen ngợi.

Nếu có điều gì xấu xảy ra, tôi là người chịu trách nhiệm. Không có vấn đề gì cả.”

“Ngoại trừ việc tôi phải chịu đựng cô. Lượn lờ và xem chừng tôi. Thậm chí cô không có khả năng để bắt mạch hay lau mông cho tôi.” Anh ta mở hộc giữa hai ghế và lấy ra một cặp kính mát có viền bạc.

“Anh trông có vẻ là một gã khỏe mạnh. Anh cần người lau mông cho anh sao?”

“Cô đang đề nghị sao?”

Cô lắc đầu và vượt qua một chiếc minivan với sticker ở hãm xung có dòng chữ con- tôi-thông-minh-hơn-con-bạn. “Không. Tôi đặt ra ranh giới với tất cả các kiểu tiếp xúc trực tiếp cùng với chủ của tôi.” Cô liếc ngang vai trái mình và rẽ xe vào làn đường cho phép chạy nhanh hơn.

“Cô vừa mới cắt đầu một chiếc xe đầy con nít.”

Cô liếc nhìn anh ta. “Không có đứa bé nào trong đó cả.”

“Cô lái quá nhanh.” Anh ta nói với vẻ mặt cực kỳ cáu kỉnh có thể dọa dẫm người khác. Những người không thường đối phó với những kẻ cực kỳ ích kỷ đầy khó khăn như thế này.

“Tôi đi quá tốc độ chỉ trong năm dặm. Ai cũng biết điều đó không bị phạt cơ mà.” Cô hướng sự chú ý của mình về lại mặt đường. “Nếu anh muốn làm tài xế băng sau, tôi sẽ cho anh ngồi băng sau như cô Daisy vậy.” Cả hai đều biết đó là một lời đe dọa khá hão huyền. Não của cô gào thét một câu đáp trả nếu anh ta chì chiết cô. Chìa khóa cho sự sống còn của một trợ lý là luôn giữ cho sức khỏe và tâm trí luôn nhanh nhẹn và tiên đoán được bước tiếp theo của người chủ tự phụ của bạn.

“Cô ắt hẳn không phải là một diễn viên giỏi nếu cô ở Seattle làm vú em cho tôi.”

Trí óc nhanh nhẹn của cô đã không đoán được câu nói đó của anh ta. Cô tự nói với chính mình mười lý do cho việc tại sao cô không đẩy anh ta ra khỏi xe. Thay vào đó cô chỉ nói: “Tôi là một diễn viên rất giỏi, tôi chỉ chưa có được một vai diễn mang tính đột phá. Phần lớn các vai diễn của tôi đều nằm trong các cảnh ngắn hoặc nằm trên sàn nhà của phòng cắt phim.” Cô liếc nhìn màn hình GPS và bật đèn xi nhan.

“Cô đã đóng những vai nào?”

“Rất nhiều vai khác nhau.” Chelsea đã quen với câu hỏi đó. Cô hầu như học thuộc lòng nó. “Anh đã bao giờ xem Juno chưa?”

“Cô đóng trong Juno à?”

“Ừ. Khi đó tôi làm trợ lý cho một ngôi sao hạng B ở Canada, người đang đóng một bộ phim cho lãng Lifetime, thì nhận được cuộc gọi rằng công ty sản xuất phim cần một số diễn viên phụ, vì thế tôi đến đó.” Cô chạy xe vào lối ra I-5 South. “Tôi có mặt trong cảnh mua sắm ở khu thương mại. Nếu như anh nhìn qua chiếc bụng lớn của Ellen Page, anh có thể thấy tôi đang nói chuyện điện thoại.”

“Chỉ thế thôi sao?”

“Đối với vai trong bộ phim Juno, thì đúng là vậy. Nhưng tôi đã đóng rất nhiều phim khác nhau.”

“Kể cả một vài phim nào. Ngoài cái những cái phần chỉ-cần-chớp-mắt-và-bạn-đã-bỏ-lỡ-nó.”

“Slasher camp, Killer Valentine, Prom Night2,He Know it’s you và Motel on LakeHell.”

Sự im lặng bao phủ cả chiếc xe, và sau đó anh ta bắt đầu cười lớn tiếng. Một tiếng ùng ục trầm trầm phát ra từ ngực anh ta. “Cô là nữ hoàng la hét. Không đùa chứ?”

Cô đã không biết rằng mình có thể được xem là nữ hoàng la hét. Không phải một người phụ nữ lẳng lơ chuyên la hét. Hoặc người bạn tốt của nữ hoàng la hét. Các vai cô đóng chưa bao giờ đủ lớn để được xem là một nữ hoàng. “Tôi cũng đã đóng nhiều vai khác. Như vai phụ trong The young and the Restlness và the bold and the beautiful. Và trong CSI: Miami, tôi đã đóng một trong các cô gái bị chết trong vụ giết người hàng loạt bị trôi giạt vào bờ biển. việc hóa trang thành nhân vật cực kỳ thú vị.” Cô nhìn qua vai trái và vượt qua xe giao hàng. “Hầu hết mọi người đều cho rằng CSI: Miami được quay ở Miami nhưng không phải thế. Nó thực sự được quay ở MahattanBeach và Long Beach,” cô nói tiếp. “Tôi đã đóng một loạt các phim mà chưa bao giờ được duyệt. Chưa kể đến hàng loạt các quảng cáo. Quảng cáo mới nhất mà tôi mới thực hiện là cho sản phẩm Hillshire Farms. Tôi đã mặc trang phục của cổ động viên và hét vang, “Thịt ơi tiến lên.” Đó là cách đây sáu tháng. Khi tôi ở…”

“Chúa ơi!” anh ta cắt ngang khi với tay đến các nút trên radio và bên trong chiếc Merc tràn ngập âm nhạc “Slither”. Tiếng Bass nặng làm rung sàn xe bên dưới chân cô, và Chelsea cắn một bên môi để tránh bật tiếng cười. Không nghi ngờ gì về tính cách thô lỗ của anh ta, nhưng Velvet Revolver là một trong những ban nhạc yêu thích của cô. Scott Weiland là một vị thần nhạc rock gầy trơ xương, nóng bỏng và cô thích lắng nghe Scott hát hơn ép buộc não mình thực hiện một nhiệm vụ hết sức gay go trong một nỗ lực vô ích phục vụ cho một gã chơi khúc côn cầu trên băng cục cằn.

Quá tệ Scott lại là một kẻ nghiện ma túy, cô nghĩ khi gõ những ngón tay lên vô lăng theo nhịp điệu của bài hát. Nếu cô một mình, cô sẽ đập phá và hát lớn theo, nhưng ông Bressler đã khá phiền lòng về cô rồi. Và khi Chelsea gần như nhớ lại hoàn hảo lời bài hát với các lời đối thoại trong một bộ phim – kiểu tài năng của một nhà bác học được ẩn giấu – cô không thể nào theo kịp nhịp điệu.

Cô liếc nhìn vể phía màn hình GPS, rời khỏi đường 165A và rẽ vào phố James như hệ thống định vị đáng tin cậy chỉ dẫn. Trong vòng một vài phút, Chelsea lái chiếc Merc về phía trước một trung tâm y tế lớn.

Mark tắt radio và chỉ cán của cây batoong về phía kính chắn gió. “Cứ tiếp tục đi. Lối vào bệnh viện nằm ở phía dưới kia.”

“Tôi sẽ tìm nơi đỗ xe, sau đó tôi sẽ đến tìm anh.”

“Tôi không cần cô tìm tôi,” anh nói khi chiếc xe ngừng lại cạnh lề đường. “Tôi sẽ bảo y tá nào đó gọi cho cô khi tôi sẵn sàng ra về.”

“Anh có số của tôi không?”

“Không.” Anh tháo dây an toàn và mở cửa xe với bàn tay không bị thương. “Viết nó lên cái gì đó.”

Chelsea với tay ra ghế sau và cầm lấy ví. Cô lấy ra một tấm danh thiếp cũ và một cây viết. Cô viết số điện thoại di dộng mới của mình vào mặt sau, sau đó nhìn sang phía Mark. “Số điện thoại mới của tôi nằm ở mặt sau.” Cô nói khi đưa nó cho anh ta.

Đầu những ngón tay anh chạm vào cô khi anh cầm lấy tấm danh thiếp và liếc qua nó. Anh ta đưa hai chân mình ra khỏi xe và nắm lấy cây batoong. “Đừng làm hỏng chiếc xe,” anh nói khi nắm lấy phía trên khung cửa xe và đứng dậy. anh nhét tấm danh thiếp vào túi quần sau rồi đóng cửa xe lại.

Một chiếc taxi đằng sau chiếc Merc bấm còi inh ỏi, và Chelsea nới lỏng chân mình ra khỏi phanh, lái thẳng về phía đường cái. Ở gương chiếu hậu, cô bắt gặp cái nhìn thoáng qua của Mark Bressler trước khi anh ta đi vào bên trong. Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu các tia sáng lấp lánh lên chiếc kính mát và làm mái tóc đen mượt mà của anh ta sáng rực lên. Anh ta ngừng lại để nhìn cô – chỉ để chắc chắn rằng cô không “làm hỏng chiếc xe” – trước khi đi sâu vào bóng râm của tòa nhà.

Cô hướng sự chú ý về con đường trước mặt và tính toán cô có được hơn một giờ để giết thời gian. Cô đang ở khu thương mại Seattle. Cô phải đến một nơi nào đó để giải tỏa đầu óc mình trong một giờ rảnh rỗi. Cô cần tìm nơi hạnh phúc của mình.

Cô chạm vào màn hình GPS và bật chế độ ra lệnh bằng giọng nói “Nơi đến, Mark?” tiếng ở màn hình vang lên. Rõ ràng nó không biết được rằng mình phải gọi anh ta là ông Bressler.

“Neiman Marcus,” cô nói “Tôi cần đến cửa hàng Neiman Marcus.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.