Không Gian Nơi Tay

Chương 14: Thần côn bán phù



Thời điểm Lâm Băng trở về phòng ngủ đã là hơn ba giờ sáng, cô không nghĩ muốn đặt đồng hồ báo thức, nhưng thời điểm đi ngủ cô đột nhiên nhớ tới mình có hẹn cùng người của cửa hàng hôm nay giao đồ, tất cả đều đưa đến phòng trọ nhỏ kia của cô, một ít đồ dùng leo núi cùng với các loại giày thể thao.

Khoảng chừng là chín giờ, còn phải dậy chạy bộ và ăn sáng nữa, vẫn là nên đặt đồng hồ báo thức lúc bảy giờ rưỡi đi, ai~, thật khổ mà.

Nằm trên gối đầu, Lâm Băng nặng nề ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau đồng hồ báo thức kêu hơn mười phút, Lâm Băng mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, tắt đồng hồ báo thức, thời điểm đứng lên vệ sinh cá nhân mắt cô vẫn nửa nhắm nửa mở, thiếu chút nữa là bàn chải đánh răng nhét vào trong mũi rồi, dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, lúc này cô mới tỉnh táo được chút.

Thời điểm cô xuống lầu liền nghe thím Chu nói, gia gia phụ thân thúc thúc còn có các anh em họ thế nhưng đều đã đi ra bên ngoài, sáu giờ liền đi, bọn họ thức dậy cũng thật sớm, chỉ cần nghĩ sơ qua liền biết có chuyện gì. Vì Lâm Băng là con gái, cho nên những chuyện như vậy đều sẽ không kêu cô, mẹ cùng với mấy bác hẳn là đều ở nhà, các cô cũng giống nhau.

Lâm Băng cũng đã quen với việc này rồi.

Chạy bộ, ăn bữa sáng, cô còn cố ý kêu thím Chu bảo phòng bếp làm thật nhiều đồ ăn, cô trực tiếp cầm lấy mấy túi lớn xách ra bên ngoài, cô đều đã suy nghĩ kỹ rồi, mỗi ngày mang theo một ít, sau khi đi ra ngoài liền lén cất vào trong không gian, tích tiểu thành đại, cũng có thể ở bên ngoài mua thêm một ít, nói chung là càng nhiều càng tốt.

Lâm Băng thật sự là vắt hết óc cũng không muốn buông tha một chút lương thực nào.

“Tiểu thư a, ngài mang nhiều đồ ăn như vậy đi ra ngoài, bạn bè của ngài sẽ ăn hết sao?” Thím Chu lo lắng nhìn Lâm Băng hai tay cầm theo bốn túi lớn ra ngoài, đây là loại túi lớn nhất của siêu thị, rất rắn chắc. Nhìn một cái, bàn tay non mềm đều bị làm cho đỏ lên, ai u, chỗ này phải một đám người cùng nhau ăn mới hết a.

“Thím yên tâm đi, sẽ ăn được hết mà!” Lâm Băng đặc biệt kiên định nói, cô khẳng định mình có thể ăn được hết chỗ này, nhất định vậy.

“Hiện tại trời nóng, mấy thứ này để tới giữa trưa đều sẽ bị hư hết, nếu bỏ trong tủ lạnh, đến lúc đó hương vị cũng không còn ngon nữa.” Lâm Băng vừa mới bước qua cửa, đã thấy thím Chu lo lắng đuổi tới dặn dò một câu.

“Cháu sẽ chú ý.” Lâm Băng cho thím Chu một khuôn mặt tười cười, sau đó mang theo bốn cái túi lớn đi đến gara.

Rời khỏi khu nhà chính của Lâm gia rất xa, Lâm Băng liền thu hết mấy cái túi to vào trong không gian, một đườngthuận lợi đi tới phòng trọ nhỏ của chính mình.

Tám giờ bốn mươi, cô mới đến nơi, người giao hàng kia còn chưa có đến, cô cầm quyển sổ tối hôm qua chuẩn bị ra xem, bắt đầu lần xem việc của ngày hôm nay, vừa cẩn thận nhìn một lần, thuận tiện, mở máy tính ra, để ngừa vạn nhất, cô lại ở trên mạng tìm xem có gì cần thiết không để mua luôn một lần, đến lúc đó bảo người ta giao hàng tận nơi, không biết thời gian tới có thể kiếm thêm một ít không. Cô chuẩn bị không đủ gạo, chỉ có mấy chục túi, phải đi chợ nông nghiệp một chuyến, nơi đó tích trữ hàng hóa tương đối nhiều.

Lâm Băng trong lòng có chút phiền não, gạo muối linh tinh gì đó nếu một lần mua quá nhiều thì rất dễ bị người khác chú ý. Nếu là gạo thì không bằng đi nông trường thu mua, hiện tại vừa mới qua vụ gặt không lâu, trong nhà mấy hộ nông dân đúng lúc có dư lương thực, lại mua thêm một ít ngũ cốc nữa. Đúng rồi, Lâm Băng cúi đầu ở trên quyển sổ ghi lại, máy xay bột, còn có máy xay lúa nữa.

Đang lúc cô ghi nhập thần, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ cửa.

Lâm Băng nhét quyển sổ vào trong ngăn tủ, đi ra ngoài mở cửa, đồ vật linh tinh rất nhiều, phòng trọ, phòng khách cơ hồ tràn ngập đồ, sau khi Lâm Băng ký nhận, nhân viên giao hàng rất nhanh liền rời đi, Lâm Băng đang muốn đóng cửa lại, thì thấy hàng xóm đối diện mình vừa vặn cũng đang mở cửa ra, liền nhìn thấy bên trong nhà tràn đầy hàng hóa cùng lâm sản, làm cho cô có chút kinh ngạc.

Hàng xóm đối diện nhà cô là một nam nhân lịch sự khoảng ba mươi tuổi, đeo mắt kính, là bác sĩ cho một bệnh viện gần trường học, họ Từ, tất cả mọi người đều gọi hắn là bác sĩ Từ, Lâm Băng ở chỗ này vài năm, tự nhiên là nhận ra hắn, một tuần cô ra vào phòng trọ đều có thể đụng tới hắn vài lần.

“Bác sĩ Từ.” Lâm Băng mỉm cười chào hỏi, nhưng trong lòng thì lại hối hận, thật là sơ xuất mà, cô cho rằng hàng xóm đối diện hôm nay sẽ đi làm ở bệnh viện nhưng cũng không có nghĩ tới hắn thế nhưng lại ở nhà.“Anh hôm nay không có đi làm ở bệnh viện sao?”

Bác sĩ Từ cũng nhìn thoáng qua phòng khách phía sau Lâm Băng đang chất đầy đồ, rất nhanh liền đem ánh mắt thu trở về, nghe được câu hỏi của Lâm Băng, bác sĩ Từ cười đáp:“Ta xin phép nghỉ mấy hôm, ngày hôm qua nửa đêm đầu bắt đầu đau, có thể là phát sốt, nên hôm nay muốn nghỉ ngơi một chút.”

“Anh bị bệnh, vậy phải nghỉ ngơi nhiều một chút.” Lâm Băng thuận miệng nói, tình cảm hàng xóm của hai người cũng không quá sâu, nếu cô quá quan tâm bệnh tình của hắn như vậy mới kỳ quái .

Hai người tùy ý nói hai câu liền kết thúc cuộc trò chuyện, bác sĩ Từ mở cửa đi đổ rác, Lâm Băng cũng đóng cửa lại.

Lâm Băng nhìn thấy phòng khách đầy đồ, cuối cùng vẫn là không có thu vào trong không gian, chẳng qua là mang đồ đặt ở giữa phòng khách thu vào không gian, cũng không thể thu hết vào được, bỗng chốc cái gì cũng không có như vậy rất kỳ lạ, sẽ làm người khác nghi ngờ, tốt nhất vẫn là để qua vài ngày nữa lại tới thu vào không gian cũng như nhau thôi.

Lâm Băng sợ lúc ra cửa lại gặp phải bác sĩ Từ, cô kéo cái ghế dựa ra đặt ở cửa, sau đó dựng thẳng tai lên nghe thanh âm ở đối diện, mãi đến khi nghe được tiếng đóng cửa của bác sĩ Từ, Lâm Băng lúc này mới mở cửa đi ra ngoài.

Thời điểm Lâm Băng đang chờ thang máy thì đụng phải một nam nhân nói nhảm, tuổi còn rất trẻ, bộ dạng cũng không đến nỗi nào, bất quá là gầy giống như con khỉ vậy, mặt mày đều gầy đến biến đổi, nhìn rất khó coi, hắn ta mặc một cái áo sơ mi T-shirt màu vàng, cùng một cái quần đùi dài tới đầu gối màu đen, còn có hắn đi một đôi dép lê cũ kỹ màu xanh, khi nhìn thấy Lâm Băng trước mặt đôi mắt liền sáng ngời, câu đầu tiên mà hắn nói là:“Tiểu thư, ta nhìn thấy ấn đường của ngươi biến thành màu đen, ánh mắt không có hồn, chắc chắn mấy ngày gần đây mọi việc không được thuận lợi, gặp phải người không quen, không bằng để ta xem cho ngươi một quẻ như thế nào, giúp ngươi tiêu tan tai họa, gia đình bình an......”

“Ngươi không phải là kẻ lừa đảo chứ, trước kia ta như thế nào không có gặp qua ngươi ở lầu 8, còn muốn coi quẻ.” Lâm Băng nghiêng người liếc hắn một cái, bộ dạng lớn lên thật bỉ ổi đáng khinh, cho dù cô có tin tưởng mấy thứ đạo thuật, cũng sẽ không tin tưởng người như vậy.

Đang nói thì cửa thang máy mở ra, Lâm Băng trực tiếp đi vào trong, người kia cũng lập tức chui đi vào, đứng ở bên cạnh Lâm Băng, hắc hắc cười.

Chậc, khi cười còn bỉ ổi đáng khinh hơn nữa.

“Chúng ta nếu đã gặp nhau thì chính là hữu duyên, ta tên là Trương Thư, không biết quý danh của tiểu thư là gì?” Hắn vẫn còn tiếp tục lải nhải bên tai cô không chịu ngừng.

Lâm Băng quay đầu nhìn hắn nói:“Ông anh à, anh có thể bình thường một chút không?” Ở trong thang máy có camera giám sát, dùng ở hoàn cảnh này không tồi, với lại Lâm Băng cũng không lo lắng người này có thể làm chuyện xấu gì với mình.

“Thật ra cũng không thể nói như vậy, ngươi nhìn xem.” Trương Thư từ trong ngực lấy ra mấy trương giấy vàng, đưa tới trước mặt Lâm Băng nói:“Cái này cũng không mắc lắm,100 đồng một trương, là hoàng phù gia truyền của nhà ta, thế nào, ngươi xem thử đi, đây là dùng mực chu sa viết đấy, nhìn mấy kí tự này xem, còn có lực đạo viết phù nữa, nhìn màu sắc của nó mà xem, rất nhiều thứ a!” Giọng nói kia đặc biệt kích động lòng người, thật giống như đang bán hàng đa cấp vậy.

Trương Thư híp mắt, hai mắt sáng ngời có thần nhìn chằm chằm vào Lâm Băng.

Bên dưới mặt đất lầu một, Lâm Băng đi ra khỏi thang máy, ở dưới lầu một là gara, xe Lâm Băng đậu ở nơi này. Trương Thư cũng đi theo phía sau Lâm Băng ra ngoài, trong miệng còn không ngừng quảng cáo phù gia truyền của nhà mình.

“100 đồng ngươi chê đắt có phải không, cái kia 80, không 50...... Này này, ngươi đừng đi a, đây đều là giá thấp nhất, 20, 20 còn không được sao? Này này,10 đồng, thật sự là giá thấp nhất rồi, không thể thấp hơn được nữa! Ngươi không muốn mua có phải hay không, nếu ngươi không mua ta sẽ luôn luôn đi theo ngươi, ngươi vừa về nhà ta liền chắn trước cửa, mỗi ngày ta đều sẽ đi theo ngươi.”

Hắn liên tục đi theo Lâm Băng, thời điểm Lâm Băng mở cửa xe chuẩn bị đi vào hắn thậm chí còn lấy thân thể của chính mình chắn ở cửa xe của Băng, vừa vặn ngăn không cho cô đi, còn dùng khuôn mặt tươi cười đưa tấm hoàng phù tới trước mặt Lâm Băng, trong miệng còn nhắc tới:“Ngươi nói xem, cuộc sống của ta cũng không dễ dàng gì, tổ tiên ta chính là làm cái nghề này, tay nghề gia truyền nên không có cách nào quăng bỏ được, hiện tại cũng không có mấy người sẽ tin lời ta nói, ngươi nói xem ta lợi hại như vậy, không phải đều chỉ là ngoài miệng thôi sao, tay nghề không đến nỗi nào, chỉ là không có người tin, ngươi không tin ta cũng phải, ta lại cùng ngươi nói......”

Lâm Băng đang suy nghĩ xem mình nên gọi cho bảo vệ ở đây hay là gọi cho cảnh sát tới.

Người kia giống như biết được ý nghĩ của Lâm Băng lại nói thêm một câu.

“Không phải ta khoe khoang, nhưng ta đã bói cho ngươi một quẻ rồi, quẻ này nói một tháng sau giữa tháng 8, ngươi nhất định gặp phải chuyện không may, đây là việc lớn! Anh trai của ta nói, không phải, là ta......”

Anh trai? Người này còn tính toán muốn mang anh trai hắn ra sao, xem ra anh trai nhà hắn vẫn còn có chút bản lĩnh, thôi, coi như là mình cùng hắn ta làm việc thiện đi. Lâm Băng từ trong túi lấy ra mấy tờ tiền đưa cho hắn nói:“Phù trên tay người đều đưa cho ta đi, ta mua, bằng này tiền có đủ không?”

Trương Thư vừa nghe thấy Lâm Băng muốn mua, ánh mắt liền lóe sáng, ngay lập tức lấy từ trong ngực ra mấy tấm hoàng phù đưa cho Lâm Băng, “Trong nhà ta vẫn còn, nếu không thì buổi tối ngươi trở về ta liền đưa qua cho ngươi?”

Một tay giao tiền một tay giao phù, tốc độ Trương Thư lấy tiền từ trong tay Lâm Băng đặc biệt nhanh chóng, một bên đếm tiền một bên cười hắc hắc. Sau khi lấy được tiền, Trương Thư lập tức nhường chỗ cho Lâm Băng mở cửa xe, đếm tiền xong, còn đặc biệt bắt chước giống thân sĩ đưa tay ra làm một cái ‘Mời lên xe’, ánh mắt hắn nhìn Lâm Băng giống như là nhìn kim nguyên bảo.

“Không cần.” Lâm Băng ném mấy tấm hoàng phù vào chỗ ngồi sau xe, sau đó lên xe rồi đóng cửa, nhìn thấy Trương Thư ở bên cạnh xe lại muốn kiếm thêm tiền, liền nhẹ nhàng ném ra một câu:“Tổ tiên của ngươi đều là thần côn, ngươi có được đi học không? Hay là thất học?”

“Ngươi đừng có nói bậy.” Trương Thư vừa nghe thấy lời nói của Lâm Băng liền dừng ngay động tác trong tay, trừng mắt nhìn Lâm Băng. “Ta là sinh viên vừa mới tốt nghiệp, bằng tốt nghiệp cùng giấy chứng nhận học vị của ta vẫn còn đặt ở trong nhà, còn nóng hổi đây này, cho dù ngươi là khách hàng của ta cũng không thể làm tổn hại thanh danh của ta như vậy a, ta là một thần côn có tri thức có văn hóa đó, phi phi phi...... Thần côn cái gì, là đại sư mới đúng!”

Thời điểm hắn nói ra lời này, Lâm Băng đã sớm lái xe chạy đi xa rồi.

Đến lúc không còn nhìn thấy bóng xe của Lâm Băng, lúc này vẻ mặt của Trương Thư cười nham hiểm miệng khẽ ngâm nga một ca khúc bước lên lầu.

Hắc, hắn thế nhưng lại đụng trúng một kẻ ngu ngốc a, lá bùa kia được hắn bán, thế nhưng là do hắn tự tay viết, hắc hắc, giấy là hắn dùng giấy để làm tiền vàng cho người chết tới vẽ phù, trực tiếp tìm nhà máy tư nhân mua, sẽ không để lại dấu vết gì, một lần họa liền có thể họa được một đống, hắn hay dùng bút lông để họa phù, mực viết cũng là loại rẻ nhất, loát loát loát, hắn chỉ cần tiện tay tùy ý vung bút, hắc hắc, vậy là họa xong hoàng phù rồi!

*

Trên đường.

Lâm Băng trực tiếp ném hoàng phù vào trong không gian, cũng không thèm để ý, mấy cái văn tự ở bên trên viết không sai biệt lắm, bất quá chất lượng của giấy thật đúng là......, dù sao trước cứ giữ lại đã, đến lúc đó rồi tính sau.

Vừa đi tới chợ nông sản, Lâm Băng liền nhận được một cuộc điện thoại gọi đến.

“Này, ta là Lâm Băng, không biết ngươi là?”

“Xin chào, ta họ Lưu, ngươi chắc là Lâm Băng trong lời nói rồi, ta là huấn luyện viên mà Lâm gia mời tới dạy ngươi, khi nào thì ngươi rảnh, chúng ta gặp mặt nói chuyện.”

“Được, bốn giờ chiều nay được không, ngay tại nhà cũ của Lâm gia.”

“Nhà cũ của Lâm gia chỉ sợ không được rồi, Lâm lão gia đã nói qua, gần đây cấm người ngoài ra vào nhất Lâm gia, nếu không thì ngươi tới võ quán của ta đi, bây giờ ta gửi địa chỉ qua cho ngươi.”

“Được.”

Cúp điện thoại, trong lòng Lâm Băng lại nghĩ đến, xem ra gia gia cũng đã bắt đầu hành động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.