Không Gian Nơi Tay

Chương 16: Thì ra là hắn a



[ Một số gợi ý về mạt thế: Dấu hiệu đầu tiên là sương mù, thứ hai là mưa sao băng. Sau khi sương trắng xuất hiện thì tang thi tiến hóa khá nhiều, còn sau khi mưa sao băng xuất hiện thì dị năng giả mới tiến hóa.]



*

Thế nhưng lại có người theo dõi cô.

Nhìn xem đồng hồ còn chưa tới mười giờ, ánh mắt Lâm Băng từ kính chiếu hậu nhìn ra phía sau, nhưng lại không có phát hiện điều gì khả nghi, chỗ này xe ngựa có không ít, nhưng xe ô tô lại không có lấy vài cái, tất cả đều dừng lại ở ven đường, nhìn không ra cái gì. Nhưng mà cô đặc biệt khẳng định mình đang bị người khác theo dõi, cảm giác như bị người khác nhìn chằm chằm, nếu là tinh thần lực thì càng không giống.

Lâm Băng khởi động xe, đi về phía đường phố náo nhiệt.

Hôm nay "mua sắm" phải ngừng lại rồi, bốn giờ chiều cô có hẹn, hiện tại có thể nói là rất rảnh rỗi, một khi đã như vậy, thì cô sẽ nhìn xem là ai đang theo dõi mình,...... Không biết sẽ là người phương nào a.

Lâm Băng dừng xe ở một trung tâm rửa xe ô tô xa hoa, cửa hàng này cô rất quen thuộc, thậm chí cô còn là khách hàng vip ở nơi này. Sau khi đưa chìa khóa xe giao cho nhân viên phục vụ của trung tâm rửa xe, dặn dò bọn họ tẩy rửa sạch sẽ cho chiếc xe, khi nào xong thì gọi cho cô, cô sẽ tới lấy xe. Sau khi nói xong, Lâm Băng đi đến chỗ nghỉ ngơi của trung tâm rửa xe ô tô.

Lâm Băng cùng chủ cửa hàng này có quen biết, quan hệ không tệ lắm, thế nên cô trực tiếp đi tìm ông chủ ở đây, cùng hắn trò chuyện vài câu, cuối cùng đến khi ông ta đồng ý từ giờ trở đi cho đến lúc cô quay lại sẽ trông chừng xe cho cô, thời kì ô tô mĩ dung trung tâm các nhiếp tướng đầu vị trí lục tượng mượn nàng vừa thấy.

Sau khi liên tục cảm ơn ông chủ, Lâm Băng từ cửa sau lặng lẽ rời đi, nếu không phải là khách quen, thì sẽ không biết nơi này có hai cái cửa sau.

Lúc đi cô mượn một bộ đồng phục của nhân viên ở đây để thay, còn mượn thêm một cái mũ, chất liệu vải jeans, cô đè thấp cái mũ xuống cho đến khi che khuất hoàn toàn nửa gương mặt.

Bộ quần áo cô mặc lúc trước thì được gói bỏ vào trong túi xách trên tay, từ cửa sau đi ra bên ngoài, ở gần đó tìm được cửa hàng làm tóc, gội đầu, sau đó cắt một mái tóc ngắn, chủ quán giúp cô cắt tóc liên tục tiếc nuối mái tóc thẳng dài đen nhánh của cô, ông ta cứ lải nhải không ngừng, còn luôn dùng ánh mắt thương tiếc nhìn về phía Lâm Băng, ánh mắt như muốn nói 'Ngươi như thế nào lại có thể nhẫn tâm cắt bỏ mái tóc dài đã nuôi mấy năm trời này a, ngươi không cảm thấy đau lòng cho mái tóc này sao?'

Lâm Băng một kéo cắt bỏ mái tóc dài, nhìn thấy vị chủ quán này thích mái tóc của cô như vậy cô liền tặng luôn cho ông chủ, Lâm Băng trực tiếp đem phát đầu đưa cho vị này sư phụ. Mạt thế Lý Trường phát là bi kịch được không thân, nếu thời điểm chạy trốn bị mái tóc dài này kéo chân, đến lúc đó mạng nhỏ của cô cũng khó mà giữ được.

Tận thế đến gội đầu đối với cô mà nói cũng không phải một cái phiền toái, nhưng mà rất khó có được thời gian a, nhất là mùa đông, lạnh chết người. Sau khi mạt thế đến thì nhiệt độ không khí vào mùa hè và mùa đông tăng giảm gấp hai lần bình thường, nói chung còn có thành phố vào mùa đông nhiệt độ đều xuống đến hơn âm mười độ C.

Đúng rồi, thành phố H vào mùa đông nhiệt độ rất ít khi hạ xuống âm độ C, nhiều nhất cũng chỉ có vài ngày nhiệt độ dưới 5 độ C, thế nên quần áo giữ ấm ở nơi này cũng không quá phổ biến, mùa đông ở mạt thế là một vấn đề lớn, cô nhớ được mình có mua ở siêu thị cùng trung tâm thương mại rất nhiều chăn, thảm, mũ bao tay linh tinh tất cả đều có, phản có một chút bảo ái vật nhỏ, nhưng là lông còn chưa có mua đâu.

Hiện tại là tháng 7, tháng 8 mạt thế bùng nổ, thời điểm tháng 11 cũng đã rất lạnh rồi, lông vũ các loại cô cũng đã ghi ở trên quyển sổ, nhưng chưa kịp mua, bất quá nghĩ lại, phương bắc là nơi lạnh nhất, mấy thứ như lông vũ ở bên đó chắc chắn đảm bảo chất lượng hơn bên này nhiều, nhưng làm thế nào để mua được cũng là một vấn đề a.

Cắt bỏ hết tóc, đi tìm cửa hàng làm đẹp mua mấy bộ tóc giả, đủ mọi màu sắc, dài ngắn không giống nhau, toàn cho nàng trang thượng , mang đi.

Tóc giả đã chuẩn bị tốt, còn có quần áo.

Cửa hàng này cách trung tâm rửa xe cũng gần, nên tạm thời để tóc giả ở trong này, Lâm Băng thay bộ quần áo đang mặc trên người, ở trên đường lớn bắt một chiếc taxi, trực tiếp đi trung tâm thương mại gần đó, mặc kệ giá cả, mua một ít quần áo mà ngày thường cô sẽ không mua, quần áo xấu đẹp, màu sắc u tối, quần áo của đàn ông cũng mua một ít,...... Còn thiếu mỗi chứng minh thư giả nữa.

Bây giờ phải kiểm tra xem là ai đang theo dõi cô.

Bất tri bất giác, trong tay cô liền có hơn hai túi đồ lớn nhỏ, Lâm Băng cảm thấy đã đủ, liền mang theo mấy túi đồ rời khỏi trung tâm thương mại, nhìn nhìn camera ở trung tâm thương mại, cô bình tĩnh rời khỏi đó.

Nếu cô đã có thể thông qua camera để tìm người, người khác cũng có thể làm như vậy với cô.

May mắn là, mặc kệ là ven đường, hay là bên trong khu thương mại, trừ phi người ta phạm tội, chứ không bình thường sẽ không dễ dàng để cho người ngoài quan sát camera.

Mua này nọ xong, Lâm Băng liền bắt xe trở lại cửa hàng làm đẹp lúc trước, cầm mấy túi tóc giả lớn cùng với mấy gói đồ vừa mua cùng nhau trở lại trung tâm rửa xe ô tô.

Tính toán một chút thời gian, cũng đã mất hơn hai giờ.

Hơn mười hai giờ.

Lúc cô trở lại trung tâm rửa xe, ông chủ vẫn còn ở trong tiệm, buổi sáng đặc biệt nhiều việc, hiện tại cũng đều đang làm việc, vẫn chưa kịp ăn cơm. Xe của Lâm Băng đã được rửa sạch sẽ, cô cầm mấy túi đồ trong tay để ở ghế sau xe.

Sau đó đi theo ông chủ tới phòng quan sát.

Sau khi cô yên lặng rời khỏi đây, qua hơn nửa giờ, có một người ngũ quan đoan chính, khí chất đáng khinh lấm la lấm lét tiểu thanh niên tham đầu tham não xuất hiện , còn cố ý tiến vào phòng nghỉ ngơi dạo một vòng, cũng không có bỏ qua bất kì một phòng nào, cuối cùng, nhân vật bị tình nghi cũng xuất đầu lộ diện.

Thì ra là hắn, cái tiểu thần côn lúc sáng?

Lâm Băng cau mày, trầm tư một lát, cô vẫn là có chút không hiểu. Họ không có xảy ra mâu thuẫn, cũng không có tranh cãi lợi ích, bất quá cũng chỉ gặp qua nhau một lần mà thôi, người nọ thế nào lại theo dõi cô?

Lâm Băng đang mải suy nghĩ, lại nhìn thấy ông chủ đã hết bận, bây giờ cũng là giữa trưa, vì thế cô liền mời ông chủ đi nhà hàng gần đây dùng cơm, còn cố ý cảm ơn. Cuối cùng, thời điểm Lâm Băng gọi mnó đặc biệt nhiều, còn nói cái nào cần mang lên bàn luôn, cái nào cần đóng gói mang về.

Ăn cơm xong, tiễn chân ông chủ, Lâm Băng trở về nhà chính một chuyến.

Đồ ăn được đóng gói lúc trước được cô để ở đằng sau xe, đương nhiên, ở trên đường về nhà, ở chỗ không có người đi đường, không có camera theo dõi, cô cố ý đem toàn bộ đồ ăn thu vào không gian, làm sạch sẽ nhanh gọn đến nỗi giọt nước cũng không lọt.

Lúc về nhà cô mới biết được hành động lớn của gia gia, thật sự là làm cho cô sợ ngây người, không nghĩ tới bọn họ sẽ làm rầm rộ như vậy. Nghĩ đến cảnh tượng vật tư tràn đầy tự động đưa đến cửa, ánh mắt Lâm Băng nhìn đến đều thèm chảy nước miếng ra.

Dòng chính cùng chi thứ Lâm gia toàn bộ xuất động, rất nhiều chú bác còn có bọn anh em họ, đều đang ở bên ngoài, sự việc cụ thể ra sao thì Lâm Băng cũng không rõ ràng, nhưng mà loại sự tình này, khả năng mọi người ai cũng rõ như lòng bàn tay tay.

Sau khi về nhà, đều đã hơn một giờ, Lâm Băng cầm lấy mấy túi đồ trong tay ném vào trong phòng chính mình, lại đi tới lầu hai tìm mẹ Lâm, cô đang có việc cần tìm mẫu thân.

*

Trương Thư gấp đến độ chân đều muốn giơ lên, hắn rất buồn bực a, thời điểm hắn về nhà mới phát hiện, hai tấm hoàng phù gia truyền của chính mình, tấm hoàng phù chân chính có công lớn được tổ truyền thế nhưng không thấy!

Hắn đã đem trong phòng đều lật tung hết rồi, nhưng không có tìm thấy, nếu buổi tối đại ca trở về mà biết, còn không phải sẽ giết hắn!

Ai ô ô, thời điểm lúc đó phát hiện chuyện này, trái tim nhỏ của hắn bị dọa cho thiếu chút nữa sẽ ngừng đập!

Hắn suy nghĩ nửa ngày, đã không tìm thấy ở trong nhà mình, cái kia khẳng định là đã xen lẫn trong đám phù giả mà hôm nay hắn bán đi rồi, thời điểm đêm qua vẽ bùa hắn làm rất nhiều, lúc sau còn ngủ gật trên bàn, thời điểm nửa đêm tỉnh lại phát hiện có tấm phù bị dính nước miếng, thế là hắn liền đem mấy thứ trên bàn dọn dẹp lại một chút, bởi vì kỹ thuật của hắn không tinh, đều là chiếu theo trong sách mà họa, không giống đại ca hắn, không cần xem, cũng có thể lưu loắt liền mạch vẽ ra được phù chú.

Khẳng định là thời điểm buổi sáng bán cho vị tiểu thư kia đã bị lẫn vào rồi!

Hắn muốn lấy trở về!

Vạn nhất nếu không lấy trở về, như vậy chỉ có thiệt thòi cho hắn a, không nói đến cái này, hắn còn bị đại ca đánh chết nữa!

Hắn đưa đi chính là phù ẩn thân cùng phù định thân a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.