Không Lối Thoát (Vị Sinh)

Chương 23: Toàn Quy và Châm Ngư



Tần Thẩm vốn định để Lục Chân Nghi lái xe, mình ở ghế sau yểm trợ.

Nhưng nhìn cánh tay đầm đìa máu của Lục Chân Nghi anh biết cô không chịu được.

Thẩm Hoành Hoan không biết lái xe, Tần Thẩm đành phải gắn hỏi: “Anh Hứa, anh biết lái xe không?”

Hứa Quang Nguyệt sửng sốt: “A? Biết… Biết…” Sau đó lảo đảo bò lên ghế điều khiển.

Tần Thẩm ngồi ở ghế sau, mở cửa kính, Lục Chân Nghi ngồi bên cạnh anh, cũng quay đầu ra sau xem. Elsa nhảy lên đùi cô, nhìn đằng sau sủa ầm ĩ.

Hứa Quang Nguyệt ban đầu chưa quen xe Tần Thẩm, làm tắt máy xe.

Càng khẩn trương càng lái xiêu xiêu vẹo vẹo, may là không có xe khác.

“Đừng sợ! Cứ cô như phía sau không có gì cả!” Tần Thẩm quát.

Mùa đông lạnh lẽo, trán Hứa Quang Nguyệt lại chảy mồ hôi đầm đìa, lớn tiếng nói: “Được!”

Lục Chân Nghi khiếp sợ nhìn phía sau một con rùa màu đỏ sậm từ trong nước chậm chạp leo ra, từng bước đuổi tới, cảm giác như mình đang ở trong một bộ phim thần thoại.

Con rùa khổng lồ cao bằng hai tầng nhà, chắc chắn phải hơn hai mươi mét. Hình dáng đầu rất kỳ quái, miệng nhọn nhọn như mỏ chim, nhưng trong miệng là răng nanh chứ không phải không có răng như loài chim. Hai mươi mét là chưa bao gồm cái đuôi của nó, sau lưng nó còn một cái đuôi rắn phải dài tới bảy tám mét.

Tiếng như chặt gỗ, chính là tiếng kêu của nó.

Tuy rằng động tác của loài rùa chậm chạp, nhưng bởi vì hình thể quá lớn nên một bước của nó đi được hai ba mét, tốc độ cũng không tính chậm.

Nếu để nó đuổi kịp, một chân có thể đạp nát xe.

Lục Chân Nghi căng thẳng, Tần Thẩm nhẹ nhàng nắm tay cô, nói: “Đừng sợ.”

Lục Chân Nghi nghĩ, dù sao vừa rồi Tần Thẩm đã cất cá vào trong không gian ngay trước mắt mọi người, đã lộ rồi thì không cần giấu diếm nữa. Cô liền khẽ hỏi anh: “Anh cái kia… Còn có thể sử dụng không?”

Tần Thẩm biết cô hỏi là … đã giết Tòng Tòng lúc rạng sáng và ngăn cản con rùa khổng lồ vừa rồi, cũng khẽ trả lời: “Còn có thể sử dụng khoảng hai đến ba lần.”

Con rùa khổng lồ vừa rồi bị Tần Thẩm cắt mất một miếng thịt, bên phải miệng chảy máu, điều ấy dường như kích thích nó khiến nó đuổi theo không bỏ.

Cũng may Hứa Quang Nguyệt càng chạy càng nhanh, đường phía trước cũng bằng phẳng, không có đá vụn xóc nảy, chiếc xe cứ thế lao ra ngoài.

Con rùa đuổi theo một lát rồi thôi, quay đầu chậm chạp bò về trong hồ.

Bốn người trên xe đều thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Hoành Hoan luôn yên lặng chữa thương cho chân mình, bây giờ đã thấy hiệu quả, không còn chảy máu nữa. Anh ta quay đầu nói với Tần Thẩm: “Dâu, dị năng của cậu là gì?”

Tần Thẩm im lặng một lát mới nói: “Sáng sớm hôm nay trong phòng vệ sinh bị ép tới đường cùng liền bạo phát, hình như là… Không gian.”

“Không gian?” Thẩm Hoành Hoan ngạc nhiên: “Không gian có thể chứa đồ, trồng cây ấy hả?”

Tần Thẩm đen mặt: “Chỉ có thể chứa đồ, không thể trồng cây…”

“Ồ…” Thẩm Hoành Hoan có hơi thất vọng.

Anh ta yên lặng kiểm kê số tiểu thuyết tận thế từng đọc, dị năng không gian dường như chỉ có thể làm kho hàng di động, thuộc về nhóm ‘nhân vật quần chúng’… Không có nhân vật chính nào dựa vào làm kho hàng di động xưng vương xưng bá cả…

“Vậy buổi sáng… Với vừa rồi là tấn công kiểu gì?”

Tần Thẩm nghĩ nghĩ, nói: “Là cắt không gian.”

Thẩm Hoành Hoan lại hưng phấn: “Cắt không gian? Nghe rất lợi hại, đúng, chính là lưỡi dao không gian đúng không?” Có quyển sách nào đó từng nhắc tới.

Tấn công lặng lẽ, khó lành, rất lợi hại.

Hứa Quang Nguyệt luôn tập trung lái xe, lúc này cũng không nhịn được, giảm tốc độ: “Mọi người đang nói gì vậy?”

Ba người nhìn nhau.

Vết thương của Lục Chân Nghi đang đau nên cô không muốn giải thích, hơn nữa cô cho rằng nếu Tần Thẩm và Thẩm Hoành Hoan bị lộ là có dị năng liệu có thể khi nào bị bắt đi thí nghiệm không?

Chẳng lẽ phải diệt khẩu Hứa Quang Nguyệt?

Cuối cùng vẫn là Tần Thẩm giải thích: “Dị năng, một vài người bị bệnh giống vợ anh sau khi khỏi sẽ có năng lực đặc biệt.”

Hứa Quang Nguyệt há hốc miệng.

“Hiện giờ số lượng còn chưa nhiều, lão Hứa, làm phiền anh đừng nói cho ai.” Lục Chân Nghi không nhịn được nói chen vào.

Tần Thẩm nói: “Những người như vậy cũng không ít, chờ anh trở lại quân doanh sẽ biết.”

Hứa Quang Nguyệt gật đầu: “Đi, tôi trở về xem thế nào, nếu không có ai khác có năng lực đặc biệt thì tôi sẽ không nói, nếu người khác cũng có, vậy tôi…”

Thẩm Hoành Hoan không nhịn cười được: “Vậy anh cũng đừng nói trước nhé.”

“Được!” Hứa Quang Nguyệt gật đầu lia lịa.

Lục Chân Nghi kinh ngạc Tần Thẩm lại dễ dàng nói ra chuyện đó như vậy, nhưng ấn tượng của anh trong cô là có thể giải quyết mọi chuyện, cho nên cô cũng không nói xen vào.

Tần Thẩm nói: “Lão Hứa, cần tôi lái hộ không?”

Hứa Quang Nguyệt không quay đầu, nói: “Không cần, Tiểu Tần, để tôi lái cho, cậu vừa xuống nước mệt mỏi như vậy, cứ nghỉ ngơi đi.”

Kỹ thuật lái xe của Lão Hứa không tốt lắm, có điều Tần Thẩm quả thật rất mệt, đành nói: “Được rồi, làm phiền anh.” Nói xong ôm Chân Nghi tới, tìm ra kéo cắt ống tay áo ướt đẫm máu của cô.

Lục Chân Nghi nhìn anh bôi thuốc, băng bó cho mình, ngón tay không quá linh hoạt, nhưng không làm đau cô.

Hứa Quang Nguyệt nhìn kính chiếu hậu, thấy vậy liền cảm thán: “Mọi người chuẩn bị đầy đủ thật đấy.”

Thẩm Hoành Hoan xoay người nói: “Hay để tôi thử xem?”

Tần Thẩm đồng ý.

Thẩm Hoành Hoan cầm tay Lục Chân Nghi, nhắm mắt tập trung.

Lục Chân Nghi cũng nhắm mắt lại.

Dần dần cô cảm thấy như có dòng nước mát rất nhỏ rất nhẹ truyền vào vết thương trên tay cô.

Đau đớn cũng giảm bớt, không còn giật giật liên hồi nữa.

Qua hơn mười phút, Thẩm Hoành Hoan dừng lại, sắc mặt trắng bệch: “Ai, thật sự không được .”

Tần Thẩm cởi băng vải, ngẩng đầu nói: “Không thấy khác gì, vú em như cậu thật không tận tâm với nghề.”

Lục Chân Nghi cười cười nói: “Ít nhất em cũng không thấy đau như trước nữa.”

Tối đến bọn họ quay lại khu nhà lần trước, ở nhà lão Hứa. Lưới phòng trộm nhà anh ta dường như thật sự rất rắn chắc, nhưng cũng không được nghiệm chứng, bởi vì tối nay không có cuộc tấn công nào.

Vào trong phòng, Tần Thẩm lấy từ trong không gian ra Châm Ngư bọn họ liều chết bắt được.

Con cá dài gần tám mươi cm, màu bạc trắng, miệng vừa nhọn vừa dài gần hai mươi cm.

Chim đầu rìu nhân lúc mọi người không chú ý, bay đến mổ trộm Châm Ngư một miếng… Kết quả bị Lục Chân Nghi túm cánh.

Elsa vội vàng sủa con chim đầu rìu, có lẽ là đang tỏ vẻ trách móc hành vi của nó…

Nhìn con cá lớn đột nhiên xuất hiện Hứa Quang Nguyệt kinh ngạc tới mức không thốt nên lời.

Thẩm Hoành Hoan mặc dù đã quen với dị năng nhưng cũng rất hưng phấn, đồng thời cũng khiếp sợ.

Tần Thẩm nói: “Tôi tạm giữ, khi về sẽ đưa cho lão Hứa một phần cứu người yêu anh.”

Ở Trung Quốc xưng hô dành cho nửa kia quá nhiều, gần như mỗi loại xưng hô đều dành cho một nhóm người khác nhau. Ví dụ như có người gọi “người yêu”, có người gọi “nàng dâu”, có người gọi “bà xã”, có người gọi “đằng ấy” có người gọi “nhà tôi”, cũng có người gọi “phu nhân”… Bên trong bao hàm thời đại, văn hóa, giáo dục thậm chí là khác biệt về địa lý, nếu quả thật muốn trình bày rõ ràng thì cũng đủ để viết luận văn.

Hứa Quang Nguyệt truyền thống, thể hiện ở việc anh ta gọi vợ là “Người yêu”.

Tần Thẩm tuyệt đối sẽ không gọi Lục Chân Nghi là người yêu. Nhưng anh rất tự giác, hoặc là nói bất giác tuân thủ thói quen của Hứa Quang Nguyệt, cũng nghe lời gọi là “người yêu của lão Hứa”.

Cho nên mới nói, văn hóa xã giao Trung Quốc thật sự rất kỳ diệu.

Không biết sau thảm họa, văn hóa này sẽ biến thành cái gì.

Sau khi Hứa Quang Nguyệt hưng phấn tỏ vẻ cảm kích xong, bọn họ ăn bữa tối đơn giản. Tần Thẩm nghĩ cách nấu nước, pha sữa cho Lục Chân Nghi.

Phòng ngủ cho vợ chồng bọn họ một gian, Thẩm Hoành Hoan và Hứa Quang Nguyệt một gian.

Tuy rằng hai người đàn ông ngủ chung có chút kỳ lạ, nhưng thời điểm này cũng đành chấp nhận.

Buổi tối Lục Chân Nghi ngủ trong lòng Tần Thẩm, Tần Thẩm ôm cô hôn mãi, có chút xúc động, không biết có phải do sau khi chiến đấu sau thận phân bố quá nhiều hoóc-môn hay không.

Nhưng cánh tay cô đang bị thương, Tần Thẩm sợ chạm vào vết thương nên cũng chỉ qua loa cho đỡ nghiện mà thôi.

Hai người nằm nói chuyện phiếm, Lục Chân Nghi hỏi đến dị năng của anh.

Anh khẽ nói: “Kỳ thật cảm giác giống như trải qua hai lần thăng cấp. Ban đầu anh chỉ có không gian 100 mét khối, hơn nữa ngoại trừ để chứa đồ thì không có tác dụng khác. Anh luyện tập bằng cách cho đồ vào rồi lấy ra, sau hai năm, đột nhiên một ngày không gian liền biến thành 1000 mét khối, sau đó còn có thể sử dụng lưỡi dao không gian như Hoan Tử đã nói. Cảm giác giống như một lưỡi dao vô hình, có thể cắt với chiều dài tầm 10 cm, chiều sâu cũng khoảng đó, cũng chính là một mặt cắt 10 nhân 10 cm. Tinh thần sung mãn có thể sử dụng 3 lần, sau 3 lần phải nghỉ ngơi một thời gian rất dài. Sau khi thảm họa xảy ra, không gian lập tức biến thành một 10000 mét khối, hơn nữa có thể cắt không gian một nhân một mét…”

Lục Chân Nghi vui mừng: “Cũng đủ để đối phó với quái vật lớn rồi… Hôm nay con rùa khổng lồ kia…” Cô chỉ chỉ Sơn Hải Kinh bên gối, “Hẳn là Toàn Quy.”

“Bề ngoài như rùa lại có đầu chim đuôi hủy (hủy: một loại rắn độc), tên Toàn Quy, tiếng kêu như bổ củi, mang theo Toàn Quy trên người, có thể ngăn cản ù tai, tăng cường thính lực, còn có thể trị vết chai chân.”

“Toàn Quy hóa lớn như vậy… Anh nói nó ở trong Nam Sơn Kinh, nếu căn cứ phân bố địa lý của Sơn Hải Kinh thì hệ thống núi Nam Sơn cũng nên ở gần Đông Nam Á mới phải? Sao lại xuất hiện ở Bắc Kinh?”

Tần Thẩm khẽ nói: “Mặc dù nói đa phần vẫn phân bố theo địa vực, nhưng mấy thứ này đều không phải đột nhiên xuất hiện mà là động vật biến dị thành. Cho nên thỉnh thoảng cũng vài con biến dị thành quái vật không thuộc khu vực…”

Lục Chân Nghi không nói gì, “Ồ…”

Tần Thẩm còn nói: “Có lẽ con ở gần đây vốn chỉ là một con rùa có linh tính hoặc khá lớn mà thôi.”

“Mang theo Toàn Quy tăng cường thính lực, cắt không gian của anh không biết cắt được chỗ nào? Nếu có một miếng thịt có thể thử xem, nhưng chúng ta cũng không có ai điếc.”

Tần Thẩm nói: “Anh cắt ném vào trong không gian rồi, chỉ là một miếng thịt má nhỏ, 2-3 cân mà thôi…”

Lục Chân Nghi không còn gì để nói.

Tần Thẩm do dự một chút, nói: “Thịt có thể mang theo sao? Có vẻ không đáng tin nhỉ? Anh nghĩ có khi là đeo mai rùa…”

“Ừm, có thể…”

Hai người nói chuyện tới khi thiếp đi… Đêm nay, yên tĩnh đến kỳ lạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.