Không Nỡ Quên

Chương 2



Đi vào khách sạn đã hẹn, rất nhiều đồng học một năm qua không gặp đều khen tôi quả nhiên thành thục, đẹp lên rất nhiều . Tôi mỉm cười ứng đối , trong lúc lơ đãng , tim đập kịch liệt — một góc trên sô pha, anh lẳng lặng ngồi, mày kiếm hạ, con ngươi đen trong có nhu hòa vui vẻ giãn ra, nhưng thần sắc ấy chỉ lộ ra khi anh nói chuyện ở trước mặt mặt bạn thân. Anh không nhìn tôi , nhưng tôi biết anh nhất định thấy tôi đã đến .

Trong nội tâm thở dài một hơi , bên cạnh anh không có cô gái nào. Không mang cô ấy đến! Ngay sau đó cảm giác hoảng hốt cùng vui sướng dần dần lan tràn .

Anh vẫn như cũ , cách ăn mặc cùng hai năm trước giống như đúc . Áo sơ mi lam nhạt, quần jean trắng, vẫn như cũ ngọc thụ lâm phong.

Trong nội tâm chợt đau xót , thầm mắng mình: Dương Ảnh mày đến cùng đang suy nghĩ gì? Mày đã có bạn trai rồi! Mà anh ấy cũng có bạn gái ! Hai người đã hoàn toàn hoàn toàn không thể nào !

Thế nhưng bên trong câu nói đó lại có chút chờ mong , vui sướng cùng khổ sở , giống như trong hai năm qua mỗi một lần nhớ lại đều vẫn rõ ràng , khắc sâu không thể xóa nhòa.

“Ảnh Tử!” Ngồi ở trên ghế sa lon bé heo phát hiện tôi , vui vẻ đi tới , cười nói: ” Cậu còn nói bận rộn công việc , chỉ sợ không đến ! Đến, hôn một cái !” Nói xong hé ra một môi đỏ tươi tại trên mặt tôi in lại một nụ hôn vang dội!

Bé heo , từng là bạn ký túc, bạn tốt của tôi , cử chỉ phóng túng ấy đối với cô ấy mà nói là chuyện thường ngày, khiến cho tất cả đồng học chú ý cùng cười . Tôi cười có chút mất tự nhiên, bị bé heo lôi kéo ngồi xuống, lại ẩn ẩn cảm giác hai đạo ánh mắt nóng rực nhìn mình chằm chằm . Ngồi vào chỗ của mình, vụng trộm liếc mắt qua, lại phát hiện vẻ mặt anh vẫn bình thản, không chút thay đổi cùng những người khác nói chuyện phiếm .

Đột nhiên nhớ tới , trước kia bé heo cũng thường xuyên nói da tôi đẹp, hay giỡn muốn hôn tôi… mà mỗi lần như vậy đều bị anh nổi giận đùng đùng kéo ra phía sau , không cho phép bé heo lỗ mãng . Tuy lần nào cũng đều nhận được tiếng kháng nghị không cam lòng của bé heo, nhưng cũng rất hưởng thụ anh tham muốn giữ lấy . . .

Nhịn không được ngẩng đầu , nhìn về phía anh, anh cùng với người khác nói chuyện với nhau, ánh mắt cũng phát ra nhu hòa . Phảng phất như nhớ ra chuyện vui nào đó. . . Lần nữa bắt buộc mình tập trung ý chí , Dương Ảnh , không thể được nữa rồi.

Người này , trước đây bị mày vứt bỏ, đã bị thương thế của mày thấu tâm, anh cũng đã tìm được một cô gái xinh đẹp ôn nhu ở bên cạnh hai năm rồi.

Cả đời này , anh ấy khó có khả năng lại yêu mày, không có khả năng lại thuộc về mày nữa rồi .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.