Không Nỡ Quên

Chương 8



“Bé heo ! Cậu giúp mình đem tiền này cho cha mẹ anh ấy, nói là đồng học quyên .” Tôi đem sổ tiết kiệm kín đáo đưa cho bé heo , cô ấy khổ sở cười: “Hai người cần gì phải thế?”

Tôi không có bận tâm bé heo , cặp mắt nhìn chằm chằm phía trước , tôi nhìn thấy ai?

Ác ma kia, loại đàn ông đáng thương đáng hận kia, người đàn ông j□j (???) tôi, đứng trước mặt tôi .

Mà phía sau hắn , là cha mẹ tóc trắng xóa của hắn, hai mắt rưng rưng tinh lực mệt mỏi, hai người bọn họ tựa hồ không có chú ý tới tôi .

Hoàn toàn không nghĩ tới sẽ gặp lại hắn , vẫn là gương mặt ôn nhu mà trì độn cười .

Tôi cúi đầu , lôi kéo bé heo , muốn từ bên kia rời đi .

Bỗng nhiên một nguồn sức mạnh giựt mạnh tôi , ngay sau đó , tôi bị một thân thể nóng rực ôm vào trong ngực , lưỡi trơn ướt tại trên mặt tôi lung tung liếm láp: “Bảo bối . . . Bảo bối . . .”

Tôi lập tức toàn thân lạnh như băng , huyết dịch của cả người phảng phất lập tức cứng lại , trong vô thức chỉ là muốn đem thân thể này đẩy ra , lại bị ôm càng chặt , bên tai bỗng nhiên vang lên bé heo , cha mẹ Mạc Thành kinh hô:

“Ảnh Ảnh!”

“Trường Chí ! Con đang làm gì đó ! Mau buông ra !”

Hứa Trường Chí , ác mộng của tôi.

“Không ! ! !” Tôi bị hắn cao lớn thân thể cường tráng nhốt trong ngực , thân thể của hắn kịch liệt run rẩy , hai mắt đỏ như lửa trong là điên cuồng j□j .”Bảo bối . . . Bảo bối . . .”

Tôi hai mắt đẫm lệ mông lung , mơ hồ chứng kiến , phía sau của hắn , cha mẹ của hắn cùng bé heo đều đang kéo hắn , nhưng mà hắn quá cao to, quá cường tráng , bọn hắn căn bản kéo không ra hắn !

“Xùy~~ –” áo sơ mi của tôi bị xé rách , toàn bộ bả vai lộ ra , bộ ngực lộ ra hơn phân nửa .

“Đừng!” Cặp mắt của hắn càng thêm lửa nóng , thì thào nói: ” Một lần nữa ! Một lần nữa !” Khẽ vươn tay , liền muốn kéo xuống quần của tôi !

“Tránh ra. . .tránh ra !” Hai tay của tôi đã bị hắn bóp sưng đỏ , một đêm kia , một đêm kia , đèn đường mờ mờ , đống rác bẩn thỉu , ồ ồ hô hấp ,thân thể nóng rực . . . Phảng phất cảnh ác mộng vô hạn, trong lòng hiện lên !

Tứ chi bỗng nhiên cứng ngắc lại , hai tay trong trí nhớ nắm cổ tôi, làm tôi không cách nào nhúc nhích , cũng vô pháp hô hấp . . . Tôi khó có thể nhúc nhích , tùy ý hắn ở đây trên người của tôi tàn sát bừa bãi !

“Buông cô ấy ra !” Tôi nghe thấy bé heo tức giận tiếng kêu , mạnh mẽ hoảng hồn ! Không thể ! Không thể ! Mạc Thành nằm ở bên cạnh ! Không thể cho anh ấy biết . . . Tôi lực lớn cắn về phía tay Hứa Trường Chí, hắn bị đau , lại như cũ không buông tôi ra , đem tôi ôm vào trong ngực , liền muốn hướng trong góc đi đến !

“Đáng chết ! Trường Chí ! Buông tay !” Cha mẹ của hắn kinh hoảng nhìn chúng tôi, đi lên đại lực lôi kéo tay Hứa Trường Chí, lại làm gì được hắn . Bé heo cũng nổi lên , lung tung đập vào hắn , cắn hắn , hắn lại bất vi sở động ! Trong hành lang đã tụ tập không ít người , tiếng kinh hô liên tiếp , mấy người đàn ông thấy thế cũng xông tới , ngăn cản hắn .

“Bảo bối ! Bảo bối !” Hắn giật mình không nghe thấy nhìn lấy tôi , trong mắt y nguyên đốt lửa .

“Anh thả tôi ra ! Cái tên điên này !” Tôi đau khóc thành tiếng , “Anh hại tôi còn chưa đủ sao? Tôi đã bị anh hủy qua một lần rồi, anh còn phải lại hủy tôi lần nữa sao?”

Từng đã là , hạnh phúc của tôi , dễ như trở bàn tay, hạnh phúc , cứ như vậy theo đầu ngón tay lướt qua , biến thành cả ngày lẫn đêm dày vò !

“Đại ca ! Đang làm gì đó !” Một tiếng bạo rống , chấn động hết thảy mọi người, ngay sau đó , là một hồi dồn dập tiếng ho khan .

“Mạc Thành ! Anh không thể nhổ truyền dịch ! Anh không thể xuống giường ah !” Triệu Tịnh Tịnh thanh âm nghe bất đắc dĩ , mang theo tiếng khóc .

Tôi bỗng nhiên muốn cười , Hứa Mạc Thành anh , vẫn cố chấp như vậy . Không hiểu được thương tiếc người khác ! Tôi đi cùng với anh không có chú ý , anh cũng thế, chơi bóng rổ cũng không biết nhường cho tôi .

Ôm người của tôi , dừng bước , mấy người đàn ông cao lớn đã đem tôi theo trên tay hắn đoạt mất , bảo hộ ở sau lưng . Bé heo đã bấm 110: “Này ! Nơi này có người trước mặt mọi người tính quấy rầy . . .”

“Đừng!” Cha mẹ của hắn lộ ra tuyệt vọng biểu lộ , khiếp khiếp nhìn nổi giận đùng đùng bé heo .

“Bé heo . . .” Tôi nhẹ giọng nói: ” Không cho phép gọi .”

“Thế nhưng mà Ảnh Ảnh, người đàn ông này . . .”

Bé heo thanh âm “két” một tiếng dừng lại , bởi vì hết thảy mọi người, đều bị một tựa ở bên tường hấp dẫn tới .

Hứa Mạc Thành , hư nhược dựa vào ở trên vách tường , ngực băng gạc đã bị văng tung tóe, miệng vết thương chảy ra máu sau đó , phảng phất một đóa tươi đẹp hoa , khai mở tại trên thân thể gầy của anh.

“Mạc Thành , anh mau trở về nằm ah !” Bên cạnh anh Triệu Tịnh Tịnh khóc xin anh .

“Anh . . .anh đang làm cái gì . . .” Hứa Mạc Thành thẳng tắp theo dõi anh trai đau lòng nhất.

Thế nhưng mà anh trai của anh , không nghe thấy anh mà nói , Hứa Trường Chí chỉ nhìn tôi , lẩm bẩm nói: “Bảo bối , chúng ta một lần nữa được không? Anh rất thích cơ thể em. . . anh nhớ em năm năm rồi. . . Anh mỗi ngày ở cửa nhà chờ em . . .” (đến đoạn này thấy ghê ghê, nhớ tới , mấy tên tội phạm biến thái của má Mặc)

“Im ngay !” Tôi tuyệt vọng nhìn về phía Hứa Mạc Thành , quả thấy anh trên mặt tái nhợt thoáng hiện nghi hoặc , sau đó là khó tin , sau đó là phẫn nộ , sau đó là . . . hối hận . . .

“Là hắn sao?” Hứa Mạc Thành chỉ nhìn tôi , thanh âm bình tĩnh nghe vào tai tôi lại sự cuồng loạn .

Hết thảy mọi người , bé heo , Triệu Tịnh Tịnh , cha mẹ của hắn , vây xem người bệnh , bác sĩ , tất cả đều nhìn một màn quỷ dị này .

Tôi ảm đạm cười cười: “Đã không còn quan trọng . . .”

“Không !” Hứa Mạc Thành hai mắt rốt cục nổi lên lệ quang , trên mặt anh tuấn , là sâu đậm tuyệt vọng .

Tôi hung ác quyết tâm , quay đầu muốn rời đi.

“Đừng đi !” Hứa Mạc Thành quát lớn , ngay sau đó , truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất , tôi ngạc nhiên quay đầu lại — anh hung hăng té lăn trên đất .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.