Thông tin truyện

Không Phải Oan Gia, Không Chung Nhà

Tác giả:

Thể loại:

Ngôn Tình

Nguồn:

DĐ Lê Quý Đôn

Trạng thái:

Full

Không Phải Oan Gia, Không Chung Nhà

Đánh giá: 6.9/10 từ 15 lượt
Thể loại: Ngôn tình hiện đại, thanh mai trúc mã
Chuyển ngữ: 
Loyal Pang (1-2), Phạm Trang Nhung (c.3), Kentu (4 - 8) 
Biên Tập: Loyal Pang
Độ dài: 8c (luôn ngoại truyện)
Poster: Atula_SM

"Tâm Mãn" và "Ý Túc", tên hai người này đọc thế nào cũng giống như người một nhà. Nhưng cô không muốn là người một nhà với anh chút nào. Hằng ngày cứ ra vào chạm mặt, trốn cũng không thoát, đánh thì lại thua... Ôi, cô thừa nhận anh đẹp trai chết được nhưng lại lười đến nhớt cả thây, tính tình lại ác liệt và chỉ biết ăn hiếp mình cô! Đối mặt với ông "anh trai" thanh mai trúc mã người dưng nước lã này, Tâm Mãn chỉ muốn gào lên "Vệ Ý Túc, anh là tên đầu heo chưa tiến hóa!"

Ngày xửa ngày xưa....

Hoa anh đào bay bay....

Từng cánh hoa như từng cánh bướm đầy màu sắc tung tăng khiêu vũ hạnh phúc rợp trời.

Mùa xuân là mùa vạn vật sinh sôi, là mùa của tất cả sự sống. Tại một cuộc sống muôn màu muôn vẻ, tại một nơi đầy màu sắc tươi tắn, tại một nơi rực rỡ ánh sáng, được nắm tay lấy nhau nguyện thề, đó chính là ước mơ tha thiết của mỗi con người.

Hôn lễ đã cử hành nhưng Đường Uyển Như vẫn không dám tin đây là sự thật. Cô hạnh phúc ve vuốt chiếc nhẫn trên ngón tay vô danh thật cẩn thận tỉ mỉ.

Không hề biến mất, không phải tỉnh lại, không phải là một giấc mơ. Thật tốt biết bao nhiêu!

Vệ Tề Lãng buồn cười khi nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô. Anh đi đến dịu dàng nắm lấy tay cô "Sao vậy em?"

"Không có gì. Chỉ là thật không dám tin mình lại có thể hạnh phúc đến thế." Đường Uyển Như nở nụ cười ngọt ngào.

Vốn cho rằng tình yêu chỉ có một lần trong đời, giống như pháo hoa sau khi nở rộ chỉ còn lại khói bụi lạnh lùng. Cho đến khi gặp được anh....

Tề Lãng là sếp của cô. Anh và cô đều có hoàn cảnh ở góa một mình nuôi con giống nhau. Trái tim hai người đã chết lặng cho rằng cả đời này chỉ có thể cùng con mình nương tựa lẫn nhau. Cuộc sống không có tinh yêu cũng giống như trái tim đã mất đi nhịp đập. Họ vĩnh viễn không biết gì gọi là phong phú. Cô đơn không ai nương tựa, vui vẻ không ai chia sẻ, hạnh phúc không nhân lên, đau khổ chịu gấp đôi nhưng lại không thể lộ ra sự khổ sở trước mặt con mình. Đứa bé mồ côi cha hoặc mẹ đã rất đáng thương, sao lại để cho chúng phải gánh chịu thêm những chua xót của đấng sinh thành.

Cho đến một ngày bọn họ phát hiện sau mấy năm làm bạn hiểu nhau lại nảy sinh ra một tình cảm khó thể chia cách. Tình yêu cũng giống như mùa xuân của vạn vật đã sống lại từ sâu trong lòng đất.

"Thật rất thần kỳ." Vệ Tề Lãng nâng tay cô lên, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên ngón tay đeo nhẫn thể hiện một tình yêu vô tận. Sau đó lại bỗng nghĩ ra gì "Đúng rồi, con đã chạy chơi ở đâu, cả nhà chúng ta chụp chung một tấm ảnh đi."

Chính con nhóc này lần trước cướp kẹo của mình! Một cậu bé mang khuôn mặt chán ghét nhìn cô bé đang ngốn kẹo đầy miệng.

Chính là thằng nhóc này lần trước đến cướp kẹo khiến mình bị đau bụng hai ngày trời! Cô nhóc đang ngốn kẹo đầy miệng không cam lòng yếu thế trợn mắt nhìn ngược lại. Nhìn cái gì? Muốn coi ai mắt lớn hơn à?

"Vệ, anh nhìn xem, hai đứa nhỏ rất có cảm tình với nhau kìa. Vừa gặp đã nhìn nhau thắm thiết rồi" Đường Uyển Như nghĩ đến cuộc sống hạnh phúc sau này. Ôi, thật là mỹ mãn biết bao.

"Đúng vậy đó." Vệ Tề Lãng cười vang phụ họa, sau đó cúi đầu cất lời trêu chọc hai đứa trẻ "Tâm Tâm, sau này gả cho Vệ Vệ nhà chúng ta được không? Chúng ta sẽ thân càng thêm thân nhé."

"Con thèm vào!" Cậu bé gào lên trước, kháng nghị chuyện ép duyên!

Cô nhóc miệng đầy kẹo tức tối. Tại sao việc từ hôn lại để cho người ta nói trước chứ? Thật là mất mặt mà. Sau đó nuốt hết kẹo gào lên "Con không thèm, con không thèm, con không thèm!!!!" Hứ, mình kháng nghị nhiều hơn nó, cho nên mình mới là kẻ từ hôn!

Xem ra về phương diện này bọn họ lại có nhận thức chung, chỉ có điều ai muốn có chung nhận thức với nó chứ? Hai đứa bé suy nghĩ xong lại tỏ vẻ nặng nề nguýt nhau. Sau đó đồng thời cùng làm ra hành động quay lưng lại với nhau tỏ vẻ kháng nghị.

Mắt nhiếp ảnh gia sáng lên, vội vàng nhấn nút chụp hình.

Trên tấm hình là cảnh hoa anh đào nở rộ và những cánh hoa bay bay.

Dáng vẻ hai đứa trẻ cùng chu môi, hai tay khoanh trước ngực, đưa lưng về phía đối phương, bộ dạng như cả đời sẽ không qua lại với nhau. Mặc cho cha mẹ đang đám cưới ở phía sau cười không khép miệng được. Người cha còn cúi người xuống, một tay kéo kéo cô bé con riêng của vợ. Người mẹ thì một tay che lên miệng, gương mặt sáng rỡ tràn đầy hạnh phúc.

Cho nên cuộc thi chụp ảnh "LOVE" năm đó có một tấm hình đạt giải tác phẩm vàng tên là "Không phải oan gia không cùng nhà."

Dĩ nhiên, việc này không phải là trọng điểm. Trọng điểm thật sự chính là bọn chúng nói không muốn kết hôn là không muốn được hay sao?

Bình luận truyện