Không Phải Tình Hờ

Chương 17



Nhấn chuông xong, Zach sốt ruột đứng không yên. Dặn Adele ngày hai anh sẽ về, nhưng đêm qua anh đã dọn đồ đạc đưa Tiffany lên xe. Suốt lễ giáng sinh, Tiffany hờn dỗi và khó chịu khiến Zach nhớ những giây phút yên bình bên Adele. Ngày mai là lễ mừng năm mới. Nếu Adele tìm được người trông Kendra, anh sẽ đưa cô xuống nhà hàng Raddisson mới mở dưới trung tâm thị trấn. Anh biết Adele dị ứng với chuyện đi chơi này nọ nhưng cô phải thay đổi thôi. Giữa họ bây giờ không chỉ có chuyện ‘mây mưa’.

Cửa bật mở. Một phụ nữ tóc vàng lạ mặt mặc áo choàng tắm màu xanh da trời hiện ra. Chị ta cúi lom khom.

- Xin lỗi. – Đã định bỏ đi nhưng Zach nhìn lại số nhà và hỏi. – Có Adele ở nhà không ạ?

- Dì ấy đưa Kendra đến bệnh viện gặp bố cháu rồi. Anh là Zach phải không?

Zach nhìn cặp mắt xanh lục bảo và nét mặt mệt mỏi của người lạ:

- Vâng, đúng ạ. Nếu tôi không nhầm thì chị là Sherilyn phải không ạ?

Chủ nhà mở rộng cửa. Zach bước vào trong.

- Adele về ngay đấy.

- Chắc chị mới sinh cháu ạ?

- Vâng.

- Chúc mừng chị. Cháu bé khỏe không?

- Dù phải ở lại bệnh viện nhưng thằng bé đỡ nhiều rồi. Cảm ơn anh đã làm đồ dùng hộ cháu.

Zach theo Sherilyn vào phòng khách:

- Chị đừng khách sáo. Chị có cần gì, để tôi giúp?

Chẳng hạn trà, cà phê hay xe lăn?

Sherilyn chậm chạp ngồi xuống tràng kỷ:

- Không sao. Anh quen Adele lâu chưa?

Đang định ngồi xuống ghế, Zach sững lại:

- Chúng tôi gặp nhau ở Đại học Texas . Sau đó bặt tin. Cách đây hai ba tháng mới gặp lại. – Anh ngồi hẳn xuống ghế và nhìn đồng hồ treo tường. – Bao lâu nữa Adele mới về? Chị đang mệt, cứ tự nhiên đi nghỉ. Đừng bận tâm về tôi.

Sherilyn nheo mắt, phẩy tay như muốn nói chị không sao:

- Tình cảm của anh với em gái tôi thế nào?

Chưa bao giờ Zach cảm giác mình bị xét nét như vậy:

- Adele dễ thương lắm.

- Tôi biết, tôi muốn hỏi tình cảm của anh với con bé kìa.

Chưa ai tra hỏi Zach về chuyện phụ nữ:

- Chắc chút nữa tôi quay lại.

Cửa nhà xe bật mở. Sherilyn đổi tư thế ngồi:

- Tôi nghe tiếng con bé về rồi đấy.

Một phút trôi qua dài bằng năm phút. Sau tiếng cửa nhà xe mở rồi đóng, Adele nói với từ trong bếp:

- Em về rồi đây. William đang ở bệnh viện. Hôm nay, gã đeo tóc giả che mảng đầu hói.

- Chị trong phòng khách.

Sau hơn hơn một tuần xa cách, Zach mới được nghe tiếng Adele. Lòng anh chợt xao động. Lúc Austin đi, anh có gọi về mấy lần nhưng không gặp cô.

- Em ghé Starbucks mua trà. Uống trà tốt lắm, không bị…

Thấy anh, Adele dừng phắt lại, mắt trợn tròn, hai tay cầm hai cốc nước. Hôm nay cô mặc áo len rộng và quần jeans.

Zach đứng lên:

- Chào em.

- Em tưởng thứ Tư anh mới về.

Zach nhún vai.

- Anh đi chơi chán rồi.

Thực ra, Zach chỉ muốn nói ‘anh nhớ em’. Nếu không có chị của Adele ngồi giữa phòng khách nhìn anh như rình tội phạm, Zach đã ôm mặt Adele mà hôn cho tới khi cô chịu cầm tay anh dắt vào phòng ngủ. Hoặc bồn tắm sục. Hoặc vòi hoa sen. Hoặc ngay dưới sàn nhà. Khó xử thật! Zach không ngại đưa Adele về nhà mình cùng ân ái trong phòng ngủ của anh. Chỉ ngặt nỗi Tiffany đang ở nhà.

- Hai người cứ tự nhiên nhé. – Sherilyn bám lưng ghế định đứng lên. Zach vội đến bên đỡ tay chị. – Cảm ơn anh. – Chị lê dép lẹp kẹp đến bên Adele, cầm ly trà nhấp một ngụm. – Nói anh ta hay đi.

- Xuỵt. – Adele liếc trộm Zach rồi quay lại nhìn chị. – Mình đã biết chắc đâu.

- Adele, đừng dở hơi thế. Mình đã khẳng định rồi mà.

Adele lườm chị, đoạn cố gượng cười:

- Thôi chị đi nghỉ đi.

Sherilyn ngoái đầu chào:

- Hân hạnh được biết anh.

- Tôi cũng vậy.

Anh nhìn theo cho đến khi Sherilyn đi khuất. Hình như hai chị em có chuyện gì thì phải. Nhưng để đó đã. Anh còn việc quan trọng khác phải làm. Zach đến bên Adele, ôm hai má cô. Môi anh chạm nhẹ môi Adele, Zach chờ cô cởi mở chào đón anh. Nhưng Adele không nhúc nhích, không đáp lại giống cách đây hai tháng, cô nói không muốn dính dáng đến anh. Zach ngửa đầu, nhìn sâu vào mắt cô:

- Có chuyện gì thế?

Zach lại thấy bất an. Từ khi gặp lại Adele đến giờ, cô hay nhắc đến chuyện cô sẽ ra đi ngay sau khi chị gái sinh. Zach biết Adele không ở Cedar Creek mãi. Chỉ có điều anh không ngờ ngày ấy lến quá sớm. Anh cũng không ngờ rằng chỉ cần nghĩ đến chuyện cô sẽ rời bỏ anh, máu trong người anh lạnh như băng giá.

- Anh à…

Adele ngập ngừng, nhưng rồi cô nhắm mắt cố trấn tĩnh. Hai tay anh hạ xuống vai cô:

- Gì em?

Nếu Adele quyết định chuyển về ở hẳn Cedar Creek thì tuyệt. Zach thích yêu đương thành một phần của đời sống hằng ngày. Anh thích bức tranh cuộc đời mình có Adele trong đó.

Cô mở bừng mắt, nói xen lẫn tiếng thở dài:

- Em có chuyện muốn nói với anh.

Bàn tay anh nắm vai cô chặt hơn. Zach lạnh người chờ Adele báo tin sẽ ra đi. Anh tự hỏi cô sẽ phản ứng ra sao nếu anh tỏ ý muốn cô ở lại.

- Hình như em có thai. Tuy nhiên, em chưa khẳng định.

Buông thõng hai tay, Zach nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô. Anh tưởng đâu máu rút hết khỏi đầu. Zach hụt hẫng:

- Em đang nói đùa phải không?

- Ước gì em đang đùa thật.

Mặt đất dưới chân anh rung chuyển, như sắp nứt toác nuốt chửng anh:

- Làm sao em biết mà nói với anh?

Adele nhấp ngụm trà thảo dược. Cổ họng cô nóng ran, bụng cồn cào. Cô lo ngại nhìn lông mày Zach cau lại:

- Em dùng sáu que thử thai tất cả. Cả sáu đều dương tính.

Adele yêu anh vô cùng. Cô yêu lọn tóc vàng của anh vuốt nhẹ trán anh, yêu vành môi anh lúc anh nhoẻn cười. Cô yêu anh hay kiếm chuyện vui làm cô phải bật cười, yêu ánh mắt anh nhìn khi chỉ có hai người bên nhau. Nhưng ngay lúc này, ánh mắt anh khác hẳn. Cô mong đến cháy lòng bàn tay anh ôm ghì cô, an ủi rằng rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp, dù thực tế không phải vậy.

- Em có thai thật rồi.

Trái với mong đợi của Adele, Zach lùi ra xa như thể cô mang bệnh truyền nhiễm:

- Khốn kiếp thật.

Anh xoa mặt, ôm trán:

- Tức thật. Thế quái nào mình lại vướng vào chuyện này?

Adele choáng váng nhưng không ngạc nhiên. Cô đi qua anh, ngồi xuống tràng kỷ. Mệt mỏi, nôn nao, Adele chỉ muốn ngủ để khi tỉnh giấc, mọi chuyện bây giờ biến mất tựa giấc chiêm bao đêm trước.

- Em không biết. Theo lý thuyết thì không có khả năng xảy ra chuyện này.

Buông thõng hai tay, Zach quay lại nhìn Adele:

- Sao bảo em có đặt vòng?

- Em có. Hay ít nhất trước đây em có đặt và chưa lấy ra. Bao cao su chỉ rách một lần duy nhất. Em không tin nổi lại có tình huống này. Em cũng bị sốc như anh vậy.

Adele nghẹn ngào nhìn anh. Ánh mắt anh giống hệt đêm bao cao su bị rách: cũng hoài nghi, ngờ vực như thế. Adele vội nói trước:

- Zach, chớ nói điều anh đang nghĩ.

Nhưng Zach mặc kệ:

- Em trù tính hết rồi nên sốc sao được. Rõ ràng em không đặt vòng?

Adele chỉ muốn bỏ qua, nhưng cô không rộng lượng mãi được. Bản thân cô vẫn còn bàng hoàng nhưng cô đâu có đổ lỗi cho anh:

- Anh cho rằng em cố tình ư?

Zach im lặng đứng khoanh tay thay cho câu trả lời.

- Em không nói dối. Em có đặt vòng. Còn nữa, em cấm anh nói bóng gió rằng em châm cho bao thủng. Em chỉ không biết lũ tinh trùng của anh có thể làm thất bại mọi biện pháp tránh thai.

- Em biết rõ từ trước rằng chỉ có cách này mới có thể bắt anh tái hôn.

Đặt ly trà xuống bàn, Adele đứng bật dậy. Cô yêu anh nhưng lời anh nói băm trái tim cô thành trăm mảnh:

- Ai đã bàn chuyện cưới xin đâu?

Zach hất hàm:

- Anh nói không đúng à? Em sắp đặt tình huống anh làm em có bầu để cưới anh.

- Không phải.

- Em nghe cho rõ đây. Lần này anh sẽ không cầu hôn đâu.

Trái tim đau đớn của cô không thể chịu đựng thêm được nữa:

- Anh đi đi!

Adele chỉ tay ra cửa. Cô mệt mỏi, buồn nôn và không có ý định hứng chịu cơn giận dữ của Zach:

- Mai em sẽ đi khám lúc mười giờ rưỡi. – Adele mím môi. Chính cô cũng đang giận sôi lên. – Mười hai giờ em sẽ gọi điện báo kết quả cho anh.

- Để anh đưa em đi.

- Em biết lái xe, không cần tới anh.

- Đã bảo để anh đưa em đi mà.

- Cũng được.

Zach tự giác đưa cô đi khám cũng chả thay đổi được gì. Bác sĩ sẽ xác nhận cô có bầu thật và Zach sẽ không yêu cô. Cuối cùng, cô vẫn cô đơn, sợ hãi và hoay hoay không biết phải làm gì.

Sáng hôm sau, trên đường đến phòng khám, Zach im lặng lạ thường. mùi cơ thể anh tràn ngập không gian trong chiếc Escalade trộn lẫn mùi xà bông tắm, nước khử mùi hôi và nội thất da. Zach mặc quần kaki, áo khoác len bên ngoài áo sơ mi xanh hở nút cổ. tóc anh ướt rượt như vừa tắm xong. Sắc mặt anh có vẻ mệt mỏi. Cô biết anh cảm giác thế nào dù Zach vẫn hỏi thăm cô có khỏe không, có cần anh giúp gì không.

Họ ngồi trong phòng chờ cũng nhiều người khác, đa phần là phụ nữ bụng chửa vượt mặt. Trong lúc Adele điền mẫu đơn, Zach treo áo khoác của cả hai lên móc cạnh cửa ra vào. Sau đó, anh ngồi cạnh cô vớ tờ tạp chí đọc chăm chú. Đang nhìn tờ giấy, Adele ngước lên nhìn cặp vợ chồng đối diện. Anh chồng đặt tay lên bụng căng tròn của vợ, ghé sát nói nhỏ câu gì đó. Chị vợ mỉm cười tựa đầu vào vai anh. Đúng là một cặp vợ chồng đằm thắm vui mừng vì sắp có con ẵm bồng.

Quay lại tờ đơn dang dở, tim Adele nhói đau. Cô len lén liếc về phía anh. Cô sẽ không bao giờ được như người phụ nữ kia, không được chồng vuốt ve trìu mến, hoặc thủ thỉ, xuýt xoa. Sẽ không có bờ vai mạnh mẽ nào cho cô dựa. Zach nhìn lên từ cuốn tạp chí. Ánh mắt anh trống rỗng, không cảm xúc.

Khoảng nửa giờ sau, cô y tá đến gặp Adele. Thấy cô đứng lên, Zach cũng đứng lên theo. Adele quay lại nói khẽ:

- Anh ở ngoài này đi.

Zach lắc đầu:

- Không đời nào.

Nghĩ đến việc dạng chân cho bác sĩ khám ngay trước mặt Zach, Adele đỏ mặt:

- Bác sĩ sẽ khám chỗ kín đấy.

Zach ghé mặt sát tai cô.

- Chỗ đó anh cũng úp mặt vào rồi. Không có gì lạ lắm cả.

Adele ngượng chín:

- Cũng được. nhưng nếu em có bầu thật, anh đừng cho chửi thề rồi đay nghiến em lừa gạt anh như hôm qua đấy.

Lúc bác sĩ Helen Rodriguez khám cho cô, Zach ngồi ngay bên cạnh. Khi bác sĩ khẳng định cô có thai, Zach không nói không rằng. Adele sợ sệt quan sát phản ứng của anh.

Khi bác sĩ khám xong, khăn giấy quanh bụng Adele nhăn nhúm vì cô ngồi dậy:

- Thế cái vòng tránh thai đâu mất rồi? Hồi tháng Sáu, tôi đi khám bác sĩ bảo vẫn còn mà.

Bác sĩ đứng lên tháo bao tay cao su vô trùng:

- Tôi đoán nó trong tử cung của cô nhưng phải siêu âm mới khẳng định được. – Bà vứt găng tay vào thùng rác và cầm bệnh án của Adele lên. – Giờ cô mặc quần áo vào. Y tá sẽ đưa cô xuống sảnh. Ta sẽ siêu âm xem nó ở đâu.

Đầu óc Adele bấn loạn. Cô có bầu thật rồi. Cô sẽ sinh con. Mãi đến khi bác sĩ ra khỏi cửa, cô mới nhớ cần hỏi cho rõ. Chẳng hạn, tại sao vòng tránh thai lại vào dạ con?

Zach đưa quần dài và quần lót cho cô:

- Đúng là em có thai.

Adele nhảy xuống, cô nắm thành bàn cho khỏi ngã khi mặc quần. Zach nắm cánh tay cô. Adele ước giá cô không phải ở trong tình huống này.

- Trái ngược với những gì anh nghĩ, em không vui vẻ gì khi nghe khẳng định như vậy.

Cô vừa buồn nôn, vừa ấm ức. Adele sợ hãi, chỉ mong có người an ủi cô rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp:

- Em cũng chẳng vui vẻ gì hơn anh đâu.

Zach buông tay cô:

- Anh không tin. Em vẫn nói em lớn tuổi rồi. Nếu không lập gia đình ngay sẽ trễ mất vì tuổi sinh nở sắp hết.

Vừa kéo quần jeans và cài khóa, cô vừa nhìn anh:

- Đừng dùng lời em nói như bằng chứng chống lại em. Muốn lập gia đình và có thai ngoài ý muốn chẳng dính dáng gì đến nhau cả.

Zach nhướn mày thay cho câu trả lời. Anh sẽ không bao giờ tin Adele không sắp đặt chuyện này.

Cô và Zach theo y tá xuống phòng thứ hai. Mười lăm phút sau, Adele đã nằm trên bàn, da bụng có chất bôi trơn và bác sĩ rê đầu dò trên da cô. Bà ta bảo:

- Tôi chẳng thấy phòng tránh thai đâu cả. Nó bằng đồng. Nếu còn, tôi đã thấy từ nãy.

Adele hết nhìn bác sĩ lại nhìn màn hình:

- Nó tự nhiên biến mất hay sao ạ?

- Khắp trong khung xương chậu không thấy bóng dáng nó.

Adele hỏi:

- Thế là tốt ư?

- Rất tốt. Có bầu trong lúc vòng tránh thai vẫn ở đó rất nguy hiểm. Nếu có nó, chúng tôi sẽ phải nới rộng cổ tử cung để lấy vòng ra. Như vậy, khả năng sẽ có sẩy thai. Nhưng nếu cứ để yên, không lấy vòng ra thì sau khoảng bảy tuần mang tai. Khả năng sảy thai tự phát là hai mươi lăm phần trăm. Nếu để đến giữa thai kỳ, tỷ lệ tăng lên năm mươi phần trăm.

Zach hỏi:

- Làm sao vòng tránh thai có thể tụt ra ngoài được?

Bác sĩ quay sang trả lời anh:

- Khoảng bảy mươi phần trăm phụ nữ đặt vòng tự đào thải vòng ra khỏi cơ thể. Thông thường là trong năm đầu tiên sau khi đặt. – Bà quay sang Adele. – Trường hợp của cô đặc biệt vì cô đã mang vòng ba năm rồi. – Bà chỉ lên màn hình và rê đầu dò. – Đây là tim thai.

Adele nheo mắt nhìn lên màn hình, còn Zach nhoài người trên ghế nhìn cho rõ. Anh hỏi:

- Cái vật trăng trắng ở giữa đám màu đen ư?

- Phải. Em bé đấy.

Adele trông nó bé như con tôm.

Bác sĩ rê đầu dò đi khoảng vài xăng ti mét:

- Còn đây là cái thứ hai.

Adele nhắm chặt mắt. Màn hình tối đen như tivi không có tín hiệu phát sóng, ngoại trừ hai đốm trắng ở chính giữa.

- Tim thai có ở hai chỗ ư?

Bác sĩ cười:

- Không. Có hai đứa bé.

Zach bật ngửa người:

- Chết tiệt.

Adele ù cả tai:

- Những hai ư?

Bác sĩ nói lại cho rõ:

- Phải. Một cặp song sinh.

Cô nhắm nghiền mắt:

- Chết tiệt.

Nửa giờ sau, Zach giúp cô mặc áo khoác. Tay cầm một nắm vitamin cho bà bầu, một tấm thẻ hẹn tái khám và bản in từ máy siêu âm, Adele thất thểu rời phòng khám. Cú sốc làm chân tay cô tê dại lúc bước thấp bước cao ra xe của Zach. Mắt cô mờ đi khi nhìn xuống bản in hình thai nhi song sinh. Giọng cô như từ chốn xa xôi vọng về:

- Hai vết trắng mờ tịt này chẳng giống em bé gì cả. Làm sao em nuôi nổi hai đứa một lúc cơ chứ. – Cô giơ tờ giấy lên. – Chỉ tại anh, em mới khổ thế này.

- Ừ, tại anh và mấy con tinh trùng của anh.

- Em không đùa đâu. Em phải làm sao bây giờ với những hai đứa con?

Cô giơ hai ngón tay lên. Zach mở cửa sau xe Cadillac:

- Lạy Chúa, một cặp song sinh! Em uống thuốc kích thích rụng trứng hay sao vậy?

Cô phát vào vai anh:

- Anh làm em có bầu rồi làm như trong chuyện này có mình anh khổ không bằng. – Hình dung bụng cô to gấp đôi bụng Sherilyn lúc chưa sinh bé Harris, Adele rên rỉ. – Em sẽ trương lên như cá voi, chân tay sưng phù. Tất cả tại anh hết.

Lúc leo lên xe Zach, nước mắt nóng hổi ướt đẫm gò má cô. Zach đóng chặt cửa xe. Vừa lau nước mắt, Adele vừa lẩm nhẩm: “Sinh đôi sao?”. Cô còn không biết làm gì với một đứa, huống hồ giờ có những hai. Làm sao cô gánh vác nổi trách nhiệm nuôi dạy hai đứa? Một con đã đủ vất vả rồi, hai con còn khổ cực đến đâu? Adele lặng lẽ nhìn ra cửa xe lúc Zach mở cửa vào ngồi sau vô lăng. Anh khởi động xe và im lặng trầm ngâm một lúc lâu. Tiếng máy sưởi trong xe khỏa lấp sự im lặng giữa hai người. Mãi sau anh mới nói:

- Anh chỉ muốn một lần được làm chú rể đứng cạnh cô dâu không mang bầu mà cũng không được.

Adele quay sang nhìn anh:

- Anh bảo sao? Em không lấy anh đâu.

Nhắm mắt thở dài, Zach tựa hẳn đầu vào lưng ghế:

- Em có thai rồi, lại sinh đôi nữa chứ. Một mình em không thể nuôi dạy cả hai đứa.

Adele cũng nghĩ thế. Nhưng cô lắc đầu, không chịu thú nhận:

- Chẳng có lý do gì hợp lý để cưới nhau cả. Anh không muốn làm chồng em, em cũng chẳng thích thú gì làm vợ anh.

Zach nhấn ga đưa xe rời bãi đậu:

- Không quan trọng. Em chọn ngày đi rồi ta đi đăng ký cho xong.

Giọng anh lạnh tanh, không chút cảm xúc.

Giờ giữa họ không còn lãng mạn, không tình yêu. Chỉ có người máy mới không thấy buồn héo gan ruột:

- Em có thai không có nghĩa là em ngu dại. Không đời nào em chịu sai lầm đến hai lần. Anh không yêu em, còn em không muốn bất chấp tất cả chỉ vì một cuộc hôn nhân tồi tệ. Chắc anh cũng phải thừa nhận rằng anh không muốn lấy em, như ngày xưa anh không muốn cưới Devon .

Zach liếc ngang và nhìn lên mái tóc bồng bềnh của cô:

- Cũng không đến nỗi tệ thế.

Adele nín thở, chỉ mong Zach nói anh cưới cô vì yêu. Nhưng hết giờ rồi. Cô yêu một người không yêu mình đến hai lần. Chỉ có điều lần này tệ hơn lần trước nhiều.

Zach nhìn vào mắt Adele:

- Sao có thể so em với Devon được.

Cô bật cười cay đắng xen giữa tiếng nấc nghẹn ngào. Ông trời thật trớ trêu thay. Cô và Devon ghét nhau thậm tệ nhưng cả hai đều có thai với cùng một người đàn ông chẳng yêu thương gì họ. Điều khác biệt duy nhất là Adele không cố tình mang bầu. Và tất nhiên, ngoài tiền tài địa vị, cô còn đòi hỏi nhiều thứ khác ở chồng mình:

- Anh nói đúng. Em kỳ vọng ở anh nhiều hơn Devon . Em không ham tiền của anh và kỳ vọng ở anh thứ anh không bao giờ có.

- Em muốn gì?

- Em muốn anh chung thủy.

- Em tưởng anh không thể chung thủy ư?

Adele lắc đầu:

- Đàn ông chung thủy cần lý do.

Zach cười khẩy:

- Lý do gì quan trọng thế?

- Họ phải yêu vợ mới chung thủy được.

Zach nhìn Tiffany gẩy thức ăn trong đĩa. Cô bé ăn gần hết mỳ và rau trộn, giờ đang ngồi xếp hình bằng đồ ăn trong đĩa.

- Con ăn xong chưa?

Tiffany cắm cúi gật đầu, mắt không nhìn lên.

- Ba định nói với con một chuyện quan trọng.

- Lại về cô Adele ạ?

- Phải.

- Con không muốn nhắc đến cô ấy.

Phải, chính Zach cũng không muốn nói chuyện về Adele, nhất là với Tiffany. Tốt nhất nên hoãn chuyện này cho tới khi nào anh suy nghĩ thấu đáo. Nhưng anh cần cho Tiffany biết trước khi con bé nghe Kendra rỉ tai.

- Cô ấy sắp sinh em bé.

Chiếc nĩa trong tay con gái anh khựng lại. Cuối cùng, Tiffany cũng chịu ngẩng đầu lên:

- Con của ba à?

- Ừ.

Tiffany tròn mắt:

- Hai người ‘quan hệ’ rồi à?

- Nói chung thì phải làm thế mới có em bé được.

Con bé tựa hẳn người vào lưng ghế nhìn bố như thể Zach thình lình biến thành kẻ trụy lạc đến quái dị. Cô bé trừng mắt há miệng kêu lên:

- Eo ôi! Eo… ôi! Hai người chưa làm đám cưới mà đã…

Trời đất! Zach cảm giác mình như kẻ tội đồ, một tội phạm dâm dãng và nguy hiểm.

- Sao hai người có thể làm… thế chứ?

Zach đứng lên dọn tô đĩa:

- Ba là người lớn. Thi thoảng người lớn vẫn làm ‘thế’. Khi nào lớn con sẽ hiểu.

- Ba thật gớm ghiếc.

Zach chán nản rời phòng ăn. Bị con gái chê là gớm ghiếc thì thật không gì tệ bằng. đặt chồng đĩa bẩn lên mặt quầy bếp, anh chống tay lên bề mặt đá granít mát lạnh. Sao đời anh ra nông nỗi này chứ? Lâu lắm rồi, anh mới được hạnh phúc như thế. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, giờ mọi thứ sụp đổ cả rồi. Có trời biết anh sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để được trở về cuộc sống cách nay chỉ hai tuần, khi anh vừa giành chức vô địch và mọi chuyện không thể tốt đẹp hơn. Khi đó anh được nghỉ ngơi thư giãn, mỗi sáng chỉ mong ngóng được gặp Adele, làm tình với nàng và sau đó cùng ăn bánh ngọt.

Sao chuyện thế này lại đến tìm anh hai lần? Sau lần đầu, anh đã rút kinh nghiệm. Khi gần Adele, anh rất cẩn thận. Dù cô ấy bảo đã đặt vòng, anh vẫn đeo bao thường xuyên.

Nhớ hôm đi khám bác sĩ, trông Adele xanh xao và mệt mỏi. Lúc Adele tụt xuống bàn, xỏ chân vào chiếc quần nhỏ màu hồng, anh tưởng cô xỉu mất. Khi nắm tay đỡ Adele khỏi ngã, anh chỉ muốn ôm cô vào lòng, an ủi cô rằng mọi chuyện sẽ ổn cả. Nhưng Zach không làm được. Từ giờ chẳng có gì tạm gọi là ổn được.

“Sinh đôi ư?” Cố vắt óc suy nghĩ, anh cũng chưa hình dung hết việc chăm sóc một hài nhi, nói gì đến việc trông nom hai đứa một lúc. Ngay với Tiffany, anh thường xuyên không biết đáp ứng nhu cầu của con ra sao. Zach cũng không muốn lấy vợ. Anh không nghĩ đến khả năng cưới xin gì nhưng lúc còn trong xe anh, Adele vừa khóc vừa nhắc đến chuyện sắp tới cô ấy sẽ trương lên như cá voi. Zach thấy phần trách nhiệm của mình trong đó. Cô kết tội anh làm bụng cô to, cư xử như chỉ có mình thua thiệt – riêng ý này có phần đúng… Trong một thoáng, anh sống lại cảm giác của mười bốn năm về trước, khi nghe Devon báo cô ta có thai. Cũng như hồi đó, anh đề nghị lấy cô làm vợ. Nhưng không giống Devon , Adele thẳng thừng từ chối. Đáng lẽ anh nên ăn mừng mới phải.

Adele bảo: “Em có thai không có nghĩa em ngu dại. Không đời nào em chịu sai lầm đến hai lần. anh không yêu em, còn em không muốn bất chấp tất cả chỉ vì một cuộc hôn nhân tồi tệ”. Đáng lẽ anh phải hân hoan như vừa ghi bàn, nhưng Zach chẳng thấy có gì đáng ăn mừng cả. “Chắc anh cũng phải thừa nhận rằng anh không muốn lấy em, như ngày xưa anh không muốn cưới Devon ”. Adele lý sự làm anh bực bõ, quên cả việc cô đang mang cả hai đứa bé trong bụng. Anh nhớ cảm giác lúc phải lấy Devon : nặng gánh trách nhiệm, cam chịu và tức tối như mãnh thú sập bẫy. Cũng như mười bốn năm về trước, sau khi biết mình phải có trách nhiệm vì đã tạo nên hai mầm sống mới, Zach cảm giác như có ai vừa đá vào ngực mình, bóp nghẹn tim mình nhưng anh không tức tối như ngày xưa bị Devon đưa vào tròng. Adele không lên kế hoạch dắt mũi anh. Có lẽ anh nên chung tay với cô giải quyết không mấy dễ chịu này. Thậm chí anh nên xin lỗi vì đã nghi ngờ cô nói dối về chuyện cái vòng. Nên thế, khi nào Adele bình tĩnh lại, anh sẽ đến mong cô tha lỗi.

- Ba ơi?

Zach quay lại nhìn Tiffany:

- Gì thế con?

- Ba định cưới cô Adele à?

Zach rời bàn bếp:

- Ba có cầu hôn nhưng cô ấy từ chối.

Tiffany nhíu mày như thể trên đời không hề có chuyện ấy:

- Cô ấy không thích ba ư?

Adele không những khước từ lời đề nghị của Zach, cô còn cho rằng anh không thể chung tình:

- Không. Theo ba thấy thì ngay lúc này cô Adele chẳng ưa gì ba.

- Nhưng ba có thích cô ấy không đã?

- Có con ạ.

Tất nhiên anh mến cô. Anh thích lọn tóc vàng của Adele quấn quanh ngón tay anh, anh thích má cô đỏ hây hây khi chạy bộ. Anh càng cảm mến cô hơn khi biết cô đến Texas một thời gian dài để giúp chị gái. Anh còn thích nhiều thứ khác về cô, những thứ anh không dám nghĩ tới khi có con gái ở bên. Tuy nhiên, điều anh thích nhất ở Adele là cô luôn cho anh cảm giác có sợi dây gắn bó khăng khít giữa hai người. Đã lâu lắm rồi, Zach mới được sống đúng nghĩa, yêu đúng nghĩa.

Tiffany sán đến bên, vòng tay ôm ngang người anh:

- Con xin lỗi đã chê ba gớm ghiếc. Ba là người tuyệt nhất trần đời.

Ngay lúc này, Zach chẳng thấy gì là ‘tuyệt nhất trần đời’ cả. Chỉ trong chớp mắt, đời anh thành mớ bòng bong. Anh vừa lãnh một cú trời giáng vào đầu. Giờ anh cần bình tâm lại và sắp đặt kế hoạch chi tiết cho tương lai.

Tuy nhiên, có một điều Zach tin chắc: Mang trong mình hai đứa con của anh, Adele sẽ không bao giờ rời bỏ Cedar Creek mà đi nữa.

Ngồi trên tràng kỷ đêm qua tạm dùng làm giường ngủ, Adele nhấp một ngụm trà đắng. Mở tivi lên, cô theo dõi đoạn cuối của bản tin thời sự. Hơn một giờ trước, Sherilyn đã đưa Kendra đến bệnh viện. Sáng nay, bé Harris sẽ về nhà cùng mẹ và chị, bắt đầu cuộc sống mới.

Quàng chăn quanh người, Adele uống thêm ngụm nữa. Lần này, cô nhắc mình thong thả tận hưởng hương vị của trà. Vai cô đau nhức vì ngủ trên giường tạm. Adele nhớ giường ở nhà mình và thốt nhiên thấy nôn nao nhưng không phải cảm giác buồn nôn vì nghén.

Chuông cửa reo vang nhưng cô mặc kệ. Lại thêm hồi chuông nữa. Adele bực bội hất chăn ra. Chỉ có Zach chứ không ai khác. Còn ai mới sáng sớm đã giục giã như sắp cháy nhà thế. Adele đi ra giật mạnh cánh cửa mở toang. Tiffany đứng đó, mở to đôi mắt màu xanh lá cây nhìn thẳng vào mắt cô.

Chẳng buồn chào hỏi cho đúng phép xã giao, cô bé nói ngay:

- Ba cháu bảo cô có mang con của ba.

Adele thò đầu ra ngoài nhìn quanh quất:

- Phải. Ba cháu có biết cháu đến đây không?

- Không. Chú Joe và cô Cindy Anna Baker đến chơi. Ba cháu cùng cô chú ấy đi ăn điểm tâm ở quán Caralinda’s Cozy Café. – Cô bé mân mê dây kéo áo khoác. – Hình như họ cặp với nhau rồi.

- Ai cơ? Chú Joe và cô Cindy ư?

Tiffany gật đầu.

Nhanh thật, mới cách đây hai tuần, Joe còn rủ Adele cùng ‘vui vẻ’.

- Cháu vào đi.

Adele đóng cửa sau lưng Tiffany. Cô bé theo Adele vào phòng khách.

- Là trai hay gái ạ?

- Cái gì cơ?

- Em bé ấy.

- Cô chưa biết.

Tiffany nhìn xuống bụng cô:

- Trông cô không giống bà bầu.

- Chỉ ít lâu nữa bụng sẽ to ra thôi.

Cô bé nhìn lên:

- Khi nào cô sinh?

- Tháng Tám.

Tiffany tròn mắt chỉ vào ngực mình:

- Sinh nhật cháu cũng vào tháng Tám.

Adele buồn cười vì sự trớ trêu ấy. Tiffany khoanh tay, nghiêm mặt hỏi:

- Ba cháu bảo cô không muốn lấy ba. Tại sao thế?

Adele không biết phải giải thích cách nào để cô bé mười ba tuổi hiểu được tình huống phức tạp này. Cô chỉ nói giản dị:

- Vì ba cháu không yêu cô.

Tiffany nhún vai:

- Biết đâu lâu dần ba sẽ yêu cô. Cô nên cân nhắc điều đó.

Adele không muốn đợi ‘lâu dần’. Cô nghiêng đầu:

- Với lại cháu cũng không thích cô.

- Giờ mọi chuyện khác rồi.

Nói thế còn quá nhẹ.

- Kendra đâu ạ?

- Kendra đi với mẹ đến bệnh viện đón em bé.

- Trời, là hôm nay sao?

Adele nghe tiếng thắng xe két ngoài lối đi:

- Họ về rồi đấy.

Mấy phút sau, mọi người quây quần trong phòng trẻ ngắm em bé ngủ trong nôi Zach lắp bữa trước. Adele là người đầu tiên ra khỏi phòng. Trở lại ghế sofa, cô nhắm nghiền mắt. Adele mệt mỏi và chỉ muốn ngủ một giấc dài đến tận hai năm sau mới tỉnh.

Cô nhớ nhà da diết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.