Không Phải Tình Hờ

Chương 6



Zach từng muốn tự giải phóng khỏi cuộc hôn nhân. Một giờ trước khi xe Devon đâm vào sườn xe chở rác, anh đưa đơn li dị cho vợ ký. Mười năm chung sống bào mòn tình yêu. Họ chỉ sống cho tròn đạo nghĩa vì đôi khi cách im lặng chấp nhận sống chung trở nên bức bối. Ít nhất là Zach thấy vậy.

Vợ chồng họ khác nhau ở chỗ Devon muốn sống như thế đến cuối đời. Nàng yêu vai trò làm vợ tiền vệ đội tuyển quốc gia, dù đã giải nghệ, hơn yêu chính con người anh. Devon thích sống với hào quang cùa Zach. Đặc biệt ở một thị trấn nhỏ của Texas, cô càng nổi bật hơn. Đã lâu, cuộc hôn nhân giả dối không làm Zach phiền lòng. Nói thực, anh còn có lợi nữa. Anh ở Denver, Devon ở Texas. Mỗi người có một cuộc sống riêng. Vợ không quan tâm anh làm gì, miễn là chuyện xấu của anh không bị báo chí bêu riếu làm cô bẽ mặt với đám bạn nhà giàu. Anh cũng không quan tâm vợ làm gì, chừng nào việc cô làm không ảnh hưởng đến Tiffany.

Trước khi đưa đơn li dị, Zach không còn yêu vợ nữa. Thậm chí sự cảm mến cũng không còn. Zach muốn họ chia tay nhau trước khi cảm giác khó chịu về nhau leo thang. Vì chỉ có mình Tiffany, Zach muốn chia tay êm thấm, không muốn hai vợ chồng cãi nhau trước tòa. Nhưng phỉ báng nhau trong phòng xử chính là điều Devon hứa chắc sáng ngày cầm đơn li dị từ tay anh:

-Anh không thể đối xử với tôi như thế được. Tôi thề sẽ không để anh yên.

Nói xong, vợ anh sập mạnh cửa, phóng xe đi họp nhóm. Anh không ngạc nhiên trước phản ứng của Devon. Lúc nhấc máy gọi cho luật sư riêng, Zach biết đời anh sẽ lao đao từ đây.

Đóng nắp lò nướng, Zach ngẩng đầu lên. Qua làn khói vấn vương bay, anh thấy Adele đang trầm ngâm xoay xoay ly rượu. Dù chưa hiểu nhiều về cô, Zach vẫn tin chắc một điều: Adele không phải loại người không thèm để ý người yêu mình làm gì trước khi chuyện xấu của anh bày trên mặt báo.

Bắt gặp ánh mắt cô, Zach biến thành cậu sinh viên Đại học Texas năm nào ngồi trong góc phòng lén ngắm Adele, như thể còn nhiều điều anh muốn tìm hiểu về cô. Không hiểu tại sao Adele cứ hút sự chú ý của anh về hướng đó. Nhất định, ngoài nỗi khao khát thể xác, cô còn hấp dẫn anh bởi nhiều thứ khác. Hồi ấy Zach hay tẩn mẩn tự hỏi Adele làm sao mà tóc đẹp như vậy. Tối nay, vẩn vơ nghĩ cách làm cho đôi mắt cô sẫm màu hơn bình thường. Zach cố nén cười khi nhớ hôm anh hôn nàng tiên Adele xăm bên sườn phải, ngay phía trên cạp quần lót.

Như biết Zach nghĩ gì, Adele đỏ mặt lùi ra ngồi ở bàn xa hơn.

- Anh Zach biết không, thống đốc bang cũng có mặt trong đêm hội từ thiện đấy.

Tiếng Genenvieve cắt ngang dòng suy tường của Zach. May quá, anh đang cần người can thiệp trước khi xấu hổ vì trí tưởng tượng quá phong phú.

- Thật sao? Chà.

Zach từng giáp mặt nhiều thống đốc và vài lần được gặp tổng thống. Anh từng được mời đến tổng hành dinh của tạp chí Playboy dự tiệc cùng nhiều nhân vật nổi tiếng. Ngoài số ít người đáng mến, còn lại chỉ toàn ‘thùng rỗng kêu to’. Nếu Genevieve biết tính anh, cô ta sẽ hiểu anh không ấn tượng gì mấy. Còn nữa, Zach đặc biệt không thích giao du với đám phụ nữ thượng lưu ham tiền cưới chồng già sau đó giấm giúi tằng tịu với người khác.

Hôm nay, Genevieve tự động làm khách không mời. Zach không tin lời đề nghị ‘giúp một tay’ của Genevieve. Cô ta muốn thứ khác cơ. Từ hồi theo nghiệp thể thao đến giờ, Zach không còn lạ gì lọai người như Genevieve. Nhiều cô tự nguyện hiến thân, nhưng dù đôi lúc nhận thứ họ muốn cho, Zach không bao giờ dính đến đàn bà có chồng hoặc quan hệ với người anh không thích. Ngay cả bây giờ, anh cũng chưa tuyệt vọng đến nỗi thay đổi chính kiến.

- Để tôi ra xem bọn trẻ xong chưa.

Cindy Anne tình nguyện. Chị nhanh nhẹn ra phía hồ.

- Cảm ơn nhé.

Zach nhìn theo chị. Cindy Anne Baker là phụ huynh nhiệt tình, là cựu vận động viên thể dục dụng cụ và là người giám sát Joe Brunner thật chặt chẽ. Biết xe Joe để trước cửa và thóang thấy Genevieve, chị nhanh chóng tình nguyện “tôi cũng giúp một tay”. Suốt mùa giải, Joe nhận ra rằng nếu có Cindy kè kè bên canh, không cô gái nào dám lại gần anh. Dù Cindy không thuộc tuýp người Zach thích, anh vẫn thầm thán phục vẻ dễ thương, thân hình khỏe mạnh và niềm đam mê thể thao của chị.

Zach vừa lật mấy miếng xúc xích, lò nướng kêu xèo xèo tỏa khói thơm lừng. Lúc phẩy khói xộc lên mắt mũi, Zach liếc trộm thấy Joe đang trò chuyện với Adele. Chiếc dao bay trong tay anh khựng lại, miếng xúc xích rơi xuống thành lò nướng. Chắc anh phán đoán sai về Joe. Cậu ta đang ghé sát Adele nói câu gì đó khiến cô cười khẽ, tiếng cười làm Zach xốn xang. Adele lắc đầu phát nhẹ cánh tay Joe. Zach tự hỏi nếu biết Joe có hai đời vợ và cả hai đều đâm đơn li dị chồng, không biết Adele còn thân mật với cậu ta được hay không, bởi rõ ràng cô rất nhạy cảm.

Zach mời chàng trợ lý đến giúp anh một tay, không phải phí thời giờ tán tỉnh phụ nữ.

Zach cau mày, sắp xếp thịt trên lò cho ngay ngắn. Joe tốt bụng, đối xử tốt với bạn bè, chỉ tội có thói quen lấy nhầm vợ không hợp với mình. Cậu ta cần chọn ai cũng thích thể thao, như Cindy Ann chẳng hạn. Adele không hợp với Joe vì cô ấy có quan tâm đến chuyện bóng tròn hay méo đâu. Ít nhất thì cách nay mười bốn năm, Adele không màng đến bất kỳ môn thể thao nào.

Adele vừa xinh, thân hình lại hấp dẫn nữa. Chả trách Joe cứ sán đến kiếm chuyện làm quà. Vả lại, ai nói chuyện với Adele thì việc gì đến anh? Zach không quan tâm đến chuyện ấy. Không hề.

Cửa nhà dành cho khách bên kia bãi cỏ bật mở. Mười hai cô bé đói bụng kéo nhau đi về phía anh. Chúng đã lau khô tóc và lặng lẽ hơn, không biết vì mệt hay vì đói. Dù sao Zach cũng thầm cảm ơn trời. Mỗi bé gái lấy một đĩa tự gắp đầy mì, khoai tây chiên, thịt bò viên nướng và xúc xích.

Tiffany đến bên lò:

- Ba nướng cho con thật giòn được không ba?

- Được chứ.

Zach xiên miếng xúc xích cháy cạnh kẹp vào bánh cho con. Khi thấy bọn trẻ ngồi đầy đủ quanh bàn, anh tiếp Joe bánh hamburger cỡ lớn, xúc xích cho Cindy. Genevieve chỉ ăn rau trộn.

-Em dùng gì, Adele? Xúc xích hay thịt bò?

Ngồi cách anh mấy bước chân, Adele ngước lên:

- Cảm ơn anh nhưng em mới ăn trưa muộn nên còn no. – Cô đứng lên chỉ bên hông nhà. – Em ra chỗ đậu xe bằng cổng này được không?

- Để anh mở khóa đã. Sao em hỏi vậy?

- Em quên điện thọai di động trong xe. Em phải gọi cho chị báo hơn sáu giờ dì cháu em mới đến bệnh viện được.

Zach kẹp xúc xích vừa chiên với bánh rồi đóng nắp lò:

- Dùng điện thoại trong phòng anh cho gần. – Zach nhai bánh ngon lành, tay chỉ cánh của kính lớn. – Chỉ cần đi qua phòng có tivi là đến. Cứ đi hết hành lang. Cửa cuối cùng bên trái.

Lúc trông theo Adele, mắt anh chuyển từ chỏm đầu xuống mái tóc dày lượn sóng, qua hình hai cánh thiên thần in trên áo đến cặp mông tròn trịa của cô.

Trước khi Adele biến mất sau cánh cửa, Zach còn kịp ngắm eo Adele từ phía sau. Anh từng chạm tay đỡ ngang eo rất nhiều phụ nữ nhưng chẳng thấy càm giác gì. Zach chỉ cố tỏ ra lịch sự, đúng như mẹ anh dạy bảo từ khi còn bé. Nhưng lúc chiều, lúc chạm eo Adele, anh nghĩ đủ thứ, mỗi lịch sự là Zach không nghĩ đến.

Vừa nhai bánh, anh vừa uống bia Lone Star. Giống như Tiffany, Zach thích mặt ngoài thịt nướng phải giòn. Nhưng anh không giống con gái ở chỗ anh không thích xốt cà. Mang đồ ăn đến bàn Joe, anh chuyện phiếm với trợ lý về giải bóng đá. Joe thích đội Cao bồi, còn Zach thích hàng phòng thủ của New England. Anh tranh luận:

- Đội họ có Owens thì đã sao nào? Đội mạnh đâu vì chỉ một cầu thủ? Hơn nữa gã hay rên rỉ đó chẳng có gì đặc biết.

Nói chung cầu thủ nào cũng than không đủ giờ tập, nhưng chỉ mình Owens loan tin ấy cho giới truyền thông. Genevieve mang ly đến ngồi đối diện Zach. Đưa ly lên môi, cô ta nhìn Zach qua miệng ly, đôi môi hé mở:

- Hết mùa bóng, các anh được nghỉ thỏai mái. Lúc ấy huấn luyện viên thường làm gì?

Zach biết cô ta đang mời mọc. Anh từng thấy hàng ngàn lời mời như thế trong mắt hàng ngàn phụ nữ. Nếu trước mặt anh là bất cứ ai ngòai Genevieve Brooks-Marshall, có thể anh còn suy nghĩ lại.

- Mình có chuyện phải làm.

Zach đứng lên đến chỗ thùng rác sau lò nướng. Vứt lon bia rỗng xong, anh thong thả vào nhà. Đi qua mấy chiếc sofa bọc da, ghế bành và chiếc ti vi bảy mươi hai inch, anh vào phòng tắm. Mọi thứ trong nhà đều sắp đặt đúng như hồi Devon còn sống, ngọai trừ chiếc tivi độ phân giải cao. Zach không phải người thích khoe của bằng nhà cửa to nhất, xe hơi chạy nhanh nhất nhưng anh thích ti vi lớn. Hơn hai triệu pixels, đúng là ti vi càng lớn càng tốt hơn thật.

Đi vệ sinh xong, Zach mở cửa nhà tắm. Lúc tắt đèn anh nghe tiếng cười nho nhỏ từ cuối hành lang vẳng tới. Qua phòng tập tạ và tắm hơi, anh dừng trước cửa phòng làm việc. Zach khoanh tay, đứng dựa vai vào khung cửa. Adele ngồi ghé trên mép bàn anh và đang nói chuyện qua điện thoại. Đầu hơi cúi, cô chăm chú nhìn sợi dây điện thoại xoắn quanh ngón tay mình:

- Em không chơi khăm hắn, để lại lời nhắn bậy trong máy trả lời tự động. Làm thế kỳ lắm. Em định gọi báo William hay chuyện sáng nay ở bệnh viện nhưng đến phút cuối, em quyết định hắn không đáng được biết. Đúng ra em nên gác máy nhưng rồi em bảo hắn cút xuống địa ngục cho rảnh. Chị nói đúng, em thấy hả lòng hả dạ ghê.

Miệng Adele thật xinh. Zach ngắm nghía đôi môi cô. Cô cười khẩy lắc đầu:

- Kệ hắn. Thẩm phán chẳng để ý đâu. So với việc anh chồng bỏ vợ đang mang thai theo bồ chỉ hơn con gái lớn của mình vài tuổi, vài câu nói như thế ăn nhằm gì.

Vừa nhìn lên, cô thấy Zach đang nhìn mình. Adele nói nhanh:

- Sherilyn này, em phải đi rồi. Trên đường về, dì cháu em sẽ ghé qua chỗ chị. Chắc Kendra có nhiều chuyện vui để kể đấy. – Cô rút ngón tay khỏi sợi dây xoắn.- Thôi nhé, lát nữa chị em mình lại gặp.

Cô gác máy. Zach thôi tựa cửa, anh bước hẳn vào phòng:

- Anh tưởng em không tìm thấy phòng.

- Có mà.

Adele hất tóc xòa xuống mặt.

- Tình hình chị em thế nào rồi?

- Đỡ hơn rồi. – Adele thở dài mệt mỏi. – Khi nào Sherilyn sinh em bé, gia đình ổn định, em sẽ về nhà dành một năm để ngủ.

- Nhà em ở đâu?

Cô nhìn anh, buông thỏng hai tay.

- Idaho.

Zach nhớ Tiffany nói ở Iowa cơ mà:

- Vậy sao? Em chạy ngay đến đó khi vừa rời đại học phải không?

Adele nhìn khuôn mặt đẹp như tượng của Zach: nét cằm cương nghị, khuôn miệng quyết đoán và cặp mắt nâu ấm áp. Cô đang rất mệt mỏi và không muốn nói chuyện quá khứ, đặt biệt là với người từng gây cho cô bao nỗi ê chề. Adele quay sang ngắm kệ sách âm tường:

- Em không chạy đi đâu cả. Em đến ở với bà ngoại ở Boise. Ở đó khá dễ chịu nên em định cư luôn.

Lấy cuốn sách lớn ‘Chân dung các tiền đạo xuất sắc của bóng bầu dục Mỹ” trên kệ, cô ngoái đầu hỏi:

- Anh có tên trong này không?

- Anh chẳng nhớ trang nào.

Lật trang bìa, Adele vừa chăm chú tìm vừa hỏi:

- Không nhớ thật ư?

- Trang ba hai.

Adele tặc lưỡi, lật nhanh. Giấy trơn bong mát rượi dưới tay cô. Trang sách có hình Zach mặc áo chẽn màu xanh dương sọc vàng in số mười hai trước ngực. Chiếc quần trắng bó sát vừa vặn như da người anh. Zach dắt khăn trước cạp quần. Dải khăn trắng trông giống khố của vận động viên vật sumo. Cặp mắt Zach chăm chú sau chiếc nón bảo hiểm, môi anh mím chặt. Hông trái hạ thấp, tay phải anh vung ra sau. Nhiếp ảnh gia bấm máy đúng lúc anh sắp đập mạnh trái bóng ra trước.

- Anh xếp hạng mười một, - cô đọc lớn – “trên sân, Zemaitis luôn sáng suốt. Anh có khả năng đoán trước mọi đường chuyền. Anh chơi mạnh mẽ, khôn khéo. Sở trường của anh là đập bóng xoáy và những đường chuyền dài nhanh, mạnh”.

Adele lật sang trang có hình Zach quỳ giữa sân, ngoái đầu gọi đồng đội. Dòng chữ dưới tấm hình mang nội dung:

- “Con gái chết mê chết mệt, chỉ mong được bàn tay anh vuốt ve khắp người mình” – Dave Gorlinski. – Adele ngẩng lên chất vấn. – Dave Gorlinski là ai thế?

- Trung vệ đội bóng Đại học Texas.

Zach chộp lấy cuốn sách định giằng khỏi tay cô.

Adele không chịu buông. Cô đọc tiếp:

- “Zach Zeimaitis có bàn tay điệu nghệ nhất trong số cầu thủ tôi từng biết” – Chuck Quincy. – Adele cắn môi để khỏi bật cười. – Chuck là ai vậy?

- Trung vệ đội Dolphins. Đồng nghiệp của anh trong ba mùa bóng đầu tiên. – Lần này anh lấy được cuốn sách. – Đừng đọc nữa, anh ngượng lắm.

Anh quăng cuốn sách lên bàn.

- Nhận xét cũng tinh tế quá chứ!

- Cưng ơi, hay ho gì đâu. – Zach ngoẹo đầu cười. – Nếu em thích chuyện tinh tế, phải nghe anh kể mới hay.

- Không cần đâu. Cảm ơn.

Adele ngắm tủ kính bày cúp, bằng khen, bóng có chữ ký… Trên tường, ngoài bộ áo chẽn của cầu thủ bóng bầu dục treo trong tủ kính, ảnh Zach từ nhỏ đến lớn xếp thành hàng: từ hình Zach bé tí mặc áo chẽn to quá khổ đến lúc anh giải nghệ cách nay mấy năm.

- Ấn tượng thật.

Anh nhún vai.

- Devon trang trí phòng này hai năm trước khi cô ấy mất. Anh mặc kệ, không xê dịch thứ gì. Trông bừa bộn thật nhưng anh biết tống mấy thứ này đi đâu bây giờ?

- Để vậy cũng tốt chứ. Thành đạt thế anh phải tự hào mới phải chứ. Với lại … từ lúc Devon…- Cô ngập ngừng nhìn ngực áo Zach, thầm nhủ: ‘cố nói tốt về Devon’. – Với lại chắc chắn anh rất nhớ Devon nên ngắm căn phòng cô ấy tự tay trang trí cũng khuây khỏa ít nhiều. Tuy có bừa bộn một chút cũng không sao.

Câu cuối không phải chê, nhưng cũng không hẳn khen. Zach chặc lưỡi làm Adele chột dạ:

- Anh có nói cô ấy tự trang trí đâu. Vợ anh thuê người làm hộ. Cô ấy không tự làm gì cả. – Anh vén lọn tóc vương trên má Adele. – Mà thôi, nói về Devon như thế đủ rồi. Mình nói chuyện của em đi.

Mắt anh nhìn cô đăm đăm. Đầu ngón tay Zach chạm má khiến Adele rạo rực. Ngực cô nóng rang, hơi thở đồn dập:

- Chuyện em chẳng có gì đáng nói cả.

Adele cười gượng, nghe như tiếng thở bồi hồi:

- Anh không nghĩ vậy.

- Em nói thật mà. – Cô đi qua anh ra cửa, bụng chỉ lo mất tự chủ vì cơn rạo rực sắp lan khắp người. – Em không đặc biệt, không đáng quan tâm.

Adele chỉ cách ngưỡng cửa mấy bước cũng là lúc Zach nắm tay cô ngăn lại:

- Đừng vờ như em không chút hiếu kỳ.

- Về chuyện gì?

- Về cái hôn của hai chúng ta sau một thời gian dài xa cách. Giờ mình chín chắn hơn, nhiều kinh nghiệm hơn. – Adele không chịu quay lại. Bàn tay anh lướt từ cánh tay lên vai cô. – Em muốn biết sau mười bốn năm, cảm giác có còn mê ly như trước?

‘Nếu ‘quá mê ly’ như vậy, sao anh còn bỏ em theo Devon?’. Adele nhắm mắt cay đắng. Cả hai đều biết câu trả lời, nhưng chuyện Devon có bầu không làm nỗi buồn của cô nguôi ngoai. Sau biến cố ấy, Adele thay đổi nhiều. Giờ tuy không tan nát cõi lòng như hồi ấy, cô cũng không định dây dưa với anh.

- Không, em chẳng hiếu kỳ gì hết. Câu ‘tình cũ không rủ cũng tới’ không đúng với em.

Bỏ qua lời cô vừa nói, Zach vén tóc sau vai cô sang một bên:

- Em sẽ lại khiến anh mê mụ như xưa chứ? – Zach hơi cúi, hơi thở nóng hổi của anh mơn man làn da sau gáy cô. –Cưng ơi, ngày ấy anh điên dại vì em. – Bàn tay dày dặn, mạnh mẽ của Zach ôm vòng quanh eo Adele và kéo cô áp sát ngực anh. – Với em, anh là người tình chăn gối đầu tiên. Anh sẽ còn nhớ mãi.

- Chuyện lâu quá rồi, Zach.

- Nhưng em cũng không quên, phải không cưng?

Làn môi anh chạm vào vùng da nóng ấm của cô. Cơn rạo rực lúc trước cô lo sẽ đến giờ lan tỏa từ chân đến đầu. Lâu lắm rồi Adele mới có đước cảm giác được ôm ấp, che chở trong vòng tay một người đàn ông. Lâu lắm rồi cảm xúc, ham muốn mãnh liệt mới trào lên trong cô như hôm nay.

- Có khoảng thời gian anh không thường xuyên ôn lại nhưng anh vẫn chưa quên đêm anh lái xe đưa em đến khách sạn La Quinta. Đó chưa hẳn là nơi sang trọng nhất nhưng không đến nỗi tồi tàn. Hồi ấy, anh chưa có nhiều tiền mà.

Adele không lấy thế làm phiền.

- Trong một tối, mình yêu nhau những năm lần, nhớ không?

Bảy lần. Adele nhớ rõ vì sáng hôm sau cô có ôn lại. Khi môi anh chạm vào cần cổ trắng ngần của cô, Adele thở gấp. Mùi da anh làm cô ngây ngất. Thật dễ dàng quên hết tất cả để lại đắm đuối bên anh. Adele muốn nhắm mắt, chỉ cảm nhận khuôn ngực rộng và hai cánh tay cuồn cuộn đang quấn quanh người cô:

- Em không nhớ.

Biết ngược lại mới là sự thật nhưng nói ra chỉ làm mọi chuyện khó khăn hơn.

Lòng bàn tay Zach vuốt lên ngực áo khóac của Adele. Cô chợt thấy nực nội, nghẹt thờ. Bàn tay anh lén đi từ ngực lên vai Adele. Thật từ tốn, anh quay người cô đối diện mình, đọan nhìn thẳng vào mắt cô. Hai bàn tay ấm sực của anh lùa vào mái tóc dày che phủ hai thái dương và nâng mặt cô hơi ngửa lên:

- Nói dối!

Zach thầm thì, đọan cúi xuống đặt lên môi cô một cái hôn mời gọi. Adele đứng im như tượng. Zach thì thào:

- Nếu em cùng tham gia sẽ vui hơn nhiều đấy.

Cô không nhúc nhích. Mọi đầu giây thần kinh thét gào đòi ghì chặt anh, đòi ‘tham gia’ cho đến khi anh lả đi mới thôi. Adele muốn để mặc anh đưa cô đến cõi phiêu diêu, muốn mềm người trong tay anh, lợi dụng anh để thỏa mãn cơn đói khát và sự khẩn thiết nhức nhối trong từng đường gân thớ thịt mình. Nhưng giờ cô khôn ngoan hơn trước. Hôn Zach xong, cô sẽ ra sao? Có khi cái giá của sự thỏa mãn là rất đắt.

Adele nắm cổ tay anh đẩy ra.

- Em không thể. Em sẽ không theo vết xe đổ ngày nào.

Zach chịu thua. Tuy nhiên, anh nheo mắt nhìn cô bảo:

- Adele à, tình mình dành cho nhau chưa cạn. Sớm muộn gì em cũng sẽ công nhận thế.

Zach khẳng định. Miệng chợt khô đắng, Adele lắc đầu:

- Không Zach. Em không thể cùng anh được nữa. Không bao giờ.

Dứt lời, cô vội ra cửa, nhanh đến nỗi như thể bị ma xó chạy theo vấu véo gót chân.

Adele đứng ngồi không yên trong mấy phút sau đó. Muốn tránh mặt Zach, cô lấy cớ nhức đầu (đau đầu làm sao sánh được với nỗi vật vã trong tâm trí cô lúc này). Thấy vậy, Cindy Ann bảo sẽ cho Kendra quá giang về nhà. Lúc xe ra đến đường lớn, cô gọi điện bảo Sherilyn hai dì cháu sẽ đến muộn.

Vừa về đến nhà, Adele giam mình trong căn hộ của Sherilyn, cố trấn tĩnh, Zach sai bét bởi tình yêu của họ đã chết, không bao giờ hồi sinh.

Qua cửa bếp, Adele cất túi lên mặt quầy lát đá granit. Hôm trước, Adele đang dùng sơn màu be và vàng tươi sơn bếp thì phải đưa Sherilyn đi cấp cứu khiến việc sơn bếp bị bỏ dở.

Lấy chìa khóa dự phòng trong chiếc tô sứ trong tủ đựng đĩa, cô cột vào dây quần thể thao. Cũng như chị em nhiều gia đình khác, thị hiếu của Sherilyn và Adele khác hẳn nhau. Cô thích tường màu trắng và đồ đạc màu dịu.

Vớ dây thun cột tóc bọc vải trên quầy bếp, Adele cột gọn tóc ra sau gáy trên đường trở ra cửa. Cô khóa thật cẩn thận và chạy ra đường. Ban sáng, Adele đã chạy rồi nhưng giờ cô không biết phải làm sao với sức nóng đang thiêu đốt tâm can cô. Vốn đã bị đau đầu từ trước, Adele không muốn ngồi nhà vò đầu bứt tai nhớ chuyện về Zach nữa.

Rời bật thềm, Adele tìm lại nhịp điệu cho đường chạy. Bình thường, nhịp tim và nhịp chân luôn hòa hợp. Nhưng lúc này, dĩ vãng đang quay cuồng lái bước chân cô. Không thể gạt phăng ký ức xưa, đến ngã tư đường Crockett và đường số Ba, Adele không chạy được nũa. CÔ ngồi ghế băng có quảng cáo bánh thịt chiên giòn hiêu Taco tại bến xe buýt đầu đường. Một chiếc xe tải cũ sơn hình con chó săn và khúc xương màu đỏ chạy ngang qua làm lá khô trên vỉa hè bay xào xạc. Ống xả của nó khuấy động bầu không khí trong lành.

Adele nhớ Zach vùi mặt vào cổ cô thì thầm: “Em sẽ lại khiến anh mê mụ như xưa chứ?” và “Cưng ơi, ngày ấy anh điên dại vì em”.

Phải, hồi ấy cả hai đều mê mụ trong vòng tay nhau. Zach mê cuồng Adele không giống những nữ sinh khác sau cái hôn đầu tiên, cô không leo ngay lên giường anh. Riêng Adele, muốn chờ cho đến khi cô biết chắc mình yêu anh và cũng được anh yêu lại, cô trì hoãn ‘chuyện ấy’ cả tháng trời. Với người khác, ba ngày là ngắn, với cô ví bằng thiên thu. Giờ nghĩ lại, Adele hiểu Zach không hề ép cô quan hệ. Tất nhiên, Adele chỉ có thể kết luận như thế nếu không tính đến những cái hôn của anh. Zach nồng nàn và mạnh bạo đến độ làm cô ngộp thở. Và cả những cái đụng chạm của anh. Từ tốn, không vội vã, bàn tay anh vuốt ve cái bụng rắn chắc và hai bầu ngực cô khiến Adele mụ mẫm đến độ cô mỗi lần nhớ đến nó, cô không làm được gì cả. Adele cũng khao khát cái ngày cô được vuốt ve anh thỏa thích.

Trước Zach, Adele từng có bạn trai, trong số đó có người đáng mến khiến cô lầm tưởng đó là tình yêu. Với họ, Adele cũng có vài khoảnh khắc lãng mạn, nồng nàn nhưng cô chưa hề nghĩ họ là tri kỷ.

Mười bốn năm sau ôn lại chuyện cũ, Adele thấy ý tưởng giữ mình cho tri kỷ thật ngây thơ, là giấc mơ lãng mạn được hình thành từ nhỏ do đọc quá nhiều chuyện cổ tích. Nhưng ngày ấy, Zach là hiện thân của mọi điều tốt đẹp trong thế giới cổ tích, là người tình trăm năm của cô. Adele nhớ rõ giây phút đắm mình hòan tòan vào tình yêu dành cho anh. Từ đó trở về trước, cô luôn điềm tĩnh, chậm rãi. Nhưng ngay khi anh xuất hiện trước cửa phòng cô ở ký túc xá, tay cầm cuốn sách viết về những nàng tiên hoa, trái tim cô chấm dứt nhịp đập từ tốn. Tình yêu ào đến như cơn lốc xoáy.

Sách không đắt tiền nhưng cực kỳ hay. Sáu tháng trước khi gặp Zach, Adele đã xăm vào bụng dưới hình Titinia, nữ hòang tiên giới khỏa thân ngồi trên cánh hoa hồng. Mái tóc bồng bềnh của nàng xõa ngang tấm lưng trần.

Lên đại học, Adele không còn tin có thần tiên nhưng cô say mê văn học dân gian Scotland có chuyện kể về Seelie Court. Hồi nhỏ, ông ngoại hay bảo cô mang vợt ra vườn đuổi bắt những nàng tiên tí hon giữa khóm hồng và mao lương vàng.

Zach trao cho cô cuốn sách:

-Nó nhắc anh nhớ hồi đó em có kể anh nghe chuyện ông ngoại.

Thực ra, lúc trước Adele chỉ nhắc đến chuyện ấy một lần rồi quên ngay. Nghe xong, Zach cả cười rồi khen cô dễ thương. Giờ ôm món quà trong tay mà Adele quá bất ngờ. Cô lắp bắp:

- Anh đến tiệm sách à?

Im lặng bao trùm. Zach xịu mặt khoanh tay bảo:

- Em ngạc nhiên lắm à? Cầu thủ không nhất thiết phải ngại đọc sách.

- Ý em không phải thế.

Nhưng thực lòng, Adele luôn vơ đũa cả nắm, nghĩ là dân chơi thể thao, Zach chẳng thông minh sáng láng gì. Cô thích sử dụng cái đầu, còn anh thích dùng cơ bắp. Nhưng Zach khá thông minh và nhạy bén.

- Em định cảm ơn anh cất công đến tiệm sách mua quà cho em.

Zach nhìn cô giây lát. Nhìn như anh đang phân vân không biết có nên tin cô hay không. Lát sau, anh nhún vai:

- Anh đóan em thích sách này nhất.

- Đúng vậy. Em rất thích. Nhưng anh không cần mua này nọ tặng em đâu.

Adele thoáng xúc động vì anh mua không phải do ý thích cá nhân. Anh mua vì biết cô thích nó.

Cầm cuốn sách từ tay cô, anh mở trang có hình vẽ nàng tiên ngồi trên vầng trăng khuyết, mái tóc bồng bềnh che ngang cơ thể trần truồng:

- Nhìn xem. Nó làm anh nhớ đến em.

Từ trang giấy, cô ngước lên nhìn cặp mắt nâu của Zach. Tim cô thổn thức. Adele có cảm giác bị một cái gì đó rất to lớn va mạnh vào người, khiến cô không thể ngăn cản, chống đỡ. Vòng tay ôm cổ anh, cô chìm trong làn sóng cảm xúc dâng trào:

- Em thích lắm. Cảm ơn anh.

Adele nhắm mắt, hít sâu mùi cơ thể anh. Cô chỉ muốn thú nhận: “Em yêu anh”.

Zach ném cuốn sách lên mặt bàn nhỏ:

- Đừng khách sáo.

Vùi mặt vào tóc cô, Zach vuốt nhẹ lưng Adele. Ghé sát môi mình vào môi anh, Adele trút hết tình yêu đắm say và sự khát thèm vào nụ hôn ấy. Cô dâng hiến trái tim, tâm hồn và làn sóng tình cuồn cuộn dâng trào trong huyết quản mình cho anh.

Zach rên khẽ giữa đôi môi cô. Ôm chặt Adele từ phía sau, Zach áp sát người vào cô. Anh thì thầm:

- Em làm anh cầm lòng không đặng. Anh phải có em ngay bây giờ.

Adele cũng vậy. Lôi áo thun qua đầu, cô vứt vội lên giường và lần tìm ‘báu vật’ của Zach. Nhưng anh đặt tay lên ngực cô ngăn lại. Ánh mắt anh ve vuốt trên người cô, từ chiếc cằm xin xắn, cần cổ ngọc ngà đến hai bầu ngực nằm gọn trong áo lót nylon trong suốt. Thấy Zach nhìn lâu quá, Adele xòe tay định che nhưng anh nắm cổ tay cô ngăn lại. Zach nhìn người yêu như thể anh chưa từng thấy con gái không mặc quần áo bao giờ dù Adele biết cô không phải là mối tình đầu của anh.

- Anh làm em ngượng quá.

Chỉ đón ánh mắt cô một giây, ánh mắt của Zach xuống chỗ cũ, không rời:

- Sao em ngượng?

- Em không biết anh nghĩ gì.

Anh khản giọng:

- Anh đang nghĩ em đẹp lắm, anh may mắn biết chừng nào. Hồi này, anh hay hình dung em đúng như em đang đứng trước mặt anh đây. Tất nhiên, anh còn tưởng tượng thêm nhiều nữa.

Nụ hôn anh từ từ trượt xuống cổ, ngực xuống mãi cho đến khi miệng anh áp chặt vào ngực cô qua lớp vải nylon. Zach đặt tay lên khóa cài sau lưng Adele: chiếc áo lót rơi xuống sàn nhà. Zach nói nhỏ câu gì không rõ nghĩa và mút mạnh.

Họ chưa bao giờ thân mật đến thế. Lần này, Zach chủ động ngừng lại. Anh không muốn cô trải qua lần đầu trong phòng ký túc xá với bốn bức tường mỏng như giấy hay trong nhà dành cho đội bóng. Hôm sau, anh thuê một phòng ở khách sạn La Quinta và dìu cô đến tận cùng của mê say, khiến cô mê cuồng anh hơn bao giờ. Sẵn có nhiều kinh nghiệm, Zach cầm tay chỉ dẫn cô từng chi tiết, nhắc cô phần nào trên cơ thể anh cần bàn tay cô nhất. Anh cho cô biết cảm giác sau một trận mây mưa mệt nhoài. Adele hiểu đôi khi ân ái vì yêu khác với sự thỏa mãn tình dục tuyệt vời. Zach cho cô cả hai. Thỏa mãn nhục dục đơn thuần khác với ái ân mặn nồng khiến tim đập nhanh, trí não mê mụ và hai cơ thể quấn vào nhau không rời: nó cần tình cảm đến từ hai phía.

Sau này Adele thấm thía một điều: Lửa càng cao, càng mau hết đóm. Ngay cả khi không có Devon, chuyện tình của họ khó lòng trụ nổi đến lẽ nhận bằng tốt nghiệp. Mọi thứ quá nhanh, quá dồn dập. Zach luôn làm cô choáng ngợp. Chẳng chóng thì chày, anh cũng sẽ làm cô đau khổ.

Chết nỗi, Zach nhanh nhẩu hơn cô tưởng. Chỉ sau hai tháng, tình yêu đích thực, người tình trăm năm đã rời bỏ cô. Cái đêm Zach tuyên bố Devon có bầu hai tháng rưỡi, không lời nào mô tả hết nỗi đau khổ của Adele, như thể anh rạch ngực rứt trái tim cô mang đi, khiến đời cô tan nát. Vì từng tế bào đau đớn trong cô vẫn yêu anh đau đáu nên phải mất nhiều năm sau cô mới nguôi ngoai.

Lúc nãy anh bảo: “Tình mình dành cho nhau chưa cạn. Sớm muộn gì em cũng công nhận thôi”.

Adele đứng lên, quay về căn hộ của Sherilyn. Cô chỉ ở Texas đôi ba tháng. Nhưng nếu có loạn trí tính về quê sinh sống, cô cũng không đời nào dính đến Zach Zematitis.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.